Posts tonen met het label phố Tây. Alle posts tonen
Posts tonen met het label phố Tây. Alle posts tonen

maandag 29 december 2014

Tết Tây ở “Phố Tây” Sài Gòn

Tết Tây ở “Phố Tây” Sài Gòn
Sunday, December 28, 2014 5:18:08 PM






Bài và hình: Nguyễn Sài Gòn/Người Việt
SÀI GÒN (NV) - Jack, một du khách “Tây ba lô” người Mỹ từ Sapa đi về Sài Gòn bằng máy bay giá rẻ, than phiền Sapa chật cứng người Hà Nội đổ lên ngắm tuyết nên toàn thị trấn bị “cháy phòng” ở được hai ngày chịu không thấu nên đành phải bay về phương Nam nắng ấm.



Một góc Phố Tây Sài Gòn.

Những ngày này ở Phố Tây Phạm Ngũ Lão - Đề Thám - Bùi Viện đang trở nên đông đúc lạ thường. Đường phố hình như chật chội hơn khi hàng loạt các tay “giang hồ tứ chiếng” ùn ùn kéo về Phố Tây để chuẩn bị đón mừng năm mới.
Phi Trường Tân Sơn Nhất bắt đầu quá đông bởi lương người lên xuống đi về từ khắp nơi ghé ngang qua Sài Gòn. Không khí lạnh xuống đến 21-23 độ gió lạnh từ phương bắc tràn về với những cơn mưa nhỏ rải rác từ nửa đêm về sáng với sương mù dày đặc bất thường.
Không khí của Giáng Sinh và năm mới tràn về qua môi mắt và âm nhạc giai điệu bing boong trộn lẫn cùng với thời trang dị hợm quần tà lỏn áo thun ba lỗ đầy bụi bặm sắc màu tươi vui. Đường phố được chăng đèn kết hoa hầm bà lằng bằng những khẩu hiệu Chúc Mừng Năm Mới - Happy New Year tung bay trong gió.
Năm nay ngoài khu vục đặc thù của Phố Tây thì những khu vực vui chơi của Nguyễn Huệ-Lê Lợi đã bị phong tỏa vì công trình “Metro thế kỉ.” Người ta đã có sáng kiến di dời nó qua bên đường Hàm Nghi kéo dài lên đến Chợ Bến Thành.
Chị Kiều chủ quán H. trên đường Bùi Viện cho biết, năm nay chắc Phố Tây sẽ đầy nghẹt vì lượng khách đến đây đón đêm giao thừa và chắc sẽ có tình trạng vạ vật ca hát, la hét say xỉn qua đêm trong công viên vỉa hè sẽ là chuyện không tránh khỏi.
Quán xá, nhà nghỉ, hotel đã và đang có một cuộc cạnh tranh quyết liệt để lôi kéo lượng khách tiềm tàng này về phía mình. Cái lạ ở Phố Tây là chỉ có giảm giá chứ không bao giờ nhân cơ hội này để tăng giá vì đơn giản “chặt chém” sẽ là đòn phản hồi chết người lại chính mình cho mùa này năm sau.
Chị Hạnh cho biết, “Chỉ cần một lần tăng giá quá đà thôi thì năm sau bảo đảm quán đó sẽ đìu hiu ‘sale off’ đến tận đáy cũng ế ẩm vì những thông báo cảnh giác của những khách đi trước với người đến sau. Không cần báo chí hay công luận chỉ bằng cách rỉ tai về cái xấu thì nhà hàng đó là coi như tiêu.”



Du khách Tây balô ngồi tràn ra vỉa hè ngay trong đêm Giáng Sinh hay đón mừng năm mới.

Đến với Phố Tây những ngày cuối năm bạn sẽ cảm nhận được sự gấp rút hối hả của những bước chân đi khi nhịp bước tràn xuống lòng lề đường vì hè phố đã bị nêm cứng. Cảm giác là không khó chịu chật chội khi phải va chạm chút chút chỉ thấy vui vui vì cảm giác được thân thiện chào hỏi với mọi người.
Claudia một du khách Đức cho biết. Cô thích ăn Tết ở đây là vì cô có thể gặp được rất nhiều bạn bè từ khắp các châu lục kéo đến đây nhân dịp năm mới. Theo nữ du khách này, “Ở đây đặc biệt rẻ hợp với túi tiền và quan trong hơn là không ở đâu có tiệc giao thừa khác lạ ấm nóng như ở đây.”
Giao thừa ở Phố Tây có gì hay? Xin thưa với những kẻ xa nhà giang hồ như Claudia hay Jack thì đây là một nơi chốn để “Over-Night” cuối năm - như Phố Tây là quá tuyệt đẹp cho những cuộc tiệc tùng ngoài trời say xỉn tưng bừng và “đã đời” hơn là những cuộc tình chớp nhoáng nồng nàn trườn qua năm cũ.
Lạ hơn nữa là ở đây có đủ mọi sắc thái văn hóa ẩm thực. Có rất nhiều những ban nhạc cây nhà lá vườn như Nhật-Hàn- Pháp- Mỹ-Mexico hoạt động ở khắp nơi trong các nhà hàng quán nhậu đường phố. Chỉ duy nhất một nơi thôi bạn đã có thể thưởng ngoạn tất cả chỉ với một giá tiền rất bèo cho một đêm vui.
“Cảm giác của nó là thật tuyệt vì nó tồn tại ở ngay trong xứ sở của Cộng Sản,” Claudia hứng khởi. “Y như là đang ở bên kia bức tường phía Đông của Berlin tăm tối ngày xưa. Ở đây Phố Tây như một ‘Đặc Khu Ba Lô’ dành riêng cho du khách phương Tây như em tha hồ nhảy nhót ca hát và cười khóc.”
Phố Tây với đủ mọi thành phân sắc tộc khắp nơi trên thế giới đổ về. Như một xã hội thu nhỏ trong một bức tranh nhiều màu sắc đa dang của nhiều giống dân được tập thành. Cuối năm Phố Tây đích thực là không khí kì lạ của Sài Gòn trong năm mới.
Ở đây bạn có thể không bao giờ cô đơn khi trên đường đi bạn có thể gặp được ngay một vài người “đồng hương” cùng chung giọng nói của mình. Và điều đến phải đến là bạn sẽ góp lại thành một nhóm để cùng nhau chia sẻ buồn vui kinh nghiệm vui chơi ăn uống rồi điệu nhau đi lang thang khắp chốn.
Phố Tây với những trạng thái quốc tế như vậy nên cách hành xử của chính quyền cũng có phần khác với dân nội địa. Ở đâu thì hạn chế vui chơi chứ ở đây thì được châm chước miễn nhiễm vì cái thú ăn chơi về khuya của loại khách hàng nghèo nhưng chịu chơi này.
Vậy nên mới có chuyện bà con tiểu thương chủ nhà hàng quán nhậu ở đây đã đồng loạt phản đối một sắc luật giới hạn bán bia rượu sau 23 giờ của Nhà nước ban hành vào đầu năm 2014 với kết quả là dự luật này bị đình chỉ thì hành.
Jack kết luận, “Phố Tây là một nơi khó có thể quên khó di dời thay đổi vì nó đã đóng đô ở đây từ sau năm 1975. Nó là một khu phố mang nhiều dấu ân lịch sử từ khi vẫn còn chiến tranh lạnh ‘phải chui nhủi’ cho đến khi được ‘bãi bỏ cấm vận.’ Vì thế Phố Tây luôn luôn là địa điểm để nói câu ‘Happy New Year’ cho những ai còn lang thang trên những nẻo đường gió bụi.”

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=200537&zoneid=310#.VKHS7d0MeA

zondag 6 april 2014

Huế, nhìn từ 'Phố Tây'

Huế, nhìn từ 'Phố Tây' 
Friday, April 04, 2014 8:22:38 PM 





Nguyễn Tấn Cứ/Người Việt

HUẾ (NV)
 - Người ta có thể nhận ra ngay một phiên bản của “Phố Tây” của Sài Gòn ngay trên đất Huế. Một phố Tây chút xíu những cũng không kém phần nhộn nhịp khách giang hồ balo trên khắp thế giới tụ về.
Ðó là một con đường ngắn nằm trên Ðường Lê Lợi, Phạm Ngũ Lão, Chu Văn An... ven bờ Sông Hương cách đầu cầu phía Nam Cầu Tràng Tiền chừng 500 m.

Ở đây đầy đủ những dịch vụ đặc biệt cho những chuyên đi thăm lăng tẩm đền đài ở Huế.


Một góc “Phố Tây” ở Huế. (Hình: Nguyễn Tấn Cứ/Người Việt)

Khách của Phố Tây này chỉ là sự dịch chuyển của dân Tây Phạm Ngũ Lão-Bùi Viện-Ðề Thám ở Sài Gòn hành quân ra miền Trung theo những tour du quen thuộc nhưng khác thường để đến những khu du lịch như Hội An-Ðà Nẵng Lăng Cô-Hải Vân xuôi ra Huế và đỉnh điểm là khu vực DMZ.

Nói là khu vực “phi quân sự” nhưng thực ra là chiến tuyến nóng bỏng giữa hai miền Nam Bắc, điển hình là thành cổ Quảng Trị.

Phải nói như vậy vì phố Tây Huế chính là trạm trung chuyển nghỉ ngơi không thể thiếu cho du khách nước ngoài trước khi bắt đầu một cuộc hành trình dài về lại với những tàn tích bom đạn đã qua. Một nơi chốn quá nhiều kỉ niệm bi tráng của những binh sĩ Mỹ và quân “đồng minh” đã từng tham dự vào chiến cuộc ở Việt Nam trước 75.

Huế cũng là nơi hội ngộ của những cuộc tình bè bạn ngẫu nhiên của những tay chơi lính chiến một thời ngang dọc sau khi đã ngao du bôn tẩu trên những chặng đường dài.

Khác với Sài Gòn Huế lặng lẽ âm u và tịch mịch nếu không có một “sự kiện” nào để lôi kéo khách hành hương, thì du khách Tây balo vẫn là những kẻ lang bạt kỳ hồ thường xuyên vì họ có thể đến bất kể vào lúc nào dù Xuân Hạ Thu Ðông.

Từ khi Huế được Tổ Chức UNESCO công nhận là Di Sản Văn Hóa Thế Giới thì bộ mặt kinh đô xưa có thay đổi nhiều hơn so với cách rong chơi của du khách nội địa. Nhưng khách Tây vẫn là then chốt vì họ luôn luôn là những người biết hưởng thụ những cái gì thuộc về “kỉ niệm” của một thời bom đạn.


Khu vực Ðại Nội, Huế. (Hình: Nguyễn Tấn Cứ/Người Việt)

Cũng chính vì sự náo động trong những cuộc phiêu lưu đó đã lôi kép theo một số lượng lớn khách nội địa có máu “xê dịch” hay một số đông dân “phượt” ăn theo để hình thành nên những địa chỉ du lịch không thể thiếu như DMZ Thành Cổ Quảng Trị. Lăng tẩm vua chúa như Khải Ðịnh-Gia Long-Minh Mạng... những nơi mà linh hồn của vua quan ngày xưa hình như vẫn lang thang đâu đó trong đại nội của kinh thành.

Ðến Huế bây giờ người ta sẽ có cảm giác như đang gặm một khúc xương đã được “ninh nhừ” còn một chút ít thịt vì mọi di tích đều bị treo biển kinh doanh không thương xót.

Tốc độ trùng tu không kịp khô mau để phục vụ cho một lượng lớn du khách ngày một tăng lên.

Ngày cũng như đêm Huế căng mình như một gái làng chơi diêm dúa đang tiếp khách không kịp thở. Ðến Thành Nội bây giờ người ta đã không còn có thể trầm tư bởi vẻ hoang sợ cổ kinh trang nghiêm như trước kia nữa vì tất tần tật mọi thứ ngay cả cả “long bào” cũng trở thành “dịch vụ.”

Người ta có thể nhìn thấy từng đoàn người lũ lượt “xếp hàng mua vé” tham quan nhìn ngắm những phế tích đang được sơn phết vội vàng. Huế bây giờ không khác gì một người đàn bà nạ dòng được đắp lên một một lớp phấn son dày như bốn tường thành bao quanh Ðế Ðô. Với bốn cửa thành đã được mở toang ra cho người xe gầm rú phóng vào như ma đuổi.

Và tất nhiên Phố Tây với những cuộc vui chuyên biệt sặc mùi “hiện sinh” vẫn là điều không thể thiếu trong những sinh hoạt thường ngày của Huế.

Phố Tây Huế cũng như Phố Tây Sài Gòn với những cửa hàng tranh chép nghệ thuật thật giả lẫn lộn. Phố của những nhà Họa Sĩ Ðiêu khắc chuyên nghiệp. Nổi tiếng như phòng tranh của anh em sinh đôi người Quảng Bình với nick name Thanh- Hải với một Restaurant Cafe Le Pasta Pasta Art Gallery, 28 Phạm Ngũ Lão - đầy nghệ thuật thân tình. Một điểm đến không thể thiếu của phố Tây. Nơi “bù khú” dành cho anh em văn nghệ bốn phương khi muốn có một nơi để giao hảo bạn bè.

Ở đây cũng có những cuộc say xỉn dài dài của những ông Tây thất tình bất đắc chí đứng khóc tu tu vì mất ví nhớ nhà hay bị bồ đá sau một chuyến đi và chia tay trong những cuộc tình chớp nhoáng.


Một góc phố cổ kính của Huế xưa. (Hình: Nguyễn Tấn Cứ/Người Việt)
Phố Tây Huế có một không khí đặc thù của một thành phố trong chiến tranh, dường như nơi đây người ta còn có thể nghe được tiếng súng kinh hoàng vọng lại từ Mậu Thân 68 hay mùa Hè đỏ lửa năm 1972 và tuyệt cùng là tháng 4 năm 1975 khi Bắc Việt tiến chiếm hoàn toàn Miền Nam.

Vì vậy nên cũng không hề ngạc nhiên khi du khách đến thăm Huế đều là những chiến binh xưa của một thời trận mạc. Hay là những người dân đã bỏ Huế ra đi “di tản” sau 1975 hay trên những chiếc thuyền mong manh để đến xứ sở của tự do.

Huế bay chừ là rứa không thể nào nói rằng nó đang lụn bại bởi những khai thác cạn kiệt, cũng không thể nói Huế đang giàu lên khi du lịch như là một “mũi nhọn” của nền kinh tế như những khẩu hiệu đỏ rực đang giăng mắc khắp phố phường.

Nhưng có một cái gì đó dở thầy dở thợ dở vua dở quan. Vẫn là Huế đó sao xa lạ quá chừng, chạm vào đâu cũng thấy lơ lớ lờ lợ như nước sông Hương đang mỗi ngày thum thủm bốc trùm lên mùi vị.

Huế bây giờ ăn nhậu ngút trời... Những con đường sang cả lặng im khuê các trong thành Nội bi chừ đầy nhà hàng quán nhậu café sân vườn ngày đêm nhã nhạc.

Ở đây người ta có thể nghe rất nhiều “giọng” là những người Bắc hay Quảng Trị, Quảng Bình .. Người Huế chính hiệu dường như khép kín hơn - không biết ở đâu và đến tự bao giờ những người “ xa lạ” này họ đang là “chủ nhân” của Huế.

Ông bạn nhà thơ tranh đấu gốc Huế thứ thiệt giờ là một quan chức nghỉ hưu cảm thán khi ngồi với tôi ở quan café vỉa hè thuộc loại không “lề phải hay trái” than thở “Không còn chi nữa Huế ơi/Ðông Ba Thành Nội rã rời còn đâu/Không còn ai nữa qua cầu/Áo bay trắng xóa trên đầu mây bay...“

Ông bạn kết một câu. Huế chừ không thấy em út dưới ghe trong thuyền như ngày xưa nữa đâu, mấy em đã leo tót lên bờ chui vào trong nhà hàng khách sạn với sắc đẹp ngút trời giá cao ngất ngưởng vậy nên đừng có mơ như tay Tố Hữu đã thơ như ngày xưa đã từng mị dân “Tôi dồn hết nước sông Hương/Cho em đủ sức dong buồm ra khơi!”

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=185860&zoneid=1#.U0GCnah_vD4

vrijdag 2 augustus 2013

Phố Tây, chốn bình dân giữa Sài Gòn đắt đỏ

Phố Tây, chốn bình dân giữa Sài Gòn đắt đỏ Wednesday, July 31, 2013 7:09:04 PM







 
Nguyễn Tấn Cứ/Người Việt
SÀI GÒN (NV) - Không rõ xuất hiện từ bao giờ, vì sao gọi là Phố Tây, nó nằm ngay trung tâm những trục đường chính Phạm Ngũ Lão-Bùi Viện-Ðề Thám của quận 1. Phố Tây tọa lạc ở một chỗ rất Tây và cực kỳ sang trọng. Từ nơi đây bạn có thể đến ngay trạm xe bus trung tâm và tỏa ra đi khắp Sài Gòn lục tỉnh.
Hai du khách ba lô trước một quán ăn ở Phố Tây. (Hình: Nguyễn Tấn Cứ/Người Việt)

Nghe đồn rằng sau khi Việt Cộng tiếp quản Sài Gòn thì việc du lịch đến với phía bên kia “bức màn sắt” là cực kỳ phiêu lưu liều lĩnh, điều này đã tạo nên chất kích thích cho những tay du lịch balô đang bôn tẩu khắp năm châu bốn biển.

Và dĩ nhiên Sài Gòn trong sự cai quản của Việt Cộng như thế nào ra sao trở nên một nơi đến cực kỳ hấp dẫn bởi những bí ẩn khôn lường ở bên trong của nó. Một nơi mà người ta có thể đánh đổi tất cả chỉ được ra đi để tìm kiếm tự do trên những con thuyền rách nát. Một nơi mà người ta chỉ sẵn sàng chết đi ở đâu đó trên biển rộng hay trên những nẻo đường rừng biên giới để có thể được sống và làm người.

Có những kẻ muốn ra đi nhưng lại vẫn có kẻ muốn đến, đó là những tay du lịch balô không giới tuyến dù cho bên nầy hay bên kia.

Hình như ở đâu có hoang vu đổ nát lo âu hoảng sợ là nơi ấy có bàn chân họ đến để nhìn ngó chỉ trỏ chụp ảnh quay phim và tệ nhất thì cũng là những tấm bưu thiếp được viết vội nơi đến được nhét vào thùng thư vào cái thời chưa có Internet và iPhone và sẽ chỉ do chính mình nhận được khi quay trở về cố quốc.

Trạm ga xe bus trung tâm là nơi cuối cùng họ sẽ đổ xuống từ Tân Sơn Nhất và đi bộ chưa tới năm phút đồng hồ đã đến ngay đường Phạm Ngũ Lão, Bùi Viện, trên đường đi họ đã có thể yên tâm khi thấy lác đác những người bạn đồng hành cũng đang chỉ trỏ dò hỏi.

Phố Tây là đây, là nơi mà họ có thể kiếm một chỗ nằm với giá chỉ vài đô la cho một đêm, muốn sang hơn cũng có với hotel, hay motel cũng chỉ chừng 10 đến 20 đô la.

Ăn uống lại càng bèo hơn đúng với chất của dân balô. Nơi đây bạn chỉ chỉ cần 2 đến 3 đô là có thể có một bữa ăn ngon, thêm một chai bia chính hiệu Saigon 50 cent nữa thôi là có thể ngồi ngắm phố xá nhiết đới nhộn nhịp khi chiều về hay đêm xuống.

Ðến đây thì câu trả lời cho Phố Tây cũng đã rõ ràng hơn một khi bạn muốn biến mình thành một Tây balô chính hiệu.

Nên nhớ Phố Tây ở đây cũng có nghĩa là phố dành cho những người nước ngoài với một cái balô mang hình quả địa cầu trên vai, không chỉ dành riêng cho dân da trắng tóc vàng mà còn dành cho dân Nhật, Hồng kông, Ðài Loan, Philippines...
Nếu là dân du lịch balô thì điều chắc chắn khi đến bất cứ một đất nước xa lạ nào bạn cũng cần phải biết những con phố riêng biệt này.

Vì ở nơi đây bạn mới có thể tồn tại để lang thang với cai balô nhỏ xúi của mình, bạn có thể tiết kiệm cho đến đồng xu cuối cùng và bạn cũng có thể “mất sạch” nếu bạn quá tin vào những người đồng hương của mình, nó giống như Harlem nguy hiểm - ở New York - thu nhỏ ngay giữa Sài Gòn.

Ở đây có đủ mọi sắc dân màu da đến từ Trung Ðông, Châu Phi, Châu Mỹ, Châu Âu, Úc. Và dĩ nhiên cũng đầy đủ những những trò chơi không tiền khoáng hậu mà chỉ ở Phố Tây mới có.

Ngoài dân du lịch thượng lưu với giá phòng ngất ngưởng 300 đến 500 đô la một đêm ở khách sạn hạng sang ngay trung tâm Nguyễn Huệ, Ðồng Khởi thì ai muốn vui vẻ, rẻ, ngon thì phải chọn ở Phố Tây balô mới là “dân chơi” thứ thiệt. Bảo đảm ở Mỹ cũng không bằng vì có nằm mơ cũng không thấy.

Gái gú, bia rượu, tây đen, tây trắng,... già trẻ lớn bé đều có đủ cho mọi túi tiền, đặc biệt Phố Tây quán xá luôn phục vụ mở cửa đèn sáng suốt đêm...

Chính vì đặc điểm thoáng đạt nầy nên dân Tây balô khi đến Saigon đều rất khoái vì không có gì bị cấm cản ngay cả ma túy cocain...
Các dịch vụ ở Phố Tây cái gì cũng có, kể cả sách cũ. (Hình: Nguyễn Tấn Cứ/Người Việt)

Ở Phố Tây này có nhiều ông bà Tây đã cắm neo luôn ở đây hàng chục năm có người cũng vài ba năm, vì khi lưu lạc đến đây thì họ hết nhẵn tiền, vì ở quê hương họ cũng thất nghiệp, vậy là họ chon cách ở “ chùa” ở lậu.

Công an mà rượt thì cũng chạy xấc bất từ phường naà qua phường khác, họ làm bất cứ nghề gì để sống, phổ biến nhất là “lừa đảo” bạn đồng nghiệp mới chân ướt chân ráo đến Việt Nam. Tiếp đến là làm mại dâm. Ðêm đêm người ta vẫn thấy mấy chàng Tây đen gốc Châu Phi lảng vảng quanh công viên chờ mấy bà nhà giàu mới nỗi hám của lạ đến rước đi. Và dân chơi Việt muốn tìm mấy em da trắng cũng không cần phải tìm đâu xa, cứ vào những quán bar restaurant quanh Phố Tây sẽ luôn luôn được chiếu cố - chỉ với một chai rượu hay vài chai bia, một suất ăn - nếu bạn muốn một cuộc chơi chớp nhoáng với một em tóc vàng nào đó đang cô đơn nơi xứ người.

Quán xá ở Phố Tây thì nhiều vô kể, thiên hình vạn trạng tùy theo phong tục tập quán của mỗi đất nước. Quán xá ở Phố Tây thì nhiều vô kể, thiên hình vạn trạng tùy theo phong tục tập quán của mỗi đất nước.

Phố Tây balô như một “đặc khu” dành cho những tay du lịch bụi của thế giới, là Casablanca của những kẻ giang hồ tứ chiếng , nơi đây hình thành một nền văn hóa da dạng của mọi tộc người trên thế giới. Họ đến và đi rong chơi và biến mất, từ nơi đây họ có thể xuyên Việt trên xe lửa ra tận Lào Cai băng qua biên giới Việt-Trung và lang thang đến tận Tây Tạng. Họ mang cả trái đất trên balô là như vậy.

Bạn tôi ở Mỹ về chỉ cho tôi một chỗ uống bia rẻ có một không hai - hình như chỉ có ở Phố Tây Phạm Ngũ Lão. Hắn đã tự biến thành một tay du lịch bụi để tránh bị chặt chém, vì mấy lần trước xưng là Việt kiều, thì lần nào cũng bị “chặt chém” tả tơi.

Phố Tây là như vậy và chỉ mới nhìn thoáng qua bề mặt của sinh hoạt hằng đêm nó thôi, bạn đã có thể hình dung có một con phố cực kỳ bình dân sinh động ngay ở giữa Sài Gòn đắt đỏ.

Nơi đây cũng là nơi đẻ ra nhiều hệ lụy cho những mối tình xuyên biên giới qua những buổi chiều tối học tiếng Anh trên những ghế đá công viên, nơi xảy ra những cú lừa của những tay triệu phú đô la dỏm đến từ khắp mọi nơi trên thế giới, và cũng là nơi có nhiều nước mắt nụ cười ở giữa nơi mà người ta mỉa mai là “thiên đường xã hội chủ nghĩa.”
 

donderdag 20 september 2012

Phận kiều nữ ở phố Tây Saigon, Hanoi


20/9/2012

Phận kiều nữ ở phố Tây Saigon

Gần 2h sáng, phố Tây đến hồi cao trào. Lắm ông say bí tỉ cứ ôm chặt các cô nàng bản xứ hầu rượu cho mình "hun" chùn chụt. Điểm dừng của cuộc vui nếu không tại phòng trọ của tay khách ngoại thì sẽ là nhà nghỉ, khách sạn.
> Kiều nữ 'đi khách' ở phố Tây


Màn đêm vừa buông, đèn đường vụt sáng, phố Tây giữa trung tâm quận 1 (TP HCM) được hợp nhất từ 3 con đường chính Bùi Viện - Phạm Ngũ Lão - Đề Thám, bừng lên sức sống lạ kỳ. Khi phố Tây bắt đầu bước vào đêm là lúc dàn kiều nữ xuất hiện. Họ đứng ngồi lố nhố trong các quán bar, quán nhậu, quán cà phê. Họ liếc mắt đưa tình, lả lơi với khách bằng thứ tiếng Tây bồi õng ẹo và các kiểu ôm hôn nồng nhiệt... Thời khắc để thế giới chân dài chuyên sống về đêm ở phố Tây bắt đầu "nóng".

Bám trụ từ lúc thành phố vừa lên đèn đến lúc phụt tắt, dịch chuyển vào các hang cùng ngõ hẻm liên tục để bắt khách, tiếp xúc với đủ loại khách Tây - Tàu nên dân bóp dạo ở phố Tây có thể được ví như "từ điển sống" về thế giới em út ở khu phố này. Khách hàng sang trọng, trả phí dịch vụ bằng tiền đô, môi trường tác nghiệp ở phòng khách sạn máy lạnh chạy ro ro..., nhìn bề ngoài tưởng dân bóp dạo sướng lắm nhưng khi vào cuộc, mới rõ đó là hành trình "kiếm cơm" đong đầy nước mắt, nỗi buồn với biết bao tai nạn nghề nghiệp rình rập như bị "Tây điên" cưỡng hiếp, quấy rối tình dục... và truyền cho căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS.

Đêm thứ 3 "ngồi đồng" ở phố Tây, sau những hàn huyên tâm sự về "thế giới ngầm" liên quan đến nghiệp "bóp dạo" mà mình đã và đang đeo mang, Tình (anh chàng chuyên "đấm Tây") tâm sự, phố Tây không chỉ có dân bóp dạo chịu khổ chịu nhục bám khách ngoại duy trì sự sống mà còn có cánh "má hồng móng đỏ", dân bản địa gọi nôm na là "gái". Gái ở phố Tây theo bỏ nhỏ của Tình và dân bóp dạo khác có "vô số dạng", từ gái hầu Tây nâng ly kiếm tiền boa đến gái chuyên phục vụ khoản giường chiếu. Rồi có cả gái sành sỏi trong lĩnh vực "cặp Tây" đặng moi tiền hay kiếm suất kết hôn để được xuất ngoại.

Các chân dài ngồi trên phố chờ khách. Ảnh: ANTG.

Hôm sau, theo mách bảo của Tình, khoảng 18 giờ, thời khắc thành phố chuẩn bị lên đèn, cả nhóm lượn lờ ở phố Tây với tiêu điểm là khu vực ngã tư quốc tế (ngã tư Bùi Viện và Đề Thám) để mục kích sở thị quá trình "dàn hàng câu khách" của "gái phố Tây". Ngã tư quốc tế được xem là trái tim của phố Tây. Nơi này có hệ thống quán ăn, quán nhậu, bar chằng chịt, tạo thành mê cung ăn chơi được dân du lịch quốc tế truyền tai nhau rằng đó chính là "thiên đường ở con rồng châu Á".

Chiều chạng vạng, cuộc sống sôi động ở phố Tây bắt đầu tăng nhiệt. Các hàng quán lố nhố bóng dáng các chân dài đứng ngồi hớ hênh. Nhiều quán "em út" đông như bướm lượn, cô nào cũng ăn mặc mát mẻ với váy ngắn cũn cỡn, áo 2 dây lồ lộ đường cong, phơi da thịt.

"Do chi phí thuê mặt bằng ở đây rất cao, mỗi ngày giá hàng triệu đồng nên để sống được, các chủ quán cạnh tranh khốc liệt, làm đủ mọi cách để thu hút khách như giảm giá, phục vụ, tận tình và chiến lược nhất vẫn là tuyển dàn chân dài về đầu quân. Cũng chính vì kiểu cạnh tranh này mà ở đây hình thành cuộc chiến chân dài, các đào có giá chứ không bị chủ quán hay bọn macô chăn dắt, bắt nạt, bóc lột...", bà Kiều (42 tuổi), chủ nhà nghỉ nằm trong hẻm 35 Bùi Viện nói.

15 năm lăn lộn ở phố Tây, đi lên từ 2 bàn tay trắng, từ cái thời "nói tiếng Tây" chữ được chữ mất và cuộc sống phụ thuộc vào cái "nghề" chài khách ăn nhậu để nhận tiền boa từ khách và "phí lại quả" theo hóa đơn tính tiền của chủ quán, nên bà Kiều rất am tường chuyện nẻo khuất của phận gái nơi phố Tây. "Em nào xinh, nói tiếng Tây giỏi, nhậu giỏi, biết chiều khách sẽ được các chủ quán tìm cách kéo về với phần trăm trả cao hơn các quán khác. Nhưng thường những đứa như vậy chỉ làm một thời gian rồi tìm cách cua thằng Tây để được bảo lãnh cho đổi thân đổi phận".

Bà Kiều không kể "chuyện đời em" nhưng từ những người khác, được biết bà cũng từng là kiều nữ có tiếng ở phố Tây. Có điều bà không như những bóng hồng chằm chằm chinh phục Tây để được đổi đời. Thời con gái, do gia cảnh khó khăn nên để có thể bám trụ lại giảng đường và gửi tiền về cho mẹ nuôi ba bị trọng bệnh và lo cho đàn em đang tuổi ăn tuổi lớn, được một người quen giới thiệu, cô nữ sinh tên Kiều đã mò đến phố Tây gia nhập nhóm kiều nữ hầu rượu và sau đó có tình cảm với một anh chàng người Pháp. Tình yêu sét đánh, vì nhiều lý do nên anh này không bảo lãnh người tình mà gửi tiền để "cô vợ xa xôi" làm ăn. Có tiền Kiều mua nhà rồi sửa sang cho thuê phòng trọ, sống cuộc đời bình lặng ở cái nơi mà theo những người trong cuộc, lúc nào cũng dậy sóng.

Ở phố Tây, câu chuyện của bà Kiều là hình mẫu mơ ước của nhiều thế hệ "đàn em". Vì đến với nghề có nhiều toan tính nên giới kiều nữ nơi đây rành rẽ cũng như có lắm ngón nghề để dụ mấy anh Tây hám của lạ vào tròng. Vũ khí của không ít cô nàng chẳng phải là tấm lòng trong sáng, tính dịu hiền mà là các kiểu liếc mắt đưa tình, những cái hôn chém gió, thậm chí mới quen đã chịu "đá lưỡi" chùn chụt. Nói tóm, kiều nữ ở phố Tây luôn đau đáu ước mơ đổi đời được làm chủ như bà Kiều, nhưng đa phần đều có kết thúc buồn bởi họ không có học thức, không biết tính toán và không biết điểm dừng. Họ vì nghiện ma túy, nghiện cờ bạc, nghiện ăn chơi nên tiền dẫu kiếm được nhiều nhưng lúc nào cũng cháy túi...

Lân la tiếp cận cư dân phố Tây nhằm moi thông tin liên quan đến các kiều nữ, mới biết nhiều chuyện ly kỳ khác. Vì sống ở ngã tư quốc tế, chỉ tiếp toàn khách du lịch nên chân dài nơi này nói tiếng Tây như ăn cháo, có cô thông thạo đến 4-5 ngoại ngữ, khách Nhật, Hàn, Pháp, Tây Ban Nha… khi vào quán đều được các cô bắt chuyện sành sỏi. Nhờ tiếp cận với đủ dạng khách, những kiều nữ này hiểu biết, nhiều kinh nghiệm, lắm vốn sống nên rất dễ hớp hồn mấy ông khách ngoại.

"Ấn tượng trước cô em người bản xứ hiểu biết, dễ thương, vậy là thằng Tây mến mộ. Thấy nó kết rồi, mình tiến tới, tư vấn cho nó những điểm vui thú và tất nhiên khi ấy nó sẽ rủ mình đi cùng. Đi như vậy nó không chỉ lo cho mình mà còn trả tiền boa. Rồi mình có thêm những khoản thu từ chuyến đi với nó như tiền lại quả khi thực hiện các dịch vụ lưu trú, shopping… Sau chuyến lang bạt kỳ hồ, nếu nó còn thích mình, cứ thế mà làm tới, may mắn thì được nó làm thủ tục bảo lãnh. Qua bên đó rồi, thích thì mình sống chung, bằng không thì bái bai kiếm tìm niềm vui mới".

Những thiếu nữ ăn mặc thiếu vải ngồi hớ hênh trước cửa quán. Ảnh: ANTG.

Chẳng tự nhận mình là chân dài hay kiều nữ, Uyên (32 tuổi) đang cặp kè với một "ông Tây" người Canada từ cuộc gặp tại quán nhậu gần hẻm 84 Bùi Viện mà cô này đang "công tác", thẳng thắn nói, gọi chính xác thì phận gái kiếm sống nơi phố Tây như cô chính là "me Tây". Đang trọ tại nhà nghỉ của bà Kiều để chờ người tình sắp xếp công việc và gom tiền về Việt Nam đi du lịch, Uyên nói rằng phần lớn dân "me Tây" hoạt động tự do, hợp tác với chủ quán theo kiểu thỏa thuận phần trăm từ hóa đơn ăn nhậu của khách. Việc phục vụ khách ăn nhậu này giúp các cô có điều kiện duy trì cuộc sống để nuôi “ước mơ” moi tiền và xuất ngoại.

"Cái vụ chăn dắt không tránh khỏi nhưng chỉ là bộ phận nhỏ thôi, thường mấy đứa bị như vậy do tụi nó nghiện hút, nghiện cờ bạc rồi mới thế thân, bán thân, gửi mình vào đường dây để trả nợ", Uyên vừa phà khói vừa trò chuyện.

Để gia nhập vào thế giới "me Tây", các kiều nữ không chỉ sành sỏi tiếng Tây mà còn phải sành sỏi trong chuyện ăn nhậu, hút thuốc, "biết nhảy nhót" và hẳn nhiên, không thể thiếu kỹ năng giường chiếu. "Ai dấn vô cái nghề này thì suy cho cùng cũng là vì tiền. Sống trong thế giới ngập ngụa khói thuốc, bia rượu và những cuộc vui lúc nửa đêm về sáng mà đứa nào nói chuyện giữ mình là nói phét, là đạo đức giả", Uyên thẳng thắn.

Rồi cô này cao hứng bật mí: "Nói thiệt, tiếng là chân dài chứ dân "me Tây" đa phần đứa nào đứa nấy đen đúa, cụt ngủn, nói chung là như nhiều người nói "nhìn hơi dơ dơ". Ấy vậy mà mấy đứa dơ dơ như vậy Tây nó khoái, còn cái bọn trắng trẻo, cao ráo thì chỉ khách châu Á như Hàn Quốc, Nhật mới dòm ngó thôi".

Lý do, theo giải thích của Uyên xem chừng rất thuyết phục: "Nhiều cô gái xấu đến độ nếu hoạt động ở các quán nhậu bình dân khách nó còn chê nhưng lại được mấy thằng Tây điển trai chấm điểm bởi vì trong con mắt Tây, đó là món ăn lạ. Giống như kiểu gà nuôi công nghiệp con nào con nấy béo tốt nhưng mình không thích, chỉ thích ăn gà ta gà chân chì đen đúa xấu xí vì cho rằng thịt dai, lạ miệng. Với gu chọn em út của bọn Tây cũng có thể giải thích như vậy".

Gần 2h sáng, phố Tây đến hồi cao trào. Lắm ông say bí tỉ cứ ôm chặt các cô nàng bản xứ hầu rượu cho mình "hun" chùn chụt. Lúc này điểm dừng của cuộc vui nếu không tại phòng trọ của tay khách ngoại thì sẽ là nhà nghỉ, khách sạn đâu đó trong khuôn viên quận 1 theo lời đề nghị của cô nàng "me Tây". Từ những cuộc vui như thế này, có nhiều "nai Tây" bị yêu nữ lột sạch tiền. Và cũng có yêu nữ bị anh bồ Tây mới quen chơi trò đồi trụy, vừa ân ái vừa quay phim rồi mang về nước khoe chiến tích với chúng bạn.

Rồi có biết bao chuyện buồn chuyện đắng cay khác về những “me Tây” bị "con mồi" truyền cho căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS và ngược lại. Hay chuyện “me Tây” quyết định trói con mồi bằng cách có bầu rồi dùng đứa con để ràng buộc trách nhiệm. Bỗng dưng bị trói chân, ngoại trừ một bộ phận nhỏ khách Tây ngoái đầu thực thi trách nhiệm với đứa con ngoài giá thú, phần lớn thì ông bố Tây bỏ chạy, để lại đứa con mang hai dòng máu lớn lên trong cái thế giới phù phiếm cùng người mẹ toan tính nghiện cờ bạc, không dùng con để kiếm chác từ anh "chồng Tây" hụt thì buộc bọn trẻ phải buôn gánh bán bưng lấy tiền ăn chơi, cờ bạc...

Theo An ninh thế giới
 

Kiều nữ 'đi khách' ở phố Tây Hanoi

"Ngắm" được 2 cô gái ngồi trên quầy bar, hai người nước ngoài tiến đến làm quen, nói chuyện, cười đùa và trao nhau những ánh mắt tình tứ. Họ thì thầm với nhau điều gì đó rồi cùng lên taxi và biến mất trong đêm tối.

Nói đến những "phố Tây" ở Hà Nội có thể kể đến phố Mã Mây, Hàng Bạc, Hàng Bè và phố Tạ Hiện. Phố Tạ Hiện được coi là "ngã tư quốc tế", tập trung hầu hết các loại hình dịch vụ phục vụ khách nước ngoài như khách sạn, nhà hàng, các cửa hàng bán băng đĩa, đồ lưu niệm, các trung tâm du lịch. Dù ngày nắng hay ngày mưa, con phố này luôn tấp nập du khách nước ngoài, đặc biệt là dân "Tây ba lô".
Không biết từ bao giờ, phố Tạ Hiện luôn được coi là điểm đến đầu tiên và cũng là điểm dừng chân cuối cùng của khách nước ngoài trước khi họ rời Hà Nội. Có thể nói đặc trưng của phố Tạ Hiện là những quán bia hơi vỉa hè với ghế nhựa và vẻ ngoài khá xập xệ luôn trong tình trạng kín chỗ. Dù phải ngồi uống bia ở ngoài trời trong bầu không khí nóng bức và ngột ngạt, thậm chí phải mặc áo mưa khi ngồi nhậu nhưng với nhiều du khách điều này thật thú vị.
Ảnh: ANTĐ.
Khách nước ngoài uống bia "cỏ" ở phố Tây. Ảnh: ANTĐ.
Anh Joseph (du khách người Anh) chia sẻ, đây là lần thứ 3 anh đến Hà Nội và những quán bia hơi vỉa hè phố Tạ Hiện có một sức hút kỳ lạ đối với anh. Chỉ cần vài trăm nghìn đồng trong túi, anh và vài người bạn có thể thoải mái tụ tập từ tối đến sáng, được thỏa thuê ngắm nhìn phố cổ Hà Nội về đêm.
"Tại đây tôi gặp và làm quen nhiều người bạn ở những quốc gia khác, trong bầu không khí thân thiện và vô cùng cởi mở. Chúng tôi có thể cùng nhau uống, cùng nhau 'buôn dưa lê', cùng nhau hát và cùng nhau say. Các món để nhậu cũng khá đơn giản và rẻ tiền. Từ lạc rang đến mực nướng hay cá khô, tất cả đều có sẵn trong quán hay các gánh hàng rong trên vỉa hè. Khác với nhiều nơi, những chủ quán ở đây luôn tươi cười và nhiệt tình. Dù họ không biết nói tiếng Anh hay chỉ một vài câu nhưng họ luôn hiểu được khách cần gì. Tình trạng 'chặt chém' khách nước ngoài hầu như không xảy ra", Joseph hồ hởi chia sẻ.
Tất cả các quán bia hơi vỉa hè trong phố cổ đều giống nhau ở một điểm là không gian chật chội, cơ sở vật chất sơ sài. Những quán bia này thu hút du khách không chỉ bởi bia ngon và rẻ mà còn ở những nếp nhà cổ mái ngói thâm nâu, không khí náo nhiệt của dòng người qua lại đông đúc và sự nhiệt tình, chiều chuộng khách của chủ quán. Một điểm nữa thu hút du khách tại những con phố Tây là những cửa hàng bán đồ lưu niệm.
Tuy nhiên, việc những quán nhậu tồn tại thâu đêm suốt sáng ở vỉa hè không chỉ tạo ra cảnh tượng nhếch nhác nơi phố cổ mà còn ảnh hưởng đến tình trạng an ninh trật tự tại khu vực. Trong đó, vấn đề xảy ra khá thường xuyên là tình trạng du khách bị mất cắp, mất trộm giấy tờ tùy thân và tài sản.
"Dù đã có ý thức cảnh giác cao độ là luôn đeo ba lô trước ngực, ngay cả khi di chuyển và ngồi ăn uống nhưng một số bạn tôi vẫn bị lấy trộm đồ. Người thì mất máy ảnh, người mất tiền và nghiêm trọng nhất là mất hộ chiếu. Tôi có cô bạn bị móc mất hộ chiếu nhưng sau đó có người đến tận khách sạn cho chuộc lại", anh Joseph than phiền.
Ảnh: ANTĐ.
Du khách vui chơi trong một bar ở phố cổ. Ảnh: ANTĐ.
Có lẽ, nơi náo nhiệt nhất "phố Tây" là một số quán bar dành cho người nước ngoài nằm trên phố Hàng Trống, Hàng Hành, ngõ Bảo Khánh. Bên cạnh những vị khách Tây, đến quán bar này còn có khá nhiều cô gái Việt ăn mặc sành điệu, cặp đôi cùng các chàng trai ngoại quốc ngồi tâm tình trong ánh sáng mờ ảo và tiếng nhạc réo rắt.
Tự giới thiệu mình đang làm việc cho một văn phòng tư vấn du học tại Hà Nội, Mai Lan cởi mở: "Những ngày cuối tuần, em thường đến quán bar ở khu phố cổ như một cách để giải toả căng thẳng. Em thích không khí ở đây vì được gặp gỡ, giao lưu với những người bạn nước ngoài...". Song, những người như Mai Lan đến đây để xả stress không nhiều, phần lớn họ đến để tìm bạn người nước ngoài hay tìm một chút vui vẻ, thậm chí lẫn trong đó là những cô gái chuyên "đi khách" Tây.
Anh Frank Marthin (quốc tịch Pháp) khá thân thuộc các địa chỉ vui chơi giải trí ở Hà Nội hướng ánh mắt về cô gái ngồi phía góc phòng trong quán bar trong ngõ Bảo Khánh nháy mắt: "Tuần nào tôi cũng thấy cô ấy đến đây, ngồi đúng chỗ đó. Có lẽ cô ấy có công việc của mình...".
Thông thường, sau một ngày ngang dọc thăm thú các con phố ở thủ đô, những vị khách nước ngoài đến bar để dành thời gian nghỉ ngơi, vui vẻ. Đây cũng là khoảng thời gian mà những câu chào hỏi làm quen, những cử chỉ thân mật, khiến họ dễ dàng kết đôi với một cô gái. Sau chừng 30 phút ngồi quan sát, hai người nước ngoài "ngắm" được 2 cô gái ngồi trên quầy bar. Lập tức, họ tiến đến làm quen, nói chuyện, cười đùa và trao nhau những ánh mắt tình tứ. Khi quán trở nên đông khách, họ thì thầm với nhau điều gì đó rồi cùng lên taxi và biến mất trong đêm tối.
Với khách "Tây ba lô", do họ thường không ở lâu tại một điểm du lịch nên những cuộc vui cũng khá chóng vánh. Và với họ, việc tìm một nơi ấm cúng để ngủ là những gì họ cần. Nằm trên phố Ngõ Huyện, một số nhà nghỉ chỉ có giá khoảng 6 USD một đêm, dành cho khách trọ là những người trẻ tuổi, thậm chí chưa đủ 18 tuổi muốn đi du lịch bụi nhưng có ít tiền.
Họ thích tìm đến đây không chỉ vì rẻ mà bởi họ có thể gặp gỡ, giao lưu với những người bạn có cùng mầu da. Họ có thể uống bia, rượu, đi bar mà không gặp bất cứ trở ngại nào vì theo luật ở các nước, chưa đủ 18 tuổi không được phép uống bia, rượu, nhưng điều này không bị cấm trong luật Việt Nam. Cũng chính vì lẽ đó, mà con phố này lúc nào cũng ồn ào, huyên náo và không bao giờ ngủ.
An ninh Thủ đô
http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/08/kieu-nu-di-khach-o-pho-tay/