Bàn thắng duy nhất của trận đấu được ghi do công của cầu thủ vào sân từ ghế dự bị là Ferran Torres ở phút 106 sau một pha dứt điểm đầy mạnh mẽ.
Chiến thắng 1-0 giúp Tây Ban Nha lần thứ hai đăng quang World Cup sau chức vô địch năm 2010.
Với Argentina, thất bại khép lại hành trình bảo vệ ngôi vương, đồng thời khiến Lionel Messi lỡ cơ hội trở thành cầu thủ đầu tiên trong kỷ nguyên hiện đại giành hai chức vô địch World Cup liên tiếp trên cương vị đội trưởng.
Sau khi đánh bại Argentina trong trận chung kết và giành chức vô địch World Cup 2026, đội tuyển Tây Ban Nha đã bỏ túi khoản tiền thưởng lớn nhất trong lịch sử.
Theo cơ chế phân chia tiền thưởng của Liên đoàn Bóng đá Tây Ban Nha, các cầu thủ sẽ được hưởng 45% tổng số tiền thưởng FIFA. Với khoản thưởng 51 triệu USD dành cho nhà vô địch, mỗi cầu thủ Tây Ban Nha sẽ nhận khoảng 940.000 USD trước thuế, tương đương gần 1 triệu USD mỗi người.
Trong khi đó, Argentina dù thất bại trong trận chung kết vẫn nhận 34 triệu USD với tư cách á quân. Đến thời điểm hiện tại, Liên đoàn Bóng đá Argentina chưa công bố cách phân chia khoản tiền thưởng này cho các cầu thủ.
Tây Ban Nha vô địch World Cup 2026 - Ảnh: @FIFAWorldCup
Sau 8 trận đấu, Tây Ban Nha chỉ để lọt lưới đúng một lần và giữ sạch lưới trong bảy trận. Qua đó, Tây Ban Nha chính thức thiết lập kỷ lục mới về số bàn thua ít nhất của một đội tuyển vô địch World Cup.
Kỷ lục cũ là hai bàn thua, được chia sẻ bởi Pháp năm 1998, Italia năm 2006 và chính Tây Ban Nha tại World Cup 2010. Trong lần đăng quang thứ hai, La Roja còn làm tốt hơn thế khi chỉ một lần phải vào lưới nhặt bóng trong toàn bộ giải đấu.
Bàn thua duy nhất của Tây Ban Nha đến ở trận tứ kết gặp Bỉ. Charles De Ketelaere đánh bại Unai Simon ở phút 41, nhưng La Roja vẫn giành chiến thắng 2-1 để đi tiếp. Đáng chú ý, pha lập công ấy cũng chấm dứt chuỗi 649 phút không thủng lưới của Tây Ban Nha tính tại đấu trường World Cup.
Kể từ thời điểm đó, hàng thủ Tây Ban Nha không mắc thêm bất kỳ sai lầm nào. Họ lần lượt khóa chặt hàng công Pháp tại bán kết, trước khi khiến Argentina hoàn toàn bất lực trong trận đấu cuối cùng.
Trong khi đó, Argentina tiến rất gần chức vô địch World Cup thứ hai liên tiếp, nhưng thất bại trước Tây Ban Nha khiến hai “lời nguyền” lịch sử tiếp tục ám ảnh Albiceleste.
Argentina bắt đầu World Cup 2026 với vị trí dẫn đầu bảng xếp hạng FIFA, đạt 1.877,27 điểm, xếp trên Tây Ban Nha và Pháp. Albiceleste có thời điểm đánh mất ngôi đầu trong quá trình giải đấu diễn ra, nhưng giành lại vị trí số một sau khi vượt qua tuyển Anh tại bán kết.
Đứng trên đỉnh bảng xếp hạng tưởng như là sự khẳng định cho sức mạnh của nhà đương kim vô địch. Tuy nhiên, vị trí này lại đi kèm một thống kê khó tin: kể từ khi bảng xếp hạng FIFA ra đời vào cuối năm 1992, chưa đội tuyển nào bước vào World Cup với tư cách số một thế giới rồi kết thúc giải bằng chức vô địch.
“Lời nguyền” thứ hai còn tồn tại lâu hơn. Argentina đến World Cup 2026 với tư cách đương kim vô địch sau chiến tích tại Qatar năm 2022, đồng thời đứng trước cơ hội trở thành đội tuyển đầu tiên bảo vệ thành công chiếc cúp vàng sau 64 năm.
Trong lịch sử, chỉ Italy và Brazil từng vô địch hai kỳ World Cup liên tiếp. Italy lên ngôi vào các năm 1934 và 1938, trong khi thế hệ Brazil của Pele thống trị giải đấu năm 1958 và 1962. Kể từ chiến tích của Selecao tại Chile, chưa nhà đương kim vô địch nào có thể bảo vệ ngai vàng. World Cup 2026 - Kết quả chung kết World Cup 2026 - Bongdaplus.vn
Tổng thống Donald Trump đã công bố vào ngày 1 tháng 9 năm 2026 rằng ông đề cử Hung Cao giữ chức Bộ trưởng Hải quân Hoa Kỳ chính thức, đồng thời ca ngợi vị đại tá Hải quân đã nghỉ hưu và cựu quân nhân từng tham chiến này vì vai trò lãnh đạo của ông trong bốn tháng qua với tư cách quyền Bộ trưởng Hải quân.
Tổng thống Trump cho rằng ông Cao là mẫu nhà lãnh đạo quân sự mà ông muốn giao trọng trách lãnh đạo Hải quân và Thủy quân lục chiến, nhấn mạnh kinh nghiệm, lòng yêu nước và cam kết củng cố sức mạnh quân sự Hoa Kỳ. Trong thông báo,
Tổng thống Trump viết: “Tôi rất vui mừng được đề cử một chiến binh đích thực, Hung Cao, trở thành Bộ trưởng Hải quân kế nhiệm.
Chúng ta cần những người yêu nước như Hung lãnh đạo Hải quân và Thủy quân lục chiến, và tôi không thể nghĩ đến ai phù hợp hơn ông để bảo đảm Hải quân và Thủy quân lục chiến vĩ đại của chúng ta tiếp tục là lực lượng HÙNG MẠNH NHẤT và TINH NHUỆ NHẤT mà thế giới từng chứng kiến.”
Quyết định của Tổng thống Trump được đưa ra sau khi ông Cao đảm nhiệm chức vụ quyền Bộ trưởng Hải quân từ tháng Tư, sau khi cựu Bộ trưởng John Phelan rời chức vụ. Trước khi đảm nhận vai trò quyền Bộ trưởng, ông Cao đã được Thượng viện phê chuẩn làm Thứ trưởng Hải quân vào tháng 10 năm 2025. Trong thời gian lãnh đạo Bộ Hải quân, ông Cao tập trung vào các vấn đề như đóng tàu, hiện đại hóa quân đội, trí tuệ nhân tạo và củng cố nền công nghiệp quốc phòng, bao gồm cải thiện chuỗi cung ứng và thúc đẩy việc triển khai các công nghệ mới. Tổng thống Trump đặc biệt đánh giá cao thành quả của ông Cao trong bốn tháng qua và muốn chính thức bổ nhiệm ông vào vị trí này.
Ông Trump tuyên bố: “Thượng viện cần phê chuẩn chiến binh này càng sớm càng tốt, để ông ấy có thể tiếp tục công việc tuyệt vời mà ông đã thực hiện trong 4 tháng qua. Xin cảm ơn quý vị đã quan tâm đến vấn đề này! Tổng thống DONALD J. TRUMP.”
Bước tiếp theo đối với ông Cao là quá trình phê chuẩn của Thượng viện Hoa Kỳ. Đề cử của ông sẽ được xem xét trong quy trình phê chuẩn của Thượng viện, bao gồm việc được Ủy ban Quân vụ Thượng viện xem xét trước khi được đưa ra biểu quyết tại toàn thể Thượng viện.
Nếu được phê chuẩn, ông Cao sẽ trở thành người lãnh đạo dân sự chính thức của Bộ Hải quân, chịu trách nhiệm giám sát cả Hải quân Hoa Kỳ và Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, đồng thời tiếp tục các ưu tiên của chính quyền Trump về đóng tàu, khả năng sẵn sàng chiến đấu, hiện đại hóa và tăng cường sức mạnh quân sự. Trong thời gian chờ Thượng viện phê chuẩn, ông Cao có thể tiếp tục đảm nhiệm chức vụ quyền Bộ trưởng Hải quân.
Trong quý 2/2026, tổng doanh thu của 4 nhà máy Samsung tại Việt Nam đạt 17,3 tỷ USD, tăng 20% so với cùng kỳ năm trước, theo báo cáo tài chính của Samsung Electronics.
Tuy nhiên, lợi nhuận trong giai đoạn này của Samsung Việt Nam lại giảm 16,7%, xuống còn 996 triệu USD, so với cùng kỳ.
Sự sụt giảm lợi nhuận tập trung chủ yếu ở hai nhà máy sản xuất điện thoại và thiết bị viễn thông là Samsung Thái Nguyên (SEVT) và Samsung Bắc Ninh (SEV).
Nguyên nhân khiến biên lợi nhuận của hai nhà máy điện thoại suy giảm xuất phát từ đợt sụt giảm mạnh của thị trường điện thoại thông minh toàn cầu.
Theo các thống kê, lượng điện thoại xuất xưởng toàn trong quý 2/2026 đã giảm 11% so với cùng kỳ, chạm mức thấp nhất của các quý 2 kể từ năm 2013.
Tình trạng khan hiếm chip nhớ, do các nhà cung cấp ưu tiên phân bổ sản lượng cho các trung tâm dữ liệu AI thay vì thiết bị tiêu dùng, đã đẩy chi phí linh kiện lên cao, buộc các hãng sản xuất phải tăng giá bán sản phẩm.
Samsung là nhà đầu tư nước ngoài lớn nhất tại Việt Nam, với lũy kế đến nay hơn 24 tỷ USD.
Sau 17 năm đầu tư tại Việt Nam, hai nhà máy sản xuất điện thoại Samsung ở Bắc Ninh và Thái Nguyên đã đạt tổng kim ngạch xuất khẩu lũy kế 500 tỷ USD vào cuối tháng 6.
Thông tin này được ông Roh Tae Moon, Tổng giám đốc điều hành Samsung Electronics, chia sẻ tại cuộc gặp Thủ tướng Lê Minh Hưng ngày 27/8.
Điều gì giúp Việt Nam trở thành điểm đến ẩm thực hàng đầu thế giới?
Từ những bát phở nghi ngút khói trong con phố nhỏ đến bàn ăn của những nhà hàng được quốc tế ghi nhận, ẩm thực đang trở thành một trong những “ngôn ngữ” mạnh nhất để Việt Nam kể câu chuyện về mình.
Việt Nam vừa được độc giả chuyên trang du lịch quốc tế The New Zealand Herald bình chọn đứng đầu danh sách 10 điểm đến ẩm thực hàng đầu thế giới năm 2026, vượt qua những cái tên vốn đã nổi tiếng về ẩm thực như Italy, Nhật Bản, Thái Lan hay Pháp.
Điều đáng chú ý không chỉ nằm ở vị trí số 1. Đằng sau sự lựa chọn ấy là một xu hướng đang thay đổi cách du khách khám phá thế giới: họ không chỉ tìm kiếm bữa ăn ngon, mà muốn bước vào đời sống của nơi mình đến qua những khu chợ, quán ăn, tìm hiểu về nguyên liệu, cách chế biến và câu chuyện văn hóa phía sau đó.
Ở phương diện này, Việt Nam có lợi thế đặc biệt: ẩm thực không nằm bên ngoài đời sống để được “trưng bày” cho du khách, mà hiện diện ngay trong đời sống thường nhật.
Một bát phở buổi sáng, đĩa bánh xèo nóng bên đường, gánh bún trong khu chợ hay ly cà phê bên vỉa hè có thể là những trải nghiệm rất bình thường với người Việt, nhưng lại trở thành ký ức đặc biệt với du khách quốc tế.
Đó là điểm khác biệt quan trọng của du lịch ẩm thực Việt Nam. Du khách không nhất thiết phải tìm đến những nhà hàng sang trọng để trải nghiệm tinh hoa ẩm thực. Họ có thể bắt đầu từ một khu chợ, ngồi trên chiếc ghế thấp cạnh hè, quan sát người bán chuẩn bị món ăn rồi thưởng thức ngay giữa nhịp sống của người dân địa phương.
The New Zealand Herald cũng nhấn mạnh xu hướng du lịch ẩm thực đang dịch chuyển theo hướng trải nghiệm gần gũi hơn với cộng đồng: khám phá chợ truyền thống, thưởng thức món ăn địa phương, tham gia lớp học nấu ăn, tìm hiểu nguyên liệu và cách chế biến. Đây chính là không gian mà ẩm thực Việt Nam có thể phát huy thế mạnh.
Bởi mỗi món ăn ở Việt Nam không chỉ có hương vị mà còn có “dấu vết” của địa lý, khí hậu, lịch sử và ký ức cộng đồng phía sau.
Hương vị ẩm thực ba miền Việt Nam. (Ảnh: Xuân Mai/Vietnam+)
Phở Hà Nội gắn với nhịp sống phố phường và khẩu vị thanh nhẹ của miền Bắc. Huế đưa du khách đến với một nền ẩm thực cầu kỳ, tinh tế, chịu ảnh hưởng của văn hóa cung đình. Miền Nam lại mở ra thế giới vị ngọt đậm hơn, phong phú rau thơm, sản vật sông nước và cách chế biến phóng khoáng.
Sự khác biệt ấy khiến hành trình ẩm thực tại Việt Nam không kết thúc ở việc “ăn món gì,” mà tiếp tục bằng câu hỏi món ăn ấy kể câu chuyện hấp dẫn gì về vùng đất?
Đây cũng là lý do ẩm thực có khả năng trở thành sản phẩm du lịch có sức cạnh tranh cao. Một điểm đến có thể được nhận diện qua cảnh quan, nhưng một món ăn có thể đưa du khách đi sâu hơn vào đời sống cộng đồng.
Điều kỳ diệu về một chuyến đi đến Việt Nam là khả năng lay động mọi giác quan của bạn. Đó không chỉ là một kỳ nghỉ, đó là một cuộc phiêu lưu của các giác quan.”
Chloe Harper
Biên tập viên cấp cao của National Geographic Traveller
Bánh mì, phở, nem, bún chả, bánh xèo, các món bún, cơm tấm, hay càphê… đã trở thành những “điểm chạm” giản dị nhưng hiệu quả. Từ những quán ăn bình dân đến các nhà hàng được Michelin Guide ghi nhận, Việt Nam đang hình thành một phổ trải nghiệm rộng, đáp ứng nhiều phân khúc du khách.
Theo Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch), nhận định của bà Chloe Harper, biên tập viên cấp cao National Geographic Traveller, phần nào lý giải sức hấp dẫn ấy: “Điều kỳ diệu về một chuyến đi đến Việt Nam là khả năng lay động mọi giác quan của bạn. Đó không chỉ là một kỳ nghỉ, đó là một cuộc phiêu lưu của các giác quan.”
Ẩm thực vì thế không đứng riêng trong hệ sản phẩm du lịch. Nó kết nối với phố cổ, chợ truyền thống, làng nghề, nông nghiệp, lễ hội, đời sống cộng đồng và cả cảnh quan. Một bữa ăn có thể trở thành lý do để du khách đi sâu hơn vào một khu phố; một nguyên liệu đặc sản có thể dẫn họ tới vùng sản xuất; một món ăn truyền thống có thể mở ra câu chuyện về lịch sử và phong tục của cả một cộng đồng.
Việc Việt Nam được bình chọn ở vị trí cao nhất trong một bảng xếp hạng do độc giả quốc tế lựa chọn cho thấy một điều đáng chú ý: hình ảnh Việt Nam đang ngày càng được nhận diện thông qua những trải nghiệm có tính bản sắc, chứ không chỉ bằng những biểu tượng cảnh quan quen thuộc.
Và đây cũng là điểm có thể nhìn thấy sự gặp nhau rõ nét giữa thực tiễn phát triển du lịch với tinh thần của Nghị quyết 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam. Nghị quyết 80 xác định văn hóa là nguồn lực nội sinh, sức mạnh mềm của quốc gia; đồng thời đặt yêu cầu chủ động quảng bá văn hóa dân tộc ra thế giới, xây dựng thương hiệu quốc gia mang đậm bản sắc Việt.
Đáng chú ý, nghị quyết đưa ẩm thực vào nhóm lĩnh vực công nghiệp văn hóa cần tập trung phát triển, đồng thời nhấn mạnh việc cấu trúc lại, nâng cao chất lượng và sức cạnh tranh của du lịch, phát triển sản phẩm giàu bản sắc và trải nghiệm.
Sắc màu mâm cỗ lá vùng cao Tây Bắc. (Ảnh: Xuân Mai/Vietnam+)
Nhìn từ góc độ này, câu chuyện Việt Nam trở thành điểm đến ẩm thực hàng đầu không chỉ là câu chuyện của những món ngon. Đó là câu chuyện về khả năng biến vốn văn hóa thành trải nghiệm, biến trải nghiệm thành sản phẩm và biến sản phẩm thành thương hiệu điểm đến.
Nếu trước đây quảng bá du lịch thường bắt đầu bằng việc giới thiệu một danh thắng, một bãi biển hay một di sản, thì ẩm thực mở ra một cách kể gần gũi hơn. Du khách có thể “nếm” Việt Nam trước khi hiểu Việt Nam. Từ hương vị ấy, họ tiếp tục muốn biết món ăn được làm từ đâu, người dân sống như thế nào, vùng đất có gì đặc biệt.
Đó là một dạng quảng bá tự nhiên và giàu sức lan tỏa.
Một bát phở xuất hiện trên mạng xã hội có thể khiến người xem tò mò về Hà Nội. Một câu chuyện về càphê có thể dẫn tới hành trình khám phá Tây Nguyên. Một món ăn Huế có thể gợi mở cả câu chuyện về kinh đô xưa. Một phiên chợ vùng cao có thể trở thành điểm bắt đầu cho hành trình khám phá văn hóa các dân tộc. Ẩm thực vì vậy có khả năng kéo dài hành trình và mở rộng không gian du lịch.
Tuy nhiên, danh hiệu quốc tế cũng đặt ra một yêu cầu mới: Việt Nam không thể chỉ dừng ở việc tự hào rằng mình có nhiều món ngon. Lợi thế ấy cần được tổ chức thành hệ sản phẩm có chất lượng, có câu chuyện, có khả năng tiếp cận thị trường và được bảo đảm bởi chính cộng đồng đang gìn giữ nó.
Tinh thần này tương đồng với định hướng của Nghị quyết 80 của Bộ Chính trị khi đặt việc bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa trong mối quan hệ hài hòa với phát triển, đồng thời khuyến khích phát triển các sản phẩm, dịch vụ văn hóa độc đáo, giàu bản sắc và gắn với du lịch.
Điều Việt Nam cần làm tiếp theo, vì thế, không phải là “làm cho ẩm thực nổi tiếng hơn” bằng mọi giá, mà là làm cho những giá trị vốn đã nổi tiếng trở nên sâu hơn, chuyên nghiệp hơn và bền vững hơn.
Bài toán tiếp theo là làm thế nào để mỗi bát phở, chiếc bánh, ly càphê hay mâm cơm địa phương tiếp tục kể được câu chuyện về một Việt Nam giàu bản sắc, cởi mở và sáng tạo.
Đó là câu chuyện về vùng nguyên liệu, nghệ nhân, làng nghề, người nông dân, đầu bếp, không gian thưởng thức và những câu chuyện văn hóa được truyền lại qua món ăn. Khi những mắt xích ấy cùng tham gia, mỗi món ăn không chỉ tạo doanh thu cho một nhà hàng mà còn có thể tạo sinh kế, giữ gìn tri thức bản địa và đưa du khách đến gần hơn với cộng đồng.
Trong bối cảnh cạnh tranh điểm đến ngày càng gay gắt, đây có thể là lợi thế mà Việt Nam khó bị sao chép: không phải một công thức nấu ăn, mà là cả một nền văn hóa ẩm thực sống động.
Danh hiệu từ The New Zealand Herald vì thế đáng được nhìn nhận như một tín hiệu hơn là đích đến. Thế giới đã nhận ra sức hấp dẫn của món ăn Việt. Bài toán tiếp theo là làm thế nào để mỗi bát phở, chiếc bánh, ly càphê hay mâm cơm địa phương tiếp tục kể được câu chuyện về một Việt Nam giàu bản sắc, cởi mở và sáng tạo.
Khi ấy, ẩm thực không chỉ giúp du khách ăn ngon ở Việt Nam, mà còn khiến họ muốn hiểu Việt Nam, đi nhiều hơn và quay trở lại.
Và đó mới là giá trị lớn nhất của một danh hiệu ẩm thực: biến hương vị thành ký ức, ký ức thành tình cảm với điểm đến, và từ tình cảm ấy hình thành một thứ sức mạnh mềm bền bỉ của Việt Nam trên bản đồ thế giới./.