Posts tonen met het label tranh chấp. Alle posts tonen
Posts tonen met het label tranh chấp. Alle posts tonen

maandag 29 februari 2016

Nhật cung cấp vũ khí cho Philippines giữa tranh chấp Biển Đông

Thứ hai, 29/02/2016

    Chuyên mục / Tranh chấp Biển Đông

    Nhật cung cấp vũ khí cho Philippines giữa tranh chấp Biển Đông

    Người Philippines biểu tình trước Lãnh sự quán Trung Quốc ở Manila, ngày 25/2/2016.
    Người Philippines biểu tình trước Lãnh sự quán Trung Quốc ở Manila, ngày 25/2/2016.
    Nhật Bản hôm nay (29/2) ký thỏa thuận cung cấp võ khí cho Philippines. Đây là hiệp ước quốc phòng đầu tiên kiểu này của Nhật tại khu vực, nơi các đồng minh của Mỹ đang báo động về những bước tiến hung hăng của Trung Quốc ở Biển Đông.
    Bộ trưởng Quốc phòng Philipines, Voltaire Gazmin, cho biết thỏa thuận ông ký với Đại sứ Nhật tại Manila, Kazuhide Ishikawa, mở đường cho việc cung cấp các thiết bị và công nghệ quốc phòng cho phép Manila và Tokyo tiến hành các dự án nghiên cứu và phát triển chung.
    Chi tiết các loại khí cụ sẽ sớm được quyết định trong các cuộc đàm phán sắp tới, nhưng ông Gazmin cho hay Nhật Bản bước đầu đã đề nghị cung cấp một máy bay do thám cho Philippines.
    Trước sức lấn lướt ngày càng quyết liệt của Bắc Kinh ở Biển Đông, Philippines đã quay sang Hoa Kỳ, và bây giờ đến Nhật Bản, trong nỗ lực hiện đại hóa quân sự.
    Hai nước đã công khai nâng quan hệ an ninh và chính trị song phương lên tầm cao mới, kể cả bằng cách tổ chức các đợt diễn tập tìm kiếm-cứu hộ hải quân chung hồi năm ngoái.
    Đôi bên cam kết tăng cường hợp tác quốc phòng, làm dấy lên khả năng sẽ có một hiệp ước an ninh cho phép lực lượng Nhật Bản tổ chức các cuộc tập trận chung lớn hơn tại Philippines trong khi Manila đã có các hiệp ước như thế với Hoa Kỳ và Australia.
    Theo AP, The Jakarta Post.
    X
    26.02.2016
    Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Nhật Bản và Philippine sắp ký hiệp định mở đường để Tokyo cung cấp chiến cụ cho Manila giữa căng thẳng Biển Đông. Đây sẽ là hiệp định đầu tiên như thế giữa Nhật với một nước ASEAN. Hãng tin Yonhap của Hàn Quốc cho hay chính phủ Nhật có thể sẽ hoàn tất hiệp định về chuyển giao thiết bị và công nghệ quốc phòng cho Philippine trong tuần sau.

    http://www.voatiengviet.com/content/nhat-ban-cung-cap-vu-khi-cho-philippines-giua-tranh-chap-bien-dong/3212733.html

    zondag 25 oktober 2015

    Tranh chấp ở biển Đông: Tới lượt Indonesia nhập cuộc

    Tranh chấp ở biển Đông: Tới lượt Indonesia nhập cuộc
    Sunday, October 25, 2015 1:49:23 PM 


    HÀ NỘI (NV) - Indonesia vừa lên tiếng chỉ trích yêu sách của Trung Quốc về chủ quyền tại biển Đông và công khai ủng hộ Hoa Kỳ tổ chức tuần tra tại vùng biển này.


    Không ảnh chụp quần đảo Natuna của Indonesia tại biển Đông. Yêu sách
    chủ quyền của Trung Quốc lấn vào vùng biển quanh quần đảo này. (Hình: DR)
    Nếu trước đây, đa số thành viên của ASEAN thường né tránh, không bày tỏ chủ kiến trong vấn đề biển Đông để không làm mất lòng cả Trung Quốc lẫn các thành viên đang có bất đồng với Trung Quốc về chủ quyền tại biển Đông thì nay, tình thế đã khác. Sau Malaysia tới lượt Indonesia nhập cuộc.
    Hôm 24 Tháng Mười, tờ The Wall Street Journal (WSJ) cho biết, ông Luhut Pandjaitan, bộ trưởng Đặc Trách Chính Trị-Pháp Lý-An Ninh của Indonesia, cho biết, nay, Indonesia sẽ quan tâm nhiều hơn đến các vấn đề trong khu vực và trên chính trường quốc tế.
    Ông Pandjaitan xác nhận, Indonesia sẽ nhờ Hoa Kỳ giúp đỡ xây dựng lực lượng tuần duyên hiện đại để tuần tra tại các vùng biển của Indonesia, đồng thời sẽ tham gia tích cực hơn vào việc giải quyết tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc ở biển Đông.
    Theo ông Pandjaitan, trong thời gian qua, Indonesia đã tập trung giải quyết ổn thỏa các vấn đề trong nước, đặc biệt là kinh tế, và giờ đây đến lúc nước này quan tâm nhiều hơn đến vấn đề khu vực và quốc tế.
    Trước nay, chỉ có bốn trong mười thành viên của ASEAN là Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei có tranh chấp với Trung Quốc về chủ quyền trên biển Đông, song gần đây, Indonesia cho biết, đường chín đoạn mà Trung Quốc tự vạch để đòi chủ quyền tại biển Đông đã lấn một phần vào vùng biển quanh quần đảo Natuna của Indonesia.
    Ông Pandjaitan nhấn mạnh, Indonesia không công nhận đường chín đoạn, không chấp nhận yêu sách của Trung Quốc về chủ quyền tại biển Đông. Đường chín đoạn mà Trung Quốc đơn phương vạch ra để đòi chủ quyền tại biển Đông là sản phẩm của trí tưởng tượng.
    Bộ trưởng Đặc Trách Chính Trị-Pháp Lý-An Ninh của Indonesia nói thêm với WSJ, kế hoạch của Hoa Kỳ đưa chiến hạm đến tuần tra tại biển Đông. Thậm chí tiến sâu vào khu vực 12 hải lý bao quanh các đảo nhân tạo mà Trung Quốc vừa bồi đắp tại quần đảo Trường Sa là chính đáng. Hoa Kỳ có quyền làm như vậy vì đó là là vùng biển quốc tế.
    Hai ngày trước khi ông Joko Widodo, tổng thống Indonesia lên đường sang Hoa Kỳ hội đàm với ông Obama (26 Tháng Mười), Indonesia phủ nhận hiệu lực của đường chín đoạn.
    Cuối tuần qua, tại một cuộc họp báo ở Washington D.C, ông Eric Schultz, phát ngôn viên Bạch Ốc, tiết lộ, trong cuộc hội đàm giữa ông Obama và ông Widodo, tổng thống Hoa Kỳ và tổng thống Indonesia sẽ trao đổi về nhiều vấn đề, từ biến đổi khí hậu cho đến hợp tác thương mại, đặc biệt là hợp tác về quốc phòng và hàng hải. (G.Đ)

    http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=216440&zoneid=1

    dinsdag 22 oktober 2013

    Việt Nam : Tranh chấp quyền lực

    Thứ ba, 22/10/2013



    Blog / Nguyễn Hưng Quốc

    Tranh chấp quyền lực

    Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.
    Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.
    CỠ CHỮ- +
    Lâu nay, ở Việt Nam cũng như ở ngoại quốc, hầu như ai cũng biết sự mâu thuẫn gay gắt giữa ba người đứng đầu bộ máy cầm quyền tại Việt Nam: Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng; Trương Tấn Sang, chủ tịch nước; và Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng. Những mâu thuẫn ấy được bộc lộ rõ rệt qua các cuộc tranh chấp quyền lực kéo dài nhiều năm, thậm chí, như trong trường hợp giữa Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng, kéo dài nhiều thập niên, lúc cả hai còn là những cán bộ lãnh đạo cấp địa phương. Chúng không có gì bí mật cả. Mọi người đều biết.

    Tuy nhiên, liên quan đến các mâu thuẫn ấy, có một khía cạnh đáng chú ý hơn: Cách xây dựng và củng cố quyền lực của mỗi người. Có lẽ, một lúc nào đó, khi những người trong cuộc lên tiếng, chúng ta sẽ có bức tranh đầy đủ hơn về điều này. Còn bây giờ, nhìn từ bên ngoài, điều chúng ta có thể thấy được là những chiến lược chung.

    Chiến lược ấy, ở Nguyễn Phú Trọng, là nhắm đến việc tập hợp các lực lượng bảo thủ và giáo điều trong đảng, những người còn tin tưởng vào sức mạnh và tính ưu việt của chủ nghĩa xã hội (so với chủ nghĩa tư bản); ở Nguyễn Tấn Dũng, là ban phát ân huệ để mua sự trung thành của quân đội và công an (bằng nhiều cách, trong đó, có cách phong tướng cho thật nhiều người, ví dụ, riêng cuối năm 2012, có đến 49 tướng công an mới!)  và các giám đốc công ty quốc doanh, những nơi làm ăn béo bở nhất hiện nay.

    So với Nguyễn Phú Trọng, chiến lược củng cố quyền lực của Nguyễn Tấn Dũng coi bộ có hiệu quả hơn. Điều đó có thể thấy dễ dàng qua các cuộc tranh chấp quyền lực giữa hai bên trong mấy năm vừa qua: Nguyễn Phú Trọng chỉ thắng ở vòng tranh chấp thuộc Bộ Chính trị (gồm, trước, 14 người; hiện nay, 16) nhưng lại thua Nguyễn Tấn Dũng ở cấp Trung ương đảng (bao gồm 175 người). Thua từ cuộc vận động thi hành kỷ luật đối với Nguyễn Tấn Dũng trong hội nghị Trung ương 6 (tháng 10/2012) đến cuộc vận động đưa Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ vào Bộ Chính trị trong Hội nghị Trung ương 7 (tháng 5/2013).

    Thế còn Trương Tấn Sang? Trước, khi còn là Thường trực Ban Bí thư Trung ương đảng, có vẻ như ông khá được lòng giới trí thức. Nhiều người cho ông có tâm huyết và viễn kiến, khao khát làm một cái gì đó hữu ích cho đất nước. Tuy nhiên, từ sau Đại hội XI, khi ông lên làm chủ tịch nước, dường như niềm tin ấy dần dần nguội lạnh. Người ta không còn hy vọng hay chờ đợi gì ở ông nữa. Trương Tấn Sang cũng không thể cạnh tranh với Nguyễn Phú Trọng trong việc tranh thủ sự ủng hộ của lực lượng giáo điều vốn từ lâu vẫn nghi ngờ ông. Ông càng không thể cạnh tranh với Nguyễn Tấn Dũng ở hai mặt trận: một, với các cán bộ trong quân đội, công an và doanh nghiệp vì trong tư cách chủ tịch nước, vốn chỉ là hư vị, ông không có gì để ban bố ân huệ cho họ; và hai, với dân chúng miền Nam, quê gốc của ông, ông cũng bị Nguyễn Tấn Dũng, cũng là người miền Nam, tranh giành quyết liệt. Ngay cả khi Trương Tấn Sang có liên minh với Nguyễn Phú Trọng, ông cũng không thể thắng.

    Bởi vậy, không có gì lạ khi mấy năm gần đây Trương Tấn Sang chuyển hướng sang vận động quần chúng, những người dân bình thường. Ông thường xuyên tổ chức các cuộc gặp gỡ với cử tri, chủ yếu ở thành phố Hồ Chí Minh. Ở các cuộc gặp gỡ ấy, bao giờ ông cũng tập trung vào một đề tài chính: chống tham nhũng. Khi hô hào chống tham nhũng, có lúc ông không ngần ngại chĩa mũi dùi thẳng vào Nguyễn Tấn Dũng, dưới cái tên đã đi vào lịch sử: “đồng chí X”. Hơn nữa, hầu như bao giờ ông cũng kêu gọi quần chúng chủ động và tích cực hơn nữa trong trận chiến chống lại tham nhũng – đôi khi được hiểu là chống lại “đồng chí X”.

    Với những mục tiêu và chiến lược củng cố quyền lực khác nhau như vậy, khẩu khí của ba người lãnh đạo Việt Nam cũng khá khác nhau. Nguyễn Phú Trọng thường xuất hiện trong các hội trường với thính giả là các đảng viên, ở đó, ông lè nhè đọc các bài diễn văn cũ rích vốn thường được nghe trong mấy thập niên về trước, lúc chế độ Cộng sản chưa bị sụp đổ ở Liên xô và Đông Âu. Nguyễn Tấn Dũng thường xuất hiện trong các hội nghị với các cán bộ vừa có quyền vừa có tiền để huênh hoang báo cáo về các thành tích họ đã đạt được. Còn Trương Tấn Sang thường xuất hiện trong các cuộc họp mặt ở địa phương với áo sơ mi trắng có vẻ rất hiền lành và giản dị để nói về những thao thức của ông trước những vấn đề nghiêm trọng của đất nước.

    Thật ra, trong cái gọi là “những vấn đề nghiêm trọng của đất nước” ấy, Trương Tấn Sang hoàn toàn né tránh những vấn đề bức thiết như quan hệ với Trung Quốc và vấn đề dân chủ hay nhân quyền ở Việt Nam. Ông chỉ tập trung chủ yếu vào một khía cạnh: tham nhũng.

    Đóng vai tiên phong trong mặt trận chống tham nhũng, Trương Tấn Sang thường lặp đi lặp lại một số điểm: Một, ông hiểu và thông cảm với những bức xúc của quần chúng; hai, bản thân ông cũng bức xúc và sẽ sẵn sàng vứt bỏ mọi chức tước, trở về làm dân thường, sống một cách giản dị như mọi người khi ông cảm thấy không có cách nào thực hiện được ý nguyện của mình; và ba, kêu gọi mọi người tiếp sức với ông bằng cách can đảm tố giác bọn tham nhũng.

    Nhắm vào các điểm ấy, có khi Trương Tấn Sang khá thành thực. Thành thực ít nhất ở hai điều. Thứ nhất, thừa nhận nạn tham nhũng đang tràn lan ở Việt Nam. Hình ảnh không phải chỉ một con sâu mà là “cả một bầy sâu” tham nhũng là của ông. Cách nói “làm gì cũng ăn hết trọi, loang lổ chỗ nào cũng có tiêu cực” cũng là của ông. Thứ hai, thừa nhận là đảng đã bế tắc trong việc chống tham nhũng: Họp hành, rất căng; chỉ thị, rất nhiều, nhưng tham nhũng vẫn hoàn tham nhũng; cuối cùng, ông kêu gọi: “mọi người cũng cần phải ra tay, chứ không còn cách nào”.

    Dĩ nhiên, việc chuyển giao trách nhiệm chống tham nhũng từ các cơ quan chức năng sang quần chúng chỉ là một hình thức mị dân. Dân chúng tố cáo tham nhũng nhưng không có ai giải quyết hết thì sao? Hơn nữa, làm sao bảo vệ những người dân dám tố cáo tham nhũng? Thấp cổ bé miệng, mỗi lần tố cáo là một lần đối đầu với tai họa. Trương Tấn Sang cũng thừa biết, ở Việt Nam hiện nay hoàn toàn không có cơ chế nào để bảo vệ người dân trong nỗ lực chống tham nhũng cả. Biết vậy, tại sao ông vẫn kêu gọi dân chúng vào một mặt trận mà ông biết chắc chắn sẽ vô hiệu? Thật ra, ông chỉ cần được lòng dân chúng mà thôi. Điều ông nhắm tới không phải là chống tham nhũng mà là tập hợp lực lượng cho ông.

    Trước, không phải trong nội bộ giới lãnh đạo đảng không từng có các cuộc tranh giành quyền lực. Có. Hầu như lúc nào cũng có. Nhưng phần lớn chỉ tập trung trong nội bộ đảng viên, đặc biệt đảng viên cao cấp. Do đó, chúng nằm ngoài tầm mắt của dân chúng. Còn bây giờ, phạm vi để tranh thủ rộng hơn, không chỉ giới hạn trong Trung ương đảng mà lan ra mọi đảng viên, và thậm chí, cả quần chúng. Khi phạm vi tranh thủ mở rộng như thế, các thủ đoạn chính trị cũng trở thành lộ liễu hơn.

    Trong chính trị, các thủ đoạn càng lộ liễu bao nhiêu càng mất tác dụng bấy nhiêu. Trong đó, cái mất lớn nhất là niềm tin.

      * Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

    Nguyễn Hưng Quốc

    Nhà phê bình văn học, nguyên chủ bút tạp chí Việt (1998-2001) và đồng chủ bút tờ báo mạng Tiền Vệ (http://tienve.org). Hiện là chủ nhiệm Ban Việt Học tại trường Đại Học Victoria, Úc. Đã xuất bản trên mười cuốn sách về văn học Việt Nam.
     

    woensdag 14 augustus 2013

    Nhật-Trung : Tranh chấp bám rễ quanh quần đảo Senkaku

    Thứ ba 13 Tháng Tám 2013

    Nhật-Trung : Tranh chấp bám rễ quanh quần đảo Senkaku

    Tàu hải giám Trung Quốc chạy gần các tàu tuần duyên Nhật tại vùng biển Senkaku/Điếu Ngư.
    Tàu hải giám Trung Quốc chạy gần các tàu tuần duyên Nhật tại vùng biển Senkaku/Điếu Ngư.
    REUTERS/Kyodo/Files

    Lê Vy
    Báo Libération ra ngày hôm nay 13/08/2013 đặc biệt quan tâm đến vụ tranh chấp biển đảo giữa Nhật Bản và Trung Quốc quanh quần đảo Senkaku/Điếu Ngư qua bài viết : « Tranh chấp bám rễ tại vùng quần đảo Senkaku ». Libération nhận định căng thẳng giữa Bắc Kinh và Tokyo đã leo thêm một nấc mới vào thứ tư tuần trước khi lần đầu tiên kể từ tháng 9, các tàu hải cảnh Trung Quốc đã hiện diện 28 giờ liền cạnh quần đảo Senkaku.


    Báo Libération gọi đây là trò chơi mèo bắt chuột không có hồi kết giữa Nhật Bản và Trung Quốc. Bài báo thuật lại sự kiện ba hoặc bốn tàu hải cảnh Trung Quốc tiến vào khu vực quần đảo Senkaku và bị Nhật xem là xâm phạm lãnh thổ quốc gia. Bị yêu cầu phải lùi ra xa, phía Trung Quốc trả lời lại qua điện đài bằng hai thứ tiếng Hoa và Nhật rằng quần đảo này thuộc chủ quyền Trung Quốc với cái tên là Điếu Ngư và sau đó rút lui.
    Theo Libération, quần đảo này - với năm đảo nhỏ, đầy tiềm năng khoáng sản tự nhiên và nguồn cá dồi dào - chịu sự quản lý của Nhật từ năm 1895 và từ nhiều thập niên nay, đã trở thành món mồi béo bở mà Trung Quốc và Đài Loan muốn thâu tóm.
    Ngày 06/08 vừa qua, Tokyo đã cho thấy sức mạnh của mình bằng việc cho hạ thủy chiếc tàu khu trục đầu tiên được đặt tên là Izumo. Đây là chiếc chiến hạm lớn nhất (có chiều dài 248m) do Nhật Bản chế tạo kể từ sau Đệ nhị Thế chiến và sẽ chỉ thực sự đưa vào sử dụng vào năm 2015. Thế nhưng, theo tờ báo Pháp, việc Nhật tung ra chiếc tàu này trong bối cảnh một tuần lễ khá căng thẳng thì chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa.
    Khi cho hạ thủy chiếc tàu, Tokyo khẳng định rằng chiếc Izumo chỉ dành cho công tác kiểm soát vùng biên giới trên biển, chống tàu ngầm và cứu hộ trong trường hợp thiên tai. Thế nhưng, Bắc Kinh cáo buộc Tokyo là đã cho đóng một chiếc tàu sân bay trá hình. Đồng thời, việc loan báo thành lập một lực lượng đặc biệt gồm 600 người nhằm giám sát và bảo vệ quần đảo Senkaku càng làm cho chính quyền Trung Quốc dị ứng và lên án đà « quân sự hóa » của Nhật Bản.
    Ông Jean-Vincent Brisset, giám đốc Viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược Pháp IRIS nhận xét : « Đả kích Nhật cũng như chống nạn tham nhũng là hai đề tài được dân Trung Quốc tán thành, cho phép che mắt dân chúng trên một số vấn đề thực sự nóng bỏng như kinh tế và ô nhiễm. Thế nhưng, Chủ tịch Tập Cận Bình, mặc dù phải trấn an những người theo chủ nghĩa dân tộc trong nước ; nhưng vẫn cố gắng tạo cho Trung Quốc dáng vẻ một nước bình thường ».
    Phía Bắc Kinh thì đang tranh chấp lãnh thổ với hầu hết các quốc gia láng giềng. Cuối tháng 7, Trung Quốc đã kết hợp nhiều đơn vị hải quân, dưới một tên gọi duy nhất là « lực lượng tuần duyên ». Cách gọi này cho phép Bắc Kinh trang bị cho lực lượng này các loại vũ khí hạng nhẹ như súng vòi rồng và súng tiểu liên. Đây là một sự leo thang làm tăng mối lo ngại là tình hình sẽ xấu đi thêm.
    Tuy nhiên, Giám đốc Cơ quan tư vấn chiến lược quốc tế Nhật Bản CNC Japan cho rằng : « Có rất ít khả năng Trung Quốc sẽ dùng đến vũ lực sắp tới để củng cố việc bảo vệ quần đảo trong bối cảnh Hoa Kỳ nhiều lần cho thấy ý định sẽ bảo vệ Nhật Bản ».
    Ông Jean-Vincent Brisset nhận định : « Điều tệ hại nhất có thể xảy ra là tàu Nhật Bản và Trung Quốc vô tình va chạm vào nhau và làm cho hàng chục người chết. Tình hình khi đó có thể chuyển biến rất nhanh vì cả Thủ tướng Nhật Shinzo Abe và chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đều không kiềm chế được các thành phần dân tộc chủ nghĩa trong nước mình. Ỏ cả hai phía, người dân đều sẵn sàng lao vào cuộc chiến ».
    Theo thăm dò do tổ chức phi chính phủ Nhật Bản Genron và nhật báo Trung Quốc China Daily công bố tuần trước, 90% người Trung Quốc không có thiện cảm với người Nhật và ngược lại.
    Trong bối cảnh đó, Libération ghi nhận : Từ một tháng nay, Thủ tướng Nhật Shinzo Abe luôn luôn nhắc lại : « Nhật luôn muốn đối thoại, thẳng thắn và vô điều kiện ». Theo ông Jean-Vincent Brisset, nếu Nhật Bản và Trung Quốc ký hiệp định tối thiểu cho phép đánh cá như Nhật Bản và Đài Loan đã từng ký với nhau, thì đó sẽ là một bước tiến nhỏ dẫn tới sự hòa dịu.
    Ông nói tiếp : « Ta cũng có thể tưởng tượng ra việc thành lập một cực nghiên cứu hải dương học với việc Quỹ Quốc tế Bảo vệ Thiên nhiên (WWF) gửi đến nơi một số khoa học gia râu ria xồm xoàm, và điều đó sẽ làm căng thẳng giảm bớt. Khi có mặt người lớn, trẻ con sẽ không dám đánh nhau ».
    Kinh tế Nhật : Tăng trưởng quý II yếu kém
    Cũng liên quan đến Nhật Bản nhưng các nhật báo hôm nay khá quan tâm đến nền kinh tế Nhật qua bài viết trên báo Le Monde mang tựa : « Tăng trưởng Nhật yếu ớt ở quý II bất chấp các nỗ lực của Thủ tướng Abe ». Theo tờ báo, Thủ tướng Abe đang cân nhắc xem có nên tăng thuế tiêu thụ hay không để giảm nợ công. Thế nhưng, điều này gây lo ngại về nguy cơ suy thoái.
    Theo bài báo, hiện nay Nhật Bản đang phải đối mặt với vấn đề nợ công. Theo số liệu ngày 9/08, lần đầu tiên, con số này đã đạt mức 7.800 tỷ euro. Con số này sẽ tăng đến 250% GDP vào năm 2013, theo Quỹ Tiền tệ Quốc tế FMI. Vào thứ năm 8/08 vừa qua, chính phủ đã thông qua một kế hoạch giảm chi tiêu 8.000 tỷ yên (62 tỷ euro) trong hai năm tới.
    Quyết định tăng thuế tiêu thụ vẫn chưa được chính phủ của ông Abe xác định. Ông Abe lo ngại sẽ gây ra sự suy thoái như lần tăng thuế tiêu thụ trước đây vào năm 1997.
    Để giảm thâm hụt, chính phủ Nhật sẽ nhắm đến giảm chi tiêu xã hội, đang tăng 1000 tỷ hàng năm do tình trạng dân số già đi và tài trợ cho các chính quyền địa phương. Thế nhưng, báo Le Monde nhận định, đó là những chủ đề nhạy cảm, bởi vì người già và nông dân là những thành phần ủng hộ chính phủ của ông Abe.
    Bên cạnh đó, báo kinh tế Les Echos cũng quan tâm đến kinh tế Nhật qua bài viết : « Các doanh nghiệp đang dè chừng chính sách Abenomics ». Theo báo Les Echos, mức độ tăng trưởng chậm lại ở 0,6% vào quý II. Các tập đoàn Nhật có vẻ chưa được chính sách khôi phục kinh tế của thủ tướng Abe thuyết phục. Để chiêu dụ giới doanh nghiệp, Thủ tướng Abe hứa hẹn sẽ đưa ra các cải cách cơ cấu nhưng hiện nay vẫn chưa có dự án nào cụ thể.

    http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130813-nhat-trung-tranh-chap-bam-re-quanh-quan-dao-senkaku

    dinsdag 23 april 2013

    Ấn Độ yêu cầu Trung Quốc rút quân khỏi khu vực tranh chấp

    Thứ ba 23 Tháng Tư 2013

    Ấn Độ yêu cầu Trung Quốc rút quân khỏi khu vực tranh chấp

    Quân đội TQ bị tố cáo xâm nhập lãnh thổ Ấn.
    Quân đội TQ bị tố cáo xâm nhập lãnh thổ Ấn.
    REUTERS

    Thụy My
    Ngoại trưởng Ấn Độ hôm nay 23/04/2013 thông báo đã yêu cầu Trung Quốc rút quân sau khi xâm nhập vào một khu vực hẻo lánh thuộc Himalaya mà Ấn-Trung đang tranh chấp, tuy Bắc Kinh bác bỏ sự kiện này.


    Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Ấn Độ, Syed Akbaruddin tuyên bố : « Chúng tôi đã yêu cầu Trung Quốc giữ nguyên trạng như trước đây tại khu vực ». Ông cho biết đại sứ Trung Quốc tại Ấn Độ đã được triệu mời, và các lãnh đạo quân sự đôi bên đang thương thảo để giải quyết sự cố.
    Một nguồn tin từ chính phủ Ấn Độ ngày 20/04/2013 cho biết có khoảng năm chục binh sĩ Trung Quốc đã cắm trại tại một khu vực hẻo lánh ở Ladakh thuộc Himalaya mà Ấn Độ đòi hỏi chủ quyền, và đường biên giữa hai nước vẫn đang bị tranh cãi.
    Cũng theo nguồn tin trên, thì Giải phóng quân Trung Quốc đã tiến vào khu vực lãnh thổ mà Ấn Độ tranh chấp và thiết lập một doanh trại trong đêm 15/04/2013. Còn hãng thông tấn Ấn Độ PTI nói rằng những người lính Trung Quốc trên đã vào sâu đến 10 km bên trong lãnh thổ Ấn.
    Về phía Bắc Kinh hôm qua vẫn cho đây là « điều bịa đặt ». Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh (Hua Chunying) nói rằng : « Binh sĩ chúng tôi tuần tiễu tuyến dọc theo Đường kiểm soát thực tế (LAC) thuộc phía Trung Quốc và chưa bao giờ xâm phạm đường biên này ». Được hỏi về các quan ngại của New Delhi, bà Hoa Xuân Oánh cam đoan « Đó chỉ là đồn đoán của một số người Ấn ».
    Ấn Độ và Trung Quốc đã ký kết hai thỏa thuận vào năm 1993 và 1996 để duy trì hòa bình dọc theo tuyến Đường kiểm soát thực tế. Đường biên này dài hơn 4.000 km, chạy xuyên qua ba khu vực Bắc Ấn. Theo tờ Times of India, từ năm 2010 quân Trung Quốc đã vượt qua Đường kiểm soát thực tế hơn 500 lần.

    http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130423-an-do-yeu-cau-trung-quoc-rut-quan-khoi-khu-vuc-tranh-chap