Posts tonen met het label tàu cao tốc. Alle posts tonen
Posts tonen met het label tàu cao tốc. Alle posts tonen

woensdag 2 december 2015

Tàu cao tốc Trung Quốc lao vào... chốn hoang vu của người Đồng ở Trình Dương (Chengyang), Quảng Tây

Tàu cao tốc TQ lao vào chốn hoang vu

  • 11 tháng 7 2015

Image caption Người dân tộc Đồng ở Trình Dương ăn mặc rất sặc sỡ

Sự tăng trưởng đến chóng mặt của Trung Quốc đang đe doạ đến phong tục truyền thống của các sắc dân thiểu số tại những vùng hẻo lánh miền nam nước này. Nét sinh hoạt đầy bản sắc dân tộc đang dần nhạt nhòa ở tám ngôi làng cổ của người Đồng ở Trình Dương (Chengyang).
Chúng tôi chạy xe trên con đường mấp mô đầy bụi bặm chạy xuyên qua một thung lũng xanh tươi, hẻo lánh thuộc tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Chiếc taxi chồm chồm qua những ổ gà. Hai bên đường, gà qué chạy táo tác. Trên cánh đồng, những người nông dân đang còng lưng làm lụng.
Ở cuối con đường là một hình ảnh chẳng ăn nhập gì: một nhà ga xe lửa mới tinh, hiện đại và sáng choang.
Nhà ga Nam Tam Giang (Sanjiang) không có lối đi vào như thường thấy ở các sân ga, chẳng có bãi đậu xe, đèn chiếu sáng và đương nhiên là không có những cảnh quan đẹp mắt xung quanh. Nhưng nó đã đi vào hoạt động, với những đoàn tàu cao tốc tối tân thuôn hình viên đạn lướt đi gần như không một tiếng động vào sân ga rồi vọt đi với vận tốc lên tới 350km một giờ.
Tất cả phản ánh sự tương phản của Trung Quốc thời hiện đại. Nhà ga và những đoàn tàu cao tốc đại diện cho công nghệ tân tiến, còn ngay bên cạnh là đường sá, cơ sở hạ tầng thua kém xa.

Image caption Các thôn xóm xinh xắn của Trình Dương vẫn giữ nguyên nét sinh hoạt có từ lâu đời
Đây là một đất nước đang ở tình trạng phát triển nóng vội: khát khao chuyển sang hiện đại hoá thật nhanh, nhưng lại không buồn cân nhắc thấu đáo xem quá trình đó cần phải thực hiện ra sao.
Ta nên biết rằng trong tiếng Quan thoại, tức ngôn ngữ chính thức của Trung Quốc, thì không có thời quá khứ hay tương lai. Và ở Trung Quốc hiện nay, thời hiện tại mới là điều người ta quan tâm.
Một mặt, nhà ga Nam Tam Giang là công trình được chào đón.
Nhà ga được khánh thành chỉ một ngày trước khi tôi đến. Dịch vụ tàu cao tốc mới này lẽ ra đã giúp tôi không phải ngồi xe buýt khổ sở trong suốt năm giờ đồng hồ đi từ thành phố Quế Lâm, cách đó chỉ 150km về phía đông nam.
Mặt khác, tôi cũng biết rằng việc đi lại dễ dàng hơn sẽ đe doạ vẻ nguyên sơ Tam Giang Đồng Tộc Tự trị khu, một vùng quê yên bình ở sâu về phía nam của Trung Quốc, nơi người Đồng đã sinh sống hơn ngàn năm nay.
Người Đồng ăn mặc sặc sỡ, ở nhà sàn và làm những cây cầu gỗ tinh xảo rải rác khắp Quảng Tây. Lối sống truyền thống, đơn giản nhưng đầy quyến rũ của họ được thể hiện rõ nét nhất ở những thôn xóm cổ xưa ở Trình Dương, cụm tám ngôi làng nằm bên dòng sông Lâm Tây uốn lượn qua những cánh đồng trù phú.
Cho đến giờ, Trình Dương vẫn đang tránh được nạn du lịch hóa ồ ạt vốn thường phát sinh khi các thành phố được mở mang, vươn ra nuốt chửng những làng mạc cận kề.

Nhờ cái hành trình đằng đẵng, ê ẩm người kéo dài năm tiếng đồng hồ trên xe buýt đó mà hàng triệu du khách trong và ngoài nước đổ tới Quế Lâm hàng năm, nơi có phong cảnh kỳ thú với những ngọn núi đá vôi bị phong hóa nhọn hoắt, không buồn đưa Trình Dương vào danh sách đến thăm.
Thay vào đó, họ kéo nhau đến những ngôi làng gần hơn, nằm trên triền núi ở các vùng Dương Sóc (Yangshuo) và Long Thắng (Longsheng), vốn được các hãng du lịch quảng cáo ồn ào. Tại các làng này, cảnh sinh hoạt thường ngày của người dân tộc Đồng, Choang, H'mong và Dao được sắp xếp thành những màn trình diễn.
Việc ở gần Quế Lâm vừa có lợi, lại vừa có hại cho các ngôi làng: Tiền của du khách giúp kinh tế phát triển, nhưng văn hóa bản địa thì ngày càng mai một, bị xói mòn.
Thật không may là Trình Dương nay đang theo hướng đi tương tự.
Với sự hiện diện của nhà ga mới, nay du khách chỉ mất 90 phút đi tàu từ Quế Lâm là tới nơi. Các quán ăn, nhà trọ đã bắt đầu được xây dựng lộn xộn tại Mã An (Ma’An), một trong tám ngôi làng cổ nơi này.
Chỉ trong vòng 18 tháng tới, Trình Dương có thể sẽ trở nên nổi tiếng và nhộn nhịp. Nhưng ở bảy ngôi làng còn lại, mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, nghĩa là ngay lúc này, du khách vẫn còn cơ hội hiếm hoi để trải nghiệm văn hoá Đồng trước khi những ngôi làng này biến đổi vĩnh viễn.

Trong các xóm nhỏ xinh xắn của Mã An, Bình Trại (Pingzhai), Bình Thản Trại (Pingtanzhai), Yên Trại (Yanzhai), Đồng Trại (Dongzhai), Đại Trại (Dazhai), Cơ Trường Trại (Jichangzhai) và Bình Bộ Trại (Pingpuzhai), cuộc sống hàng ngày vẫn trôi đi nhẹ nhàng không chút hối hả.
Mỗi khi mặt trời mọc, gà lại gáy vang báo sáng, những căn bếp bập bùng ánh lửa, những ấm nước cũ kỹ reo sôi, và những bộ quần áo dân tộc phơi trên các khung cửa sổ nhà sàn được thu dọn. Trẻ em tụ tập, hát múa các điệu truyền thống dưới nắng ban mai. Những người phụ nữ Đồng chăm chỉ lo việc nhà, giặt giũ ngoài sông, khâu găng tay cho lũ trẻ hoặc làm thịt gà nấu bữa ăn chiều. Những người khác thong thả ra đồng ngay gần nhà làm lụng.
Dân địa phương chủ yếu ăn lúa mì, gạo và khoai lang tự trồng. Tiền thì có từ việc đem bán đậu nành, trà, bông thu hoạch được tại thành phố Tam Giang, cách đó khoảng 25km về phía nam.
Mỗi ngôi nhà có ý nghĩa sâu sắc với gia chủ. Theo phong tục của người Đồng, khi một đứa trẻ chào đời thì cha mẹ bé sẽ trồng một vài cây linh sam. Lúc đứa con được 18 tuổi rồi lập gia đình, chúng sẽ nhận của “hồi môn” là những cây linh sam đã lớn ấy. Gỗ này dùng để dựng ngôi nhà mới cho đôi vợ chồng trẻ, và rồi sẽ có những đứa trẻ được sinh ra trong ngôi nhà mới đó.
Có những gia đình nhiều thế hệ cùng sống trong những ngôi nhà hai tầng rộng rãi, quây quần chừng 20 đến 40 nếp nhà trong một xóm nhỏ. Mỗi xóm nhỏ là một cộng đồng xã hội gần gũi, thân thiết. Ý thức cộng đồng khăng khít này được thể hiện rất rõ ở sân làng.

Trong lúc tôi đang mê mải ngắm nghía một khu đình bằng gỗ tinh xảo ở Yên Trại, có một nhóm các cụ già vẫy đến hỏi chuyện. Các cụ ra hiệu, mà tôi đoán là muốn hỏi xem tôi từ đâu đến. Khi tôi nói “nước Úc”, họ tỏ vẻ không hiểu. Tôi cố nói thêm “kangaroo”, các cụ vẫn ngơ ngác.
Ngay lập tức tôi nghĩ đến iPad, một sản phẩm của thế giới hiện đại, cái thế giới đang đe doạ di sản văn hoá truyền thống của người Đồng, với hy vọng biết đâu nó có thể rút ngắn khoảng cách giao tiếp.
Các cụ thích thú chuyền tay nhau chiếc iPad để xem những bức ảnh thành phố Perth quê tôi, những con thú hoang ở Úc, ảnh gia đình và ngôi nhà của tôi. Trông các cụ trông phấn khởi lạ thường.
Nhưng niềm vui xẹp xuống khi một cụ đứng lên uốn éo rồi khoát tay về phía Bình Trại. Tôi suýt quên mất là cứ 10 giờ sáng mỗi ngày, có một nhóm người lại tụ tập múa hát các nhịp điệu dân tộc truyền thống ở sân làng bên đó.
Khi tôi tới đó, một tốp nam nữ mặc đồ vải bông và lụa sặc sỡ đang biểu diễn cho chừng chục du khách Trung Quốc xem. Một thanh niên giật mình khi thấy tôi, một người khách phương Tây hiếm hoi. Anh lạc bước, xấu hổ cười khúc khích và phải chờ vài nhịp để bắt kịp với điệu nhảy của cả nhóm.
Tiếng trống dồn dập hòa nhịp với tiếng khèn, sáo. Những nhịp múa, giọng ca và tiết tấu âm nhạc kết hợp rất ăn ý, đem đến cho khán giả một màn trình diễn hoàn hảo.



Image caption Cầu Phong Vũ ở Trình Dương là tác phẩm nổi tiếng nhất của các thợ mộc tài hoa người Đồng (Hình: Getty Images)



Sau buổi diễn dài 45 phút, các “diễn viên làng” tạo dáng chụp ảnh cùng du khách. Trông họ tự tin, tỏ rõ niềm tự hào mãnh liệt cả về màn trình diễn cũng như nền văn hoá của dân tộc mình.
Người Đồng là một sắc dân có chưa đến ba triệu người trong một đất nước gần 1,4 tỷ dân. Họ chủ yếu làm nghề nông cho đến khi có các khu tự trị của người dân tộc được thành lập ở miền nam Trung Quốc từ giữa thế kỷ 20.
Từ lúc đó, người Đồng bắt đầu phát đạt. Họ là những người nông dân rất chăm chỉ và giỏi nghề mộc, đã xây nên các cây cầu gỗ nổi tiếng bắc ngang sông. Cây cầu nổi tiếng nhất của người Đồng là cầu Phong Vũ ở Trình Dương, dài gần 80m và cao 11m, được trang trí với những hình chạm khắc tinh tế.
Cầu Phong Vũ được xây dựng năm 1912 hoàn toàn bằng gỗ trừ phần trụ cầu bằng đá và mái ngói lợp phía trên. Các phần gỗ được ráp một cách khéo léo bằng mộng mà không dùng đến đinh sắt. Trên cầu có cấu trúc năm gian tháp giống như đình làng với nhiều lớp mái, hiên rộng rãi, là chỗ trú cho người dân vào những khi mưa bão.
Người dân địa phương vẫn lên cầu để trò chuyện, tụ tập, thế nhưng cây cầu nay chủ yếu là chỗ bán hàng lưu niệm. Những người bán hàng rong kiên nhẫn ngồi trên cầu, chờ bán cho du khách những món đồ thủ công hay những chiếc khăn lụa.
Chắc họ sẽ chẳng phải chờ lâu nữa. Rồi đây Trình Dương sẽ sớm trở thành điểm hút khách du lịch ở Trung Quốc và sẽ ngày càng mất đi những nét bản sắc riêng của mình.
Nhưng vào lúc này thì Trình Dương vẫn còn là nơi hiếm hoi, nơi mà du khách vẫn có cơ hội được tận mắt chứng kiến một xã hội bộ tộc cổ xưa.
Bản gốc tiếng Anh bài này đã đăng trên BBC Travel.

Tin liên quan

dinsdag 16 april 2013

TQ chôm công nghệ tàu cao tốc của Nhật?

TQ chôm công nghệ tàu cao tốc của Nhật?


Cập nhật: 13:41 GMT - thứ ba, 16 tháng 4, 2013

Tàu CRH của TQ giống hệt tàu E2 Series Hayate Shinkansen của Nhật, chỉ khác nước sơn

Nhật Bản lâu nay vẫn cáo buộc Trung Quốc đã vi phạm sở hữu trí tuệ đối với công nghệ tàu cao tốc nổi tiếng thế giới của Nhật.
Bị coi là quốc gia đánh cắp sáng chế, nhưng có người Trung Quốc lại coi việc này là điều tốt cho thế giới.
Trang tin Bấm CNNMoney dẫn lời Li Daokui, một kinh tế gia hàng đầu Trung Quốc tại cuộc hội thảo của Viện Nghiên cứu Tân Kinh tế nói: “Chớ có lo lắng quá về việc các công ty Trung Quốc bắt chước quý vị,” bởi điều đó rốt cuộc sẽ thúc đẩy tăng trưởng thị trường và khiến mọi người đều được hưởng lợi.
Người Nhật không nghĩ vậy.
Kawasaki Heavy Industries (KHI) sau khi ký hợp đồng chuyển giao công nghệ với nhà sản xuất Trung Quốc CSR Sifang thì nói họ vô cùng hối tiếc về mối quan hệ hợp tác nay đã không còn tồn tại.

Hàng nhái

Trong năm 2004 và 2005, hãng KHI cùng năm hãng nữa của Nhật hợp tác với đối tác Trung Quốc nhằm sản xuất chung 960 toa tàu cho 120 đoàn tàu theo mô hình tàu Hayate của Nhật (E2 Series), rồi cung cấp cho Trung Quốc.
Trung Quốc đã nhanh nhảu đi đăng ký sáng chế cho một loại tàu trông rất giống với tàu Hayate E2 Series, chỉ khác mỗi phần sơn quét, theo tường thuật trên trang tin Bấm Japan News Today.
Hãng KHI lúc đó đã định thưa kiện đối tác về tội vi phạm bản quyền, nhưng gần đây lại thôi.
Giới phân tích cho rằng việc rút lại chuyện kiện cáo và rút khỏi thị trường Trung Quốc của KHI là một quyết định khôn ngoan.
Lý do khá đơn giản.
Bởi vấn đề bảo vệ bản quyền trong lĩnh vực sở hữu công nghệ ở Trung Quốc là rất non yếu, cho nên các hãng nước ngoài nếu muốn chiếm thị phần đều phải chấp nhận rủi ro.

Cạnh tranh

Shinkansen của Nhật hoạt động gần 50 năm mà chưa hề có vụ tai nạn chết người nào
Nhưng đối tác Trung Quốc không chỉ dừng ở việc vi phạm bản quyền, mà còn muốn đem bán công nghệ chôm được ra toàn thế giới.
Nay, không chỉ Nhật Bản mà cả các hãng xe lửa châu Âu cũng lâm vào tình thế phải cạnh tranh quyết liệt với các cựu đối tác Trung Quốc trong việc giành các hợp đồng mới, cả ở trong và ngoài Trung Quốc.
Từng là nhà cung cấp rất hấp dẫn cho các khách hàng nước ngoài nhờ các hệ thống xe lửa chạy nhanh, an toàn, đáng tin cậy, nhưng nay Nhật đứng trước đối thủ Trung Quốc với các hợp đồng chào giá chỉ bằng một nửa.
Tàu cao tốc huyền thoại Shinkansen đã trải qua 50 năm hoạt động, phục vụ trên 300 triệu lượt hành khách mỗi năm và chưa từng xảy ra một vụ tai nạn chết người nào.
Ấn tượng mạnh mẽ về mức độ an toàn của công nghệ tàu cao tốc Nhật Bản, Anh quốc đã ký thỏa thuận trị giá 540 tỷ yen với Hitachi, nhà sản xuất Shinkansen, nhằm cung cấp tàu cao tốc tới năm 2016.
Nhưng ở các thị trường khác ngoài Anh, hãng Nhật dễ dàng bị Trung Quốc cạnh tranh.
CNNMoney dẫn lời ông Harada Takuma từ hãng KHI, người từng làm việc trong liên doanh với phía Trung Quốc, nói rằng theo thỏa thuận cấp phép giữa hai bên thì Trung Quốc chỉ được sử dụng kỹ năng chuyên môn và thiết kế được trao cho các ứng dụng nội địa.
Vụ tai nạn Ôn Châu khiến Bắc Kinh ra thanh tra toàn diện ngành hỏa xa Trung Quốc
“Chúng tôi tham gia dự án bởi tin rằng các điều khoản và điều kiện về chuyển giao công nghệ phải được tuân thủ. Chúng tôi có thỏa thuận pháp lý, chúng tôi cảm thấy được bảo vệ,” ông nói.
Giới chức Trung Quốc chả thấy có vấn đề gì.
Bắc Kinh tất bật đi đăng ký bản quyền ở nước ngoài, và nói Trung Quốc đã tự phát triển được công nghệ tàu cao tốc nhờ vào việc “nghiên cứu” công nghệ của Nhật và Đức.
Thậm chí hồi 2007, phát ngôn nhân của Bộ Đường sắt Trung Quốc trong một buổi họp báo tại Trung Quốc từng nói rằng tàu cao tốc của Trung Quốc vượt trội hơn nhiều so với tàu Shinkansen của Nhật, theo tường thuật trên trang Bấm China Daily.
Bất chấp một thực tế nhiều người khác, trong đó có cả những kỹ sư Trung Quốc, thừa nhận rằng thực ra tàu của Bắc Kinh chả có tí mới mẻ nào, mà chỉ đơn thuần là sản phẩm “đứng trên vai những người khổng lồ”, theo lời một kỹ sư hỏa xa.
Và bất chấp một thực tế là tàu cao tốc Trung Quốc khiến người ta vô cùng quan ngại về mức độ an toàn, đặc biệt là sau vụ Bấm tai nạn thảm khốc Ôn Châu khiến hàng chục người thiệt mạng hồi cuối tháng Bảy 2011.


Thêm về tin này

vrijdag 7 oktober 2011

TQ chưa làm chủ công nghệ tàu cao tốc

5-10-2011

Tai nạn ở Ôn Châu là hồi chuông cảnh báo về an toàn.

Bấy lâu nay Trung Quốc tự hào về hệ thống đường sắt cao tốc, đặc biệt là công nghệ “cây nhà lá vườn”.

Trong chưa đầy bảy năm, Trung Quốc đã xây dựng mạng lưới tàu cao tốc dày đặc hơn cả hệ thống của cả Nhật Bản và Đức thiết lập trong nhiều thập niên.



Và Trung Quốc mới chỉ đi được nửa chặng đường trong kế hoạch 15 năm để lắp đặt tổng cộng gần 10.000 dặm mạng lưới tàu cao tốc kết nối 24 thành phố lớn.

Tuy nhiên, Bấm vụ tai nạn tại Ôn Châu, tỉnh Chiết Giang hồi cuối tháng Bảy, giết chết 40 người và làm bị thương gần 200 có thể xem là sự cố tồi tệ nhất về đường sắt cao tốc trên thế giới.

Nguyên nhân chính xác của thảm họa vẫn chưa rõ, nhưng các nhà điều tra đang nghi ngờ về khâu lắp ráp tín hiệu.

Trên thực tế, đa phần thiết bị mạng lưới đường sắt cao tốc của Trung Quốc được nhập khẩu, bao gồm cả hệ thống tín hiệu.

Giới quan sát cho rằng ý thức bảo vệ sở hữu trí tuệ kém của Trung Quốc làm phức tạp thêm nỗ lực để Bắc Kinh có được công nghệ tiên tiến.

Hệ thống tín hiệu chính cho mạng tàu cao tốc Trung Quốc do công ty Hollysys Automation Technologies Ltd., thuộc Bộ Đường sắt Trung Quốc và có trụ sở ở Bắc Kinh, lắp đặt.

Hệ thống tín hiệu này có một số thiết bị công nghệ được Hollysys vẽ thiết kế kỹ thuật và đặt hàng từ công ty Hitachi Ltd. của Nhật Bản.

Bí mật công nghệ

Vấn đề là ở chỗ Hitachi sợ kỹ sư Trung Quốc có thể đánh cắp công nghệ.

Do đó kể cả khi Hollysys mua thiết bị này thì họ cũng không thể nắm hết được bí quyết công nghiệp bên trong.

Chính Hitachi cũng tỏ ra ngạc nhiên không hiểu làm cách nào mà Hollysys có thể đưa thiết bị của Hitachi vào cả hệ thống tín hiệu được sử dụng rộng rãi cho toàn mạng lưới của Trung Quốc.

"Cung cấp bản vẽ kỹ thuật (zumen) có nghĩa là chúng tôi hoàn toàn tin tưởng vào người mua công nghệ và rằng người mua sẽ không trở thành mối đe dọa cạnh tranh trong các thị trường khác."
Hitachi

Hollysys có mối quan hệ khá lâu với Hitachi, là nơi cung cấp bộ phận tín hiệu tự động được lắp ở mũi và đuôi tàu, là thiết bị đóng vai trò như hàng rào an toàn cuối cùng."

Hai chuyên viên cao cấp của Hitachi cho hay hãng này áp dụng cái mà họ gọi là "hộp đen" để giấu bí mật thiết kế bằng cách giữ lại các bản thiết kế kỹ thuật mà người Nhật gọi là “zumen”.

Hộp đen đóng vai trò cản trở nỗ lực làm nhái thiết bị này và cũng khó sửa lỗi khi có trục trặc.

"Cung cấp zumen có nghĩa là ... chúng tôi hoàn toàn tin tưởng vào người mua công nghệ của chúng tôi và rằng người mua sẽ không trở thành mối đe dọa cạnh tranh trong các thị trường khác", một chuyên viên cấp cao của Hitachi cho biết.

Hitachi luôn không giữ lại bí mật thiết kế khi làm việc với các công ty ở những nước khác trong dự án chung, chuyên viên này cho biết thêm.

Tức là Hitachi sẽ cung cấp zumen, hay bản vẽ thiết kế trong một số trường hợp.

Giới lãnh đạo Hitachi nói rằng thỏa thuận với Hollysys không phải là hợp đồng nghệ chuyển giao công nghệ, theo đó ​​sẽ chia sẻ chi tiết kỹ thuật mà chỉ là hợp đồng sản xuất thiết bị với chỉ số kỹ thuật được cung cấp bởi Hollysys.

Hitachi nói họ đã cung cấp hỗ trợ kỹ thuật "có giới hạn", theo hợp đồng thuộc loại này.

Nhà chức trách TQ rà soát lại an toàn đường sắt cao tốc trong hai tháng sau tai nạn hồi tháng Bảy.

Một người phát ngôn tại trụ sở chính của Hitachi ở Tokyo, Atsushi Konno, cho biết công ty "không bình luận về các sản phẩm của Hollysys, vì chúng tôi không có bất kỳ thông tin về sản phẩm cuối cùng của Hollysys phát triển từ các thiết bị của chúng tôi là gì."

Trong khi đó một kỹ sư tại châu Âu làm trong dự án thiết bị tín hiệu tự động cho hay ít nhất một thiết bị của Hollysys từng bị trục trặc trước khi khai trương nhưng sau đó đã được khắc phục.

Dominique Pouliquen, Giám đốc Alstom SA chi nhánh tại Trung Quốc, cho biết Trung Quốc và các nhà cung cấp thiết bị đường sắt cao tốc vẫn còn trong giai đoạn học hỏi.

"Quí vị có được công nghệ, sau đó, quý vị cần phải nghiên cứu và làm chủ được công nghệ", ông Pouliquen nói với một nhóm các phóng viên hồi tuần trước.

Đối với Trung Quốc, "Tôi nghĩ rằng tất cả là việc hấp thụ và làm chủ toàn bộ công nghệ họ mua được trong vòng 10 năm qua."

Hệ thống tín hiệu đường sắt là tập hợp phức tạp của hàng chục các thiết bị, các loại mạch và phần mềm giúp người lái tàu và trạm điều phối giám sát hoạt động của toàn bộ hệ thống an toàn.

Ngoài Hollysys, Trung Quốc cũng có công ty tín hiệu tàu quốc doanh riêng cùng làm việc với các công ty nước ngoài và cung cấp phần lớn về thiết bị cho dự án tàu cao tốc.

Công ty này đã đưa ra thông cáo "hết sức đau buồn" sau tai nạn và hứa nhận trách nhiệm của mình.

Bộ Đường sắt không đưa ra bình luận gì tuy có thông cáo cho biết, "cán bộ của chúng tôi sẽ điều tra, thay đổi phong cách làm việc, đi đến các cấp cơ sở và cố gắng để giải quyết vấn đề."

"Đột quị"

Trung Quốc mới đây ký hợp đồng phát triển tàu cao tốc cho Gruzia.

Kể từ những ngày đầu của kế hoạch phát triển đường sắt cao tốc, Bắc Kinh đã dựa vào các công ty trong nước, bao gồm cả Hollysys, chứ không dựa vào chuyên môn của nước ngoài.

Hollysys nói họ là một trong hai công ty đủ điều kiện để cung cấp một số công nghệ truyền tín hiệu cho tàu cao tốc nhanh nhất của Trung Quốc.

Bộ Đường sắt Trung Quốc quy định cấm các công ty nước ngoài đấu thầu.

Mặc dù mới mẻ trong ngành đường sắt cao tốc, Hollysys đã trở thành nhà cung cấp hệ thống tín hiệu trung tâm, mạch và phần mềm kể như phải ngăn được tai nạn xảy ra gần Ôn Châu bằng cách ngưng tàu cao tốc nếu phát hiện trục trặc với thiết bị tự động.

Tuy nhiên kết hợp được các thiết bị tín hiệu là thách thức lớn, đặc biệt là ở tốc độ mà Trung Quốc đã và đang mở rộng mạng lưới đường sắt.

"Vấn đề là phải có được hệ thống đồng bộ từ tất cả các thiết bị lẻ" , ông Marc Antoni, giám đốc công nghệ của SNCF, công ty điều hành tàu cao tốc TGV của Pháp cho biết.

Hollysys sau này được cổ phần hóa và Bộ Đường sắt Trung Quốc trao cho Hollysys hơn 100 triệu đôla hợp đồng truyền tín hiệu cho tàu cao tốc chỉ tính riêng trong năm 2010.

Theo báo cáo của công ty, tổng doanh thu của hãng trong năm ngoái đạt 262,84 triệu đôla.

Trong thư gửi cho cổ đông vào tháng Tám, Tổng Giám đốc điều hành Hollysys là Vương Lê nói về "tai nạn bi thảm" ở Ôn Châu và tái khẳng định rằng thiết bị Hollysys không bị lỗi.

Sau tai nạn này CRSC, Viện Nghiên cứu và thiết kế tín hiệu và truyền thông, thuộc Bộ Đường sắt Trung Quốc ra thông cáo “cùng gánh vác trách nhiệm”.

Tuy nhiên CRSC đã không bình luận trực tiếp về tai nạn, ngoài một tuyên bố ngày 23 tháng Tám nói rằng một trong những lãnh đạo của họ là ông Mã Sính, bị đột quị và chết trong quá trình trả l̀ời thanh tra về vụ tai nạn này.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/business/2011/10/111005_china_bullet_trains_technology.shtml