donderdag 28 februari 2013

Ách tắc Ý Ðại Lợi và khủng hoảng Euro

Ách tắc Ý Ðại Lợi và khủng hoảng Euro
Wednesday, February 27, 2013 2:15:35 PM




Hồ Sơ Người Việt

Hùng Tâm/Người Việt

Nước Ðức sẽ đau đầu, Âu Châu sẽ khốn khổ
Cuộc bầu cử Quốc Hội trong hai ngày 24-25 đã gây hỗn loạn cho chính trường Ý Ðại Lợi và sẽ lại đưa khối Euro vào khủng hoảng với hậu quả lan rộng ra kinh tế toàn cầu. “Hồ Sơ Người Việt” trình bày sự thể quái lạ mà phức tạp này.

Hài kịch Ý Ðại Lợi
Tháng 10 năm 2009, danh hài truyền hình Ý là Giuseppe Piero “Beppe” Grillo lập ra một đảng chính trị lấy tên là “Phong Trào Năm Sao” (Movimento 5 Stelle, Movement of Five Stars, viết tắt là M5S) với năm mục tiêu tranh đấu là 1) điện nước công cộng, 2) di động bền vững, 3) phát triển, 4) kết hợp mạng Internet và 5) bảo vệ môi sinh. Khi ấy, đa số dư luận cho rằng đấy chỉ là trò vui (thiếu nghiêm chỉnh), hơi mị dân (populist) và cực đoan nên khó có tương lai. Ðã vậy, Grillo lại còn đòi trưng cầu dân ý để ra khỏi khối Euro.
Hôm Thứ Hai 25 vừa qua, kết quả bầu cử là một sự choáng váng.
Ðảng M5S đạt 25.6% số ghế tại Hạ Viện và 23.8% tại Thượng Viện. Tức là cứ bốn người đi bầu lại có một người bỏ phiếu cho một đảng thuộc loại ngoài lề, có đặc tính hoài nghi chính trị, chán ngán Âu Châu. Hai chính đảng lớn của chính trường Ý là đảng Dân Chủ thuộc cánh tả và đảng Nhân Dân Tự Do thuộc cánh hữu không đủ đa số quá bán để cầm quyền nên sẽ phải liên hiệp.
Với 29.6% số ghế tại Hạ Viện và 31.6% tại Thượng Viện, đảng Dân Chủ có quyền “chào hàng,” mà khó đại đoàn kết với đảng Nhân Dân Tự Do, có 29.2% số ghế tại Hạ Viện và 30.7% tại Thượng Viện. Vắn tắt thì các chính đảng lớn không đủ phiếu để lập ra một liên minh cầm quyền trong cơn sóng gió.
Ngay sau khi thấy ra kết quả bầu cử, các thị trường chứng khoán Hoa Kỳ rồi Á Châu và trở lại Âu Châu theo vòng quay trái đất đều tuột giá nặng vì sự hỗn loạn trên chính trường Ý.
Chi tiết đáng chú ý khác là đảng Năm Sao của Beppe Grillo tranh cử theo phương pháp mới lạ. Họ nhấn mạnh là không có chính khách chuyên nghiệp trong số ứng cử viên, kể cả Grillo xưa nay chưa từng giữ chức vụ nào trong bộ máy công quyền. Ðây là một đảng “chống chính trị gia.” Khi vận động, họ dùng mạng lưới xã hội để nối kết nhiều thành phần khác nhau tham gia biểu tình. Và các dân biểu đắc cử đã được cử tri dồn phiếu qua một blog riêng của lãnh tụ Grillo.
Hình thái đấu tranh này mang dấu hiệu của thế kỷ 21. Nhưng nó quy tụ phản ứng của quần chúng y như sáu bảy chục năm trước, theo truyền thống nổi loạn thường trực của xã hội Ý.
Chỉ vì trong 66 năm qua, quốc gia này đã có 61 chính phủ khác nhau! Ðằng sau hài kịch đó là những khó khăn của Ý, cường quốc kinh tế đứng hàng thứ ba trong nhóm 17 quốc gia của khối Euro, sau Ðức và Pháp. Kinh tế xứ này đang bị nạn suy thoái trầm trọng nhất kể từ 20 năm, với tỷ lệ thất nghiệp hơn 11%, đa số là giới trẻ...
Thời sự hàng ngày thì nói đến đầu mối của cơn khủng hoảng là khi Thủ Tướng Mario Monti tuyên bố từ chức vào ngày mùng 8 tháng 12 vừa qua. “Hồ Sơ Người Việt” sẽ lên tới đó để còn đi sâu hơn vào cuộc khủng hoảng Ý.

Một chính quyền kỹ trị kết thúc
Mario Monti là giáo sư kinh tế, chuyên gia có thẩm quyền và uy tín trong giới khoa bảng. Cuối năm 2011, khi Ý bị khủng hoảng và chính quyền của Thủ Tướng Silvio Berlusconi phải từ chức, ông Monti được mời làm thủ tướng từ tháng 11 và lập ra một nội các toàn những kỹ thuật gia chứ không có chính trị gia. Ðây là một chính quyền “kỹ trị,” cai trị bằng kỹ thuật, được hậu thuẫn của cả hai đảng tả hữu đã mất thế lực lẫn của nước Ðức, Hội Ðồng Âu Châu và Ngân Hàng Trung Ương Âu Châu ECB.
Trong hơn một năm, từ tháng 11 năm 2011 đến tháng 12 năm 2012, Chính quyền Monti phần nào ổn định được chính trị nhiễu loạn bên trong và tránh được hậu quả tai hại của vụ khủng hoảng Euro ở bên ngoài. Với sự ủng hộ của các nước Âu Châu lẫn các chính đảng lớn của Ý, ông Monti thi hành chính sách khắc khổ (tăng thuế và giảm lương hưu) do khối Euro yêu cầu nên đẩy lui được sự hoài nghi của các thị trường tài chánh.
Nhưng chỉ một năm sau thôi, nhân vật sáng giá này gặp trở ngại.
Ðầu tiên là người dân thất vọng vì cuộc sống không được cải thiện và họ gán chuyện đó cho sự áp đặt của nước Ðức với sự đồng lõa của các chính trị gia Ý, thuộc cả hai phe tả hữu. Ðã vậy, cuối năm qua lại bùng nổ nhiều vụ tai tiếng về nạn tham ô trong các khu vực ngân hàng, năng lượng và quốc phòng, mà đa số lại có sự can dự của các chính trị gia thuộc cả hai đảng lớn. Mario Monti bị thất thế, hào quang hết tỏa sáng.
Với số ghế cao nhất trong Quốc Hội cũ, đảng Nhân Dân Tự Do của ông Berlusconi bèn khai thác cơ hội: chấm dứt ủng hộ chính quyền Monti và đả kích sự đòi hỏi quá đáng của Âu Châu và nước Ðức. Mục tiêu là chuẩn bị cho Berlusconi trở về cầm quyền.
Phía bên kia, lãnh tụ đảng Dân Chủ là Pier Luigi Bersani - đảng viên Cộng sản cũ - cũng không muốn bị hệ lụy vào chính sách khắc khổ. Ông áp dụng chiến thuật của đảng Xã Hội Pháp (và đương kim Tổng Thống Francois Hollande) là đòi thương thuyết lại với cơ chế lãnh đạo Âu Châu tại thủ đô Brussels. Liều thuốc của Âu Châu quá đắng và bị chối bỏ.
Vì vậy, Thủ Tướng Mario Monti mới quyết định từ chức sau khi Quốc Hội phê chuẩn xong ngân sách của tài khóa 2013 vào dịp Giáng Sinh vừa rồi. Giải pháp chuyên gia cứu nguy qua giảm chi và tăng thuế hết thời. Ðảng Chọn Lựa Dân Sự Civic Choice của ông gần như không muốn tranh cử và cũng lảng xa sự khắc khổ và trong cuộc bầu cử thì chỉ đạt 10.6% số ghế Hạ Viện và 9.1% ở Thượng Viện.
Không khí chung của xã hội Ý là bàng bạc tinh thần hoài nghi sự thống nhất tiền tệ, ngao ngán với các điều kiện và giải pháp Âu Châu và bất mãn với các chính khách lẫn nước Ðức. Nhưng ngần ấy điểm tiêu cực mà đi với nhau thì vẫn chưa dẫn đến kết quả tích cực là sự liên kết giữa những mâu thuẫn đó để tạm cầm quyền trong thời gian tới.
“Hồ Sơ Người Việt” còn phải đi xa hơn để thấy rằng trước khi có danh hài Beppe Grillo thì chính trường Ý đã có một danh hài khác, tỷ phú Silvio Berlusconi, năm nay 76 tuổi.

Danh hài Berlusconi
Là một tỷ phú về truyền thông và có biệt tài kịch nghệ vì chính trường Ý thật ra chỉ là một sân khấu, ông Berlusconi đã là tay ngang nhảy vào chính trị, cách nay hai chục năm.
Khi ấy, dân Ý cũng quá bất mãn với các đảng truyền thống như Dân Chủ Thiên Chúa Giáo, đảng Dân Chủ Xã Hội và cả đảng Cộng sản. Năm 1994, Berlusconi nhập cuộc với khẩu hiệu tương tự như Beppe Grillo đời nay, là đả kích tham ô và bước vào làm sạch chính trường, với trọng tâm là nâng đỡ giới tiểu doanh. Qua hệ thống truyền thông, ông tung ra khẩu hiệu đổi mới và thắng lớn, trở thành thủ tướng đẹp trai và láng lẩy nhất, đã ba lần lãnh đạo nước Ý, tổng cộng trong một thời gian khá lâu.
Bản lĩnh hơn là tiền tài đã giúp ông vượt qua được nhiều tai tiếng của đời sống cá nhân, kể cả chuyện gái gẫm hay ngoại tình, vốn không là vấn đề nghiêm trọng trong nếp văn hóa chính trị của Ý. Ðảng Nhân Dân Tự Do của ông vẫn có hậu thuẫn của tiểu doanh thương và giới hành nghề tự do.
Nhưng về căn bản thì hai chục năm sau, Silvio Berlusconi trở thành chính khách lão làng và đảng của ông là đảng truyền thống. Nghĩa là cũng đáng ghét vì tái diễn các chứng tật cổ điển của chính trường. Không ai tin Berlusconi nữa.
Vậy mà trong cuộc bầu cử vừa qua, đảng này vẫn về nhì, chỉ thua đảng Dân Chủ trong kẽ tóc!
Ngay sau khi có kết quả bầu cử, danh tài Berlusconi nói nước đôi theo ý là lại có thể liên minh cùng đảng Dân Chủ thuộc cánh trung tả để lập Nội các. Còn đảng Dân Chủ thì hy vọng gom đủ ghế của các đảng nhỏ kia để lập Nội các mà khỏi cần đến Berlusconi. Trong khi danh hài Beppe Grillo thì đòi đứng ngoài, không tham chính mà là ngự sử hay phán quan.
Mà để đi về đâu? Chúng ta cần ra khỏi khuôn khổ Ý Ðại Lợi.

Làn sóng chống đối và hoài nghi Âu Châu
Cử tri Ý Ðại Lợi đi bầu trong hai ngày 24-25 với hy vọng là sẽ có một chính quyền đủ mạnh để đưa quốc gia ra khỏi suy thoái kinh tế và ách tắc chính trị. Qua ngày 26, họ bàng hoàng thấy cảnh tam phân của chính trường với ba đảng giữ ba góc mà khó đồng ý về giải pháp thỏa hiệp.
Nhưng ách tắc chính trị trở thành trầm trọng hơn và còn gây ra hiệu ứng tai hại cho toàn cõi Âu Châu. Những gì xảy ra tại Ý Ðại Lợi chỉ là một tái diễn của bi kịch Hy Lạp cách nay một năm.
Tại Hy Lạp, liên minh cánh tả Syriza cũng thắng lớn để trở thành khối đối lập mạnh nhất với hai chủ trương là chống lại các nhóm quyền lợi và chính trị truyền thống, các đảng phái cổ điển và đặt lại vấn đề về những “hy sinh” khi ở trong khối Euro. Khuynh hướng này quy tụ các phần tử Ðệ Tứ (Trotskyst), Maoist, Cộng Sản Âu Châu, chống tư bản chủ nghĩa, đả phá hiện tượng toàn cầu hóa, chủ trương hồi phục chủ nghĩa cộng sản trên toàn cõi Âu Châu, bảo vệ môi sinh theo kiểu xã hội chủ nghĩa, v.v...
Họ là làn sóng chống đối hiện trạng hay các giá trị nền tảng của Âu Châu từ sau Ðệ Nhị Thế Chiến.
Kinh tế của Ý Ðại Lợi chưa nguy kịch bằng kinh tế Hy Lạp, nhưng phản ứng của các nhóm cực đoan ở vòng ngoài chống lại dòng chính lưu là trào lưu đáng chú ý. Xu hướng phản lại truyền thống Âu Châu và nếu tình hình kinh tế suy sụp hơn có thể sẽ lan rộng qua nhiều nước, kể cả Pháp, Tây Ban Nha và các nước miền Nam. Ðó là kết quả của một vụ khủng hoảng niềm tin và những thất bại triền miên của quá trình hội nhập để thống nhất Âu Châu.
Vì vậy, người ta không chỉ ngại là làm sao các đảng phái của Ý sẽ tìm ra đồng thuận để lãnh đạo xứ này. Người ta còn sợ là kiến trúc Âu Châu, bên trong có 27 nước của Liên Hiệp Âu Châu và 17 nước của khối Euro có thể bị rung chuyển tận gốc rễ.
Rắc rối hơn thế, các đảng phái nêu cao tinh thần “chống Âu Châu” lại chưa đủ mạnh để làm cử tri giật mình nghĩ lại về sự chọn lựa bất toàn, ví dụ như thà chịu cực để ở trong Âu Châu còn hơn xé rào đứng hẳn ra ngoài. Không đủ sức gây chấn động, các đảng này vẫn phá vỡ mọi thỏa hiệp bất toàn, làm các quốc gia thành viên càng lún sâu hơn vào tình trạng ách tắc khó gỡ.
Khi một cường quốc Âu Châu là nước Anh còn cho biết là sẽ tổ chức trưng cầu dân ý vào năm 2015 này để quyết định về vị trí và quy chế của Anh trong tập thể Âu Châu thì người ta nên sợ kịch bản tan rã. Hoặc sự xuất hiện, rất dân chủ qua bầu cử, của chủ nghĩa quốc gia cực đoan chống lại cơ chế siêu quốc gia của cả khối Âu Châu.
Ðấy là bài toán lưỡng nan của đệ nhất cường quốc kinh tế ở trung tâm Âu Châu là Cộng Hòa Liên Bang Ðức. Xứ này có nền kinh tế mạnh nhất Âu Châu mà 50% tùy thuộc vào xuất cảng và đa số là xuất cảng sang các nước Âu Châu. Hoàn cảnh ấy khiến Âu Châu cần Ðức mà Ðức cũng cần Âu Châu. Vì vậy Ðức mới gặp hai ngả cùng nan giải.
Một là nhờ sức mạnh kinh tế của mình mà chấp nhận chính sách khắc khổ để vượt qua khó khăn chồng chất hầu còn duy trì khối Euro vì quyền lợi của Ðức. Mặt kia là phải đòi các nước lâm nạn miền Nam cũng áp dụng chế độ khắc khổ chứ không thể trông cậy vào sự cưu mang của Ðức hay các cơ chế như Ngân Hàng Trung Ương Âu Châu.
Trong cuộc bầu cử Quốc Hội vào tháng 9 này, cử tri Ðức khó đồng ý cho Thủ Tướng Angela Merkel chi tiền cứu giúp các nước không tự cứu mà còn muốn làm Âu Châu tan rã!

Kết luận ở đây là gì?
Vắn tắt thì trong những ngày tới, Ý là một nước cộng hòa bất trị vì không đảng nào cai trị được. Sau khi mặc cả rất lâu để thành hình, chính phủ liên hiệp có khi sẽ đổ rất mau. Và dân Ý đi bầu lại!
Khủng hoảng Âu Châu sẽ tái diễn và gây khó cho các nước trong khối Euro, nhất là Ðức.
Ðồng Euro mất giá, nhưng vì Hoa Kỳ còn đắm trong trận chiến ngân sách, vàng sẽ lại lên ngôi!

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=162393&zoneid=403

Lú nhỏ và lú lớn

Lú nhỏ và lú lớn
Tuesday, February 26, 2013 6:53:06 PM




Bình Luận


Ngô Nhân Dụng

Ông Nguyễn Phú Trọng quả là một nhân vật quan trọng. Một câu nói của ông được các công dân trên mạng đem ra bàn tán xôn xao, đâu đâu cũng ào ào phản đối. Có mấy ai trong xóm Ba Ðình được đồng bào chiếu cố như vậy?
Ông Nguyễn Phú Trọng nói thế này: “Vừa rồi đã có các luồng ý kiến cũng có thể quy vào được là suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức...” Và ông mô tả tình trạng “suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức” gồm bốn triệu chứng: (1) muốn bỏ điều 4 Hiến Pháp; (2) phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng Cộng sản, muốn đa nguyên đa đảng; (3) muốn thực hiện tam quyền phân lập; (4) muốn quân đội chỉ phục vụ đất nước, không lệ thuộc đảng Cộng sản.
Trưng ra bằng chứng rồi, ông Nguyễn Phú Trọng nói: “Người ta đang có những quan điểm như thế, đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy.” Và ông kết luận: “Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa?” Chứ còn gì nữa? Nghe ai cũng phải bật cười. Chứ còn gì nữa? Thảo nào dân Hà Nội vẫn gọi ông là Trọng Lú.
Ngoài những bằng chứng suy thoái tư tưởng, đạo đức trên, ông Trọng còn thấy đạo đức chính trị suy thoái cả trong hành động của dân nữa: “Tham gia khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể... thì đó là cái gì (nếu không phải là suy thoái)?” Ông Nguyễn Phú Trọng bảo vệ bốn không: Không bỏ điều 4 độc quyền; không đa nguyên đa đảng; không phân quyền; và không cho quân đội thoát ra ngoài bàn tay kiểm soát của đảng Cộng sản.
Người lên tiếng phản đối đầu tiên là nhà báo Nguyễn Ðắc Kiên. Phát pháo đầu của Nguyễn Ðắc Kiên vừa nổ đã vang động bốn phương. Nhờ bài của ông Kiên mà nhiều người mới biết chủ nghĩa bốn không của ông Trọng. Bình thường thì những người ngồi nghe đều đang mơ màng ngủ gật, hoặc đang nghĩ đến những quả sắp đánh ra tiền; có ai nghe ông Trọng nói gì đâu? Nếu người nào vô tình để mấy lời ông nói lọt vào tai thì chắc họ cũng chỉ chép miệng, lắc đầu: “Lại lú rồi!”
Ông Nguyễn Ðắc Kiên nói thẳng vào mặt: “Ông là tổng bí thư Ðảng Cộng sản Việt Nam, nếu muốn dùng hai chữ ‘suy thoái’ thì cùng lắm là ông chỉ có thể nói về (với) những người đang là đảng viên cộng sản, ông không đủ tư cách để nói lời đó với nhân dân cả nước.” Ông Kiên nói rõ “đang là đảng viên,” vì biết bây giờ nhiều đảng viên cộng sản trong lòng đã bỏ đảng từ lâu rồi.
Trong số các đảng viên đang nhờ đảng mà trục lợi, ai quên chủ nghĩa bốn không tất nhiên là “suy thoái” - chứ còn gì nữa? Bởi vì lập trường bốn không bảo đảm họ bám chặt quyền hành mà chia sẻ lợi lộc. Còn đảng còn mình. Mất đảng đi về đâu?
Nhưng còn người dân Việt bình thường, có ai muốn kéo dài chế độ tham nhũng, bất công, kinh tế trì trệ và nô lệ ngoại bang như hiện nay hay không? Chắc chắn không ai muốn!
Một ngày sau khi đưa bài lên mạng, ông Nguyễn Ðắc Kiên đã bị báo Gia Ðình & Xã Hội thi hành “kỷ luật, buộc thôi việc.” Nhà thơ Nguyễn Ðắc Kiên thật can đảm. Trước khi lên tiếng, chắc ông phải biết sẽ mất việc. Nước Việt Nam sẽ không bao giờ mất vào tay “Tàu lạ” là vì có những người dân Việt can đảm như vậy. Từ thời Hai Bà Trưng đã như thế: Nhưng hào kiệt đời nào cũng có! (Nguyễn Trãi)
Một người khác nhắc đến chủ trương bốn không của ông Nguyễn Phú Trọng là Nguyễn Hữu Vinh. Ông thẳng thắn bác bỏ “Xin thưa, đó không phải là suy thoái về đạo đức” của người dân Việt Nam, “mà đó là sự suy thoái uy tín, vị trí của (chế độ) độc tài, tham nhũng.”
Nhưng Nguyễn Hữu Vinh còn nhìn thấy đảng Cộng sản gần đây đã giăng một cái bẫy khi cho dân góp ý kiến về sửa đổi Hiến Pháp, nhấn mạnh: “Không có cấm kỵ khi góp ý sửa Hiến Pháp.” Ðây là một thủ thuật, như Mao Trạch Ðông đã dùng khi phát động phong trào “Trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng nói.” Ðể ai nói ý kiến thật đều bị nhận diện rồi bị đày đọa từ đời cha tới đời con.
Nhưng Nguyễn Hữu Vinh thấy cái bẫy đó gây phản ứng ngược. Bao nhiêu người lên tiếng đòi trong Hiến Pháp phải bỏ điều số 4 về độc quyền lãnh đạo của đảng, đòi tam quyền phân lập. Ðảng Cộng sản trông thấy nguy cơ; biết cứ đà này thì phong trào đòi sửa Hiến Pháp sẽ ngày càng mạnh, vận mệnh đảng lâm nguy! Cho nên, ông Nguyễn Phú Trọng phải đứng ra ngăn chặn bằng “bốn điều cấm kỵ,” 4 cái không! Nguyễn Hữu Vinh khen: “Cái ông tổng bí thư này quả là thâm hậu, thế mà dân gian cứ tặng cho ông xú danh là Lú thì quả không hẳn đúng.”
Nhưng khi dân Hà Nội đặt bài ca dao có câu “Lú như Trọng,” chắc họ không nhầm. Nếu ông Trọng không lú thì chẳng lẽ đất Thăng Long ngàn năm văn vật toàn dân lú cả hay sao? Bởi vì trong câu chuyện này, nếu ông Trọng không lú trong chuyện nhỏ, thì vẫn lú trong những chuyện lớn hơn.
Chuyện nhỏ là địa vị ngon lành của đảng, bỏ mất thì rất uổng! Cho nên phải bám chặt, phải đóng chốt, phải bảo vệ đến cùng! Cái này, quả thật ông Nguyễn Phú Trọng không lú.
Ông Trọng lú lẫn trong những chuyện lớn hơn. Cái Lú Lớn thứ nhất là không biết thế nào là tiến bộ, thế nào là suy thoái. Có những tiến bộ loài người mới chỉ đạt được trong vài thế kỷ vừa qua, trong đó có những quy tắc như “Tam quyền phân lập,” hay là quân đội thuộc về toàn dân, phải độc lập với các đảng chính trị. Nhiều dân tộc đã thực hiện được các quy tắc đó, họ đều hãnh diện. Nhũng thứ đó mà ông Nguyễn Phú Trọng lại gọi là suy thoái! Lú đến như thế thì xứng danh là Lú Lớn, dịch sang tiếng Trung Quốc là Ðại Lú!
Cái Lú Lớn thứ nhì là không biết chính cái đảng Cộng sản của ông nên chọn con đường nào để hạ cánh an toàn, cứ bám víu lấy một chủ trương tuyệt vọng sẽ đưa nhau vào chỗ chết. Hiện nay đảng Cộng sản có ba đường để chọn, theo ba mô hình: Ðài Loan, Liên Xô, hay Rumani.
Làm theo lối Quốc Dân Ðảng ở Ðài Loan tức là thi hành ngay các quyền tự do lập hội, lập đảng, quyền tự do phát biểu; khuyến khích tư doanh; chấp nhận có các công đoàn tự do, các đảng chính trị đối lập; tự dưng xã hội công dân sẽ phát triển, họ sẽ giúp chấn dân khí, khai dân trí và vụ dân sinh. Theo mô hình Ðài Loan thì chắc chắn phải đoạn tuyệt với chủ nghĩa bốn không của Nguyễn Phú Trọng!
Mô hình Liên Xô là tạo ra một Boris Yeltsin. Có lẽ Yeltsin hiểu rõ bản chất của đảng Cộng sản hơn chúng ta nhiều, thấy không theo nổi con đường Ðài Loan, nên đã thú nhận: Ðảng Cộng sản chỉ có thể thay thế, không thể thay đổi. Theo lối Yeltsin thì xóa đi làm lại hết; giải tán ngay đảng cộng sản; những đảng viên nào còn quyến luyến cứ đi lập lại đảng với nhau.
Nếu không theo hai đường Ðài Loan và Liên Xô thì chỉ còn Mô hình Rumani, tức là bảo vệ độc quyền lãnh đạo đến cùng, quyết tâm sẽ “về với Marx, Engels, Lenin và Nicolae Ceauescu.” Cái Lú Lớn của ông Nguyễn Phú Trọng là đang dẫn đảng ông theo mô hình Rumani bằng chủ trương bốn không.
Chúng ta có thể hiểu tại sao ông Trọng chọn con đường bốn không. Cả đời ông chỉ được học bấy nhiêu thôi. Giống như một con ngựa đã được hai miếng da che kín hai bên mắt, chỉ còn nhìn thấy địa vị và quyền lợi bày ra trước mặt, khó nhìn thấy đường nào khác.
Ðiều đáng tiếc là ông còn mắc vào một cái Lú Lớn hơn nữa, mà cái này có thể tránh được. Cái Lú Lớn nhất của ông Nguyễn Phú Trọng và những người theo chủ trương bốn không bây giờ, là họ khinh thường dân tộc Việt Nam.
Có lẽ nào người Việt cứ để cho một đám sâu mọt gậm nhấm tài nguyên quốc gia mãi như thế này được? Lẽ nào người Việt cứ chịu mãi cảnh thua kém các nước khác, từ Mã Lai tới Miến Ðiện? Lẽ nào người Việt cứ chịu mãi nỗi nhục bị Tàu lạ tấn công, người lạ đến cướp rừng, cướp biển? Lẽ nào người Việt khi muốn làm lễ tưởng niệm những người lính chết năm 1979 vì chống quân xâm lăng lại bị cấm đoán? Cấm đoán họ tưởng niệm không những là khinh rẻ người đang sống mà còn khinh cả những người đã chết; người dân nước nào chịu mãi như thế được?
Nhiều người Trung Hoa biết kính trọng dân Việt Nam hơn. Trong bài trước, mục này nhắc đến Tiết độ sứ Tăng Cổn cuối đời Ðường, với hai câu thơ “Việt điện sơn xuyên” đối với “Ðường gia nhân vật.” Trong bài thơ đó ông còn so sánh Nước Nam với xứ Thục (Tứ Xuyên bên Tàu) với hai câu: “Hiệu Nam quốc chi giang san - Thắng thần long vu Thục địa” (nghĩa là: Giang sơn nước Nam này hơn hẳn rồng thần đất Thục.)
Nếu như ông Nguyễn Phú Trọng biết đọc thơ thì chắc ông lú đến nỗi không khinh rẻ người Việt như vậy. Nếu đọc thơ, ông sẽ biết thi sĩ Nguyễn Ðắc Kiên viết mấy câu thơ như vầy:
“lũ quỷ ám thừa cơ toàn trị,
khủng bố dã man, gieo rắc những kinh hoàng,
biến lẽ sống thành châm ngôn ‘mày phải sợ’”

Nhà thơ không biết sợ cho nên bật lên lời nói thẳng. Ông bị mất việc làm ngay. Nhưng sau đó viết thư cho mọi người ông lại yêu cầu đừng ai đả kích tờ báo đã cho ông thôi việc, họ không có cách nào khác, tội nghiệp. Ðó là cách cư xử cao thượng theo đạo lý người Việt Nam. Không lẽ một dân tộc sống như vậy mà lại chịu làm tôi mọi cho một đảng bất lực và tham nhũng mãi?
Người Việt Nam sẽ lắng nghe những lời tâm huyết trong thơ Nguyễn Ðắc Kiên:
“còn chần chừ gì mà không tỉnh dậy mau,
sống cho xứng danh xưng con người trên mặt đất!”

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=162379&zoneid=7


Nhà hàng Bắc Kinh gỡ bỏ bảng hiệu

Nhà hàng Bắc Kinh gỡ bỏ bảng hiệu


Cập nhật: 08:05 GMT - thứ năm, 28 tháng 2, 2013

Nhà hàng Beijing Snakcs
Nhà hàng Beijing Snacks gỡ bỏ biển báo "không phục vụ khách Nhật, Philippines, Việt Nam và chó" nhưng không chịu xin lỗi.
Hãng thông tấn Pháp AFP cho hay ông Vương, chủ nhà hàng, buộc phải gỡ biển hiệu bằng hai thứ tiếng Trung-Anh nói "không phục vụ người Nhật, Philippines, Việt Nam và chó" vì "phiền nhiễu quá".
Nhưng ông vẫn khẳng định không hối tiếc về hành động của mình và sẽ không xin lỗi.
"Tôi không hối tiếc. Tôi chỉ phải nhận quá nhiều cuộc gọi điện thoại về việc này mà thôi," ông nói với AFP.
Chủ nhà hàng họ Vương tỏ ra ngạc nhiên trước phản ứng dữ dội về tấm biển nhưng cho rằng người ta có thể hiểu sai ý của ông.
"Có thể họ hiểu lầm... tấm biển chỉ đơn thuần có nghĩa là chúng tôi không phục vụ khách từ các nước đó mà thôi."
Tuy nhiên, sự giống nhau không thể lẫn lộn giữa tấm biển của ông Vương và biển hiệu "Cấm chó và người Trung Quốc" ở Thượng Hải thời kỳ thực dân Anh chiếm đóng đầu thế kỷ 20 đã gây phẫn nộ tại các quốc gia lân cận, nhất là Việt Nam.

Trường hợp cá biệt?

Trong khi đó, Tổng lãnh sự Trung Quốc tại TP HCM được dẫn lời nói việc làm của chủ nhà hàng Beijing Snacks là 'sai trái'.
Nhà hàng ở Bắc Kinh trương biển hiệu tuyên bố 'không phục vụ người Nhật Bản, Philippines, Việt Nam và chó'.
Hành động này đã gây phẫn nộ trong dư luận các nước xung quanh.
Tổng lãnh sự Trác Lôi Minh nói với báo Tuổi Trẻ rằng đây là “hiện tượng cực kỳ cá biệt. Ở đâu, chỗ nào cũng có những loại người không tốt”.
Ông Trác nói việc làm này "không đại diện cho đông đảo nhân dân và cũng không đại diện cho lập trường của chính phủ”.
Tuy nhiên ông từ chối bình luận về việc xử lý.
Trước đó, quan chức ngoại giao từ Đại sứ quán Việt Nam ở Bắc Kinh nói với BBC rằng giới hữu trách Việt Nam sẽ có phản ứng thích hợp để "bảo đảm các bên đều tôn trọng tình hữu nghị song phương" tuy cũng không nói rõ đó là phản ứng gì.

Thêm về tin này

Úc phá đường dây cần sa của người Việt

Úc phá đường dây cần sa của người Việt

Cập nhật: 03:38 GMT - thứ tư, 18 tháng 4, 2012
Hình minh họa
Người Việt được cho là tham gia nhiều vào các đường dây trồng cần sa trong nhà
Cảnh sát ở thành phố Melbourne của Úc nói đã phát hiện hơn 5000 cây cần sa ở nhiều ngôi nhà trị giá 20 triệu đôla Úc.
11 người bị bắt ở 29 địa điểm nhưng chưa bị truy tố, trong vụ án được nói liên quan đến người Việt.
Cảnh sát nói họ đã theo dõi suốt bảy tháng trước khi hàng trăm nhân viên công lực ập vào nhiều ngôi nhà tại Melbourne sáng nay 18/4.
Đây được xem là một trong những vụ phát hiện cần sa lớn nhất trong lịch sử tiểu bang Victoria của Úc.
5200 cây cần sa bị phát hiện hôm nay ước tính có giá khoảng 20 triệu đôla Úc, trong khi các cuộc bố ráp trước đó thu giữ lượng cần sa trị giá 9 triệu đôla.
Trước đó, cảnh sát thu gom 2000 cây cần sa và 53kg cần sa khô.
Hồi năm 2010 chứng kiến một vụ truy quét tương tự được cho là lớn nhất trong lịch sử tiểu bang Victoria.
Khi đó, 43 người bị bắt và gần 8000 cây cần sa được thu gom ở 68 địa điểm.
Người Việt được cho là tham gia nhiều vào các đường dây trồng cần sa trong nhà ở những nước như Anh và Úc.

Thêm về tin này