Posts tonen met het label dân oan. Alle posts tonen
Posts tonen met het label dân oan. Alle posts tonen

zaterdag 7 juni 2014

Việt Nam : Dân oan phải cởi áo để gặp thanh tra chính phủ

Dân oan phải cởi áo để gặp thanh tra chính phủ 
Friday, June 06, 2014 5:25:07 PM 





HÀ NỘI 6-6 (NV) .-
 Một phụ nữ khiếu kiện đất đai đã bị buộc phải cởi cái áo bà mặc có viết những chữ tố cáo chế độ trên đó mới được cho gặp Thanh tra Chính phủ.
Một bà bị buộc phải cởi áo có viết những chữ nội dung tố cáo chế độ mới cho vào gặp Thanh tra Chính phủ. (Hình: Facebook Gió Lang Thang)
Theo tấm hình và chi tiết được facebooker Gió Lang Thang phổ biến, người phụ nữ oan ức vì bị nhà cầm quyền cướp đoạt đất đai tài sản chấp nhận bước chân vào cơ quan nhà nước với cái nịt ngực trên người. Tuy nhiên, bà đã bị cản lại, không cho vào.
Vụ việc xảy ra tại văn phòng Thanh tra Chính phủ CSVN tại quận Hà Đông ngày Thứ Năm 5/6/2014. Người ta không được biết tên bà là gì và các chi tiết liên quan đến vụ việc. Nhưng khi bà ta phải mặc một chiếc áo viết những lời tố cáo nhà cầm quyền như thế chứng tỏ bà đã  kiện cáo một thời gian dài mà chẳng đi đến đâu.
“...đã quá sức chịu đựng...lịch sử thế giới ghi chép không thiếu những nhà nước bị mất chỉ vì lòng uất hận của người dân đã lên đến đỉnh điểm...nhà nước nào không lấy dân làm gốc, nhà nước đó không thể tồn tại.” Một facebooker tên Diệp Ngọc bình luận.
“Khốn khổ cho người dân tôi quá!!!” Facebooker Trương Quốc Việt bình luận.
“Giờ tất cả bà con dân oan cùng làm như thế thì cái mẹt nhà nước này không còn gì trên thế giới, và đó cũng đánh giá được mức độ oan khuất của dân oan chủ nghĩa xã hội.” Facebooker Chính Minh bình luận.
Tại Cơ quan tiếp dân của nhà cầm quyền Trung ương cũng như nhiều cơ quan khác của đảng và nhà nước CSVN, hàng đoàn người chầu chực mỗi ngày để kêu ca oan ai đủ mọi thứ chuyện trong một chế độ mà quyền hành nằm hoàn toàn trong tay quan chức đảng CSVN. Phần lớn liên quan đến các vụ khiếu nại tố cáo chính sách giải tỏa đền bù đất đai bất công.
Ngày 14/2/2014, TTXVN thuật lời ông Nguyễn Minh Quang, Bộ trưởng Tài Nguyên Môi Trường CSVN  phát biểu tại “Hội thảo về các Nghị định quy định chi tiết thi hành Luật đất đai” do Tổng cục Quản lý đất đai tổ chức, nhìn nhận “70% khiếu kiện về đất đai là do đền bù chưa thỏa đáng”.
Dân oan tại Dương Nội biểu tình ngồi trước Bộ Công An CSVN tại Hà Nội ngày 29/4/2014 đòi trả tự do cho bà nông dân Cấn Thị Thêu và chồng bị bắt trong vụ chống cưỡng chế 4 ngày trước đó. (Hình: Tễu Blog)
Trong chương trình trả lời trực tuyến “Dân hỏi – Bộ trưởng trả lời” ngày 6/4/2014, ông Huỳnh Phong Tranh, Tổng thanh tra Chính phủ CSVN được báo điện tử VnMedia thuật lời cho biết “Các vụ khiếu nại trong năm 2013, tất cả các chỉ số đều giảm. Đặc biệt, khiếu nại đông người cũng giảm 30% so với năm 2012, nhưng tính chất rất gay gắt, phức tạp và người dân cũng hết sức bức xúc.”
Chỉ hơn một tuần lễ sau đó tức ngày 18/4/2014, theo tờ Pháp Luật của Bộ Tư Pháp CSVN, khi ông phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến trụ sở tiếp công dân của Trung ương Đảng và Nhà nước,  ông Nguyễn Hồng Điệp – vụ trưởng vụ tiếp dân và xử lý đơn thư đã báo cáo rằng “Số lượng đoàn khiếu kiện đông người gia tăng, có ngày trụ sở tiếp công dân của Trung ương Đảng và Nhà Nước phải tiếp xử lý 7 đến 8 đoàn đông người, có đoàn lên đến vài trăm người.”
Tờ Pháp Luật dẫn các chi tiết được ông Nguyễn Hồng Điệp báo cáo là “Theo thống kê, tại trụ sở này năm 2013 và 3 tháng đầu năm 2014, số lượng người khiếu nại tố cao tại trụ sở này tăng  cả về người và vụ việc so với năm 2012 là gần 30%. Nội dung khiếu nại chủ yếu là đòi lại đất cũ; khiếu nại về chính sách bồi thường, hỗ trợ, khu tái định cư khi nhà nước thu hồi đất để thực hiện các dự án phát triển kinh tế của địa phương ...”
Rõ ràng ông Tổng thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh tuyên truyền dối trá ngược hoàn toàn lại sự thật. Dạo sau này, không thấy nhà cầm quyền CSVN đưa ra các con số thống kê tổng số có bao nhiêu vụ khiếu kiện hàng năm, bao nhiêu vụ đã được giải quyết. Những con số biết nói là cái nhậy cảm cần phải tránh né.
Luật đất đai được chế độ Hà Nội cho Quốc hội thông qua bản sửa đổi lần sau cùng vào ngày 29/11/2013 vẫn không công nhận quyền sở hữu đất đai của người dân mà chỉ là “sở hữu toàn dân” để nhà cầm quyền độc tài đảng trị độc quyền ban phát hay thu hồi. Điều này dẫn đến sự lạm dụng quyền lực của đám quan chức ở các cấp để tham nhũng.
“Tôi nghĩ (sở hữu toàn dân) đây là một sự sao chép hết sức mù quáng những sai trái của hiến Pháp Liên Xô những năm 80.” Tiến sĩ Nguyễn Quang A nói như vậy trong cuộc phỏng vấn của đài BBC về Luật Đất Đai mới của CSVN. (TN)


http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=189468&zoneid=430#.U5LnRnJ_vD4

dinsdag 29 april 2014

Video Dân oan biểu tình, tưởng niệm Quốc Hận 30-4 trước nhà hát Lớn Sài Gòn

Dân oan biểu tình, tưởng niệm Quốc Hận 30-4 trước nhà hát Lớn Sài Gòn


Video và phụ đề Anh ngữ: Nguyễn Hùng (Danlambao)

CTV Danlambao - Sáng 28/4/2014, bà con dân oan các tỉnh miền Nam đã tổ chức biểu tình, tưởng niệm 39 năm ngày Quốc Hận 30-4 ngay trước cửa nhà hát Lớn Sài Gòn -  nơi trước năm 1975 từng là tòa nhà quốc hội của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa.

Đoạn video về cuộc biểu tình đã được tác giả Nguyễn Hùng viết phụ đề tiếng Anh và phổ biến trên youtube. Ước tính, có khoảng 20 dân oan đã tập trung căng biểu ngữ ngay tại khu vực trung tâm văn hóa quan trọng bậc nhất Sài Gòn. Sau năm 1975, nơi này bị đổi tên thành Nhà hát Lớn Thành phố Hồ Chí Minh.

Hai tấm biểu ngữ nền vàng, chữ xanh được giăng ngang với các khẩu hiệu:

"Hãy thực thi 14 điều cam kết về Nhân Quyền ở Liên Hiệp Quốc và Công Ước Chống Tra Tấn"

"Hãy trả lại quyền tư hữu ruộng đất cho nông dân"

Khu vực xung quanh nhà hát Lớn Sài Gòn tập trung nhiều khách sạn sang trọng và có nhiều du khách quốc tế qua lại. Video cho thấy hình ảnh một số nhân viên mặc áo thanh niên xung phong, quản lý đô thị, công an thường phục và sắc phục... xuất hiện chung quanh.    

Bà con dân oan cho biết cuộc biểu tình nhằm tưởng niệm 39 năm Quốc Hận 30-4-1975, ngày mà chế độ cộng sản đưa quân cưỡng chiếm miền Nam, áp bức nhân dân, cướp nhà cướp đất khiến người dân phải ra đường khiếu kiện.

Video và phụ đề Anh ngữ: Nguyễn Hùng
CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com

Dân oan biểu tình, tưởng niệm Quốc Hận 30-4 trước nhà hát Lớn Sài Gòn


Video và phụ đề Anh ngữ: Nguyễn Hùng (Danlambao)

CTV Danlambao - Sáng 28/4/2014, bà con dân oan các tỉnh miền Nam đã tổ chức biểu tình, tưởng niệm 39 năm ngày Quốc Hận 30-4 ngay trước cửa nhà hát Lớn Sài Gòn -  nơi trước năm 1975 từng là tòa nhà quốc hội của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa.

Đoạn video về cuộc biểu tình đã được tác giả Nguyễn Hùng viết phụ đề tiếng Anh và phổ biến trên youtube. Ước tính, có khoảng 20 dân oan đã tập trung căng biểu ngữ ngay tại khu vực trung tâm văn hóa quan trọng bậc nhất Sài Gòn. Sau năm 1975, nơi này bị đổi tên thành Nhà hát Lớn Thành phố Hồ Chí Minh.

Hai tấm biểu ngữ nền vàng, chữ xanh được giăng ngang với các khẩu hiệu:

"Hãy thực thi 14 điều cam kết về Nhân Quyền ở Liên Hiệp Quốc và Công Ước Chống Tra Tấn"

"Hãy trả lại quyền tư hữu ruộng đất cho nông dân"

Khu vực xung quanh nhà hát Lớn Sài Gòn tập trung nhiều khách sạn sang trọng và có nhiều du khách quốc tế qua lại. Video cho thấy hình ảnh một số nhân viên mặc áo thanh niên xung phong, quản lý đô thị, công an thường phục và sắc phục... xuất hiện chung quanh.    

Bà con dân oan cho biết cuộc biểu tình nhằm tưởng niệm 39 năm Quốc Hận 30-4-1975, ngày mà chế độ cộng sản đưa quân cưỡng chiếm miền Nam, áp bức nhân dân, cướp nhà cướp đất khiến người dân phải ra đường khiếu kiện.

Video và phụ đề Anh ngữ: Nguyễn Hùng
CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com

http://danlambaovn.blogspot.nl/2014/04/dan-oan-bieu-tinh-tuong-niem-quoc-han.html

maandag 31 maart 2014

Việt Nam : Hai dân oan Dương Nội... cắn lưỡi « tự tử » trong trại tạm giam ?

Chủ nhật 30 Tháng Ba 2014

Việt Nam : Hai dân oan Dương Nội cắn lưỡi « tự tử » trong trại tạm giam ?

Các chòi canh giữ đất của người dân Dương Nội, Hà Đông, Hà Nội.
Các chòi canh giữ đất của người dân Dương Nội, Hà Đông, Hà Nội.
Facebook

Thụy My
Tối qua 29/03/2014, gia đình hai ông Trần Văn Miên và Trần Văn Sang, dân oan đấu tranh đòi đất ở phường Dương Nội quận Hà Đông, Hà Nội, bị bắt cách đây ba ngày lúc đang đi trên đường, đã được công an thông báo là hai người này đã cắn lưỡi tự tử trong trại tạm giam. Hàng trăm người dân Dương Nội đến công an quận Hà Đông yêu cầu cho biết sự việc thì lại có thêm ba người bị bắt đi.


Điều đáng chú ý là cả hai ông Trần Văn Miên (sinh 1959, ở tổ dân phố Trung Bình) và ông Trần Văn Sang (sinh 1975, tổ dân phố Quyết Tiến) hồi đầu năm khi bị triệu tập lên công an đã viết giấy ủy quyền cho thân nhân, ghi rõ là trước khi đi họ vẫn khỏe mạnh, minh mẫn và không có ý định tự tử.
Trả lời RFI Việt ngữ vào lúc 19 giờ tối qua, tức 1 giờ sáng Việt Nam ngày 30/03/2014, bà Cấn Thị Thêu, ở tổ dân phố Trung Bình phường Dương Nội kể lại sơ qua tình hình:

Bà Cấn Thị Thêu - Dương Nội
 
30/03/2014
by Thụy My
 
 
Chúng tôi là những người nông dân không chuyển được nghề nghiệp, họ thu hồi hết đất của chúng tôi. Họ ủi phá tất cả lúa má, mồ mả của nhân dân chúng tôi cách đây bốn năm, từ năm 2010. Trong thời gian này chúng tôi cứ đi gửi đơn để kêu cứu các nơi giải quyết trả lại quyền lợi cho chúng tôi.
Ngày 26/3 họ bắt hai người dân của chúng tôi là ông Trần Văn Miên và ông Trần Văn Sang. Họ không đọc lệnh mà họ lại bắt ở đâu ấy. Cả nhà cứ nháo nhác lên đi tìm, đi mò sông mò ao, đi đến các bệnh viện để tìm, sợ là bị tai nạn. Xong đến lúc 9, 10 giờ đêm thì họ thông báo là đã bắt hai người đấy, vu cho hai người tội gây rối trật tự công cộng.
Đến chập tối hôm nay, nghe người nhà nói lại thì công an điện về cho gia đình bảo là hai ông đấy đã cắn lưỡi tự tử ở trong trại rồi. Bà con rất là bức xúc, đi ra công an quận Hà Đông để hỏi thực hư ra sao. Khi bà con ra thì người ta lại bắt thêm ba người nữa, và đánh một người phải đi cấp cứu !
Bây giờ họ lại khủng bố bà con. Chẳng biết ai khủng bố, nhưng mà cứ ném những bọc nước mắm hay bọc phân vào bà con. Trời ở Hà Nội đang mưa, nhưng bà con vẫn trải bạt để nằm trước cổng đồn công an quận Hà Đông.
Hôm nay người dân Dương Nội lại tiếp tục đến công an yêu cầu cung cấp tình hình sức khỏe của hai người bị bắt. bà Cấn Thị Thêu cho biết thêm :
Bà con kéo nhau ra công an quận Hà Đông, yêu cầu cho gặp hai ông Trần Văn Sang và Trần Văn Miên, để xem thực hư thế nào, sống chết ra sao. Ông trưởng công an quận và phó công an quận cũng đã tiếp bà con. Nhưng họ lại bảo hôm nay Chủ nhật, các bộ phận nghỉ hết rồi, không thể cho gặp được.
Họ bảo hai ông ấy vẫn bình thường. Bà con nói nếu mà bình thường thì cho chúng tôi gặp, chúng tôi nhìn từ đằng xa thôi cũng được, nhưng họ lại bảo hôm nay là Chủ nhật.
Thế nên bà con rất là lo, nhất là gia đình rất lo lắng, không biết thân nhân của người ta sống hay chết. Họ nói là đến sáng mai sẽ cho gặp lại thân nhân, nhưng không biết sáng mai họ có cho gặp lại hay không. Mai họ mà không đưa người ra gặp thì có khả năng là hai ông ấy đã bị chết rồi !
Xin cảm ơn bà Cấn Thị Thêu.
tags: Dân oan - Dương Nội - Khiếu kiện - Pháp luật - Trấn áp - Tranh chấp - Tự tử - Việt Nam - Xã hội - Đất đai

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20140330-viet-nam-hai-dan-oan-duong-noi-can-luoi-%C2%AB-tu-tu-%C2%BB-trong-trai-tam-giam

woensdag 1 januari 2014

Sài Gòn: Biểu tình lớn trong ngày đầu năm mới 2014

Sài Gòn: Biểu tình lớn trong ngày đầu năm mới 2014

Video: Biểu tình sáng ngày 1/1/2014 tại Sài Gòn cùng biểu ngữ “Vô cùng thương tiếc cố ca nhạc sĩ Việt Dzũng” (Nguồn: Facebook Dan Oan)

CTV Danlambao - Sáng ngày 1/1/2014, hàng trăm dân oan các tỉnh miền Nam mang theo xoong chảo, băng rôn, biểu ngữ... bất ngờ đổ về khu vực công viên 30/4 (Bên hông Nhà thờ Đức Bà) để biểu tình chống tham nhũng, cướp đất. Trước khi bị công an đàn áp, cuộc biểu tình vào lúc cao trào đã thu hút sự quan tâm của khoảng một ngàn người dân Sài Gòn đang có mặt tại khu vực trung tâm. 

Đáng chú ý, trong cuộc biểu tình đầu năm mới xuất hiện một tấm biểu ngữ lớn có nội dung “Vô cùng thương tiếc cố ca nhạc sĩ Việt Dzũng”. Việc làm này của bà con dân oan nhằm tri ân người nhạc sĩ đã hy sinh trọn cả cuộc đời cống hiến cho phong trào đấu tranh đòi nhân quyền tại Việt Nam.


Biểu ngữ lớn có nội dung “Vô cùng thương tiếc cố ca nhạc sĩ Việt Dzũng” được công khai xuất hiện tại Sài Gòn để tưởng nhớ người nhạc sĩ tài hoa đã hy sinh cả cuộc đời để cống hiến cho phong trào đấu tranh đòi nhân quyền tại Việt Nam

Cuộc biểu tình bắt đầu lúc 08 giờ sáng ngày 1/1/2014, đông đảo bà con dân oan đã đi bộ tuần hành từ trụ sở tiếp dân của Trung ương Đảng và Nhà nước tại TP.HCM (Địa chỉ: 210 Võ Thị Sáu) qua nhiều ngả đường để đến khu vực công viên 30/4. 

Cuộc biểu tình có sự tham dự của hàng trăm dân oan các tỉnh miền Nam như: Vũng Tàu, Tiền Giang, Long An, Sài Gòn, Đồng Tháp, Bình Dương... Với nhiều băng-rôn, biểu ngữ tố cáo đích danh nhiều quan chức tham nhũng, cướp đất dân nghèo.

Chị Trần Ngọc Anh
Trong cuộc biểu tình sáng nay có sự xuất hiện của chị Trần Ngọc Anh, dân oan Bà Rịa Vũng Tàu. 

Là một phụ nữ đấu tranh kiên cường suốt nhiều năm nay, chị Trần Ngọc Anh trong chiếc áo dài trắng quen thuộc đã mạnh mẽ tố cáo tội ác của nhà cầm quyền đảng cộng sản Việt Nam cướp đất, tham nhũng, đẩy nhân dân vào tình cảnh khốn cùng.

Một đoạn video clip được phổ biến trên facebook cho thấy hình ảnh chị Trần Ngọc Anh vạch mặt một viên công an chìm đang theo dõi đoàn người biểu tình. Theo lời Ngọc Anh, tên mật vụ này là kẻ đã từng ngông cuồng thách thức: “ĐM mày, tao theo dõi mày đó, mày làm con k** gì được tao!”  

Sau hơn 2 tiếng, cuộc biểu tình có lúc thu hút sự chú ý của một ngàn người dân Sài Gòn đang có mặt tại khu vực Nhà thờ Đức Bà. Đến 11 giờ trưa, công an huy động lực lượng kéo đến đàn áp, bắt mọi người lên xe ô tô một cách thô bạo.

Chị Trần Ngọc Anh tố cáo một tên an ninh, mật vụ côn đồ

Trong lúc bắt bớ, một nhóm công an – mật vụ nhân cơ hội này để trả thù, đánh đập, thay nhau đạp vào bụng của chị Trần Ngọc Anh một cách dã man. Hậu quả là sau trận đòn thù của công an mật vụ, chị Ngọc Anh đã phải nhập viện cấp cứu với nhiều vết thương vùng bụng. 

Khoảng 30 dân oan khác bị bắt lên xe chở về quê, nhiều người bị đánh đập, xây xát khắp người.

Hiện nay, chị Ngọc Anh đang nằm tại bệnh viện Sài Gòn (Địa chỉ: 125 Lê Lợi, phường Bến Thành, Quận 1). Bên ngoài, công an vẫn đang tiếp tục theo sát. Tình trạng hiện nay của chị Trần Ngọc Anh vẫn còn đang rất nguy hiểm và sẽ được Danlambao cập nhật trong bản tin tiếp theo.

Bất chấp đàn áp, cuộc biểu tình đúng vào ngày đầu năm mới tại Sài Gòn như một tiếng pháo nổ vang trời báo hiệu một năm đầy sôi động và nhiều biến cố đối với cuộc đấu tranh đòi tự do, dân chủ, nhân quyền cho nhân dân Việt Nam.     

 

donderdag 5 december 2013

Lực lượng nào khiến đảng cộng sản Việt Nam khiếp sợ?

Lực lượng nào khiến đảng cộng sản khiếp sợ?
Trần Ngọc Thành (Danlambao) - "Cuốc Hội” của đảng cộng sản Việt Nam đã kết thúc vở diễn tốn kém hơn 40 ngày, với màn cuối thông qua Hiến pháp 486 phiểu thuận và 2 không bỏ phiếu. Các "đại biểu” do "dân cử" đã nhập vai ăn ý dưới chiếc gậy chỉ huy của bộ chính trị: Báo cáo, giải trình, chất vấn, trả lời, phỏng vấn, quay phim, truyền hình trực tiếp giống y trang Quốc Hội của các nước dân chủ Âu, Mỹ.

Màn hạ. Tổng Trọng thở phào, "thật sự vui mừng và xúc động” vì vở diễn đã thành công(!). Nợ công lên tới 95% GDP; các tập đoàn, tổng công ty nhà nước nợ 1,35 triệu tỷ đồng,… đã có 87 triệu con dân và các thế hệ con cháu gánh chịu đâu phải chuyện của đảng và Cuốc Hội. Điều 4 vẫn giữ nguyên, 87 triệu con dân, dưới con mắt đảng vẫn là 87 triệu con cừu, là thức ăn dự trữ để đảng "trường tồn”. 

Tại sao các đại biểu cuốc hội đã bình thản bấm nút dù đất nước đang lao xuống vực thẳm?

Có hai lý do: 

1. Sự tồn tại của đảng cộng sản gắn liền với quyền lực và túi tiền của họ. Trong con mắt họ, Đất Nước là bản thân họ, gia đình, con cháu họ. 

2. Lực lượng đối lập chưa làm họ bận tâm, chưa đe doạ trực tiếp đến cái ghế của họ, ít nhất họ có thể ngồi rung đùi hoặc ngủ gật vài ba khoá nữa. Khi đã hạ cảnh an toàn với của chìm của nổi kếch sù, đất nước là của Tàu hay của ai đối với họ không quan trọng. 

Đây là điều thực tế để mỗi một chúng ta, những người tranh đấu vì tương lai đất nước, sau khi chờ đợi và thất vọng vì kết quả bỏ phiếu của cái Cuốc Hội này phải bình tĩnh, suy xét và trao đổi kỹ càng để rút ngắn thời gian tranh đấu, tránh được thảm hoạ cận kề cho Dân tộc Việt Nam.

Một thực tế đã xẩy ra, gần hai năm qua nhiều hình thức tranh đấu của các bạn trẻ,của một số Trí thức đã phát triển mạnh so với nhiều năm trước: Nhóm NoU, Mạng lưới Blogger Việt Nam phản đối điều luật 258, nhóm phản đối sửa đổi Hiến pháp 72; Tuyên bố của Hội Đồng Giám Mục, Tuyên bố của Hội Đồng Liên Tôn, Sự lên tiếng mang tính cá nhân của một vài cán bộ đảng lão thành. Nhưng Bộ Chính Trị đảng, BCH Trung ương và Cuốc Hội vẫn kiên định và thản nhiên bấm nút cho cái Hiến pháp mà họ đẻ ra để áp đặt cho Dân Tộc Việt Nam.

Vậy, vài câu hỏi tiếp đặt ra:

Đảng Cộng sản sợ ai? Lực lượng nào lật đổ được chế độ cộng sản?

486 đại biểu bấm nút vì họ sợ mất ghế, mất quyền lợi, chứ khộng sợ những người tranh đấu.

Tại sao họ không sợ những người tranh đấu?

Vì những người tranh đấu chưa đủ mạnh để họ sợ.

Sức mạnh nào uy hiếp quyền lực của họ? Làm thế nào để tạo ra sức mạnh?

Tại Việt Nam sức mạnh đó đã có chưa?

Đây là những câu hỏi nghiêm túc để mỗi người suy nghĩ và thảo luận.

Đã có những "Sách giáo khoa” về tranh đấu bất bạo động qua những cuộc cách mạng dân chủ Đông Âu, Bắc Phi, của phong trào Otpor tại Serbia, kể cả bài học cách mạng tháng 10 Nga và cách mạng tháng 8.1945.

Tôi đồng tình với bài viết của tác giả Vũ Đông Hà: "Cuộc cách mạng của Sợ Hãi”, "sức mạnh của đám đông” đã đăng trên Danlambao

Tại Việt Nam đã có sức mạnh đó

Tại Việt Nam đã có lực lượng uy hiếp quyền lực của đảng cộng sản

Nhưng, những người tranh đấu chưa vận dụng được sức mạnh đó.

Biết vận dụng nó, chúng ta có thể đánh đổ chế độ độc tài trong tương lai rất gần.

Ba nguồn sức mạnh tại Việt Nam hiện nay: Công Nhân, Dân Oan, Cộng đồng Công Giáo. 

1. Công nhân 

15 triệu công nhân Việt Nam thực tế là những con người hiền lành, họ chăm chỉ, nhẫn nại làm việc để nuôi sồng bản thân và gia đình, họ không hiểu biết đến chính trị, không quan tâm đến "chính trị”. Nhưng, khi sức lao động của họ bỏ ra bị bóc lột thái quá, bị làm nhục, bị quỵt lương, bị lừa dối, họ có thể chấp nhận một lần nhưng không thể chịu nhục nhiều lần và họ đã vùng lên chống lại giới chủ bằng những cuộc đình công. Đó là thái độ chính trị, hành động chính trị. 

Chống lại giới chủ tức là chống nhà cầm quyền trong phạm vi xí nghiệp, nhà máy. Vì giới chủ là sản phẩm của nhà cầm quyền bằng những hợp đồng béo bở với sức lao động công nhân rẻ mạt.

Cho đến nay, tại Việt Nam đã có gần 5000 cuộc đình công của công nhân. Có nhiều cuộc đình công trên 10 ngàn, 15 ngàn, 20 ngàn người tham gia. Hãy nhìn hình ảnh của những cuộc đình công với sức mạnh hào hùng, nhưng tại sao họ chỉ giới hạn trong phạm vi xí nghiệp? Tại sao họ không xuống đường sánh vai với những người biểu tình chống Trung Quốc xâm lăng? 

Chỉ cần một, hai nhà máy với vài chục ngàn công nhân cùng xuống đường với Trí thức, với tuổi trẻ thì đảng cộng sản có huy động côn đồ từ cả nước để đối phó cũng sẽ bị vô hiệu hoá.

Cần phải thẳng thắn trao đổi rằng,phần lớn những người tranh đấu trong và ngoài nước coi thường công nhân , không chú ý đến họ,coi thường học vấn, coi thường trình độ của họ. Nhưng, thử hỏi rằng ai trong chúng ta đã tổ chức được những cuộc chống đối có 10,15,20 ngàn người tham gia.

Hàng chục năm qua họ tranh đấu rất cô đơn. Có hàng ngàn cuộc đình công thắng lợi, nhưng cũng có hàng ngàn cuộc đình công bị đàn áp, thậm chí công nhân bị thương, bị đánh chết.

Đã có hàng trăm trường hợp bị ngộ độc tập thể với hàng trăm, hàng ngàn nạn nhân là công nhân. Nhưng chẳng có tổ chức hay cá nhân tranh đấu nào trong nước lên tiếng ủng hộ họ, bênh vực họ.

Cần phải đến với họ, giúp đỡ họ, vì, trước hết họ cũng là con dân Việt Nam, họ là tầng lớp đáy của xã hội, với mọi chính sách khốn nạn của chế độ độc tài (tăng giá xăng, giá điện, giá sinh hoạt,…) họ là nạn nhân bị ảnh hưởng nhiều nhất.

Nhìn vào từng cá nhân đơn lẻ, họ là những con người yếu ớt, thiếu trình độ học vấn. Nhưng cả khối quần chúng ấy hợp lại, nó có sức mạnh vô biên. Khối quần chúng ấy có chung số phận, chung hoàn cảnh, chung việc làm, hàng ngày sát cánh bên nhau. Khối quần chúng ấy rất dễ tiếp cận.

Đến với họ khi họ đình công, khi họ bị ngộ độc thức ăn, khi họ bị giới chủ hành hạ, bị quỵt lương.

Đến với họ với những lời động viên và cho họ biết nguyên nhân của mọi nguyên nhân tại sao họ bị bóc lột, tại sao họ khổ. Họ hiểu, và chắc chắn họ sẽ không để cho những Trí thức yêu nước xuống đường đơn độc. Họ sẽ làm tròn trách nhiệm công dân khi Tổ Quốc lâm nguy.

Cuộc tranh đấu của giới Trí thức Ba Lan là một bài học quý giá: Năm 1968, giới Trí thức và sinh viên Balan đã tổ chức một cuộc bãi khoá toàn quốc chống chế độ cộng sản, dù có hàng chục ngàn người tham gia nhưng không được giai cấp công nhân ủng hộ, cuộc đấu tranh bị đàn áp và thất bại nặng nề. 

Từ thất bại đó, giới trí thức Balan hiểu rõ lực lượng nào, giai cấp nào sẽ đập tan chế độ cộng sản. Năm 1976, khi làn sóng đình công của công nhân nổ ra khắp cả nước, Trí thức Balan đã thành lập "Uỷ Ban Bảo Vệ Công Nhân”. Những Trí thức hàng đầu như giáo sư Geremek, J. Koron, Mazowiecki, A. Michnik, v,v… đã quan tâm đến công nhân, đã xuống các nhà máy giúp đỡ công nhân, giúp họ thảo yêu sách tranh đấu đòi quyền lợi, giúp họ tổ chức đình công, quyên góp gây quỹ ủng hộ đình công,…

Năm 1980, "Công Đoàn Đoàn Kết” ra đời, Chủ Tịch là L. Welesa, một thợ điện, nhưng đằng sau là những Trí thức làm cố vấn. Trí thức Ba Lan không lập đảng chính trị mà tất cả các tổ chức tranh đấu từ trường Đại hoc, bệnh viện, công sở, nhà máy đều mang một tên chung là "Công Đoàn Đoàn Kết”. Khẩu hiệu bất diệt của họ có giá trị muôn đời: MUỐN TỰ DO, PHẢI ĐOÀN KẾT, và Đoàn Kết đã đập tan chế độ cộng sản tại Đông Âu và Liên xô.( Hãy xem lại: "Từ Đoàn Kết Đến Tự Do" - YouTube phần I,II,III,IV)

Công Nhân công ty Mỹ Phong đình công.

Công nhân đình công đòi tăng phụ cấp.

Gần 20 ngàn công nhân Cty Linh Trung 1 đình công.


1200 công nhân công ty Wondo Vina bị ngộ độc thức ăn.

2 - Dân Oan

Nếu không có chính sách cướp đất trắng trợn của đảng cộng sản, Việt Nam sẽ không có "Giai Cấp Dân Oan”. Dân oan đã lớn mạnh thành giai cấp. Họ cũng là những nông dân, những tiểu thương hiền lành, chất phác, cũng sợ sệt, yếu đuối. Họ bị đảng cướp đất, cướp nhà, vứt họ ra đường. Ước vọng sinh tồn đã giúp họ trở thành con người mạnh mẽ. Họ có mặt khắp nơi, trên mọi miền đất nước, nhưng thường tụ hội tại Hà Nội và Sài Gòn. Họ không còn gì để mất. Con đường sống của họ là tranh đấu.

Họ đã bày tỏ thái độ chính trị và hành động chính trị.

Chúng ta đã quan tâm đúng mức đến lực lượng này chưa? Sao chúng ta không kết nối với họ được?

Hàng ngàn dân oan Văn Giang, Hàng ngàn dân oan Dương Nội, Hàng ngàn dân oan Hà Tây sao không kết nối được với nhau, sao không phối hợp hành động, không ứng cứu nhau kịp thời khi bị đàn áp? Sao không kết nối được dân oan cả nước? Sao lại để 6 dân oan Văn Giang tranh đấu đơn độc với lũ côn đồ đội lốt công an?

Nếu coi cuộc tranh đấu vì Đất Nước là đúng đắn, không tuỳ hứng, không phải là hình thức trang trí cho lý lịch bản thân thì mỗi người cần phân tích và trả lời nghiêm túc cho những câu hỏi đó, nếu không, đừng trách những ông quan bấm nút trong hội trường Cuốc Hội.



3. Cộng Đồng Giáo Dân

Đây là cộng đồng mà tôi luôn ngưỡng mộ và hy vọng. Chính sách hận thù tôn giáo,đàn áp tôn giáo của cộng sản đã làm cho cộng đồng Công Giáo đoàn kết chặt chẽ hơn. Nhà Chung, Thái Hà, Tam Toà, Cồn Dầu, Mỹ Yên,… đã làm cho đồng bào công giáo nhìn rõ hơn mặt thật của đảng cộng sản. Tôi không phải là Giáo Dân nhưng tôi rất hãnh diện khi nhắc tên những Người như Linh Mục Ngô Quang Kiệt, Linh Mục Cao Đinh Thuyên, Linh Mục Nguyễn Thái Hơp, Bloger Nguyễn Hữu Vinh,…

Nếu đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo đê nhị (John Paul II) người Balan còn sống thì cộng sản Việt Nam chắc không giám lộng hành với cộng đồng Công Giáo như hiện nay.

Câu nói của Đức Giáo Hoàng John Paul II khi về thăm Tổ Quốc đã khích lệ cộng đồng Công Giáo Balan: "Các Con đừng sợ”;

- "Hãy hiện lên linh hồn của Chúa và tái sinh Mặt Đất. Mảnh đất này.” 

Chừng nào còn chế độ cộng sản độc tài thì đức tin tôn giáo còn bị hành hạ, chắc chắn cộng đồng Công giáo sẽ đồng hành cùng Dân Tộc tranh đấu cho đức tin, cho một xã hội công bằng.




Ba lực lượng trên là những lực lượng khiến đảng cộng sản phải khiếp sợ.

Làm thế nào để phát huy được sức mạnh đó, kết nối được sức mạnh đó là câu hỏi cho những người tranh đấu nghiêm túc.

Thật ra, từ khi thấy được sức mạnh của công nhân qua những cuộc đình công từ những năm đầu của thế kỷ 21, một số anh chị em trong nước như luật sư Nguyễn Văn Đài, luật sư Lê Thị Công Nhân, anh Nguyễn Khắc Toàn, chị Trần Khải Thanh Thuỷ, anh Lê Trí Tuệ,… đã chú ý đến lực lượng này và thành lập tổ chức để giúp đỡ và bênh vực quyền lợi của công nhân. Ngày 20.10.2006, Công Đoàn Độc Lập Việt Nam đã ra mắt. Ngày 27.10.2006 tại sảnh đường Quốc Hội nước Cộng Hoà Ba Lan đã diễn ra cuộc Hội thảo Quốc tế về "Quyền của Người Lao Động tại Việt Nam”. Hội Nghi quy tụ gần 70 đại biểu và khách mời khắp thế giới: Mỹ, Canada, Pháp Bỉ, Hà Lan, Đức, Tiệp, Úc, và Uỷ Ban Bảo Vệ Người Lao Động VN được thành lập. Luật sư Lê Thị Công Nhân, khách mời của cuộc Hội thảo bị giữ tại sân bay Nội Bài và bị cấm xuất cảnh. Ngày 7.01.2007, Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông do anh Đoàn Huy Chương làm chủ tịch cũng được thành lập.

Tuy nhiên, sau khi được gia nhập WTO và tổ chức hội nghị APEC tại Hà Nội, đảng cộng sản đàn áp khốc liệt những người sáng lập Nghiệp Đoàn. Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Đoàn Huy Chương lần lượt vào tù, một số người phải lánh nạn, Bạch Ngoc Dương, Trần Văn Hoà,… phải sang Mỹ tỵ nạn, Lê Trí Tuệ bị mất tích tại Căm Pu Chia, anh chị em tranh đấu cho quyền lợi của Người Lao động phải bí mật hoạt động và gây dựng phong trào. Gần 4 năm trước, Đoàn Huy Chương, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàn Quốc Hùng lại bị bắt vào tù vì giúp đỡ cho 10 ngàn công nhân nhà máy Mỹ Phong, Trà Vinh tổ chức đình công bảo vệ quyền lợi.

Nguy hiểm và khó khăn, nhưng giai cấp công nhân cần có tổ chức độc lập của mình để tranh đấu bảo vệ quyền lợi. "Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do” đã ra đời (Hợp nhất các tổ chức tranh đấu vì quyền lợi của công nhân), đã nạp đơn và đang chờ xét làm thành viên của Nghiệp Đoàn Lao Động Thế Giới (ITUC).

Dân Oan cũng cần có người đại diện của mình để kết nối, hỗ trợ và tranh đấu với nhà cầm quyền.

Thời gian qua nhiều anh chị em tranh đấu trong nước đã đến với dân oan, cuộc tranh đấu của dân oan đã được khích lệ, nhưng vì nhiều lý do, sức mạnh tranh đấu của khối này vẫn chưa được phát huy.

Nếu giai cấp công nhân và dân oan được chú ý đúng mức, nếu kết hợp được sức mạnh của ba khối Công Nhân, Dân Oan và Cộng Đồng Giáo Dân chế độ độc tài cộng sản đã tiêu tan, anh chị em Trí thức, các bạn trẻ sẽ không cô đơn khi xuống đường thể hiện trách nhiệm của mình trước Tổ Quốc, trước Dân Tộc.

4. Lực lượng tranh đấu hải ngoại:

Những năm qua, Cộng đồng Người Việt hải ngoại, các tổ chức, các đảng phái tranh đấu hải ngoại đã hỗ trợ lực lượng trong nước bằng nhiều hình thức. Hiệu quả đến mức nào tuỳ theo cách nhìn và cách đánh giá của từng người.

Theo cá nhân tôi, với tiềm năng như vậy, các Tổ chức tranh đấu hải ngoại đáng lẽ yểm trợ trong nước tốt hơn, hiệu quả hơn. Nguyên nhân? Mọi người đều biết, nhưng khó có thể khắc phục, kể cả bây giờ. Thiếu đoàn kết, đố kỵ, không thống nhất khi hành động đã làm phân tán lực lượng và giảm lòng tin đối với cộng đồng.

Các tổ chức, đảng phái đã lẫn lộn mục tiêu tranh đấu trước mắt và mục tiêu tranh đấu lâu dài. Trước mắt: Cần tập trung, đoàn kết mọi lực lượng và thống nhất hành động để đập tan chế độ độc tài. Khi chế độ độc tài không còn, lúc đó hãy cạnh tranh trong việc lãnh đạo đất nước, xây dựng xã hội dân chủ. Thế nhưng, dù chế độ cộng sản vẫn đang hiện diện, cả dân tộc đang bị kìm kẹp, các tổ chức, đảng phái đã cạnh tranh lẫn nhau, tranh dành ảnh hưởng kể cả trong và ngoài nước. An ninh cộng sản đã lợi dụng điều đó để chia rẽ, đánh phá.

Những anh chị em dấn thân trong nước chấp nhận mọi gian khổ hy sinh, bị đàn áp, bị tù đày, bị cô lập, bị phong toả mọi đường làm ăn sinh sống. Gia đình và bản thân anh chị em vô cùng cực khổ. Đáng lẽ họ phải được chi viện vật chất tối thiểu để sống, và hoạt động. Nguồn chi viện đó từ hải ngoại rất hạn chế so với yêu cầu của anh chị em trong nước.

Phải chăng cộng đồng người Việt hải ngoại quá nghèo, không có khả năng? Không đúng. Vì hàng năm bình quân có trên 10 tỷ USD kiều hối gửi về nước. Những năm qua, nhiều tổ chức từ thiện, nhà chùa chỉ trong một đợt ngắn đã quyên góp được hàng chục, hàng trăm ngàn đô la. Mới đây nhất, trong một thời gian ngắn, VOICE do LS Trịnh Hội tổ chức đã quyên góp được trên 200 ngàn đô-la giúp nạn nhân bão Hải Yến tại Philipin.

Cộng đồng người Việt hải ngoại không tin các tổ chức, các đảng phải.

Đề nghị thành lập một "Quỹ yểm trợ dân chủ” độc lâp. Thành phần đứng tên và ban điều hành gồm những nhà hoạt động có uy tin trong các lĩnh vực: văn hoá, khoa học, xã hội, tôn giáo cả trong và ngoài nước. Ví dụ trong nước: Hoà Thượng Thích Quảng Độ, Linh mục Phan Văn Lợi, cụ Lê Quang Liêm, Luật sư Nguyễn Văn Đài, LS Lê Thị Công Nhân, Bloger Nguyễn Hữu Vinh; Ở Hải ngoại có nhà khoa học Dương Nguyệt Ánh, nhạc sỹ Nam Lộc, Giáo sư Đoàn Viết Hoạt, Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, nhạc sỹ Việt Dũng, LS Trịnh Hội, nhạc sỹ Trúc Hồ, Tiến sỹ Nguyễn Đình Thắng,... Khi những vị này đứng tên gây quỹ, người cho tiền tin tưởng đồng tiền của họ sẽ được chi đúng mục đích và không bị đảng phái, tổ chức nào lợi dụng. Mỗi khi gây quỹ, các tổ chức, đảng phái cùng vận động và hỗ trợ. Với niềm tin đồng tiền bỏ ra sẽ góp phần vào việc sớm dân chủ hoá Đất Nước, đồng bào sẽ không ngần ngại khi trút hầu bao.

5. Phối hợp hành động.

Hiện nay, một công việc mà anh chị em tranh đấu trong nước , các tổ chức đảng phái hải ngoại có thể phối hợp hành động:

Để cứu nền kinh tế "định hướng XHCN” đang sụp đổ, đảng cộng sản đang ra sức vận động để gia nhập "Hiệp Ước Thương Mãi xuyên Thái Bình Dương”( TPP).

Nếu nền kinh tế sụp đổ, đảng cộng sản sẽ chết.

Một trong những điều kiện mà các đối tác đặt ra cho Việt Nam là Việt Nam phải có công đoàn độc lập.

Nếu nhà nước cộng sản buộc phải công nhận công đoàn độc lập thì đây là một cơ hội lớn cho giai cấp công nhân Việt Nam. Thời gian rất gấp rút.

Mong các lực lượng tranh đấu trong và ngoài nước vì mục đích chung cùng phối hợp hành động.

Thưa các anh chị, các bạn trẻ,

Là người tranh đấu, là người hành động, trước hiện tình Đất Nước, sau cái "ngày tang khốc cho Dân Tộc Việt Nam” như lời của nhà văn Võ Thị Hảo, tôi nêu quan điểm của mình như một ý kiến để cùng thảo luận, cùng suy ngẫm, nhằm tìm hướng đi và hành động đúng, rút ngắn thời gian cho cuộc đấu tranh.

Warszawa, 02.12.2013. 

Trần Ngọc Thành
danlambaovn.blogspot.com

* Về tác giả:

Ông Trần Ngọc Thành hiện đang là Chủ tịch Ủy Ban Bảo vệ Người Lao Động Việt Nam.

Ông Trần Ngọc Thành du học Ba Lan từ năm 1967, tham gia tổng bãi khóa (đình công) của sinh viên, trí thức Ba Lan năm 1968; tốt nghiệp năm 1973.

Sau khi về nước, ông làm việc ở Tổng cục hàng hải VN, gia nhập đảng cộng sản. Trong thời gian làm việc ở VN vẫn liên hệ với các trí thức tranh đấu Ba Lan.

Năm 1988 khi Công đoàn đoàn kết sắp dành thắng lợi, theo lời mời của giáo sư cũ, ông quay lại Ba Lan làm nghiên cứu sinh. Chứng kiến các cuộc cách mạng tại các nước Đông Âu, ông viết nhiều kiến nghị đề nghị thay đổi tại VN, tuy nhiên ĐCS VN không chấp thuận và đe dọa sẽ bắt ông khi về lại VN. Sau đó ông quyết định ở lại Ba Lan, vứt thẻ đảng và tham gia tranh đấu, sau đó cùng một số bạn bè ở Ba Lan phát hành báo Đàn Chim Việt.

Tháng 10.2006 tổ chức cuộc hội nghị về quyền lao động VN tại Warszawa thủ đô nước Cộng Hòa Ba Lan,  thành lập Ủy Ban Bảo Vệ  Người Lao Động Việt Nam.

Mục đích của Ủy ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam là không ngừng phấn đấu cho mục tiêu của mình là tranh đấu vì quyền lợi của người lao động và giai cấp công nhân Việt Nam.
 

maandag 25 november 2013

ẢNH CHỤP Ở VƯỜN HOA... "dân oan" LÝ TỰ TRỌNG (Hà Nội) NGÀY 22 VÀ 24/11/2013

Lại vẫn là những nghịch cảnh
Phương Bích - ...Sang đông rồi. Ban đêm ngoài trời rất lạnh. Cứ nghĩ mấy chục con người ăn ngủ trong những cái lều rách nát này, khó mà tưởng tượng nổi nó đang diễn ra ngay giữa thủ đô. Tôi không muốn chỉ có chê mà không có khen, nhưng quả là khen không nổi...

*

Hôm trước chị Hiền Giang (nick Sông Quê) bảo:

- Có người nhờ gửi cho dân oan ở vườn hoa 10 ký lạc rang!

Tôi nhăn nhó:

- Sao không gửi luôn đến cho họ mà còn phải qua mình? 

Chị Hiền Giang tặc lưỡi: 
- Thì họ không đến được mới nhờ mình chứ!

Chiều thứ sáu tôi đạp xe qua vườn hoa, ghé vào hỏi xem họ có bao nhiêu người. Nhìn dãy lều lợp bằng các loại ni lông mới nghĩ, ngày xưa còn bảo: Quan thì xa, Bản nha thì gần. Nay dân oan đến cắm lều sát tận nách Quan, bấy lâu nay vưỡn chả được Quan đoái hoài tới.

Trước mấy cái lều này giăng ở dưới gốc cây gần giữa vườn hoa. Chắc thấy nhếch nhác quá nên giờ bị đuổi dạt vào mé cuối vườn hoa. Thấy anh cảnh sát đứng đó, tôi hỏi sao phường không kiến nghị lên cấp trên, giải quyết cho họ đi chứ, ai lại để dân ở nhếch nhác thế này sao được? Xấu mặt quá.

Anh cảnh sát miệng phả ra men bia hay rượu gì đó, bảo trên không giải quyết, đuổi người ta đi đâu bây giờ? Mà đây có phải là chỗ khiếu kiện đâu?

Nghĩ cũng phải, lù lù trước mặt Quan bao năm nay, Quan còn chả xấu hổ, đâu đến lượt lính tráng muối mặt? 

Ban đầu dân oan còn nghi ngại, sau thấy bảo có người gửi cho lạc rang thì mừng lắm, ngại ngần bảo nếu có gạo thì cho bà con một ít. Tôi về nói với chị Hiền Giang: chị ơi, họ xin gạo đấy!

Ban đầu tôi nghĩ chỉ mua 10 ký thôi, nhưng chị Hiền Giang bảo: 30 người, mỗi người 3 lạng gạo thì ăn được mấy bữa? Thế là sáng nay hai chị em lóc cóc đạp xe ra chợ gạo ở bốt Hàng Đậu, mua 60 ký gạo, nhờ nhà hàng chuyển đến vườn hoa cho bà con. Thấy bảo gạo làm từ thiện, bà chủ cửa hàng chép miệng bảo: cũng khổ! 

Tôi chụp ảnh post lên facebook, để làm yên lòng những người bạn hảo tâm. Quên không chụp cái bịch đựng lạc. Cảm ơn những người bạn hảo tâm nhá. 

Hôm nay vườn hoa lại mọc thêm mấy cái lều. Đứng hỏi chuyện bà con mà mấy bà người Hà Nội cứ "nhanh nhanh chậm, chậm" - dạy nhau nhảy Tango sát bên cạnh mình. Khổ! Thiếu gì chỗ nhảy nhót mà cứ phải lôi nhau ra ngay sát chỗ người ta ăn ở nhếch nhác thế này? Mình bảo mấy chị mấy bác dân oan, rằng chính phủ có văn bản các loại mà còn chả giải quyết được gì, thì chúng tôi cũng bó tay thôi. Thôi thì đành biết vậy, còn giúp được đến đâu hay đến đó.

Lúc dân oan cảm ơn ông chở gạo, ông ấy bảo: cảm ơn mấy bà này chứ cảm ơn gì tôi? Hu hu, thế thì cũng cảm ơn những người đóng góp ấy, chứ cảm ơn gì chúng tôi? 

Trước đó một chị than với tôi trên facebook:

“Phương Đăng Bích ơi, mình rất thương dân oan, nhưng đấu tranh kiểu đấy thì muôn đời cũng chẳng giải quyết được, chỉ tốn sức và của cải thôi”

Nói vậy nhưng chị vẫn gửi tôi năm trăm ngàn, nhờ tôi mua gì đó cho bà con.

Sang đông rồi. Ban đêm ngoài trời rất lạnh. Cứ nghĩ mấy chục con người ăn ngủ trong những cái lều rách nát này, khó mà tưởng tượng nổi nó đang diễn ra ngay giữa thủ đô. Tôi không muốn chỉ có chê mà không có khen, nhưng quả là khen không nổi.

CHÙM ẢNH CHỤP Ở VƯỜN HOA LÝ TỰ TRỌNG NGÀY 22 VÀ 24/11/2013 









 

zaterdag 26 oktober 2013

Trại dân oan ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng, Hà Nội

Trại dân oan

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2013-10-25
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này

dan-oan-11-305
Dân oan từ nhiều tỉnh thành trong một lần tập trung ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng, Hà Nội đòi nhà nước giải quyết các bất công về đất đai, ảnh chụp trước đây.
File photo



Có những trại giam do chính quyền độc tài nghĩ ra để giam giữ tù nhân chính trị. Có những trại giam dùng để thủ tiêu người Do Thái trong chế độ Đức quốc xã, nhưng cũng có những nơi mà người cùng khổ vì bị bóc lột, áp bức đã tự tập trung kéo tới tá túc trong thời gian tranh đấu cho sự sống còn của họ trong một loại trại chưa từng có trong lịch sử loài người “Trại dân oan”.
Vườn hoa Mai Xuân Thưởng Hà Nội từ nhiều năm nay đã trở thành quen thuộc với hàng ngàn dân oan từ khắp nơi trên đất nước đổ về tạm trú thân trong lúc mang đơn gõ cửa các cơ quan tiếp dân của chính phủ với niềm tin là sẽ được giải quyết những vấn đề mà địa phương áp bức. Các tỉnh phía bắc như Quảng Ninh, Thái Bình, Thanh Hóa, Hòa Bình, Sơn La, Bắc Giang, Điện Biên, Quảng Bình, Ninh Bình, Tuyên Quang… các tỉnh miền Trung và cao nguyên như Ninh Thuận, Gia Lai, Đắc Lắc, Dak Nông, Đồng Nai, Bình Phước rồi miền Nam như Tiền Giang, An Giang, Bạc Liêu, Cà Mau…hầu như không còn chỗ nào mà người dân oan không biết tới Mai Xuân Thưởng, cái tên trở thành nhà, thành một loại trại dân oan không song sắt cho những mảnh đời oan khuất này.

Quốc hội họp: niềm hy vọng mỗi năm

Chính quyền biết rõ từng con người tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng vì  người tới và đi trong gần 15 năm qua cũng bấy nhiêu khuôn mặt. Có khi họ tập trung vài chục, lúc cao điểm tới gần trăm, nhất là vào những ngày khai mạc Quốc Hội số người về đây đông hơn hẳn. Niềm tin vào đại biểu Quốc hội sẽ chú ý tới họ khiến một số rất lớn bỏ hết công ăn việc làm để khăn gói về Hà Nội kêu oan nhưng kết quả nhiều năm qua cho thấy chưa một đại biểu quốc hội nào lên tiếng chính thức tại diễn đàn về sự có mặt không đúng lúc của những con người dân không ra dân, phạm nhân không ra phạm nhân, ăn mày hay công nhân vệ sinh cũng không phải nốt.
Cuộc sống ở đây quá vất vả, người ta thì khác nhưng mấy người dân oan này thì khổ dữ lắm không có gì để mà sống, ăn rau không.
-Chị Hương
Họ không phải là dân vì nhiều người đã mất hộ khẩu, mất nhà cửa và mất cả đất đai. Họ không phạm bất cứ một tội gì để chính quyền xem họ là phạm nhân nhưng công an muốn săn đuổi, quát nạt hay cưỡng chế, đánh đập lúc nào cũng được. Họ không phải là công nhân vệ sinh nhưng người ta thấy không ít người thường xuyên nhặt nhạnh rác thải chung quanh vườn hoa để tạm sống trong khi ở quê nhà họ chưa bao giờ làm công việc này.
Họ đến Hà Nội, tự chấp nhận vào Trại dân oan vì không còn nơi nào khác họ có thể sống để theo đuổi việc khiếu kiện. Đất đai là nguyên nhân chính, trong đó có người đã theo đuổi gần hai mươi năm và cho biết họ sẽ theo tới chết. Chị Hương người An Giang cho biết:
“Cuộc sống ở đây quá vất vả, người ta thì khác nhưng mấy người dân oan này thì khổ dữ lắm không có gì để mà sống, ăn rau không chưa từng thấy. Dân oan này khổ quá rồi, sáng rau muống chiều rau muống!
Bởi vậy. Bây giờ cũng liều rồi. Bây giờ ai cũng khổ hết nằm vất vơ vất vưởng ngoài công viên. Nằm đó lang thang đó. Ăn uống thì rau muống chấm nước tương. Hùn nhau mua gạo về nấu. Tiền xe thì phải lo tiền đi tiền về.

Đất đai, tín ngưỡng

Căn cước của công dân Trại dân oan là những tờ giấy được dán lại thành khổ lớn trên ấy viết đủ thứ yêu cầu giải quyết đất đai bị trưng thu. Khi mệt họ bày những tấm giấy ấy bên vệ đường như đang bán hàng rong mà sản phẩm họ bày ra toàn những thứ đau lòng, rát ruột.
000_Hkg4836083-305
Hàng trăm người dân Hưng Yên tập trung biểu tình trước trụ sở Quốc Hội ở Hà Nội hôm 27-4-2011, phản đối chính quyền trưng thu đất đai xây dựng khu đô thị Ecopark.

Ngoài đất đai, việc bị bạc đãi, sách nhiễu vì niềm tin tôn giáo cũng làm cho hàng trăm người dân tộc thiểu số của các tỉnh miền Bắc và Tây nguyên kéo về Trại dân oan để góp thêm vào đó những tiếng kêu cứu giữa lòng thủ đô Hà Nội.
Trong vài ngày qua hơn 100 người H’Mông tập trung về đây. Anh Sự, Một dân oan từ Bắc Kạn cho biết:
“Tại vì chính quyền đến đàn áp bà con, đánh đập bà con tàn nhẫn quá. Không cho bà con đổi mới là theo phong tục mới không cho bà con chúng tôi có chỗ để ở nên bà con mới xuống đây kêu oan. Hiện tại thì có 108 người của bốn tỉnh về đây.”
Bà Lê Hiền Đức, người gần gũi với dân oan Tây nguyên kể:
“Dân oan ở tỉnh Dak nông hiện nay họ không còn tiền để đi ra nữa. Đất mất, tiền mất, nhà bị đốt. Người ta gọi là ba sạch: phá sạch, đốt sạch và những người nào ra ngăn cản thì bắt sạch! Bây giờ dân khổ quá rồi mà là dân tộc thiểu số M’ Nông.”
Chính quyền đối phó với Trại dân oan bằng nhiều cách. Bao vây bắt bớ nhưng do không thể kết tội nên khi được thả họ lại quay về trại. Rào chắn dày dặc chung quanh Mai Xuân Thưởng cũng không ngăn cản được những con người đã vào bước đường cùng: họ kéo nhau sang một trại dân oan khác có tên: vườn hoa Lý Tự Trọng.
Họ thường xuyên bị xua đuổi, nhất là những dịp lễ lạc. Nhiều nhất là bị bốc lên xe chở về quê nếu gần Hà Nội, nếu xa thì bị chở sang trại Đồng Dầu, Dục Tú, Đông Anh.
Trong khi tìm giải pháp mới để giải tán cư dân của Trại dân oan này, chính quyền đành phải chọn hạ sách: cắt nước. Giải pháp cắt nước không cho họ uống là cách chính quyền thực hiện hồi gần đây nhất, chị Ma Thị Hường, từ Cao Bằng cùng với 108 người bốn tỉnh phía Bắc khác cho biết:
“Em đòi hỏi quyền tự do tín ngưỡng thờ Đức Chúa Trời nhưng bọn em không có đạo bởi vì người ta cho là thay đổi như thế là không có nguồn gốc, làm như thế là phản động nên người ta không cho.
Về vườn hoa này được 7 ngày rồi ở đây ăn uống rất là khổ sở. Người ta thấy dân oan đi đông như vậy nên người ta còn cắt cả nước, không cho uống nước rất là khát nước. Thậm chí ngày hôm kia bà con nhịn nước cả ngày.”

Sống lang thang, chết âm thầm

Chúng tôi nói cho ngay nằm bờ nằm bụi, chị em hùn nhau chỉ có 10 ngàn cũng xong. Nấu cơm luộc rau chấm nước mắm hay nước tương. Cuộc sống tụi tôi rất là khổ.Tuy nhiên cũng được bà con ở Hà Nội người ta âm thầm giúp đỡ.
-Trần Thị Ngọc Anh
Có sống thì có chết, trại tập trung nào trên khắp thế giới cũng thế. Cụ Hà Thị Nhung, sinh năm 1937, cư ngụ tại thôn 6 xã Xuân Thành, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa khiếu kiện đất đai đã nhiều năm khi giành giật một tấm biểu ngữ với công an đã ngã ra chết. Bà là nhân khẩu bị gạch sổ đầu tiên của Trại dân oan Lý Tự Trọng.
Những ngày lễ tết thì sao? Khó thể tưởng tượng được rằng những con người khốn khổ này lại chấp nhận “ăn” Tết trong cảnh màn trời chiếu đất như vậy. Họ ngồi co ro trong giá rét của những ngày cuối đông trên chiếc ghế công viên nhìn dân Hà Nội ăn Tết. Hình ảnh của họ đã ám ảnh rất nhiều cư dân thủ đô và không ít người đã nhường cơm xẻ áo cho những người tù không có số này.
Dân oan, họ tội gì?
Họ chẳng khác mấy với tù nhân tuy nhiên người tù nào cũng được thăm nuôi trong khi đó công dân của Trại dân oan lại không có cái quyền này. Người tốt bụng Hà Nội phải đợi đến nửa đêm khi công an không còn quanh quẩn mới dám thăm nuôi những người mà họ không quen biết.
Chị Trần Thị Ngọc Anh, người dân oan có căn cước khiếu kiện gần hai mươi năm kể lại:
“Chúng tôi nói cho ngay nằm bờ nằm bụi, chị em hùn nhau chỉ có 10 ngàn cũng xong. Nấu cơm luộc rau chấm nước mắm hay nước tương. Cuộc sống tụi tôi rất là khổ.Tuy nhiên cũng được bà con ở Hà Nội người ta âm thầm giúp đỡ cho một gói mì tôm hay là âm thầm nửa đêm vì người ta không dám cho, tối 12 giờ người ta cho mỗi người một gói xôi, một cái bánh để sáng ăn lót dạ, từ chỗ đó tụi tôi lay lắt sống qua ngày.”
Không bị còng tay, không phòng giam và không người quản giáo, tuy nhiên họ không khác gì một tù nhân thứ thiệt vì ngồi trong công viên không biết đi đâu, nhìn ra bên ngoài chỉ để mơ ước nguyện vọng của mình được nhìn tới. Bao nhiêu năm kêu đòi công lý, ban đầu ước mơ được Thủ tướng xem xét: thất vọng, lại ước mơ đến Quốc hội, lại tiếp tục thất vọng. Mơ ước quay về quê với một lắng nghe tối thiểu không còn nữa trong tâm trạng chán chường, tuyệt vọng của những con người khốn khổ này.
Rất nhiều người lặng lẽ ngồi bên lề đường nhìn những con người như mình sinh hoạt bình thường với gia đình mà không khỏi cay đắng khi tự hỏi: họ có tội gì với nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam?