maandag 26 juni 2017

Việt Nam : Xu thế... ‘ghét người Hoa’

Xu thế ‘ghét người Hoa’

(Hình minh họa: Guang Niu/Getty Images)
Tạp ghi Huy Phương
Hình như từ khi có người Việt thì đã có người Hoa rồi.
Theo sử sách Trung Quốc thì Việt cũng từ Hoa mà ra, từ Trung Quốc di cư về Nam, hoặc là người Minh là những kẻ thua cuộc, lánh nạn nhà Thanh mà ồ ạt đến Việt Nam.
Chẳng lấy làm lạ, không ở đâu là vắng bóng người Hoa, đến đỗi người ta nói: “Ở đâu có khói, thì ở đó có người Hoa!” Và ở đâu, họ cũng làm nghề buôn bán, từ lớn như một cửa hàng tạp hóa hay vải vóc, đến một xe mì gõ, một gánh chè “lục tào xá,” gánh ve chai hay một bình lạc rang. Thời thơ ấu, ở một tỉnh nhỏ miền Trung, tôi vẫn thường nghe cha mẹ nói đến việc người Hoa buôn bán ngay thẳng, không gian lận, giả dối, biết giữ chữ tín.
Người Việt Nam, tuy vì hoàn cảnh xã hội, phải sống chung với các sắc dân khác, nhưng không bỏ dược tinh thần kỳ thị, có khi mình không hơn ai nhưng vẫn tỏ ra lòng khinh rẻ người khác. Tây Mỹ hay dân tộc thiểu số đều được gọi bằng “thằng,” thằng Tây, thằng Mỹ, thằng Mọi “cà lơ.” Đen thì ví là “cột nhà cháy,” trắng thì gọi là “bạch quỷ,” mũi người ta cao hơn mình thì gọi là “thằng mũi lõ.”
Đối với người Hoa, dù đã sống đời trên đất Việt từ lâu, vẫn bị gọi là Chú Chệt, Ba Tàu. Cứ nhìn qua các thành ngữ hay văn chương bình dân, chúng ta thấy người Việt ít có lòng tôn trọng đối với người Hoa. Nói bậy thì gọi là “nói Tiều nói Quảng,” tử tế, đàng hoàng thì bị chê là “quân tử Tàu,” nói loanh quanh thì bị cho là “vòng vo Tam Quốc,” trước sau bất nhất thì bị coi là “đầu Ngô, mình Sở,” mỉa mai hơn nữa là thành ngữ “dáo Tàu đâm Chệt…”
Tuy vậy, gần cả thế kỷ nay, lớn lên tôi chưa nghe ai nói đến chuyện ghét Trung Quốc.
Cách đây một thế kỷ, người Hoa ở Việt Nam còn nói tiếng Hoa, giữ phong tục của họ như tục phụ nữ bó chân, đàn ông đuôi sam. Tuy có buôn bán sinh hoạt với người Việt nhưng người Hoa có hệ thống sinh hoạt cộng đồng riêng biệt chặt chẽ, như bang, hội, có trường học, rạp hát, đình chùa mang bản sắc Trung Hoa, các bảng hiệu, tiệm buôn mang đầy chữ Hán.
Ở trên cùng một đất nước, chịu bao nhiêu nghịch cảnh chiến tranh, bom đạn, chia lìa, tôi thấy chẳng bao giờ ghét người Hoa.
Bản sắc người Hoa ở Việt Nam phai nhạt dưới thời Đệ Nhất Cộng Hòa, khi chỉ một tháng sau ngày nền Cộng Hòa được thành lập, thủ tướng đã ban hành Dụ số 10, tiếp theo sau đó là Dụ số 48 quy định về Bộ Luật Quốc Tịch Việt Nam. Trong đó, điều 12 ghi rõ: “Tất cả những ai gốc Hoa sinh ra ở Việt Nam đều bắt buộc phải nhập Việt tịch, để được có quyền lợi và nghĩa vụ của công dân Việt Nam, hoặc nếu không chịu nhập tịch thì có thể xin hồi hương (về Đài Loan) trước ngày 31 Tháng Tám, 1957.” Điều này có nghĩa là từ đây, người Hoa cũng phải đóng góp xương máu để bảo vệ miền Nam.
Người Hoa phải Việt hóa tên họ, kể cả bí danh, trong những văn kiện chính thức. Tên hiệu các cơ sở thương mại, văn hóa, phải được viết bằng Việt ngữ.
Dụ 53 chỉ định chín nghề huyết mạch của nền kinh tế, mà ngoại kiều, hay các hội xã, công ty ngoại quốc không được hoạt động.
Phản ứng lại, các thế lực Trung Hoa trong và ngoài nước tẩy chay sản phẩm Việt Nam, và cả hàng hóa Mỹ ở Việt Nam, người Hoa ồ ạt rút hết tiền ký thác trong các ngân hàng, đồng tiền Việt Nam bị mất giá thị trường chứng khoán Hồng Kông, Hồng Kông từ chối nhận 40,000 tấn gạo mặc dù đã ký hợp đồng từ trước.
Không phải riêng Việt Nam, tại các nước Đông Nam Á, người Hoa ở đâu cũng dùng sức mạnh đồng tiền để thao túng thị trường, chuyên hối lộ và khuynh đảo các viên chức hành chánh tham nhũng, đóng thuế cho cả hai bên để thủ lợi và được yên thân.
Đến cuối năm 1974, người Hoa ở miền Nam Việt Nam kiểm soát hầu hết các cơ sở sản xuất của các ngành công nghiệp thực phẩm, dệt may, hóa chất, luyện kim, điện… và gần như độc quyền thương mại, xuất nhập cảng.
Tuy vậy, cuối cùng người Hoa cũng thúc thủ, dần dần đồng hóa với người Việt, nhiều người gốc Hoa, nhưng không nói nổi một câu tiếng Tiều, tiếng Quảng.
Người Hoa tại Việt Nam trở thành công dân Việt, được gọi là “người Việt gốc Hoa” từ đó cũng làm bổn phận công dân, đóng thuế, đi lính. Trong cuộc chiến chống Cộng Sản họ bị động viên ra chiến trường, tuy người Hoa có nhiều “lính ma, lính kiểng,” nhưng cũng cùng hoàn cảnh, không thấy ai ghét người họ.
Sau ngày 30 Tháng Tư, 1975, khi Việt Cộng chiếm miền Nam, Chợ Lớn là nơi tập trung nhiều người Hoa, một sớm một chiều, họ giương cờ đỏ Trung Quốc rợp trời, thời VNCH họ là người Hoa Đài Loan, thời Cộng Sản vào miền Nam, họ người Hoa Đại Lục, thì phải treo cờ Trung Quốc, hy vọng sẽ được chính quyền Bắc Kinh bao bọc.
Sợ lòng dạ Trung Quốc, và lực lượng người Hoa ở Chợ Lớn, coi như đạo quân thứ năm, và những người trong ruột con ngựa thành Troie, cuối cùng, cờ Trung Quốc phải được dẹp bỏ, người Hoa, nhất là tại Chợ Lớn, phải chịu chiến dịch trưng dụng tước đoạt tài sản của người giàu có, bắt bớ, cầm tù họ, mệnh danh là công cuộc “cải tạo công thương nghiệp” của những người thắng cuộc. Người Hoa cũng như người Việt ở miền Nam đã chịu ba lần đổi tiền tàn độc, vơ vét hết tài sản, trở thành trắng tay. Việt Cộng cũng dẹp hết tổ chức bang, hội của người Hoa. Cho đến năm 1978, khoảng 30,000 doanh nghiệp lớn nhỏ của người Hoa bị quốc hữu hóa, 250,000 ngàn người Hoa chạy sang Trung Quốc, năm 1979, qua biên giới phía Bắc, chúng ta gọi sự kiện này là nạn kiều. Người Hoa bị ép buộc trở về Trung Quốc, mặc dù cha ông họ qua Việt Nam đã nhiều đời, sinh đẻ ở đây, không còn liên lạc với dòng họ bên Trung Quốc, không biết tiếng Hoa, làm sao để trở về được, nhiều người thất vọng, tự sát.
Trước năm 1975, chúng ta có phiền hà chuyện người Hoa thao túng kinh tế miền Nam và mua chuộc nhiều quan chức trong chính phủ, nhưng thực tế không ai thù ghét họ, và sau năm 1975, họ cùng người Việt ở miền Nam là nạn nhân của Cộng Sản Bắc Việt. Họ cùng bị tù đày, phân biệt đối xử, cùng nhau xuống tàu vượt biển, nên cũng chẳng ai ghét người Hoa. Ở trong nhà tù Cộng Sản, chúng tôi gặp nhiều người gốc Hoa thuộc diện “phục quốc,” cũng không thiếu anh em người Hoa trong quân đội, đảng phái phải chịu cảnh tù đày.
Nhưng 40 năm qua, tình hình thay đổi rất nhiều, Trung Quốc, một kẻ đàn anh từng ra ơn cho Việt Cộng, từ xe tăng, súng đạn đến đôi dép râu, bánh lương khô, không thể nào để cho đất nước này thoát khỏi vòng tay của chúng, thường xách mé, miệt thị Việt Nam Cộng Sản là kẻ vô ơn, cần cho một bài học. Đảng Cộng Sản ngày nay không đủ sức mạnh, không có sự liên kết nào có thể đương đầu, không có trí tuệ, tỏ ra hèn nhát, quỵ lụy, để mất đảo, cho thuê đất thuê rừng với giá rẻ như cho không. Đảng Cộng Sản Việt Nam bị Trung Quốc lấn lướt, ngư dân bị đốt tàu, làm nhục, giới quân sự cũng bị đe dọa tránh xa vùng đất Trung Quốc chiếm cứ. Ngay cả trong hải phận của Việt Nam, người Hoa vẫn chủ động lấn lướt coi như đó là sân sau của chúng, coi dân Việt như như đứa con hư, một loại “nghịch tử” đòi phải “hồi đầu!”
Mặt khác, hàng hóa, thực phẩm Trung Quốc đầu độc cả thế giới, và nông dân Trung Quốc có tiền, thời mở cửa, đã gây ra một làn sóng du lịch vô văn hóa, từ cái ăn, đến cái ỉa, làm cho thế giới khinh miệt, coi rẻ. Người Việt trong nước và cả hải ngoại, trước tình thế này không làm sao tránh khỏi xu thế “ghét Hoa.”
Bản chất của mỗi con người từ lúc sinh ra không phải xấu, như nước từ nguồn hay nước sông biển. Xấu là vì nước đó nằm trong chai Trung Quốc hay lọ Việt Nam. Vì sao ngày nay, người ta ghét người Hoa và xem thường người Việt, câu trả lời rất đơn giản.
Ghét hay thương là chuyện của con tim và cả lý trí, nhưng hèn đến đỗi một tướng cầm quân mà “so vai rụt cổ” cho rằng: “Xu thế ghét Trung Quốc nguy hiểm cho dân tộc,” thì dân tộc này chắc chắn thuộc loại hèn hạ, chẳng ra gì!
Người Hoa, dưới sự phán xét của bạn, họ có đáng ghét không?

http://www.nguoi-viet.com/nhin-tu-little-saigon/ghet-nguoi-hoa/

Tám triệu dân Sài Gòn có thể bị đầu độc vì..."ham rẻ" dùng ống nước gang dẻo làm bằng phế liệu...bom đạn của hãng "tàu cộng" Xingsing !

Tám triệu dân Sài Gòn có thể bị đầu độc?

Một trong những ống gang dẻo do Trung Quốc sản xuất được lắp vào hệ thống dẫn nước cấp cho dân chúng Sài Gòn. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Dân chúng Sài Gòn đang hoang mang trước nguy cơ bị đầu độc vì công ty cấp nước của thành phố này (SAWACO) sử dụng ống dẫn nước bằng gang dẻo do Trung Quốc sản xuất.
Cuối tuần trước, tờ Pháp Luật TP.HCM cho biết, chính quyền thành phố Sài Gòn đã yêu cầu ba sở (Khoa Học-Công Nghệ, Giao Thông-Vận Tải, Y Tế) phối hợp để kiểm tra xem hệ thống ống dẫn nước có an toàn cho sức khỏe cộng đồng hay không.
Yêu cầu này phát xuất từ tố giác của ông Trương Văn Hải hồi Tháng Sáu năm ngoái. Lúc đó, ông Hải, một người từng làm việc tại SAWACO, nhấn mạnh, trong kế hoạch phát triển 260 cây số ống dẫn nước cấp 1, 2 và 1,000 cây số ống dẫn nước cấp 3, SAWACO đã quyết định dùng ống gang dẻo do Trung Quốc sản xuất.
Theo ông, nguy cơ cho sức khỏe cộng đồng từ lựa chọn này rất lớn vì Trung Quốc sử dụng phế phẩm của quân đội Trung Quốc (vật liệu phân hủy sinh học, vũ khí, bom mìn hết hạn sử dụng) để đúc ống gang dẻo.
Ông còn dẫn một cảnh báo của ông Đoàn Đình Phương, viện phó Viện Khoa Học Vật Liệu, để nhắc nhở, lòng ống gang dẻo thường được phủ bằng một lớp vữa xi măng hoặc một lớp epoxy từ 5 mm đến 9 mm (tùy kích thước ống). Nếu nguyên liệu và kỹ thuật phủ không đạt các yêu cầu vốn hết sức nghiêm ngặt, nước sẽ bị nhiễm độc và người dùng nước lãnh đủ.
Cảnh báo của ông Phương được đưa ra hồi Tháng Tư, 2016, sau khi công ty cấp nước của tập đoàn Vinaconex là Viwasupco loan báo đã chọn ống gang dẻo do Xinsing – một công ty của quân đội Trung Quốc – làm nhà cung cấp ống dẫn nước từ sông Đà về Hà Nội. Sau cảnh báo này, chính quyền thành phố Hà Nội đã đề nghị chính phủ Việt Nam chỉ đạo Vinaconex dừng hợp đồng với Xinsing để nghiên cứu lại. Tháng Mười Một, 2016, Vinaconex loan báo đã hủy hợp đồng đặt mua ống dẫn nước của Xinsing.
Trả lời tờ Tuổi Trẻ về việc sử dụng ống gang dẻo do Trung Quốc sản xuất, ông Hồ Văn Lâm, tổng giám đốc SAWACO, cho biết từ năm 2000 đến nay, SAWACO đã mua 470,000 mét ống gang dẻo để cải tạo và phat triển hệ thống ống dẫn nước ở Sài Gòn. Trong số này có 53% ống dẫn nước do một số công ty của Trung Quốc như Xinsing, Sun… sản xuất.
Ông giải thích, việc mua sắm vật tư cho lĩnh vực cấp nước phải tổ chức đấu thầu và vì giá sản phẩm của Trung Quốc thường rẻ hơn giá của các nhà thầu khác từ 10% đến 30% nên các công ty Trung Quốc thường thắng thầu.
Ông cũng trấn an là khi nhận sản phẩm, SAWCO đã thuê Trung Tâm Kỹ Thuật Tiêu Chuẩn-Đo Lường-Chất Lượng 3 kiểm định lại phẩm chất trước khi lắp đặt nên các ống đã dùng đều “bảo đảm về chất lượng theo quy định.”
Một đại diện của Trung Tâm Y Tế Dự Phòng ở Sài Gòn, nơi đảm nhận trách nhiệm giám sát nguồn nước, nói với tờ Tuổi Trẻ rằng, thỉnh thoảng, lượng clor và độ đục trong nước sinh hoạt cấp cho dân chúng Sài Gòn có thay đổi nhưng chưa bao giờ tìm thấy kim loại nặng trong nước.
Cần lưu ý là thời gian sử dụng của các ống gang dẻo trong cấp nước khoảng 100 năm.
Cũng theo tờ Tuổi Trẻ, ngoài SAWCO, Saigon Water – một công ty đang cấp nước cho dân chúng khu vực Củ Chi – cũng đang sử dụng ống gang dẻo do Xinsing sản xuất. Saigon Water khẳng định, nước dẫn qua hệ thống ống do Trung Quốc sản xuất “đạt chất lượng theo quy định.”
Ông Nguyễn Lý Trọng, một kỹ sư, thành viên của Hội Khoa Học-Kỹ Thuật Xây Dựng Sài Gòn, nhận định trong thực tế, ống cấp nước, ống dẫn nước của Trung Quốc giảm phẩm chất sau khi sử dụng một thời gian, dẫn đến các “sự cố” nên làm nhiều người nghi ngại, thành ra nên sử dụng một đơn vị độc lập, kiểm tra lại phẩm chất.
Câu chuyện về ống dẫn nước của Trung Quốc và sức khỏe cộng đồng ở Việt Nam chắc chắn sẽ còn rất dài. Người ta tin rằng, không chỉ Hà Nôi, Sài Gòn mà công ty cấp nước của các tỉnh, thành phố khác cũng dùng ống cấp nước do Trung Quốc sản xuất. (G.Đ)

http://www.nguoi-viet.com/viet-nam/tam-trieu-dan-saigon-bi-dau-doc/

Myanmar, Thái Lan và Campuchia tịch thu, tiêu hủy khối lượng ma túy lớn có trị giá gần 1 tỷ USD nhân Ngày Quốc tế chống Lạm dụng và Buôn bán Ma túy 26-6-2017

zondag 25 juni 2017

Du lịch bằng xe hơi trên những con đường đẹp nhất nước Mỹ


Du lịch bằng xe hơi trên những con đường đẹp nhất nước Mỹ

Tư Mỏ Lết/Người Việt

Một góc trên cung đường Blue Ridge Parkway. (Hình: blueridgeparkway75.org)
Tháng Sáu, Hè về! Có nhiều cách để đi du lịch mùa Hè, như bay đi ngoại quốc, đi cruise (du lịch tàu biển)… Nhưng ở nước Mỹ, một thú vui không nên bỏ qua đối với những người đã nhàm chán việc phải lái xe từ nhà đến sở làm mỗi ngày, đó là đi du lịch bằng xe hơi trên khắp nẻo đường nước Mỹ.
Những con đường xa lộ của Mỹ là niềm tự hào của người Mỹ, là biểu tượng của quyền tự do đi lại của người Mỹ. Có nhiều người Mỹ đã nói “chắc như bắp,” rằng nếu chỉ cần đi du lịch khắp nước Mỹ là cũng đã có đủ thứ phong cảnh trên thế giới rồi.
Với diện tích rộng gần tương đương với Châu Âu, những xa lộ của Mỹ đưa người Mỹ đến khắp mọi miền đất nước một cách bình yên, như bản nhạc đồng quê nổi tiếng của John Denver, “Take Me Home, Country Roads:” “…Country roads, take me home/ To the place I belong/ West Virginia, mountain momma/ Take me home, country roads…”
Không chỉ có người Mỹ thích thú với việc lái xe trên đất nước tự do của mình. Những du khách ngoại quốc cũng muốn được hưởng thú lái xe ở Mỹ. Tờ báo mạng The Telegraph của Anh vào ngày 13 Tháng Sáu có bài báo mang tựa đề: “Tám chặng đường lái xe kỳ thú của Mỹ mà bạn nên trải nghiệm trong đời,” đã đề nghị những con đường ở Mỹ cho người thích đi du lịch bằng xe hơi. Theo tác giả Chriss Moss, cho dù đã có nhiều huyền thoại được viết trên văn học, âm nhạc, phim ảnh về những con đường Mỹ, nhưng cách thưởng thức hay nhất vẫn là tự mình lái xe để tự khám phá chúng, tận mắt nhìn chúng.
Lịch sử xa lộ nước Mỹ chỉ mới cách đây một thế kỷ. Vào năm 1913, xa lộ Lincoln được xây dựng, trở thành con đường bề mặt cứng đầu tiên của nước Mỹ, nối từ thành phố New York bên bờ Đại Tây Dương đến tận San Francisco ở bờ Thái Bình Dương, trải dài 3,389 dặm.
Đến năm 1926, nước Mỹ bắt đầu xây dựng những xa lộ mang những con số, trở thành một mạng lưới ngang dọc khắp nước Mỹ, để thay thế cho những con đường làng quê cho xe ngựa trước đó.
Và đến thập niên 1950, Tổng Thống Dwight D. Eisenhower bắt đầu cho xây dựng hệ thống xa lộ liên bang không có giao lộ, một ý tưởng mà ông học được từ hệ thống xa lộ của người Đức, giúp cho việc di chuyển khắp nước Mỹ được nhanh chóng, thuận lợi.
Tuy nhiên, đối với dân du lịch, thì việc lái xe trên những xa lộ liên bang chưa hẳn là điều thú vị. Có nhiều chuyên viên du lịch Mỹ khuyên rằng hãy đi trên những xa lộ nhỏ, xuyên qua làng quê, thị trấn, có cảnh đẹp, có thể gặp người dân địa phương mới thực sự thú vị.
Sau đây là một vài lộ trình mà The Telegragh đề nghị:

1-Xa lộ 1, tiểu bang California:
Afbeeldingsresultaten voor Map of Highway 1

Afbeeldingsresultaten voor highway 1

Đây là con đường chạy sát bờ biển Thái Bình Dương của California, kéo dài từ Danna Point ở miền Nam (gần San Diego) lên tận Leggett ở miền Bắc, nơi có những cây thông gỗ đỏ cao to nhất thế giới. Phong cảnh hữu tình, theo kiểu một bên là biển, một bên là đồi núi cheo leo.
Đây là một trong những con đường đặc trưng cho nền “văn hóa lái xe” của Mỹ. Du khách sẽ được đi ngang qua những khung cảnh khác nhau thật đa dạng. Từ những bãi biển nổi tiếng của dân thành phố nhà giàu Los Angeles như Santa Monica, Malibu, sang đến những khu trồng nho làm rượu vang của Santa Barbara County. Rồi những đoạn đường đèo hoang sơ quanh co theo biển ở Santa Cruz, Big Sur, lên đến thành phố San Francisco nổi tiếng vào bậc nhất của ngành du lịch Hoa Kỳ.
Có đủ nắng, gió, không khí trong lành. Có những đoạn xa lộ 1 sẽ nhập chung với xa lộ 101, dài khoảng 745 dặm, là một trong những con đường chạy dọc biển đẹp nhất của nước Mỹ.

2-Route 66:
Afbeeldingsresultaten voor route 66
Afbeeldingsresultaten voor route 66
Xa lộ nổi tiếng nhất nước Mỹ – Mother Road, là một biểu tượng của American Dream, đã có lần được nhắc đến chi tiết trong chuyên mục này. Là một trong những con đường mang tên số đầu tiên, Route 66 lúc nguyên thủy dài 2,451 dặm, nối từ thành phố Chicago, tiểu bang Illinois, đến tận bãi biển Santa Monica của miền Nam California.
Ngày nay, Route 66 đã bị mất nhiều đoạn vào trong những con đường tiểu bang, đường địa phương, đường tư nhân…  Đoạn còn mở nổi tiếng nhất là đoạn dài 320 dặm ở vùng Tây Nam Arizona, nối từ Petrified Forest đến Kingman, đi ngang qua Winslow và Flagstaff-thành phố gần Grand Canyon. Đoạn đường với không khí sa mạc, mang dấu ấn của những chàng cao bồi, cùng những người thổ dân da đỏ của miền Viễn Tây Hoa Kỳ.

3-Xa lộ 61:
Afbeeldingsresultaten voor Highway 61 MinnesotaAfbeeldingsresultaten voor Highway 61 Minnesota

Tên chính thức là US Route 61, nối liền thành phố New Orleans của tiểu bang Louisiana và thành phố Wyoming của tiểu bang Minnesota, dài 1,400 dặm theo hướng Bắc-Nam. Còn có tên gọi là “Blues Highway,” để ghi nhận nền văn hóa âm nhạc của vùng này, gắn liền với cuộc di dân vĩ đại của người Mỹ gốc Phi trong khoảng thời gian từ 1910 đến 1970, đi từ vùng châu thổ sông Mississippi lên đến St. Louis và Chicago. Theo truyền thuyết, tay guitar nhạc Blues huyền thoại Robert Johnson đã bán linh hồn cho quỷ tại giao lộ của xa lộ 61 và xa lộ 49, để có được ngón đàn guitar Blues thần sầu của riêng mình.

4-Florida Keys:
Afbeeldingsresultaten voor Florida Keys
Afbeeldingsresultaten voor Florida Keys

Con đường chạy giữa biển nổi tiếng bậc nhất thể giới của tiểu bang cực Nam Hoa Kỳ là Florida. Con đường mang tên US 1 dài 150 dặm, đi từ thành phố Miami đến Keywest, liên kết nhiều hòn đảo nằm trong vùng vịnh Mexico. Đoạn nổi tiếng nhất chính là chiếc cầu Seven Mile Bridge, đi giữa một bên là vịnh Mexico, một bên là Đại Tây Dương. Ngoạn mục đúng theo kiểu Mỹ!
5-Blue Ridge Parkway: Con đường xa lộ này được khuyến khích nên đi vào mùa Thu, để ngắm được vẻ đẹp mê hồn của mùa thu Phương Bắc. Để có thể thưởng ngoạn cảnh đi giữa cả một vùng thiên nhiên đổi màu vàng, đỏ theo mùa Thu, có thể chọn giữa Blue Ridge Parkway dài 469 dặm ở phía Nam Appalachia, hay Scenic Route 100 byway dài 138 dặm, chạy dọc theo Green Mountains của tiểu bang Vermont. Đã có nhiều người Mỹ quả quyết rằng mùa thu ở Vermont là đẹp nhất thế giới!
Lộ trình đã có sẵn. Kỳ nghỉ Hè đã đến. Bạn hãy chuẩn bị hành lý, xe cộ, để tự mình lái xe, đi ngắm những con đường đẹp, nổi tiếng nhất của nước Mỹ…

http://www.nguoi-viet.com/tin-chinh/du-lich-bang-xe-hoi-tren-nhung-con-duong-dep-nhat-nuoc/

NASA phóng phi thuyền trị giá $1.5 tỷ Parker Solar Probe..."chạm Mặt Trời" (chỉ cách 4 triệu dặm) để tìm hiểu Gió Mặt Trời và tại sao Vành Nhật Hoa (corona) nóng hơn chính Mặt Trời hàng triệu đõ C


Phi thuyền đến gần Mặt Trời để tìm cái gì?

Hà Tường Cát/Người Việt

Huy hiệu của chương trình “Chạm Mặt Trời.” (Hình: NASA)
Một năm nữa, khoảng giữa Tháng Bảy và Tháng Tám, 2018, NASA sẽ phóng một phi thuyền tự động đầu tiên đi đến gần Mặt Trời, với mục đích tìm biết và có thể giải đáp một số những thắc mắc mà cho đến nay người ta chưa được hiểu rõ.
Mặt Trời là duy nhất trong hàng tỷ ngôi sao trên vũ trụ có ảnh hưởng trực tiếp với Trái Đất, là nguồn cung cấp ánh sáng và năng lượng cho sự sống của tất cả động vật và thực vật.
Khoảng cách giữa Trái Đất và Mặt Trời là gần 100 triệu dặm, trong tầm xa mà các phi thuyền có thể đi tới. Ánh sáng từ Mặt Trời đi đến Trái Đất mất 8 phút 19 giây.
Còn ngôi sao gần Trái Đất nhất là Proxima Centauri, ở cách xa 4.22 năm ánh sáng, nghĩa là khoảng 25,000 tỷ dặm. Với trình độ khoa học ngày nay, ít nhất một phi thuyền phải cần hàng ngàn năm mới đi tới đó cho nên ngoài Mặt Trời chưa thể tính tới chuyện đi đến ngôi sao nào khác nữa.
Nhưng phi thuyền tự động “Parker Solar Probe” sẽ không đáp xuống Mặt Trời mà chỉ tới gần trong chừng mực còn có thể tồn tại chưa bị sức nóng của Mặt Trời đốt cháy, và sứ mạng của nó do đó được gọi là “chạm Mặt Trời” chứ không phải là đến Mặt Trời. Phi thuyền của NASA chỉ đến cách xa Mặt Trời khoảng 4 triệu dặm và cũng sẽ phải chịu sức nóng khủng khiếp trên 2,500 độ F hay 1,370 độ C.
Do đó khó khăn lớn nhất cho phi thuyền trị giá $1.5 tỷ này là phải chế tạo một tấm bảo vệ để các dụng cụ qua sát như máy thu hình có thể hoạt động không bị trở ngại với nhiệt độ và bức xạ của ánh sáng Mặt Trời 500 lần mạnh hơn trên mặt đất. Dự án thám sát Mặt Trời được chấp thuận trong tài khóa 2009 giao cho phòng thí nghiệm Vật Lý Ứng Dụng (APL) của trường đại học Johns Hopkins ở Maryland đảm nhận công tác thiết kế và sản xuất phi thuyền.
Trái đất là một hành tinh của Mặt Trời và Mặt Trời là một ngôi sao trong số khoảng 100-400 tỷ ngôi sao ở giải Ngân Hà, tên gọi Thiên Hà (Galaxy) có Trái Đất của chúng ta. Trong Ngân Hà, Mặt Trời là ngôi sao sáng hơn 85% các ngôi sao khác.
Về cấu tạo, Mặt Trời là một khối plasma ở thể hơi và nóng, chứ không phải khối cầu cứng như các hành tinh của nó, và gồm có bốn phần chính. Trong cùng hay trung tâm là vùng bức xạ, đó là một lò phản ứng hạt nhân với các nguyên tử hydrogen tổng hợp thành helium, phản ứng dây chuyền này tạo ra năng lượng. Tuổi của Mặt Trời đến nay là 4.5 tỷ năm và nhiên liệu hydrogen còn đủ cho khoảng 5 tỷ năm nữa.
Bên ngoài vùng bức xạ là vùng đối lưu, được gọi tên như vậy vì ở đây năng lượng thoát lên trên do một hiện tượng tương tự như không khí nóng nổi lên trên không khí lạnh. Trên vùng đối lưu là vùng quang quyển tức là bề mặt mà chúng ta nhìn thấy được của Mặt Trời.
Trên vùng quang quyển là khí quyển của Mặt Trời, nơi người ta có thể quan sát thấy các biến chuyển. Một hiện tượng đặc biệt nhìn thấy ở Mặt Trời là một vầng ánh sáng tỏa ra xung quanh khí quyển, được gọi là vành nhật hoa (corona), do ánh sáng Mặt Trời bị nhiễu xạ khi đi qua khí quyển của Trái Đất đến mắt người quan sát.
Một lý do mà đến nay người ta chưa hiểu rõ và hy vọng phi thuyền Parker có thể đem lại lời giải đáp là về nhiệt độ ở vành nhật hoa. Nhiệt độ ở vùng bức xạ lên tới 28 triệu độ F và bề mặt của Mặt Trời (vùng quang quyển) chỉ nóng tới 10,000 độ F, nhưng vành nhật hoa mặc dầu ở xa vùng bức xạ hơn, có nhiệt độ tới 1 triệu độ F.
Phi thuyền thám sát được đặt tên của nhà vật lý thiên văn Eugene Parker trường đại học Chicago, năm 1958 khi mới 30 tuổi đã khám phá ra luồng các phân tử tích điện phóng đi từ khí quyển Mặt Trời, được gọi là “gió Mặt Trời,” có liên hệ trực tiếp đến hiện tượng cực quang trên khí quyển gần hai cực Trái Đất và ở nhiều hành tinh khác. Trường hợp cường độ gió Mặt Trời quá cao tạo thành “bão Mặt Trời” thì sẽ gây đảo lộn cho mọi liên lạc điện từ, làm hư hại các vệ tinh viễn thông và gián đoạn mạng lưới tải điện trên Trái Đất. Nghiên cứu của Viện Hàn Lâm Khoa Học Mỹ nói rằng một trận bão Mặt Trời rất mạnh có thể gây tồn thất $2,000 tỷ và miền Đông nước Mỹ bị ngắt điện tới một năm.
Khoa Học Gia Eugene Parker bây giờ 89 tuổi và ông vẫn là người mạnh mẽ thúc đầy việc nghiên cứu Mặt Trời để hiểu rõ hơn về những tác động có tầm ảnh hưởng quan trọng của nó. NASA cho biết đây là lần đầu tiên có phi thuyền không gian được đặt tên một người còn sống.
Theo kế hoạch, Parker Solar Probe nặng 600 kg sẽ được phóng lên bằng một hỏa tiễn Delta IV Heavy, từ 2018 tới 2025 có 24 lần đi quanh để đến Mặt Trời và theo một quỹ đạo 7 lần đi gần Kim Tinh để nhờ sức hút của hành tinh này gia tăng vận tốc. Tới cuối năm 2024 phi thuyền mới tới gần Mặt Trời hơn hết ở khoảng cách 4 triệu dặm, vận tốc khi ấy là 2 dặm/giây, nhanh hơn tất cả mọi phi thuyền của con người từ trước đến nay.
NASA hy vọng Parker Solar Probe có thể thu thập được nhiều dữ kiện khoa học mới về Mặt Trời trong đó có lời giải đáp cho hai bí ẩn lâu năm là vì sao vành nhật hoa nóng hơn chính Mặt Trời và gió Mặt Trời được gia tăng vận tốc như thế nào. Như vậy nỗ lực hơn 15 năm với phí tổn gần $2 tỷ sẽ là xứng đáng.

http://www.nguoi-viet.com/hoa-ky/phi-thuyen-den-gan-mat-troi-de-tim-cai-gi/

Spacex phóng hỏa tiễn từ California, đưa 10 vệ tinh vào quỹ đạo

Spacex phóng hỏa tiễn từ California, đưa 10 vệ tinh vào quỹ đạo

Hỏa tiễn Falcon 9 của SpaceX phóng đi từ Florida (Hình: AP Photo/John Raoux)
LOS ANGELES, California (AP) – Một hỏa tiễn của công ty SpaceX hôm Chủ Nhật thành công trong việc phóng lên không gian từ California để đưa 10 vệ tinh vào quỹ đạo, chỉ hai ngày sau khi phóng thành công một vệ tinh khác từ Florida.
Hỏa tiễn Falcon 9 rời khỏi dàn phóng lúc 1 giờ 25 trưa từ căn cứ không quân Vandenberg, nằm về phía Tây Bắc Los Angeles.
Hỏa tiễn này mang theo loạt vệ tinh thứ nhì của công ty viễn thông Iridium Communications, nhằm thay thế đợt vệ tinh của thế hệ trước.
Khoảng 7 phút sau khi phóng lên, tầng đầu của ống phóng hỏa tiễn tách ra và trở về trái đất, đáp thẳng đứng xuống một sàn nổi ngoài khơi Thái Bình Dương, trong khi tầng thứ nhì tiếp tục đưa các vệ tinh vào quỹ đạo.
Một hỏa tiễn Falcon 9 của SpaceX hôm Thứ Sáu phóng đi từ Mũi Canaveral ở Florida và đưa một vệ tinh viễn thông của Bulgaria vào quỹ đạo.
Tầng đầu của hỏa tiễn này cũng được thu hồi sau khi đáp xuống sàn nổi ngoài khơi Đại Tây Dương. (V.Giang)

http://www.nguoi-viet.com/hoa-ky/spacex-phong-hoa-tien-tu-california-dua-10-ve-tinh-vao-quy-dao/

Việt Nam Tiến thoái lưỡng nan khi xuất khẩu sang Trung Quốc

Tiến thoái lưỡng nan khi xuất khẩu sang Trung Quốc

Lan Hương, phóng viên RFA
2017-06-22
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Trung tâm thương mại của Trung Quốc nhìn từ cửa khẩu Tân Thanh ở tỉnh Lạng Sơn, Việt Nam chụp hôm 5/2/2009.
Trung tâm thương mại của Trung Quốc nhìn từ cửa khẩu Tân Thanh ở tỉnh Lạng Sơn, Việt Nam chụp hôm 5/2/2009.
AFP photo


Tổng kim ngạch xuất khẩu hàng hóa Việt Nam sang Trung Quốc đạt gần 22 tỷ USD vào năm ngoái, chiếm 12,4% tổng kim ngạch xuất khẩu của cả nước. Mặc dù Trung Quốc lâu nay là một trong những thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam nhưng khi xuất khẩu sang nước này Việt Nam thường xuyên phải chấp nhận giá bán rẻ mạt hơn khi xuất sang các quốc gia khác.

Giá bán rẻ mạt
Một trong những mặt hàng được Việt Nam xuất mạnh nhất sang Trung Quốc là khoáng sản. Tuy nhiên theo báo cáo của Tổng cục hải quan, trong 5 tháng đầu năm nay, thị trường Trung Quốc là bến đỗ của hơn 3/4 lượng quặng xuất khẩu nhưng lại có mức giá rẻ gần gấp đôi mức giá mà Việt Nam bán cho các thị trường khác.
Một doanh nghiệp xuất khẩu quặng cho Trung Quốc, xin giấu tên, cho Đài Á Châu Tự Do biết:
Bên khoáng sản bọn tôi thì thường khi Trung Quốc dôi nguồn hàng của các nước khác thì sẽ đẩy Việt Nam xuống. Khi mà các nước khác không có thì mới chấp nhận giá Việt Nam ngang với giá thị trường. Ví dụ ở châu Phi rẻ thì họ lấy hàng của châu Phi. Mà khi châu Phi rẻ thì họ ép Việt Nam xuống. Mặt hàng quặng cũng vậy, nó mua được của Sri Lanka nhiều thì sẽ cắt Việt Nam.
Thứ hai là chính sách vĩ mô, người ta không cho xuất khẩu quặng thô nữa mà bắt phải chế biến sâu, mà Trung Quốc có cần hàng chế biến sâu của Việt Nam đâu.
Mặc dù giá rẻ như vậy nhưng hiện tại Việt Nam vẫn đang xuất 11.000 tấn quặng sang Trung Quốc mỗi ngày.
Theo dữ liệu của Cục Thuế xuất nhập khẩu, thuộc Tổng cục Hải quan, hiện xuất khẩu quặng và khoáng sản của Việt Nam sang Trung Quốc chủ yếu vẫn là quặng nhôm, quặng sắt, apatit và một số loại quặng khoáng phục vụ trong ngành vật liệu xây dựng, xi măng.
Ngoài xuất khẩu quặng và khoáng sản, hiện Việt Nam cũng xuất một lượng lớn dầu thô sang Trung Quốc. Trong 5 tháng đầu năm, lượng dầu thô mà Việt Nam xuất sang Trung Quốc chiếm 40% lượng dầu thô xuất khẩu của Việt Nam. Tuy nhiên giá bán cũng đang giảm so với các thị trường khác.
Đồ gỗ và thủy sản cũng là những mặt hàng thường phải chấp nhận xuất sang Trung Quốc với giá rẻ hơn thị trường. Ông Ngô Sỹ Hoài, Phó tổng thư ký Hiệp hội gỗ và lâm sản Việt Nam cho chúng tôi biết nguyên nhân tình trạng này:

Thường thường yêu cầu chất lượng của Trung Quốc thấp hơn yêu cầu của các thị trường khác như EU, Mỹ, Nhật Bản,…Ngoài ra cự ly vận chuyển từ Việt Nam sang Trung Quốc cũng gần hơn rất nhiều, cho nên chi phí vận tải thấp hơn. Tiếp theo là số lượng Việt Nam có thể xuất sang Trung Quốc thường là lớn hơn.
Một số nguyên nhân khác cũng gây ảnh hưởng đến giá cả khi xuất khẩu gỗ sang Trung Quốc, theo ông Hoài, là do sản xuất quá nhiều, gây lượng hàng tồn đọng lớn nên các doanh nghiệp phải “bán tống bán tháo” với giá rẻ hơn. Đôi khi, các doanh nghiệp cũng phải xuất khẩu để thăm dò thị trường, chào hàng hoặc có các mặt hàng gỗ quý nhưng Trung Quốc đột ngột dừng mua nên cần bán giá rẻ hơn để tiêu thụ.

Trung Quốc trong 5 tháng đầu năm 2017 tiếp tục là đối tác thương mại hàng hóa lớn nhất của Việt Nam, với kim ngạch đạt 32,76 tỷ USD.
Tuy nhiên cũng trong năm nay, thị trường Trung Quốc đã cho người nông dân Việt Nam một “cú đấm đau” khi đột ngột ngừng mua heo, khiến giá thành heo ở Việt Nam xuống mức thấp kỷ lục trên toàn thế giới. Trong khi đó người dân vẫn phải vay ngân hàng để mua thức ăn cho heo vì không bán được. Hàng loạt các chương trình “giải cứu người nuôi heo” được chính người dân và chính phủ xây dựng lên để giúp đỡ bà con trong cảnh khốn cùng. Cuối tháng 4 vừa rồi, bộ Nông nghiệp Việt Nam đã phải sang Trung Quốc để “cầu cứu” xuất khẩu thịt heo sang nước này.
Trước đó, những người dân trồng chuối ở Đồng Nai, hay trồng chanh dây ở Gia Lai nói với chúng tôi rằng họ lâm vào tình cảnh dở khóc dở cười khi bị thương lái Trung Quốc ép giá, thậm chí là ngừng mua. Chanh leo có thời kỳ lên đến 52.000 đồng/kg nhưng đã giảm chỉ còn 10.000 đồng/kg.
Vẫn phải bán!
Đáp lại câu hỏi của chúng tôi rằng vì sao thị trường Trung Quốc thường xuyên nhập hàng của Việt Nam với giá rẻ như vậy nhưng Việt Nam vẫn tiếp tục xuất khẩu một lượng rất lớn, chuyên gia kinh tế, tiến sĩ Ngô Trí Long cho biết:

Là vì hiện nay nó mang lại lợi nhuận rất lớn cho những người xuất khẩu mà thị trường trong nước khả năng không tiêu thụ được thì người ta phải đưa sang bên kia thôi.
Ông đánh giá nguyên nhân chính khiến Việt Nam mặc dù rất muốn đẩy mạnh xuất khẩu sang các nước khác như khối EU chẳng hạn để được giá thành cao hơn nhưng không thể là do chất lượng sản phẩm Việt Nam không đảm bảo tiêu chuẩn của họ.
Chỉ tính riêng mặt hàng gạo, năm ngoái Cục Chế biến Thương mại nông lâm thủy sản và nghề muối cho biết chỉ trong vòng 4 năm qua Việt Nam đã bị Mỹ trả về khoảng 10.000 tấn gạo vì dư lượng chất bảo vệ thực vật. Cũng tính từ năm 2014 đến giữa năm 2015 đã có gần 32.000 tấn thủy sản bị các nước bạn hàng trả về do nhiễm bệnh và dư lượng kháng sinh.
Tiến sĩ Ngô Trí Long cho rằng về lâu dài, việc tiếp tục xuất khẩu với giá rẻ sẽ ảnh hưởng đến nền kinh tế Việt Nam:

Nếu mà là tài nguyên thì sẽ khiến nguồn tài nguyên cạn kiện đi do xuất khẩu thô. Thứ hai là chất lượng sản phẩm kém và giá thấp như vậy sẽ làm hạn chế năng lực cạnh tranh của nền kinh tế.

Ông Ngô Sỹ Hoài Phó tổng thư ký Hiệp hội gỗ và lâm sản Việt Nam, cho rằng riêng đối với mặt hàng gỗ Việt Nam vẫn cần phải tận dụng thị trường Trung Quốc là vì họ giải quyết một số lượng hàng lớn cho Việt Nam:

Nói chung chúng ta cũng đang đa dạng hóa thị trường. Thực sự Việt Nam cũng đang xuất khẩu nhiều đồ mộc sang châu Âu nhưng thị trường châu Âu có rất nhiều rào cản và cũng không thể tiêu thụ hết các mặt hàng gỗ Việt Nam làm ra. Ngoài ra thị trường Trung Quốc có một đặc điểm là họ tiêu thụ rất nhiều mặt hàng thủ công mỹ nghệ, mặt hàng từ các loại gỗ quý hiếm mà giá trị cao. Cho nên chúng ta phải tận dụng thế mạnh của từng thị trường.
Hàng Việt đưa sang Trung Quốc hiện đang được hưởng thuế suất ưu đãi trong khuôn khổ Hiệp định Khu vực mậu dịch tự do Trung Quốc – ASEAN, nhưng Bắc Kinh vẫn áp dụng thuế giá trị gia tăng 13%-17% với Việt Nam, và đó cũng là một nguyên do khiến sức cạnh tranh về giá của sản phẩm Việt giảm đi.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/export-to-china-in-dilemma-lh-06222017082520.html