Rừng Ngập Mặn, lá chắn xanh giữa tác động của biến đổi khí hậu.
Tại nhiều vùng ven biển Việt Nam, có những khu rừng lặng lẽ đứng giữa sóng và đất liền, nhưng đang gánh trên mình trọng trách thầm lặng đối với cộng đồng dân cư.
Đó là rừng ngập mặn.
Mỗi héc-ta rừng ngập mặn có thể hấp thụ lượng carbon gấp nhiều lần rừng nhiệt đới thông thường. Bộ rễ chằng chịt của chúng là tường chắn tự nhiên, làm giảm sức mạnh của sóng biển, ngăn xói lở bờ, bảo vệ làng mạc và đồng ruộng phía sau. Dưới tán lá, rừng ngập mặn còn là nơi sinh sản, ươm dưỡng của vô số loài thủy hải sản, nguồn sống trực tiếp của hàng triệu ngư dân ven biển.
Suốt nhiều thập kỷ, diện tích rừng ngập mặn bị thu hẹp đáng kể vì nhiều nguyên nhân. Mất rừng ngập mặn không chỉ là mất cây, là mất đi một hệ thống phòng thủ tự nhiên mà không công trình bê tông nào thay thế được hoàn toàn.
Hà Lan, quốc gia có hàng thập kỷ kinh nghiệm "sống chung với nước", và Việt Nam, một quốc gia đồng bằng chia sẻ nhiều điểm tương đồng với Hà Lan, đã và đang cùng nhau tìm kiếm những giải pháp bền vững cho các vùng ven biển dễ tổn thương, với trọng tâm là phục hồi và phát triển hệ thống rừng ngập mặn, xây dựng "cơ sở hạ tầng xanh": phục hồi và mở rộng rừng ngập mặn, đồng thời phát triển nuôi ong lấy mật, nuôi trồng thủy sản dưới tán rừng ngập mặn.
Những giải pháp thuận thiên như vậy sẽ giúp con người có thể phát triển sinh kế hài hòa với thiên nhiên và sinh kế. Đó cũng là cốt lõi của hợp tác Hà Lan - Việt Nam trong quản lý nước, thích ứng với biến đổi khí hậu và phát triển nông nghiệp bền vững.