Posts tonen met het label Cà Phê Trung Nguyên. Alle posts tonen
Posts tonen met het label Cà Phê Trung Nguyên. Alle posts tonen

maandag 19 november 2018

Bà chủ Cà phê Trung Nguyên Lê Hoàng Diệp Thảo với "giấc mơ... toàn cầu" của... "King Coffee"

Bà chủ Cà phê Trung Nguyên và chuyện mang King Coffee ra xứ người

Ngọc Lan/Người Việt

Bà Lê Hoàng Diệp Thảo vừa tham dự Hội Nghị Cà Phê Toàn Cầu Dành Cho Các CEO tại Hoa Kỳ. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
Ngọc Lan/Người Việt
WESTMINSTER, California (NV) – Hơn hai năm qua, những ai vẫn lưu luyến với hương vị cà phê Việt Nam bởi những nét đặc trưng rất riêng của nó mà “cà phê Mỹ” không thay thế được đều ít nhiều biết đến King Coffee. Cà phê King đang xuất hiện mỗi lúc một nhiều nơi các chợ Việt tại Hoa Kỳ cũng như trong nhiều hệ thống bán lẻ khác tại Mỹ và 60 quốc gia, trong đó có Nhật, Nam Hàn, Trung Quốc, Đài Loan, Hồng Kong, Singapore…
Người sáng lập và hiện giữ vai trò tổng giám đốc của King Coffee không ai khác hơn chính là bà Lê Hoàng Diệp Thảo, 45 tuổi, đồng chủ nhân của cà phê Trung Nguyên nổi tiếng ở Việt Nam.
Nhân dịp sang Mỹ dự Hội Nghị Cà Phê Toàn Cầu Dành Cho Các CEO (Allegra World Coffee Portal CEO Forum) hồi tuần qua, bà Diệp Thảo đã có cuộc trò chuyện với Người Việt về con đường hình thành nên Trung Nguyên, cũng như kế hoạch xây dựng một thương hiệu cà phê Việt “vượt lên tầm quốc tế.”
***
Ngọc Lan (NV): Chào chị Diệp Thảo, xuất phát từ duyên do gì mà chị lại chọn cà phê làm con đường kinh doanh?
Bà Lê Hoàng Diệp Thảo: Có lẽ ngay từ ngày còn bé, sống ở Gia Lai, tôi đã cảm nhận được không khí của vùng đất trồng cà phê, hiểu được người nông dân vất vả như thế nào để có được những hạt cà phê ngon. Khi lớn lên đi làm ở đài 108 (cung cấp thông tin và giải đáp thắc mắc), thì 80% công việc hằng ngày của tôi là cung cấp thông tin về thị trường cà phê cho khách hàng. Năm năm làm việc tại đó, tôi hiểu được cách vận hành trong ngành cà phê, hiểu được cách quản trị giá trên thị trường như thế nào.
Vào thời điểm Trung Nguyên ra đời năm 1998, Việt Nam có khoảng 3,500 cơ sở nhỏ chế biến cà phê, với nhiều thương hiệu gia đình… Khi đó mình nhìn thấy một cơ hội rất lớn và nghĩ rằng nếu mình chọn ngành cà phê thì đó sẽ là ngành chiến lược và có chuỗi giá trị rộng. Nó không chỉ tập trung ở cà phê thô mà nó đi tới từng tách cà phê, cả trải nghiệm trong môi trường quán cà phê và thậm chí có thể nâng lên thành ngành đào tạo chuyên về cà phê thôi. Điều đó rất tuyệt vời. Đó là lý do tôi chọn ngành cà phê. Rồi từ những điều mình nghĩ, mình lựa chọn tiếp con đường mình đi sao cho dễ thành công hơn.
NV: Khi quán cà phê Trung Nguyên đầu tiên ra đời vào năm 1998 ở Sài Gòn, và chỉ trong một thời gian rất ngắn sau đó, hàng loạt quán Trung Nguyên khác xuất hiện, trở thành một hiện tượng đặc biệt ở Việt Nam. Lúc đó, chị có nhìn thấy được viễn cảnh mình sẽ phát triển, sẽ đưa nó vượt ra khỏi lãnh thổ Việt Nam, kiểu như Starbucks, Coffee Bean không?
Bà Lê Hoàng Diệp Thảo: Có. Ngay khi chọn ngành cà phê là tôi thấy cần phải xây dựng ngay thương hiệu chứ không phải là nguyên liệu thô nữa. Khi xây dựng thương hiệu thì phải có một người đứng đại diện. Ví dụ người ta có thể không nhớ Microsoft nhưng nhắc đến Bill Gates thì ai cũng biết. Hình ảnh Bill Gates mang tính nhân bản hơn, dễ giúp cho thương hiệu Microsoft phát triển nhanh hơn và người ta biết đến thương hiệu đó nhiều hơn. Vì vậy, khi đó chúng tôi quyết định xây dựng hình ảnh anh Đặng Lê Nguyên Vũ. Trong suốt 20 năm qua, tôi chỉ làm nội tướng thôi. Anh Vũ xuất hiện để thực hiện vai trò của người đứng đầu rất là tốt.
Tôi nghĩ tầm nhìn và mong muốn của mình khi xây dựng thương hiệu cũng như để nó vượt ra ngoài Việt Nam thì có lẽ đâu đó khi có cơ hội nước lên thì thuyền lên. Có thể nói khi tôi làm chuyện nhượng quyền kinh doanh cho Trung Nguyên thì cũng khởi đầu từ chuyện tôi tìm hiểu về sự phát triển của McDonald để thấy cách thức người ta mượn lực phát triển như thế nào.
NV: Rõ ràng Trung Nguyên đã xây dựng được thương hiệu như mong muốn. Nhưng thời gian qua, khi những xung đột giữa chị, Lê Hoàng Diệp Thảo, và anh Đặng Lê Nguyên Vũ, xảy ra, thu hút sự chú ý của nhiều người, thì việc kinh doanh của Trung Nguyên bị ảnh hưởng như thế nào?
Bà Lê Hoàng Diệp Thảo: Tất nhiên là phải có ảnh hưởng. Bởi vì khi người đứng đầu có thể làm cho thương hiệu đi lên thì nó cũng có thể làm cho thương hiệu đi xuống, đơn giản vậy thôi. Trung Nguyên có thể được xem là người đi đầu trong việc dẫn dắt, làm thay đổi cả một thói quen và cách tiêu dùng cà phê qua một cách thức mới bằng chính một thương hiệu Việt thì điều đó rất tuyệt vời.
Khi chuyện xảy ra, tôi cũng đắn đo rất lâu để quyết định, vì anh Vũ có bị một chút bệnh nên ảnh khó có thể trở lại như ngày xưa được. Cho nên tôi quyết định mình phải thay, vì đó là chuyện của cả một thương hiệu chứ không phải chỉ là chuyện riêng của nhà mình. Cũng đau khổ, cũng buồn nhưng mà tôi phải quyết định và Diệp Thảo phải xuất hiện.
Hiện tại, tôi vẫn là chủ của Trung Nguyên, giữ 93% cổ phần Trung Nguyên, cùng với anh Vũ, vì cả hai vẫn chưa ly dị.
Bà Lê Hoàng Diệp Thảo tại tòa soạn Nhật báo Người Việt. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
NV: Việt Nam là xứ sở của cà phê, nhưng đến bây giờ thì King Coffee mới một cách chính thức tiến ra thị trường nước ngoài, trong đó có Mỹ, với mục đích xây dựng thương hiệu. Như vậy theo chị có quá trễ không, có khó không khi mà người ta đã quen nhiều với Starbucks hay Coffee Bean chẳng hạn?
Bà Lê Hoàng Diệp Thảo: Thật ra thì mình phải bay từ gốc của mình trước rồi mới nhìn tới người ta. Với Trung Nguyên thì sẽ rất khó để đi toàn cầu khi người bản xứ không đọc được tên Trung Nguyên. Mình có thể quảng cáo, quảng bá về thương hiệu cà phê này cho người Việt mình ở khắp nơi trên thế giới, nhưng chiến lược đường dài của Trung Nguyên là phải cho ra một thương hiệu để có thể phát triển ra tầm toàn cầu, vì người bản xứ phải đọc được tên, phải nhớ được tên, hiểu được câu chuyện, biết cách mà thương hiệu đó làm nên như thế nào. Thương hiệu khác với một sản phẩm rất xa. King Coffee ra đời như vậy.
King Coffee của Trung Nguyên International, là thương hiệu cao cấp hơn Trung Nguyên và có hướng đi ngay từ lúc mới ra đời là phát triển ra tầm toàn cầu.
Ngoài Mỹ, King Coffee còn được bán ở 61 nước, như Nam Hàn, Nhật Bản, Trung Quốc, Đài Loan, Hồng Kông, Singapore,… rất là nhiều. Mình đi rất bài bản từ phát triển hệ thống phân phối khắp 61 nước đó và mình cũng đang chuẩn bị xây chuỗi quán cà phê trên một số nước ưu tiên của mình với tên quán là King Coffee.
NV: Những ý kiến, nhận xét đầu tiên mà chị nhận được về King Coffee ở Mỹ là gì?
Bà Lê Hoàng Diệp Thảo: Trước khi tung King Coffee ra thì mình đã phải đi làm khảo sát, tức hỏi cả người Việt lẫn Mỹ xem họ thích cà phê Việt Nam như thế nào, họ thích sản phẩm của mình hay không, sau đó mình mới tung ra. Đối với King Coffee, chúng tôi có một chuỗi sản phẩm khá rộng nhờ vậy có thể đáp ứng được nhu cầu người Mỹ thích loại này, người Việt thích loại kia hay người Mễ thích loại nọ. Với King Coffee, chúng tôi có loại cà phê truyền thống từ xưa giờ người ta pha bằng phin rất mạnh, bên cạnh đó cũng có những loại sản phẩm có tính quốc tế.
Tại Mỹ, chúng tôi bán King Coffee ở 81 chuỗi siêu thị khác nhau.
NV: Nhiều tin tức không hay liên quan đến vấn đề vệ sinh thực phẩm ở Việt Nam đã tạo nên tâm lý khá hơi e dè cho người dân nơi đây đối với đồ ăn thức uống có nguồn gốc từ Việt Nam. Chị có nhìn thấy điều đó không và có cách nào xóa đi định kiến đó để người ta mạnh dạn mua cà phê “made in Vietnam?”
Bà Lê Hoàng Diệp Thảo: Ngay từ đầu Trung Nguyên đã xây dựng chuyện sản xuất đạt chuẩn quốc tế. Hiện nay ở Việt Nam, Trung Nguyên có đến sáu nhà máy, mỗi nhà máy rộng đến 5-6 hécta, tất cả đều được quản lý trên những tiêu chuẩn được kiểm tra đánh giá hàng năm chứ không phải làm cho mỗi mình mình biết. Các sản phẩm đều làm bằng dây chuyền, nên không thể có chuyện phẩm chất các gói cà phê khác nhau. Thế nên nói về phẩm chất thì Trung Nguyên, G7 hay King Coffee đều đạt tiêu chuẩn mà những siêu thị lớn đòi hỏi.
NV: Khi đưa thương hiệu King Coffee ra nước ngoài như vậy, thì điều khó khăn nhất mà chị gặp phải là gì, đặc biệt là ở Mỹ?
Bà Lê Hoàng Diệp Thảo: Tôi nghĩ chỉ là vấn đề thời gian thôi! Khi khách hàng chọn mình thì họ không cần biết mình bao nhiêu tuổi, mà chỉ cần biết là cách mình phục vụ như thế nào, có đúng điều họ mong muốn hay không. Cho nên King Coffee mới ra đời hai năm thôi nhưng mình phải làm sao tất cả những gì mình đưa ra đều phải đạt yêu cầu mà khách mong muốn để họ cảm nhận và chọn lựa thì nó mới lâu bền. Với King Coffee, tôi nghĩ chỉ là vấn đề thời gian thôi, nên mình phải cố gắng, cho dù cố gắng gấp 10 lần người khác mình vẫn phải cố gắng để xây dựng cho được một thương hiệu được chấp nhận trên toàn cầu.
Người Mỹ rất dễ tiếp nhận cái mới. Tôi hy vọng sẽ thành công ở Mỹ để từ đó mở đường cho sự thành công ở những nước khác.
NV: Cám ơn chị về cuộc trò chuyện này.
https://www.nguoi-viet.com/little-saigon/ba-chu-ca-phe-trung-nguyen-va-chuyen-mang-king-coffee-noi-xu-nguoi/

Liên lạc tác giả: ngoclan@nguoi-viet.com
Bài liên quan

donderdag 26 november 2015

Việt Nam: Người khổng lồ ngành cà phê (BBC) + Vì một nền dân chủ... cà phê Trung Nguyên (Tổng Giám đốc Tập đoàn cà phê Trung Nguyên, Việt Nam)

Việt Nam: Người khổng lồ ngành cà phê

  • 26 tháng 1 2014

Một người trồng cà phê ở Tây Nguyên

Nhắc tới cà phê người ta thường nghĩ đến Brazil, Colombia hay Ethiopia. Nhưng thực ra nước xuất khẩu cà phê lớn thứ hai thế giới ngày nay là Việt Nam.
Họ đã làm thế nào để đẩy thị phần từ 0.1% lên tới 20% trong vòng 30 năm, và sự thay đổi nhanh chóng này ảnh hưởng tới đất nước như thế nào?
Khi cuộc chiến Việt Nam kết thúc vào năm 1975, đất nước này còn đang đói khổ, và chính sách kinh tế cóp nhặt lại từ Xô Viết chẳng giúp được gì.
Hình thức hợp tác xã nông nghiệp là quyết định thảm họa, thế nên đến năm 1986 Đảng Cộng sản thực hiện bước thay đổi đột ngột – một cuộc cá cược lớn, dựa vào cà phê.
Sản xuất cà phê trong những năm 90 tăng 20% – 30% mỗi năm. Ngành công nghiệp này hiện có khoảng 2.6 triệu nhân công, với nửa triệu các hộ canh tác nhỏ gieo trồng trên mỗi mảnh đất rộng khoảng 1- 2 hectare.
Điều này giúp biến đổi kinh tế Việt Nam. Năm 1994 có khoảng 60% người Việt sống dưới mức nghèo, con số này giờ chưa tới 10%.
“Truyền thống của người Việt là uống trà, cũng giống như người Trung Quốc, và họ vẫn có thói quen đó,” nhà tư vấn cà phê ở Việt Nam, ông Will Frith nói.
Người Việt cũng uống cà phê – với sữa đặc, hay cà phê đánh trứng – nhưng đây thường là mặt hàng xuất khẩu nhiều hơn.
Cà phê được người Pháp mang tới Việt Nam từ thế kỷ 19 và quá trình trồng cây, sản xuất cà phê xay sẵn bắt đầu hoạt động từ năm 1950.
Đây là cách uống cà phê Việt Nam, và cũng là lý do mà một phần tư số cà phê vẫn uống ở Anh đến từ Việt Nam.

Người Anh vẫn uống loại cà phê này nhiều hơn những loại cao cấp hơn như espresso, latte hay cappucino.
Các hàng cà phê đắt tiền thường mua hạt cà phê Arabica, trong khi Việt Nam trồng loại hạt Robusta cứng hơn.
Hạt Arabica có chứa khoảng 1% đến 1.5% chất caffeine trong khi Robusta chứa khoảng 1.6% đến 2.7% caffeine, khiến nó đắng hơn.
Thế nhưng cà phê ngon không chỉ được quyết định bởi caffeine.
“Cách pha trộn vị phức tạp làm dậy lên những mùi vị có sẵn trong cà phê,” ông Frith nói.
“Caffeine chỉ là phần rất nhỏ trong tổng thể hỗn hợp, nhất là nếu so sánh với các chất alkaloid khác [chất chuyển hóa phụ trong thực vật], và nó có rất ít tác động tới mùi vị.”
Một số công ty như Nestle đã cho trồng, chế biến, rang xay và đóng gói ở Việt Nam.
Nhưng Thomas Copple, kinh tế gia ở Tổ chức Cà phê Quốc tế tại London nói phần lớn cà phê được xuất khẩu từ dạng hạt tươi và sau đó được chế biến ở nơi khác, Đức là một ví dụ.
Trong khi một số lớn người Việt Nam đủ sống nhờ cây cà phê, một vài người trở nên rất giàu.

Ông Đặng Lê Nguyên Vũ
Image caption Bước tiếp theo của Trung Nguyên: chuỗi cửa hàng cà phê toàn cầu
Chẳng hạn như triệu phú Đặng Lê Nguyên Vũ. Tập đoàn Trung Nguyên của ông đặt tại thành phố Hồ Chí Minh – nhưng sức mạnh của nó đến từ khu vực Tây Nguyên, quanh thành phố Buôn Ma Thuột, thủ đô cà phê của đất nước.
Chủ tịch Vũ, biệt danh của ông, là chủ nhân của năm chiếc Bentley và 10 chiếc Ferrari, được tạp chí Forbes đánh giá tài sản trị giá khoảng 100 triệu đô la Mỹ. Mà đây là đất nước thu nhập trung bình trên đầu người mỗi năm khoảng 1.300 đô la Mỹ.
Nhưng sự mở rộng của cà phê cũng có mặt trái của nó.
Mọi hoạt động nông nghiệp ở Việt Nam đều ẩn chứa nguy hiểm, do số lượng bom mình chưa nổ còn dưới lòng đất sau chiến tranh.
Ở tỉnh Quảng Trị, 83% đất đai được cho là còn chứa bom.
Các nhà môi trường cũng cảnh báo rằng thảm họa đang tới dần. Quỹ bảo vệ Động vật Hoang dã Thế giới WWF dự tính rằng khoảng hơn 100.000 km vuông rừng đã bị chặt đốn từ năm 1973, một phần trong đó để trồng cà phê, và các chuyên gia nói phần lớn đất canh tác cà phê nay đã dần thoái hóa.

Xử lý đất
Nông dân Việt Nam lạm dụng tưới nước và đạm, theo Tiến sỹ người Bỉ Dave D’Haeze, một chuyên gia về đất.
“Họ tin vào cách làm truyền thống và chưa có ai thực sự được đào tạo cách trồng, sản xuất cà phê,” ông nói.
“Mỗi người nông dân ở Việt Nam là nhà nghiên cứu trên chính mảnh đất của họ.”
Một số người thuộc các dân tộc thiểu số ở Việt Nam cũng nói họ bị ép phải giao đất.
Nhưng Chủ tịch Vũ nói cà phê tốt cho Việt Nam.
Ông đang lên kế hoạch thiết lập chuỗi cửa hàng cà phê quốc tế kiểu Việt Nam.
“Chúng tôi muốn mang văn hóa cà phê Việt Nam đến với thế giới. Sẽ không dễ đâu nhưng trong năm tới chúng tôi muốn cạnh tranh với các hãng tên tuổi như Starbucks,” ông nói.
“Nếu chúng tôi thực hiện được và giành được thị trường Mỹ chúng tôi có thể khuất phục cả thế giới.”

Tin liên quan

'Cà phê sẽ là tương lai của kinh tế VN?'

22 tháng 8 2013 Cập nhật lúc 19:43 ICT

(Video)

Người Việt Nam đã phải nghe khá nhiều tin xấu về nền kinh tế trong mấy năm gần đây.
Nhưng có lẽ có một ngành công nghiệp sẽ khiến nền kinh tế trỗi dậy mạnh mẽ: cà phê.
Việt Nam cũng đang đặt mục tiêu vượt Brazil trở thành quốc gia xuất khẩu cả phê lớn nhất thế giới.
Từ thành phố Buôn Ma Thuột, chủ biên trang kinh doanh của BBC, Linda Yueh tìm hiểu xem, liệu sản xuất cà phê có thể đem lại cú thúc cần thiết cho nền kinh tế nước này.
Phóng sự nằm trong loạt chương trình Mùa Việt Nam của BBC phát trên kênh BBC World vào ngày 24 và 25/08/2013.

http://www.bbc.com/vietnamese/multimedia/2013/08/130822_linda_yueh_vietnam_coffee_video

Vì một nền dân chủ cà phê toàn cầu

Cập nhật: 13:35 GMT - thứ hai, 26 tháng 11, 2012
Ông Đặng Lê Nguyên Vũ
Tác giả đọc tham luận ở Hội thảo thiết lập nghị sự quốc tế 1-3/11 tại Luzern, Thụy Sĩ.
Toàn thể xã hội loài người chúng ta được dẫn dắt bởi ba lực lượng chính đó là chính trị, kinh tế, và tôn giáo – văn hóa; tương ứng với 3 dạng thức quyền lực: quyền lực cứng, quyền lực kinh tế, và quyền lực mềm.
Diễn trình toàn cầu hóa cho đến hiện nay đã ghi nhận sự phát triển đến cực điểm của hai yếu tố kinh tế và chính trị, và nguyên nhân dẫn đến tính bất hiệu lực của các nỗ lực đối phó với các khủng hoảng toàn cầu cũng nằm ở chỗ giới tinh hoa hiện nay thực chất vẫn chỉ dùng nhãn quan chính trị và kinh tế, tức là sử dụng quyền lực cứng và quyền lực kinh tế để giải quyết vấn đề mà thiếu đi sự bổ sung, thậm chí còn phải là vai trò chủ đạo của nhãn quan tôn giáo và hiệu lực của các giải pháp quyền lực mềm, để trở thành một giải pháp chung có tính tổng hợp và hài hòa.
Điều này phù hợp với thực tế khách quan về quy luật vận động chính yếu của thế giới toàn cầu hóa hiện nay, thế giới đang đi vào giai đoạn hài hòa hóa. Đây là giai đoạn mà sự phát triển đơn phương và đa phương của rất nhiều nguồn lực chính trị, kinh tế, xã hội của thế giới đã tạo ra cho thế giới này quá nhiều xung đột và mâu thuẫn (mâu thuẫn giữa con người với con người), tạo ra sức ép mạnh mẽ lên không gian sinh tồn chung của nhân loại (mâu thuẫn giữa con người và tự nhiên).
Diễn trình này cần được hài hòa hóa lại với nhau để có thể tiếp tục ổn định và phát triển bền vững. Nếu không, với diễn trình biến động ngày càng phức tạp của hàng loạt các khủng hoảng toàn cầu như hiện nay, chắc chắn, toàn thể nhân loại sẽ sớm đi đến bền bờ diệt vong. Phát triển bền vững đã, đang và sẽ trở thành mục tiêu và niềm tin chung mang vai trò cứu cánh của toàn nhân loại.

Hệ giá trị mới

Tương ứng với niềm tin chung đó, chúng ta cần một hệ giá trị mới tương ứng, theo đó, giá trị cốt lõi trung tâm chính là tính hài hòa và tinh thần chủ đạo sẽ là sáng tạo có trách nhiệm. Xét cho cùng, lịch sử của nhân loại là lịch sử của sự sáng tạo. Nhưng nếu như trước đây và một thói quen không còn thích hợp cho hiện tại là sự sáng tạo của chúng ta là sáng tạo vì lòng tham, vì lợi ích mang tính cục bộ của cá nhân, nhóm, hay quốc gia; thì giờ đây, tương ứng với giai đoạn hài hòa hóa của tiến trình toàn cầu hóa, chúng ta cần dịch chuyển sang một tinh thần phát triển mới, tinh thần sáng tạo có trách nhiệm. Trách nhiệm đối với cộng đồng và môi trường phải được đặt trước và ưu tiên hơn các lợi ích cục bộ của nhóm, của quốc gia, của từng cá nhân.
Một trách nhiệm toàn diện tinh thần trách nhiệm ngày càng toàn diện, kết nối không chỉ chiều ngang của xã hội loài người mà còn cả chiều dọc, giữ còn người với đất trời, thiên nhiên, vũ trụ. Thực sự là, chúng ta đang sống trong một thời kỳ mang tính chuyển đổi lịch sử của nhân loại.

Việt Nam cần một nền kinh tế đảm bảo sự phát triển mà không gây tổn hại đến môi trường sống
Để sự chuyển đổi có thể xảy ra, tôi cho rằng có ba tác nhân chính tương ứng với ba nhóm lực lượng nòng cốt. Tác nhân đầu tiên chính là sự phát triển của khoa học công nghệ, trong đó đặc biệt là công nghệ thông tin đã và đang nhanh chóng hình thành các mạng lưới xã hội kết nối toàn cầu. Cần phải dựa trên nền tảng này để tạo ra một mạng xã hội tri thứ toàn cầu hướng đến hệ giá trị mới. Giới truyền thông hiện đại và tiến bộ có thể đóng vai trò tiên phong và trung tâm trong sự biến đổi này.
Tác nhân thứ hai chính là nguy cơ mang tính hủy diệt đối với nhân loại từ sự biến đổi khí hậu. Trước đây, các chính phủ đóng vai trò chủ đạo trong diễn trình này, nhưng theo tôi, chính các nhà lãnh tụ tôn giáo và văn hóa mới có hiệu lực chính để thay đổi ý thức và hành xử của con người đối với thiên nhiên như một nền đạo đức chung, một hệ thống các tín điều mang tính chất tôn giáo và văn hóa.
Tác nhân thứ ba chính là diễn trình phát triển của nền kinh tế mới, kinh tế xanh và tri thức, một loại hình kinh tế đảm bảo sự phát triển mà không gây tổn hại đến môi trường sống, cho phép giảm thiểu tối đa các giao dịch bất công bằng có tính thắng thua.
"Thế giới đang cần một siêu “think tank” mới, một diễn đàn mới về truyền thông toàn cầu để hướng đến việc hình thành một mạng lưới xã hội tri thức toàn cầu cùng hướng đến giá trị sáng tạo có trách nhiệm."
Qúa trình chuyển đổi này cần được cụ thể hóa thành các định chế toàn cầu. Các thể chế này trước hết thường được bắt đầu từ các diễn đàn quốc tế để thống nhất nhận thức chung và đưa ra các sáng kiến, sau đó từng bước hình thành các thể chế chung cho các quốc gia thực hiện. Đây chính là diễn trình đi từ thiết kế lại đến vận hành lại thế giới.
Chúng ta có thể thấy, tương ứng với ba tác nhân vừa nêu ở trên, tác nhân kinh tế, đã có diễn đàn kinh tế thế giới Davos. Tuy nhiên, mục tiêu chính của Davos vẫn là phát triển kinh tế nói chung, chưa tập trung toàn bộ và toàn diện vào mục tiêu duy nhất là dịch chuyển toàn bộ hệ thống kinh tế thế giới hiện nay sang nền kinh tế mới, kinh tế xanh, kinh tế tri thức với phương thức sản xuất cộng tác đại chúng toàn cầu, biến nền kinh tế thế giới thành một hệ thống sinh thái kép kín và bền vững, phát triển một cách không loại trừ lợi ích. Chúng ta có các cuộc hội nghị thượng đỉnh về biến đổi khí hậu toàn cầu, nhưng như chúng tôi đã đề cập ở trên, cần có thêm hoặc tích hợp vào đó vai trò của các vị lãnh tụ tôn giáo, khoa học và văn hóa.
Diễn đàn truyền thông toàn cầu
Thế giới đang cần một siêu “think tank” mới, một diễn đàn mới về truyền thông toàn cầu để hướng đến việc hình thành một mạng lưới xã hội tri thức toàn cầu cùng hướng đến giá trị sáng tạo có trách nhiệm.
“Think tank” này sẽ tập hợp các bộ não hàng đầu thế giới, cùng đưa ra các tiêu chuẩn đánh giá mới dựa trên bối cảnh hài hòa hóa và giá trị trung tâm sáng tạo có trách nhiệm cho các nhóm quyền lực, các nhà lãnh đạo có ảnh hưởng trên thế giới; sử dụng hạ tầng và sự phát triển của mạng xã hội toàn cầu để kết nối và tạo ra sự giám sát xã hội đối với các tiêu chuẩn mới; đồng thời, đó cũng chính là cơ chế để tập hợp và huy động nguồn lực đại chúng nhằm hỗ trợ thực hiện các sáng kiến mới.
Với nguồn lực và tầm ảnh hưởng của các quý vị ở đây, chúng ta hoàn toàn có thể tạo ra một “diễn đàn sáng tạo có trách nhiệm cho thế giới hài hòa và phát triển bền vững”.
Nếu thực hiện được điều đó, đây sẽ là sự nâng cấp ý nghĩa của cơ chế Hội nghị của chúng ta ở đây. Với sự có mặt hết sức đa dạng của các khác biệt về sắc tộc, tôn giáo, ý thức hệ, trình độ phát triển,... nhưng lại đang là khu vực có tốc độ phát triển cao trên thế giới, cũng như có vị trí địa chính trị hết sức chiến lược trên thế giới hiện nay; Việt Nam nói riêng và Đông Nam Á nói chung sẽ là địa bàn thích hợp nhất để tồ chức diễn đàn thường niên này, và đây cũng là địa bàn thích hợp nhất để thực thi các mô hình mẫu cho lý thuyết phát triển hài hòa và không xung đột nêu trên.
Biểu tượng cà phê

Cà phê chính là năng lượng cho sáng tạo của quá khứ và hiện tại?
Nếu như ASEAN trở thành địa bàn hình mẫu cho toàn cầu về phát triển bền vững xét theo khía cạnh địa chính trị thì ngành cà phê sẽ trở thành hình mẫu và biểu tượng cho các ngành, lĩnh vực hoạt động xuyên quốc gia. Có ba lý do khiến tôi đưa ra đề xuất này.
Một là, với thuộc tính tạo ra tỉnh thức, năng cao khả năng tập trung và kích thích sự sáng tạo của mình; cà phê đã và đang đóng một vai trò quan trọng trong như một nguồn năng lượng chủ đạo cho hàng loạt các phát minh, sáng kiến, các cuộc cách mạng quan trọng của loài người trên mọi lĩnh vực của đời sống mà không một loại thực phẩm nào có thể sánh bằng.
Cà phê chính là năng lượng cho sáng tạo của quá khứ và hiện tại, trong tương lai năng lực sáng tạo này lại ngày càng trở nên cần thiết và sống còn. Hai là, ngày nay, cà phê ngày càng đóng vai trò quan trọng kết nối nhân loại, kết nối các quốc gia, các nền văn hóa và văn minh, kết nối các tổ chức xuyên quốc gia. Hiện tại trên thế giới đang có trên 2,5 tỷ người dùng cà phê không phân biệt tuổi tác, giới tính, tôn giáo, dân tộc, quốc gia, ý thức hệ chính trị,..
"Chúng ta có thể nhìn ra viễn cảnh về một cộng đồng cà phê toàn cầu, bao gồm những người sành cà phê, cùng sáng tạo có trách nhiệm, cùng thành công bền vững để cứu thế. "
Trong tập người đó đã quy tụ hầu hết đều thuộc giai tầng sáng tạo, tầng lớp có ảnh hưởng và giới tinh hoa của mọi quốc gia, dân tộc. Đây có thể coi là một lực lượng gần như sẵn có và có độ lớn cũng như tầm ảnh hưởng vượt qua bất cứ một cộng đồng nào hiệu có trên thế giới.
Ngành cà phê là một ngành có giá trị trao đổi hàng hóa cơ bản chỉ đứng thứ hai sau dầu lửa, có khả năng liên kết và kết nối các quốc gia với nhau, trở thành một hình mẫu liên kết toàn cầu theo mô hình kinh tế bền vững của một hệ sinh thái cân bằng. Do vậy, cà phê có điều kiện thuận lợi nhất để kết nối và phát triển nhân loại đến một thế giới mới phồn vinh, tiến bộ và hạnh phúc hơn.
Lý do cuối cùng, toàn bộ các sáng kiến chúng tôi nêu ra từ đây hoàn toàn xuất phát từ cà phê, và rõ ràng là cà phê sẽ là phương tiện truyền tải các giá trị sáng tạo có trách nhiệm đến cho từng cá nhân, từng đơn vị quốc gia, và từng tổ chức xã hội nghề nghiệp toàn cầu.
Tới đây, chúng ta có thể nhìn ra viễn cảnh về một cộng đồng cà phê toàn cầu, bao gồm những người sành cà phê, cùng sáng tạo có trách nhiệm, cùng thành công bền vững để cứu thế. Đây rõ ràng là một cộng đồng hùng mạnh và tiến bộ nhất trong lịch sử nhân loại.
Chúng tôi gọi đây là tinh thần cà phê mà tất cả chúng ta đều cùng chia sẻ và gặp gỡ nhau ở đó. Và tại sao khi đó chúng ta không kết nối hơn 2,5 tỷ công dân cà phê đó để hình thành một nền dân chủ cà phê toàn cầu? Khi đó, tôi tin rằng, toàn bộ các vấn đề rắc rối nhất của nhân loại hiện nay đều sẽ được giải quyết triệt để.
Bài viết thể hiện ý kiến riêng của tác giả, người sáng lập, chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn cà phê Trung Nguyên, Việt Nam. Đây là bản rút ngắn của tham luận được tác giả đọc tại Hội thảo Thiết lập nghị sự quốc tế lần thứ 13 diễn ra từ ngày 1-3/11/2012 tại Luzern, Thụy Sĩ.

Chủ đề liên quan

http://www.bbc.com/vietnamese/forum/2012/11/121126_coffee_culture_essay

zondag 12 mei 2013

'Cuộc chiến' cà phê ở Sài Gòn

'Cuộc chiến' cà phê ở Sài Gòn Friday, May 03, 2013 6:34:06 PM






 
Văn Lang/Người Việt
Sự kiện đình đám nhất trong dịp Tết Nguyên Ðán vừa qua tại Sài Gòn là những hàng dài người rồng rắn trong cái nắng trưa gay gắt chờ đợi cả tiếng đồng hồ để được thưởng thức một ly cà-phê của Starbucks.
Starbucks không phải là sản phẩm cà-phê ngoại đầu tiên xuất hiện tại Sài Gòn, trước đó vào năm 2007 Gloria Jeans Coffee (của Úc) đã có mặt tại Sài Gòn.
Cà phê “The Bean” và “nydc” đối diện nhà thờ Ðức Bà. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Năm 2008 cà-phê Mỹ “The Bean” (The Coffee Bean & Tea Leaf) cũng đã có mặt tại Sài Gòn. Xa hơn nữa thì phải kể tới chuỗi cà-phê Highlands của một Việt kiều Mỹ mở tại Sài Gòn với phong cách cà-phê theo lối Mỹ và Châu Âu, khác với “gu” cà-phê lâu nay của người Việt.

Trong khi tất cả những cà-phê thương hiệu ngoại đều “im hơi lặng tiếng” trước sự xuất hiện của Starbucks thì ông chủ hãng cà-phê Trung Nguyên tại Việt Nam lại lên tiếng rất ồn ào về sự xuất hiện của Starbucks, với những lời lẽ chê bai mà không có căn cứ, như gọi Starbucks là “không có bản sắc,” là “mất gốc” v.v và v.v.
Ðồng thời ông chủ cà-phê Trung Nguyên cũng không ngừng “nhấn mạnh” là ông sẽ lãnh đạo cà-phê thế giới, đồng thời sẽ “chinh phạt” (sic) nước Mỹ.

Nằm tọa lạc tại một địa điểm đắc địa bậc nhất Sài Gòn, lưng dựa vô khách sạn New World, mặt tiền hướng ra phía tượng Thánh Gióng (dân Sài Gòn quen gọi là ngã sáu Phù Ðổng), với logo là nàng tiên cá dịu dàng nhìn xuống dòng người qua lại, Starbucks không có một lời bình luận nào về những lời lẽ “xách động” của ông chủ cà-phê Trung Nguyên.

Xuất thân từ anh sinh viên nghèo của trường Y Tây nguyên, lúc còn đi học ông N. Vũ đã cùng nhóm bạn nghiên cứu cách rang cà-phê và dùng xe đạp mang đi bỏ mối.

Giữa năm 1996 thương hiệu cà-phê Trung Nguyên chính thức ra đời, tới năm 1998 mở được quán cà-phê đầu tiên mang bảng hiệu Trung Nguyên tại đường Nguyễn Kiệm-Sài Gòn. Năm 2003 sản xuất cà-phê hòa tan (instant coffee) mang nhãn hiệu G7.
Quán cà phê Trung Nguyên tại ngã tư chợ Nancy (cũ). (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Hiện nay (theo lời “tự khai” của Trung Nguyên) thì họ có 500 tiệm cà-phê khắp Việt Nam và 5 cửa hàng tại Singapore. Doanh số năm 2012 của Trung Nguyên đạt 200 triệu USD, dự kiến tới năm 2016 họ sẽ đạt doanh số 1 tỷ USD.

Ðể thực hiện điều này, Trung Nguyên đã đầu tư một nhà máy sản xuất cà-phê hòa tan tại tỉnh Bắc Giang để xuất khẩu vào thị trường Trung Quốc, với phương châm: “Mỗi năm chỉ cần lấy được 1 đô la của một người Trung Quốc.”

Hiện doanh số xuất khẩu của Trung Nguyên vào thị trường Trung Quốc mới chỉ đạt ở mức 50 triệu USD/1 năm.

Starbucks khi tiến vào Trung Quốc đã ký kết hợp tác với tỉnh Vân Nam xây dựng vùng trồng cà-phê chất lượng cao làm vùng nguyên liệu cho mình, ký kết này được nhà nước Trung Quốc nhiệt liệt “Welcome,” có lẽ cả hai “đế quốc” đều cùng cảm thấy sự thỏa mãn trong việc hợp tác lâu dài này.

Tại Sài Gòn, cà-phê Trung Nguyên gần như đơn độc một mình giữa những bảng hiệu ngoại, nếu như ở vùng quận 1, chỉ tính riêng cà-phê, Trung Nguyên đã bị bao vây bởi những Starbucks, Highlands, Gloria Jeans, The Bean... chưa kể tới những “nycd” (New York dessert café), “Mylife coffee”...

Tại ngã tư Nancy, nơi mật độ quán cà-phê không còn dày như khu trung tâm thì xung quanh Trung Nguyên vẫn là những bảng hiệu ngoại, như đối diện cà-phê Trung Nguyên phía Trần Hưng Ðạo là KFC, phía bên đường Nguyễn Văn Cừ (Cộng Hòa cũ) là Jollibee, còn đầu bên Nancy là thức ăn nhanh và cà-phê “Pang-Pang” của Nam Hàn.

Ðối diện Diamond Plaza (nơi mặt tiền là cà-phê Highlands), trên đường Nguyễn Văn Chiêm có một quán cà-phê Trung Nguyên rộng lớn, gần như được xem là “đại bản doanh” của Trung Nguyên. Tại đây, một ly cà-phê đen giá chót của Trung Nguyên là 46 ngàn đồng, cao hơn thì có giá từ 55 ngàn tới 80 ngàn đồng. Như các quán sang khác Trung Nguyên tại đây không phục vụ nước trà, chỉ có nước đá (nước lọc) và nước đậu ván.

Trung tuần Tháng Tư mới đây, chúng tôi có mặt tại cà-phê Starbucks, lúc đó là 11 giờ trưa của một ngày đầu tuần nhưng cũng phải đứng chờ gần 10 phút chúng tôi mới có được ly cà-phê. Quán trang nhã và giản dị tạo cảm giác thân thiện rất khác với Gloria Jeans coffee của Úc (cũng là một loại cà-phê tự phục vụ như Starbucks).

Giá của cà-phê Starbucks bên bảng Frappuccino cao nhất là Java Chip với giá từ 90-100-105 ngàn đồng cho 3 loại ly tương ứng là nhỏ-vừa-lớn; bên bảng Coffee thì cao giá nhất là Caffe Latte có giá là 70-75-80 ngàn đồng/1 ly; thấp giá nhất là Espesso có giá là 35 ngàn đồng cho loại “solo.”

Chúng tôi chọn uống loại Americano, uống nóng, ly nhỏ (dung tích cỡ bằng một lon 33 khoảng 330ml) với giá là 55 ngàn đồng. Vị cà-phê dịu, nhẹ rất khác với loại cà-phê “nguyên chất” đậm đặc của những tiệm cà-phê nội đắt tiền và càng khác xa với cà-phê vỉa hè chúng tôi uống hàng ngày. Ly cà-phê nóng nhấm nháp từng “ngụm” nhỏ mà vẫn thấy sảng khoái trong cái nóng trưa gay gắt của Sài Gòn đủ để giải thích là đã gần 12 giờ trưa mà lượng khách vẫn nườm nượp đổ vô Starbucks.
Cà phê vỉa hè đường Lê Thánh Tôn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Tín đồ cà-phê Sài Gòn với hơn 90% thuộc về những quán cà-phê bình dân (không thương hiệu) hoặc là cà-phê vỉa hè. Cà-phê nhiều khi không chỉ thuần túy là cà-phê mà còn là phong cách sống.

Cà-phê vỉa hè ở Sài Gòn không hề bị “đè bẹp” bởi Trung Nguyên, cũng không hề bị mất địa vị bởi các thương hiệu ngoại như Starbucks, mà chính là hàng gian, hàng giả làm cho khách hàng e ngại chuyện bị suy thận, suy tủy bởi cà-phê pha tẩm hóa chất, do nguồn hóa chất nhập lậu từ Trung Quốc được bán đầy ở chợ Kim Biên.

Hiện tại Sài Gòn có một số quán cho rang, xay cà-phê tại chỗ để “khôi phục” niềm tin của khách hàng, cách này thu hút khách khá đông, giá tiền thì bằng khoảng giữa của ly cà-phê bình dân (từ 5-7 hoặc 12 ngàn đồng) với ly cà-phê Trung Nguyên. Cách nữa là quay về với ly cà-phê hòa tan tại nhà...

Cà-phê hòa tan (instant coffee) hiện nay ở Việt Nam là cuộc chiến tay ba giữa G7 của Trung Nguyên với Vinacafe và Nescafe của hãng Nestle. G7 từ con số không năm 2003 đã vươn lên đẩy Vinacafe (gần 20 năm độc quyền sau 1975) trở về thế cầm cự và đẩy Nescafe vào thế phải bản địa hóa để bảo vệ thị phần khi cuối cùng Nescafe phải tung ra slogan quảng cáo: “Nescafe là cà-phê của người Việt.”

Với bất cứ thị trường nào, khi sản phẩm cũng như sự phục vụ của nhà kinh doanh thỏa mãn được ý muốn và túi tiền của khách hàng thì nhà kinh doanh đó chiến thắng.

Mất thị trường tại Việt Nam, Trung Nguyên (có thể) sẽ mất tất cả.

Ngược lại, nếu kinh tế Việt Nam không phát triển, không hình thành được lối sống công nghiệp trẻ trung, năng động thì Starbucks sẽ không phát triển được thị phần của họ, nhưng mất Việt Nam thì có lẽ Starbucks hầu như vẫn chưa mất gì, vì khi những nền kinh tế lạc hậu phát triển đến một mức nào đó thì Starbucks sẽ quay lại để làm “ngư ông đắc lợi.”
 
 

vrijdag 8 februari 2013

Cà phê Trung Nguyên sắp mở quán cà phê ở Mỹ

Thứ sáu, 8/2/2013, 09:54 GMT+7

Twitter
Facebook

Trung Nguyên sắp mở quán cà phê ở Mỹ


Chủ tịch Trung Nguyên - ông Đặng Lê Nguyên Vũ mong muốn người Mỹ sẽ được thưởng thức cà phê thực thụ và sản phẩm của hãng được ưa chuộng tại thị trường này.
>Trung Nguyên muốn là nhà sản xuất cafe lớn nhất thế giới
>Ông chủ Trung Nguyên hãy cứ làm như đã nói


Hãng bán lẻ cà phê lớn nhất Việt Nam - Trung Nguyên đang dự định mua lại một số nhà máy rang xay cà phê ở Mỹ, đồng thời mở cửa hàng ở Seattle, New York và Boston ngay trong năm nay. Ý định này được đưa ra chỉ vài ngày sau khi chuỗi cà phê lớn nhất thế giới Starbucks mở cửa hàng đầu tiên ở TP HCM ngày 1/2.

Trong cuộc phỏng vấn với Bloomberg, Chủ tịch Trung Nguyên - ông Đặng Lê Nguyên Vũ cho biết họ sẽ bán khoảng 15% cổ phần công ty để có kinh phí cho việc này. 60 cửa hàng của Trung Nguyên tại Việt Nam đang phục vụ cà phê theo phong cách Việt, cùng một số hương vị như espresso của Italy và cà phê kiểu Thổ Nhĩ Kỳ. Ông Vũ tin rằng sự đa dạng này sẽ được ưa chuộng tại Mỹ.

Trung Nguyên muốn mở cửa hàng tại Mỹ trong năm nay. Ảnh minh họa
Trung Nguyên muốn mở cửa hàng tại Mỹ trong năm nay. Ảnh minh họa

Ông cho biết: "Khách hàng tại Mỹ sẽ được uống cà phê thực sự. Mức độ thưởng thức cà phê của họ có lẽ vẫn chưa cao lắm. Tuy nhiên, chúng tôi sẽ thay đổi điều đó". Trung Nguyên sẽ tập trung vào các loại đặc sản như dòng "Legendee", mô phỏng hương vị cà phê chồn. Đây là loại cà phê đắt đỏ và hiếm nhất thế giới. Theo website của hãng, Trung Nguyên đã khám phá ra loại enzyme tái tạo được quá trình tiêu hóa cà phê trong cơ thể chồn, để tạo ra hương vị giống thật cho sản phẩm này.

Doanh thu của Trung Nguyên đã tăng 32% năm 2012 lên 200 triệu USD. Theo ông Vũ, con số này sẽ gấp đôi trong năm nay do nhu cầu cà phê đóng gói ở Trung Quốc và Đông Nam Á tăng manh. Ông dự đoán Trung Nguyên sẽ cán mốc 1 tỷ USD năm 2016.

Đặng Lê Nguyên Vũ cho biết ông sẽ xây dựng một thương hiệu toàn cầu và "một đế chế cà phê" trong vòng 10 năm tới, để cạnh tranh với Starbucks. Ông cũng tiết lộ công ty đang cân nhắc làm IPO (phát hành cổ phiếu lần đầu ra công chúng), nhưng vẫn chưa ấn định thời điểm.

"Nếu Trung Nguyên vẫn gắn chặt với các sản phẩm cốt lõi và nỗ lực thu hút những khách hàng muốn thưởng thức hương vị mới lạ, đặc biệt là từ các nước khác, họ có thể mở nhiều cửa hàng và kinh doanh thành công. Người Mỹ luôn cởi mở với các nhãn hàng khác nhau, từ các nước và các nền văn hóa khác nhau", Jack Russo, một nhà phân tích tại Edward Jones & Co - hãng tư vấn tài chính cho các công ty tiêu dùng, nhận định.

Đặng Lê Nguyên Vũ dự định tăng số cửa hàng cà phê của hãng lên 200 trong hai năm tới. Công ty hiện có hơn 3.000 nhân viên và điều hành 5 cửa hàng tại Singapore.

Kể từ ngày khai trương, cửa hàng đầu tiên của Starbucks tại Việt Nam luôn tấp nập. Cửa hàng này chỉ cách nhà hàng mới của Burger King ở chợ Bến Thành - trung tâm du lịch - thương mại của TP HCM 1,6 km.

John Culver - Chủ tịch Starbucks tại khu vực Trung Quốc - châu Á - Thái Bình Dương cho biết: "Chúng tôi sẽ tăng trưởng mạnh mẽ" ở Việt Nam và sẽ có "hàng trăm cửa hàng Starbucks tại đây". Đáp lại, Đặng Lê Nguyên Vũ cũng cho biết ông đã sẵn sàng cạnh tranh với Starbucks bằng kế hoạch phát triển trong ba năm tới.

Để việc tấn công vào Mỹ được thuận lợi, Trung Nguyên sẽ hợp tác với các chuyên gia về cà phê có chung tham vọng mở rộng ra toàn cầu. Các nhà đầu tư có thể mua tối đa 15% cổ phần của Trung Nguyên. Sau 10 năm, tỷ lệ này có thể tăng lên 30%. Ông Vũ cho biết họ đang đàm phán với các "người chơi chính" trong ngành công nghiệp này. Tuy nhiên, ông từ chối tiết lộ tên tuổi cụ thể.

Peter Saleh, nhà phân tích tại Telsey Advisory Group (Mỹ) cho biết: "Vượt qua Starbucks hay McDonald's là việc nói dễ hơn làm. Quá trình này cần rất nhiều tiền bạc, nhân lực và nền tảng kiến thức".

Theo ông Vũ, cửa hàng đầu tiên của Trung Nguyên tại Mỹ có thể được đặt tên khác và nằm ở địa điểm mang tính "biểu tượng". Các cửa hàng gần đây của Trung Nguyên ở Việt Nam có khá nhiều nét tương đồng với Starbucks, như ghế bành to, âm nhạc và thực đơn có cả cà phê, sinh tố hay snack. Một số nơi còn có kệ sách với các cuốn như "Bảy thói quen của người thành đạt" hay tiểu sử của nhà sáng lập Apple - Steve Jobs. Ông Vũ cho biết mình đã đích thân chọn những quyển sách này để khích lệ tinh thần người Việt trẻ.

Ông nói: "Starbucks không còn giữ được bản sắc riêng như thời kỳ đầu nữa. Họ sắp hết thời rồi, và chúng tôi sẽ là những người thay thế".

Thùy Linh (theo Bloomberg)
 
http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/doanh-nghiep/2013/02/trung-nguyen-sap-mo-quan-ca-phe-o-my/

Chủ nhật, 10/02/2013





Tin tức / Việt Nam

Cà phê Trung Nguyên quyết cạnh tranh với Starbucks trên đất Mỹ

Thu hoạch cà phê ở Buôn Ma Thuột
CỠ CHỮ - +
Trong khi công ty cà phê Starbucks của Mỹ đang nỗ lực tiến vào thị trường cà phê Việt Nam, mở một tiệm đầu tiên tại thành phố Hồ Chí Minh vào đầu tháng này, Tập đoàn Trung Nguyên bán lẻ cà phê lớn nhất Việt Nam có kế hoạch cạnh tranh với công ty cà phê khổng lồ của Mỹ này ngay trên đất Mỹ.

Theo hãng tin Bloomberg, tập đoàn Việt Nam mua máy rang cà phê tại Mỹ và sẽ mở các cửa hàng tại Seattle, New York và Boston trong năm nay.
Ông Đặng Lê Nguyên Vũ, chủ tịch công ty cà phê Trung Nguyên
x
Ông Đặng Lê Nguyên Vũ, chủ tịch công ty cà phê Trung Nguyên
​​
Ông Đặng Lê Nguyên Vũ, sáng lập viên của hệ thống cà phê đã có 60 tiệm tại Việt Nam, nói công ty của ông có kế hoạch tài trợ cho những cửa hàng tại Mỹ bằng cách bán cổ phần khoảng 15%. Ông cũng có ý định xây dựng một đế quốc cà phê trong vòng 10 năm để đối đầu với Starbucks. Ông nói công ty đang cứu xét việc phát hành IPO cho công chúng nhưng chưa quyết định thời điểm.

Ông Vũ, người lập công ty Trung Nguyên năm 1996 nói “Khách hàng Mỹ sẽ có thể thưởng thức những cốc cà phê chính cống. Mức thưởng thức cà phê của họ chưa được cao, nhưng chúng tôi đang cố gắng làm việc này.”

Mức bán cà phê Trung Nguyên tăng 32% trong năm 2012, lên đến 200 triệu đô la và có thể tăng gấp đôi trong năm nay vì có nhu cầu cà phê đóng gói tại Trung Quốc và Đông Nam Á.

Theo như Bloomberg, ông Vũ hy vọng doanh số sẽ đạt mức 1 tỉ đô la vào cuối năm 2016.

Nguồn: Bloomberg, Bangkok Post

 
 

maandag 29 oktober 2012

Cà Phê Trung Nguyên

Cà Phê Trung Nguyên

Cách đây ít lâu, tôi tình cờ đọc được một nghiên cứu thị trường, trong đó thể hiện rằng người Việt Nam rất tự hào là có một ly cà phê "đậm, đắng, đặc quẹo mà người nước ngoài không uống được".
Thế nhưng, họ không biết rằng niềm tự hào của họ được xây từ những điều dối trá.
Để mở đầu, tôi có thể nói sơ lược như sau: về nguyên thuỷ thì ly cà phê thường được uống nóng. Rồi dân ta, đặc biệt dân
Nam, với thói quen thưởng thức dễ dãi của mình, chuyển qua uống đá . Từ đây, loại cà phê nguyên chất không còn được ưa chuộng nữa: trong nước đá, nó loãng ra và không đủ đắng, còn mùi hương thì bị ức chế bởi nhiệt độ thấp.
Và thế là các nhà sản xuất tìm đủ mọi cách để tăng đắng và tăng mùi hương.
Nhưng cuối cùng, Trung Nguyên đã trở thành nhà phát minh vĩ đại nhất trong lịch sử chế biến cà phê Việt
Nam, với việc cho thuốc ký ninh vào cà phê với liều lượng cao. Một biện pháp hết sức rẻ tiền và hiệu quả.
Song song đó, TN đã tiên phong trên con đường trộn hương nhân tạo nồng độ cao vào cà phê để tăng hương. Xét về mặt sức khoẻ, điều này cũng không hại lắm, nếu như không có mặt của một chất cầm hương, đó là gelatin. Vốn dĩ gelatin được sản xuất từ da và xương trâu - bò, và đủ tiêu chuẩn làm thực phẩm thì rất đắt, nên TN đã sử dụng gelatin Trung Quốc làm nền cầm hương.Và thứ này thì hiển nhiên là không dùng được cho thực phẩm, vì nó chứa rất nhiều preservatives.Thế nhưng, những điều đó của riêng Trung Nguyên thì không có gì đáng nói. Điều đáng nói là khi ly cà phê TN được coi là tiêu chuẩn, thì tất cả các cơ sở sản xuất cà phê khác đều noi theo tấm gương sáng này, nếu không thì không bán được.
Và như thế, không ngoa khi nói rằng, TN đã đẩy ly cà phê Việt vào một ngõ cụt dối trá.

P/S: Nếu bạn không tin, cứ dùng phin pha một ly cà phê TN bằng nước lạnh, rồi nếm thử cà phê nước ấy xem có vị gì.
Ký ninh từ lâu đã được sử dụng làm tác nhân gây đắng trong thực phẩm, và với hàm lượng nhỏ thì nói chung là an toàn. Tuy nhiên, lượng ký ninh được sử dụng trong cà phê TN nói riêng và TẤT CẢ CƠ SỞ cà phê ở Việt
Nam nói chung là ở mức khoảng 0,06~0,08 g/kg thành phẩm, tức khoảng 0,0015g~ 0,002g cho mỗi phin.
Ở mức này, thì việc uống cà phê lâu dài sẽ dẫn tới triệu chứng cinchonism, tức ngộ độc ký ninh, bao gồm dị ứng trên da, ù tai, chóng mặt, giảm chức năng nghe và nhiều triệu chứng mang tính cơ hội khác.
Còn chuyện bạn hỏi về "tại sao không có ai lên tiếng" - well, Chi cục Y tế dự phòng Đaklak biết rõ mọi chuyện n ày - nhưng ở Việt Nam nói chung trong mọi vấn đề đều rất khó lên tiếng, và luôn luôn có một kênh nào đó để "bịt". Cho nên, điều nhỏ nhất mà tôi nghĩ có thể làm được là tự mình không uống cà phê, và khuyến khích những người mình biết không uống cà phê.
Tôi chỉ nói những gì tôi chắc chắn hiểu rõ. Tôi không có ý vơ đũa cả nắm. Và cũng hy vọng các bạn không nghĩ thế.
Nhưng về sự giả dối trong ly cà phê Việt
Nam, có lẽ các bạn cần hiểu rõ hơn một chút.
So với cách uống cà phê ở phương Tây, thì ly cà phê Việt được uống theo kiểu dễ dãi: cứ mỗi phin cà phê pha ra khoảng 40 ml, được đổ vào một ly nước đá khoảng 180 ml.
Và chính nước đá mới là nguồn gốc của mọi tai hoạ.Một ly cà phê nguyên chất không đủ đắng để có thể cảm nhận được vị đắng trong chừng ấy nước đá. Nhiệt độ thấp sẽ ức chế sự bay hơi của hương cà phê tự nhiên. Và cảm quan nó không đủ độ sánh để không bị tan loãng ra trong chừng ấy nước đá.
Cho nên, trước Trung Nguyên từ lâu, thì cách hoàn thiện một ly cà phê đá đã bao gồm 3 việc: tăng đắng cho cà phê, tăng mùi hương cho cà phê, và tăng độ sánh cho cà phê.
Cách chế biến truyền thống như sau: Để tăng đắng, người ta thường dùng hạt cau rang. Để tăng mùi, người ta thường dùng nước mắm nhĩ. Còn để tăng độ sánh, người ta dùng đường nấu thành caramel.Trung Nguyên chỉ là nhà sản xuất đưa ra những giải pháp hiệu quả nhất, và biến nó thành chuẩn mực "cà phê ngon" mà thôi.
Điều đáng nói nhất là khi nó đã thành chuẩn mực, thì sự giả dối nghiễm nhiên lộng giả thành chân.
Về phía các cơ sở sản xuất, thì họ nghĩ - khi những chỉ tiêu chất lượng quan trọng bậc nhất của cà phê - độ đắng, mùi hương, độ sánh - đều là hàng giả, thì việc gì họ phải dùng cà phê thật làm gì?
Về phía người uống, khi đã quen với thuốc ký ninh và đường caramel, họ mất khả năng thưởng thức cà phê ngon thực sự. Và tôi tin chắc rằng, nếu được uống một ly cà phê
Blue Mountains hay Hawaii Kona, họ sẽ chửi thề.
Và thế là người Việt, đa phần, đều gật gù trước một ly nước màu đen, pha từ đậu nành hay bắp rang, trộn với caramel, hương liệu, thuốc ký ninh và nghĩ rằng họ đang uống thứ cà phê "có văn hoá đặc biệt nhất thế giới".
Đến đây chính là một ngõ cụt - Ngõ cụt dối trá.
Câu hỏi cuối cùng - chính xác ai phải chịu trách nhiệm cho tình trạng đó? Sự dễ dãi của người uống? Sự xu thời của Trung Nguyên? Hay là trình độ quản lý chất lượng thực phẩm của Nhà nước?
------
P/S: Một điểm cuối cùng, bạn uống ly cà phê Việt, cảm thấy nôn nao, tim đập mạnh, thì đấy có khả năng là ngộ độc ký ninh chứ không phải là do tác dụng kích thích trí não của cà phê như bạn vẫn nghĩ.
Co Pham