Posts tonen met het label Nguyễn Ái Quốc. Alle posts tonen
Posts tonen met het label Nguyễn Ái Quốc. Alle posts tonen

zaterdag 1 december 2018

Không "giấu" nữa, www.DangCongSan.vn công nhận các "tên khác" của... "Bác Hồ" : Hồ Chí Minh=Hồ Quang=Trần Dân Tiên=Nguyễn Tất Thành=Nguyễn Ái Quốc=Paul Tất Thành=Lucius=Lý Thụy=Tống Văn Sơ... v.v...

Hồ Chí Minh với các bút danh Paul Thành, Hồ Quang và Trần Dân Tiên

  • 25 tháng 11 2018
Image caption Chủ tịch nước VNDCCH Hồ Chí Minh và Tổng thống Indonesia, Sukarno

Sau nhiều năm có nhiều tranh luận, trang web dangcongsan.vn hồi năm 2015 đã có bài 'Sưu tầm tên gọi, bí danh và bút danh của Chủ tịch Hồ Chí Minh qua các thời kỳ' nói Trần Dân Tiên là một trong nhiều bút danh của Hồ Chí Minh.
Trước đây, các nguồn chính thống ở VN không nói rõ Trần Dân Tiên là ai mà lại viết được ra cuốn 'Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch'.
Bài báo cũng xác nhận thiếu tá Hồ Quang trong Bát Lộ Quân của Trung Quốc là một trong nhiều tên mà nhà cách mạng Việt Nam đã sử dụng chính thức khi hoạt động ở nước láng giềng cuối thập niên 1930.
Nhiều khiến một số bạn đọc có thể ngạc nhiên là ông Hồ Chí Minh từng dùng khác nhiều bút danh châu Âu như Jean Fort, Victor Lebon, Nilopsky, Albert de Pouvourville, Linov.
Ông cũng nhiều lần ký tên Pháp là Paul Tất Thành, Paul Thanh khi ở Pháp.
"Ngày 15 tháng 12 năm 1912, Nguyễn Tất Thành từ New York gửi thư cho khâm sứ Trung Kỳ nhờ tìm địa chỉ của thân phụ là Nguyễn Sinh Huy. Lá thư ký tên Paul Tất Thành."
Ông còn có mật danh tiếng Anh do người Mỹ đặt cho là Lucius khi Hồ Chí Minh giúp nhóm OSS chống Nhật ở vùng biên giới Việt - Trung trong Thế Chiến 2.
Ông cũng dùng nhiều tên Trung Quốc mà nổi tiếng nhất là Hồ Quang, Trương Nhược Trừng, Vương Sơn Nhi, Vương Đạt Nhân, Lý Thụy, Tống Văn Sơ, Tống Thiệu Tổ.
Có vẻ như bí danh Hồ Quang gắn liền với giai đoạn ông ở trong quân đội và có quân hàm thiếu tá của lực lượng cộng sản Trung Quốc.
Mikhail Borodin: Người sếp cũ của Hồ Chí Minh
Đảng CS dựng tượng Hồ Chí Minh ở nước ngoài
Bộ trưởng Anh từng thả Hồ Chí Minh
Cuộc chiến ít biết của quân Anh ở Việt Nam
Đây cũng là quân hàm duy nhất được biết đến của Hồ Chí Minh.
Đoạn trong bài về hoạt động của thiếu tá Hồ Quang được trang dangcongsan viết như sau:
"Hồ Quang - Hoạt động ở Trung Quốc cuối năm 1938. Nhờ quan hệ Liên Sô và Trung Quốc nên Nguyễn Ái Quốc qua Trung Quốc dễ dàng. Tại Lan Châu thủ phủ tỉnh Cam Túc, Tây Bắc Trung Quốc, Nguyễn Ái Quốc mang phù hiệu Bát lộ quân, quân hàm thiếu tá và giấy tờ mang tên Hồ Quang."

HCM Bản quyền hình ảnhApic/RETIRED
Image caption Hồ Chí Minh chơi billard
Tuy nhiên, nguồn tư liệu này chưa ghi hết rằng sang năm 1940, ông Hồ Chí Minh vẫn tiếp dục bí danh Hồ Quang.
Trang ditichphuchutich.gov.vn hồi 2011 có bài của Đặng Quang Huy cho viết:
"Đầu năm 1940, Hồ Quang từ Quý Dương đi Trùng Khánh, đồng chí Chu Ân Lai đã tiếp Người và bố trí Người ở tại văn phòng Bát Lộ Quân tại thôn Hồng Nham (Cục Phương Nam của Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng đặt tại đây).
Tháng 2/1940, được sự giúp đỡ của Đảng Cộng sản Trung Quốc, Người đến Côn Minh, chắp liên lạc với Ban Hải ngoại của Đảng Cộng sản Đông Dương. Không lâu sau, Người đã gặp đồng chí Vũ Anh (lãnh đạo Ban Hải ngoại của Đảng Cộng sản Đông Dương).
Đồng chí Vũ Anh đã đưa Người đến cơ quan bí mật của Đảng bộ Hải ngoại Đảng Cộng sản Đông Dương để gặp đồng chí Phùng Chí Kiên và đồng chí Hoàng Văn Hoan.
Sau mấy tháng Người công tác ở Ban Hải ngoại của Đảng Cộng sản Đông Dương tại Côn Minh, khoảng tháng 10/1940, Người lại qua Quý Dương (lần thứ tư) để trở về Quế Lâm và vẫn ở văn phòng Bát Lộ Quân Quế Lâm."
Như vậy, trong cả năm 1940, Hồ Chí Minh vẫn dùng bí danh Hồ Quang.

Nhiều bút danh khác nhau

Bài báo cũng cho rằng Hồ Chí Minh viết rất nhiều bài báo, dùng nhiều bút danh khác nhau để phục vụ cho công tác tuyên truyền cách mạng.
Ông cũng là tác giả nhiều sách và tư liệu về bản thân:
Năm 1949, ông ký T.T. dưới bài viết "Hồ Chủ Tịch và Văn Nghệ".
Năm 1959, ông ký bút danh Thu Giang trong bài "Bác Đến Thăm Côn Minh" trên báo Nhân Dân (12/04).
Năm 1960, ông dùng bút hiệu Tuyết Lan để viết bài "Ba Chai Rượu Sâm Banh" đăng trên báo Nhân Dân (27/04).
Cùng năm, dưới hình thức dịch lại bức thư của một công nhân tên là Jean Fort, ở Algeria, ông viết về tình cảm của một người bạn quốc tế đối với Nguyễn Ái Quốc thời ở Paris và sau này.
Cùng năm, ông dùng bút danh Trần Lam viết bài "Chuyện Giả Mà Có Thật" đăng trên báo Nhân Dân về hoạt động của Nguyễn Ái Quốc tại Thái Lan.
Năm 1961, ông ký T. Lan, viết "Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện Một Mình", đăng nhiều lần trên báo Nhân Dân trong năm, và bài "Bác Ăn Tết Với Chúng Tôi" đăng trên Nhân Dân (14/02 năm 1961).
Xem lại phỏng vấn TS Sophie Quinn-Judge về Hồ Chí Minh
Phỏng vấn GS Hoàng Tranh về 12 năm Hồ Chí Minh ở Trung Quốc
Xem thêm về chủ nghĩa Marx:
Tượng Karl Marx TQ tặng Đức gây tranh cãi
Tư tưởng Marx 'không phải là già cỗi'
Sinh viên Hội Marxist ở Nam Kinh 'bị đánh'

Chủ đề liên quan

Tin liên quan

zaterdag 6 december 2014

Hơn 20 điều nên biết về Nguyễn Ái Quốc và Hồ Chí Minh

Tuesday, December 2, 2014


Hơn 20 điều nên biết về Nguyễn Ái Quốc và Hồ Chí Minh

QLB
Phan Châu Thành (Danlambao)

 - Mọi chứng cớ về Nguyễn Ái Quốc đều không thể dẫn tôi đến Hồ Chí Minh, và mọi chi tiết về HCM càng không thể đưa tôi về xứ Nghệ. Cuối cùng, có đến 16 bằng chứng chia nhau đi về hai hướng “bắc-nam” như thế (những điều khác biệt), dẫn dắt tôi đến nghi án mạng NAQ, và 4 nhóm bằng chứng rất “nhất quán” với nhau khiến tôi vẫn phải kết luận NAQ rất giống, thậm chí “có họ hàng” với HCM, hay ngược lại. Kèm theo tất cả sẽ có 20 bình luận, của tôi, cho 20 điều nên biết về NAQ và HCM...


*
Hồ Chí Minh: “Nguyễn Ái Quốctôi...”

Tháng giêng năm 1949, tạp chí “Sinh hoạt nội bộ” kỳ thứ 13 của Việt Nam có đăng tải một bài viết nhan đề “Đảng ta” do Hồ Chí Minh viết dưới bút danh Trần Thắng Lợi. Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia đã đưa “Đảng ta” vào Hồ Chí Minh toàn tập, tập 5, trang 547 như sau:

“Năm 1929 (chính xác là ngày 19 tháng giêng năm 1929), trong khi đồng chí Nguyễn ái Quốc đi vắng, Việt Nam Thanh niên cách mạng đồng chí hội khai toàn quốc Đại hội ở Hương Cảng. Đại biểu Bắc Kỳ đề nghị tổ chức đảng cộng sản, bị gạt đi, liền bỏ hội nghị ra về...

Cuối năm 1929, đồng chí Nguyễn ái Quốc trở lại Tàu (chính xác là ngày 20 tháng giêng năm 1930), cùng với đại biểu các nhóm khai hội ở Hương Cảng.

Trong 7, 8 đại biểu, ngoài đồng chí Nguyễn Ái Quốc và tôi, nay chỉ còn đồng chí Hồ Tùng Mậu và đồng chí Trịnh Đình Cửu, đồng chí Tản Anh và vài đồng chí nữa đều oanh liệt hy sinh cho Đảng và cho dân tộc lâu trước ngày Cách mạng Tháng Tám. Để giữ bí mật, các đại biểu khai hội bên sân đá banh của người Tàu. Vừa giả xem đá banh, vừa bàn bạc về Đảng.

Sau cuộc bàn bạc sôi nổi, và sau lời giải thích rõ ràng của đồng chí Nguyễn ái Quốc, mọi người đều tán thành thống nhất cả ba nhóm thành một đảng. Thế là Đảng ta chân chính thành lập...” (Trần Thắng Lợi, tức Hồ chí Minh). 

Chỉ một điều đó thôi cũng đủ thấy rõ Nguyễn Ái Quốc (NAQ)Hồ Chí Minh (HCM) là hai người khác nhau. Nếu không, HCM là kẻ tâm thần nặng mới có thể nhầm “mình với mình” như vậy. Thế nhưng sau này, khi đã là chủ tịch đảng và chủ tịch nước, sau Đại hội đảng lần III năm 1960, thì HCM lại dùng bút danh T.Lan “vừa đi trên báo đảng Nhân Dân vừa kể lại”, năm 1961, chuyện mình chính là NAQ hay Nguyễn Tất Thành (NTT)... theo nội dung “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch” của Trần Dân Tiên mà đến nay còn chưa rõ xuất xứ cuốn tiểu sách (không có bản thảo) và chưa rõ tác giả, nhưng in ở tận Thượng Hải năm 1949-1950...

Thế mới có chuyện, lắm chuyện rối mù, mờ ám, dù rất rõ ràng thế rồi về NAQ/NTTHCM.

Những điều tôi viết trong bài này chỉ là gom lại hay liệt kê lại những điều mà trong và ngoài nước ai ai hiện nay cũng biết về Nguyễn Ái Quốc (NAQ/NTT, từ 1990 đến khoảng 1930-1932) và Hồ Chí Minh (HCM, từ khoảng 1930-1932 đến 1969), gồm 20 điều nên “ghi nhớ”, chia thành hai phần: 16 điều khác biệt rõ ràng và 4 điều giống nhau hoàn toàn.

Tại sao lại nên ghi nhớ mà không phải chỉ nên biết? Nên ghi nhớ để có chính kiến của riêng mình về điều đó, bởi vì đảng CSVN suốt 70 năm nay bằng mọi cách cấm dân Việt trong nước nhìn nhận và suy nghĩ độc lập về chúng (NAQHCM) để tự có kết luận của mỗi người về “chúng là ai?”, vì đảng muốn chứng minh “chúng tuy hai mà một”. Với bài này, tôi cũng không kết luận “chúng không phải một mà hai” thay cho bất kỳ ai, tôi mong mọi người tự làm điều đó. Nếu tôi có ý nào đó như kết luận thì chúng là của cá nhân tôi thôi, còn bài viết chỉ như danh mục 20 điều giống và khác nhau nên biết về NAQ và HCM cho những người quan tâm đến đề tài “nhạy cảm” với đảng và rất quan trọng với lịch sử dân tộc Việt, mà thôi.

Tại sao tôi nói là quan trọng? Bởi vì rớt cái “mặt mo” HCM khỏi NAQ thì HCM chính là giặc Tàu, đảng không còn lừa bịp được chính các đảng viên của mình được nữa, và hàng chục triệu kẻ “ăn” theo đảng. Chứ còn đại đa số dân Việt tự làm tự ăn và bị đảng cướp miếng ăn đất sống đã chả coi Hồ ra thứ gì nữa rồi, vì những gì y và đảng đã làm, dù y là ai. Đó là điều đầu tiên bạn và tôi nên biết về NAQ/HCM.

Nghiên cứu tiểu sử HCM hay điều tra nghi án mạng NAQ?

Cuộc nghiên cứu tiểu sử HCM với đa số sử gia chuyên và không chuyên, trong nước hay nước ngoài, đều đều húc phải quá nhiều những chi tiết quá mâu thuẫn nhau dẫn đến việc phải đề ra và điều tra hay che đậy nghi án mạng NAQ, hay nghi án “ve sầu lột xác” HCM - kẻ chỉ vào chục năm cuối đời (từ khoảng 1959 đến 1969) mới dám tự nhận mình là NAQ thời trước 1930. Và điều đó tùy thuộc vào quan điểm hay mục đích của mỗi người muốn tìm hiểu tiểu sử Hồ để làm gì: tìm hiểu sự thật lịch sử về Hồ bất kể nó là gì (các sử gia chân chính), hay để chứng minh những định đề đã được đảng công bố lâu nay về Hồ và đảng (những kẻ bồi bút của đảng)?

Cuộc phiêu lưu với lịch sử VN hiện đại của tôi là vì mục tiêu tìm hiểu sự thật lịch sử, dù tôi không phải một sử gia chuyên nghiệp, cũng vậy, cũng đã biến thành một cuộc điều tra nghi án mạng NAQ/HCM, từ nhiều năm nay. Mọi chứng cớ về NAQ đều không thể dẫn tôi đến HCM, và mọi chi tiết về HCM càng không thể đưa tôi về xứ Nghệ. Cuối cùng, có đến hơn một tá (16) nhóm/loại bằng chứng chia nhau đi về hai hướng “bắc-nam” như thế (những điều khác biệt), dẫn dắt tôi đến nghi án mạng NAQ, và 4 nhóm bằng chứng rất “nhất quán” với nhau khiến tôi vẫn phải kết luận NAQ rất giống, thậm chí “có họ hàng” với HCM, hay ngược lại. Kèm theo tất cả sẽ có 20 bình luận, của tôi, cho 20 điều nên biết về NAQ và HCM...

16 điều khác biệt rõ ràng giữa NAQHCM

Tôi chỉ xin điểm qua tóm tắt 16 nhóm/loại bằng chứng hay chi tiết tiểu sử cá nhân khác biệt nhau rõ ràng giữa NAQ và HCM, vì ai ai cũng biết rõ hay có thể tự kiểm tra chi tiết dễ dàng từ rất nhiều bài viết khảo cứu về NAQ/HCM trên mạng hoặc/và đã in thành sách, báo... của cả hai lề.

Thứ nhất, về năm sinhNAQ/NTT tự khai và đảng công bố là sinh năm 1890 khi đi xin việc hay xin học với chính quyền Pháp năm 1912 và khi sang Moscow năm 1924, còn HCM khai khi xin dự Đại hội VII của QTCS ở Moscow vào tháng 8 năm 1935 là HCM sinh năm 1900, cách nhau đúng 10 năm.

Bình luận 1: Có vẻ giai đoạn đầu khi xuất hiện ở Moscow “lần thứ hai” từ tháng 6 năm 1934 (lần đầu với HCM), 18 tháng sau khi ra tù ở Hồng Kông (tháng 12/1932), HCM vẫn không biết gì nhiều về mình-NAQ trước đó ở Moscow đã làm gì.

Ví dụ, để dự Đại hội VII của QTCS3 tháng 5/1935 HCM đã khai: Tên Teng Man Huon, bí danh Lin, sinh 1900, quê quán Đông Dương, bị tù 2 năm và ra tù năm 1933, đã tham gia Quốc tế CS, Quốc tế Thanh niên, Quốc tế Công đoàn..., và nhiều chi tiết sai hay mù mờ khác. Đã có Bí danh Lin để dùng rồi sao không khai tên thật/chính thức là Nguyễn Ái Quốc hay Nguyễn Tất Thành đi? Quê quán Đông Dương thì... chỉ có người ngoại quốc mới ghi về người Việt (hay Lào, Campuchia) như thế! Còn Tống Văn Sơ/HCM ra tù ở HK năm 1932 cơ mà, sao có thể ghi là 1933? Sao lại nói dối tổ chức mình tham gia QTCS, QTTN và QTCĐ, trong khi NAQ lúc đó chỉ duy nhất là thành viên của Quốc tế Nông dân (ủy viên đoàn chủ tịch) mà Tổng Thư ký là Domban (Balan)? Và NAQ được QTND/Domban cử đi Tàu phụ trách phong trào nông dân - làm việc với Quốc Dân đảng KMT của Tôn Trung Sơn (vì CSLX coi KMT và Trung hoa Dân quốc của Tôn là phong trào nông dân)... Tóm lại, HCM vừa xuất hiện đã với hàng loạt sai lệch trong tiểu sử rồi, không chỉ về năm sinh 1900 làm NAQ/NTT trẻ ra 10 tuổi.

Thực tế thì HCM còn không biết gì về NAQ và công khai phủ nhận (với nhiều người, ví dụ với giới báo chí ở Paris năm 1946) việc mình là NAQ dài dài từ 1934 đến tận khoảng 1958-1960, cho đến khi Hồ được Trần Dân Tiên giúp cung cấp tài liệu “về mình”...

Thứ hai, về hình tướng học (mặt mũi, tai mắt...)

Đây là mặt mũi NAQ/NTT năm 1921:

Và đây là HCM năm 1933:

Bình luận 2: Rất nhiều người nói về sự khác nhau về nhân tướng học (mặt mũi, tai mắt...) rồi, nên tôi bình luận nữa, vì đây là đề tài để “cãi chày cãi cối” của CSVN như bịa ra vụ bà Thanh (chị NTT) nhớ em đi câu cá bị sứt tai phải (cho nó giống HCM) trong khi tai NTT không bị sứt...

Thứ ba, về nhân chủng học (theo hộp sọ). Xem hình NAQ và HCM ở phần 2 trên, để ý phần hộp sọ, xương trán của NAQ và HCM khác hẳn nhau.

Bình luận 3: Tương tự bình luận 2, mỗi người hãy tự quan sát hay tự tham khảo các chuyên gia cho mình về điều này.

Thứ tư, về chiều cao cơ thể, NAQ là người thấp, cao chừng 152-154cm, còn HCM lại rất cao, chừng 170-172cm. Và HCM còn có chiều cao thay đổi nữa (tùy thời kỳ công tác)!

Đây là HCM với Võ Nguyên Giáp năm 1944 ở trong rừng Pắc Bó (nay đã thuộc đất Tàu):



Còn đây là HCM với Phạm Văn Đồng năm 1946 ở Pháp:


Bình luận 4: Giáp là kẻ rất lùn, vì thế có lẽ y thần tượng Napoleon từ bé. Riêng chỉ về chiều cao thôi thì tôi đồng ý Giáp xứng đáng là học trò của Napoleon, và chỉ duy nhất vì thế thôi. Thế mà năm 1944 HCM chỉ cao hơn Giáp chút xíu, cỡ 146cm +/- 5cm. Nhưng từ năm 1946 thì Hồ lại “nhổ giò”, cao ngang ngửa Đồng là kẻ có chiều cao ổn định trên 172-175cm, thuộc loại “cây sào” ở VN thời đó. Ở tuổi 50s, trong rừng, ngày nào cũng rượu với gái nạ dòng thay phiên (như Trần Đĩnh kể), và sau vài năm Hồ cao lên chừng trên 20cm! Hèn chi ngày nay các đệ tử của Hồ đều cố quyết liệt “học tập tư tưởng đạo đức của Hồ” bằng thật nhiều rượu và gái, còn khoản “trong rừng” thì chúng sáng tạo thay bằng thịt rừng... để mong cao lên bù cho những lúc chúng luôn phải sống quì lạy... Pắc Pó?!

Thứ năm, về thời gian lần đầu NAQ từ Pháp đến Moscow, theo hồ sơ đảng CSLX lưu trữ và công bố sau này, NAQ đến Moscow lần đầu vào đầu tháng 7 năm 1923 sau khi nhập cảnh qua cảng Petơrograd ngày 30/6/1923 dưới tên Chen Vang bằng thị thực do Đặc mệnh toàn quyền LX tại Đức ký ngày 25/6/1923, có nghĩa là vào đầu mùa hè. Còn T.Lan tức HCM thì kể lại: Bác đến Nga vào mùa đông, mọi vật đều bị tuyết phủ trắng xóa như một thế giới bằng bạc. Có ngày rét đến 42 độ dưới 0...” - tức là vào giữa mùa đông? Lệch nhau đúng 180 độ, hay 6 tháng?

Lời bình 5: Sở dĩ HCM/T.Lan nói NAQ “đến Moscow vào mùa đông thay vì vào mùa hè (tháng 7/1923) lại còn kể cái lạnh đến âm 42 độ, có lẽ vì mùa thu năm đó lạnh, ngày 10 tháng 10/1923 NAQ đã gặp Tưởng Giới Thạch và Trương Phát Lôi (cùng dự Quốc tế Nông Dân I năm 1923), rồi mùa đông đến càng lạnh khi Lenin chết vào tháng 1/1924, NAQ mới lại gặp gỡ các đồng chí Trung cộng trong dịp tang lễ đó nữa... mà gặp ai NAQ cũng “tôi vừa từ Paris đến” nên chắc các đồng chí Trung cộng đã kể lại thế làm cho T.Lan/HCM “nhớ nhầm” chăng? Chứ làm sao NAQ quên được các đồng chí CS Đức đã giúp NAQ vào Nga lần đầu tháng 7/1923 khi ở khắp Châu Âu và cả nước Nga là mùa cuối xuân đầu hè khắp nơi đầu tươi xanh rực rỡ chim hoa? Làm sao nhầm mầu xanh hoa lá ấm áp nhất năm với mầu trắng băng giá âm 42 độ của 6-7 tháng sau được? Bởi vì, cái vụ tháng 7/1923 chỉ lộ ra mấy chục năm sau khi LX tan rã năm 1990 còn T.Lan/HCM lại vội “kể chuyện” năm 1961 (theo lời kể của Trần Dân Tiên năm 1949 từ Thượng Hải), sớm mất gần 30 năm?...

Thứ sáu, về sức khỏe hay bệnh đặc trưngNAQ bị lao phổi do điều kiện sống khó khăn tại xứ lạnh nhiều năm, năm 1932 trong tù Hong Kong bị lao nặng và có tin đã chết vì lao, còn HCM lại nghiện thuốc lá nặng và uống nhiều rượu, gái vẫn khỏe... Năm 1964 HCM còn đòi về Tàu lấy vợ...

Bình luận 6: NAQ chết vì lao năm 1932 trong tù hay không là điều còn đang tranh cãi, nhưng không ai tranh cãi việc NAQ bị lao nặng suýt chết năm 1932. Ngược lại, từ 1940 xuất hiện ở Cao Bằng HCM đã là kẻ nghiện rượu và thuốc lá nặng. Chỉ sau chưa đầy 8 năm bôn ba gian khó mà bệnh án đặc trưng hay sức khỏe của NTT/NAQ thay đổi thần kỳ vậy sao? Các chuyên gia, bác sĩ về bệnh học trả lời rằng: đó là điều không thể, hay phi lý.

Thứ bảy, về giọng nóiNAQ nói giọng Nghệ nhẹ đặc trưng. Còn HCM là kẻ có giọng nặng gẫy của ba Tàu cố nói tiếng Nghệ, phải nhấn từng câu nghe nó rời rạc. Tôi biết vài người nước ngoài nói tiếng Việt giọng Nghệ vì có thầy dạy tiếng Việt là người xứ Nghệ cũng có giọng nói như của Hồ, không khó khăn gì.

https://www.youtube.com/watch?v=A6A6anUzNgI&feature=player_embedded


Bình luận 7: Nhiều người cho rằng người nước ngoài không nói được giọng Nghệ, nên ai nói được giọng Nghệ thì không phải người ngoại, là sai. HCM là một trường hợp như vậy. Nhưng dù “khá”, HCM vẫn không nói được giọng Nghệ luyến và ngân ở cổ, mà chỉ luyến được ở vòm miệng thôi.

Thứ tám, về tác phong ăn mặcNAQ có tác phong ăn mặc kiểu Tây (Pháp) của những người Việt sống bên Tây: luôn mặc sơ mi, mang carvat, áo vét, quần tây, đi giày tây..., nhất là khi chụp hình. Còn HCM thì thôi rồi, vô cùng luộm thuộm, thậm chí như hơi... dơ dáy kiểu Tàu! Ngay như Giáp, không được đi Tây như NAQ, và ở trong rừng với Hồ, mà cũng diện bộ vét trắng thắt carvat! Sau này ra khỏi hang Pác Pó thì HCM cũng không bao giờ mặc đồ tây, mà chỉ mặc đồ cán bộ Tàu (bộ đại cán).

Bình luận 8: Ăn mặc là vấn đề thói quen và văn hóa cá nhân từ bé, không bỏ và không thay đổi được. Chỉ nhìn cách ăn mặc đã đủ biết NAQ và HCM có tác phong ăn mặc ngược nhau hoàn toàn, là do xuất xứ văn hóa khác nhau: Tàu và Việt lai Tây...

Thứ chín, về nét chữ, NAQ/NTT có nét chữ mềm, chỉnh chu của người quen viết chữ Latin (thể hiện trong các đơn xin việc từ 1912), còn HCM nét chữ nhịn, gãy, cứng, rời rạc như gà bới đặc trưng của người chỉ quen viết hán tự từ nhỏ...

Bình luận 9: Ai cũng phải ngỡ ngàng và phì cười về độ “gà bới”, thiếu nét, sai dấu, vụng về... trong nét chữ tiếng Việt của HCM, trừ bọn mấy triệu đảng viên cộng sản thì cứt của HCM chúng cũng thấy thơm nên chúng không bao giờ dám nói đến trình độ i tờ tiếng Việt của “cha già dân tộc”...

Thứ mười, về văn phong và khả năng tiếng Việt: Tương tự với nét chữ, văn phong tiếng Việt của NAQ là bình thường, nhưng của HCM là rất ngây ngô, là văn phong của người Tàu học tiếng Việt.

Bình luận 10: Có vô số chi tiết, ví dụ về văn phong không thuần Việt của HCM trong vô số “tác phẩm trứ danh” của Hồ mà đảng CSVN giữ như giữ mả tổ chúng, khắp nơi nơi, ai cũng có thể kiếm tra. Tôi có thể viết riêng một bài 5-10 trang về đề tài này, nhưng vì bài này sẽ quá dài (đã quá dài) nên tôi xin bỏ qua ở đây.

Thứ mười một, về văn phong và khả năng tiếng Tàu và Pháp: Trong chuyến đi lần đầu đến Tàu cộng, từ tháng 11/1924 đến tháng 5/1927 NAQ lúc này bí danh công tác tại Tàu là Lý Thụy, là phiên dịch tiếng Pháp trong phái đoàn của Borodin tổng đại sứ của LX tại Trung hoa Dân quốc của Tôn Trung Sơn (Quốc Dân đảng), là đại diện của Quốc tế Nông dân. Suốt thời gian đó NAQ làm việc bằng tiếng Pháp (khi viết báo hay báo cáo), tiếng Nga (với đoàn của Borodin) và Việt khi mở một số lớp đào tạo cho thanh niên nông dân VN do Borodin và Quốc dân đảng của Tàu tài trợ. Thậm chí, ngày 14/1/1926 NAQ được mời phát biểu tại Đại hội lần II của Quốc Dân đảng Tàu - Kuo Min Tai với tư cách là thành viên đoàn chủ tịch Quốc tế Nông dân I, cũng bằng tiếng Phápcó phiên dịch ra tiếng Tàu. Vậy mà chỉ hơn hai năm sau, sau khi bôn ba các nước Nga, Đức, Bỉ, Ý, Thái, Xiêm..., tháng 12/1929 trở về Tàu lần 2 HCM đã thông thạo tiếng Tàu hoàn toàn và đồng thời quên hết tiếng Nga, Pháp, Anh... HCM lại làm việc riêng với người Tàu bằng tiếng Tàu... Rồi năm 1938 xuất hiện ở Tàu lần 3 HCM đã là thiếu tá Hồ Quang trong quân đội Tàu, có trình độ tiếng Tàu ở bậc trí thức!

Bình luận 11: Không ai hiểu HCM học tiếng Tàu khi nào trong điều kiện nào? Khoảng trống duy nhất mà HCM có thể học tiếng Tàu là từ tháng 12/1932 đến tháng 6 năm 1934 khi ra khỏi tù Hong Kong nhưng chưa đến lại Moscow lần 3.

Thứ mười hai, về biểu hiện văn hóa gia đìnhNAQ rất có hiếu với cha (viết đơn xin quan Pháp tha tội cho cha là Nguyễn Sinh Sắc, và xin việc cho cha...), còn HCM sau hơn 30 năm xa nhà mà suốt 24 năm (từ 1945 đến 1969) chỉ về quê Nghệ An một lần vội vã, và khi anh (ông Cả Khiêm) và chị (bà Thanh) còn sống không về thăm, họ chết HCM cũng không về ma chay giỗ lễ...

Bình luận 12: Tôi nghĩ Hồ thà mang tiếng bất hiếu với những kẻ không phải cha mẹ mình còn hơn nếu về xứ Nghệ gặp “họ hàng” lại lòi ra mình không phải dân Nghệ thì khốn! Với lại Hồ rất có hiếu đấy chứ, thường xuyên về Tàu thăm hỏi chăm lo gia đình Tàu của mình đấy chứ!

Thứ mười ba, về biểu hiện văn hóa sắc tộc, NAQ/NTT rất lễ phép và tôn kính các bậc trên như với Cụ Phan Châu Trinh (thường kính cẩn gọi Cụ Phan là Hy mã Đại nhân), còn HCM thì không những không tôn kính mà còn hỗn hào với Đức Thành Trần (Trần Hưng Đạo) của cả dân tộc Việt, thể hiện qua bài thơ ở Đền thờ Trần Hưng Đạo ở Côn Lôn, Kiếp Bạc (mà Hồ dám hỗn xược xưng ông-tôi với Đức Thánh Trần).

Bình luận 13: Tôi đã có một bài chửi Hồ về tội này - tội hỗn với Đức Thánh Trần. Tôi muốn viết một bài nữa về tội 24 năm làm “cha già dân tộc” mà chỉ một lần tiện đường ghé qua Đền Hùng - vị vua Tổ của Dân tộc, không thèm làm lễ thắp nhang gì, ngồi xây lưng dạng chân ra dạy bảo quân lính. Trong khi đó, hầu như năm nào HCM cũng lần mò về Tàu cộng, và về đó thì Hồ đi khắp các đền thờ để cúng lạy...

Thứ mười bốn, về tác phong cầm bút viết, không có ảnh lưu về cách cầm bút của NAQ, còn ảnh HCM thì cầm bút máy mà thẳng đứng và chìa ra đầu ngón tay như người Tàu cầm bút lông viết chữ Tàu...

Xem hình Hồ “làm việc” sau:

Bình luận 14: Cầm bút thế thì chỉ có chọc thủng giấy thôi chứ viết được gì? Nhưng vì từ bé chắc Hồ chỉ được dạy viết bút lông nên quen tay rồi...

Bút tích của NQA/NTT trong lá thư xin học trường Pháp năm 1911 
và bút tích của HCM trong di chúc
Thứ mười năm, về tác phong ăn uốngNAQ ăn uống đạm bạc, còn HCM thích ăn món ngon kiểu Tàu, luôn có cán bộ Ban Hoa vận bên cạnh phục vụ đồ Tàu khi trong rừng, về Hà Nội thậm chí thỉnh thoảng đại sứ Tàu là Trương còn đến nấu ăn riêng cho y.

Bình luận 15: tác phong ăn uống là cái có thể tập rèn tùy theo điều kiện xung quanh, nhưng khi người ta làm vua như HCM thì đó là tác phong, thói quen từ quá khứ. Lẽ ra quá khứ của HCM phải là NAQ tức theo đồ ăn Tây, nhưng không, Hồ chỉ thích đồ Tàu...

Thứ mười sáu, về tình cảm vợ conNAQ được Lý Dĩnh Siêu là vợ Chu Ân Lai giới thiệu và tổ chức cưới Tăng Tuyết Minh năm 1927 ở Quảng Châu, còn HCM năm 1958 chỉ xin đảng CSVN và đảng CSTQ cho cưới/sống chung với Lâm Y Lan là một cán bộ cao cấp của CSTQ (nhưng không được chuẩn y), năm 1968 Lâm Y Lan chết và 1969 Hồ buồn chết theo.

Còn đây là Tăng Tuyết Minh vợ Lý Thụy - NAQ cưới năm 1926 ở Quảng Châu, chia tay 1927 khi NAQ về lại LX:

Tăng Tuyết Minh (chữ Hán: 曾雪明, 19051991)

Bình luận 16: Tăng Tuyết Minh dù xinh đẹp thật đấy nhưng với HCM hình như vẫn là... vợ người ta! Còn vợ mình là Lâm Y Lan kia. Thế cho nên đến khi hôn mê Hồ vẫn chỉ gọi tên Lâm Y Lan, dù trong tiểu sử chính thức mà Trần Dân Tiên khai sẵn cho Hồ không có đoạn nào Lâm Y Lan được xuất hiện cả, chỉ có Tăng Tuyết Minh. Cuộc đời éo le, với vua Hồ cũng vậy, kịch và đời cứ lẫn lộn tréo ngoe...

Và 4 điều giống nhau tất yếu giữa NAQHCM

Sẽ là không công bằng và không khách quan nếu phủ nhận hoàn toàn sự giống nhau nếu có giữa NAQ và HCM - nhất định phải có cơ sở nào đó giống nhau lắm thì những người ủng hộ quan điểm này mới bỏ công xây dựng và “tin tưởng” vào lý thuyết NAQ là HCM của họ là đúng và có thể thuyết phục mọi người chứ. Phần này, vì thế, tôi xin trình bày 4 điểm giống nhau cơ bản, mà tôi gọi là tất yếu (chính vì thế mà) NAQ được chọn là “tiền thân” của HCM:

Thứ nhất, cả hai đều cuồng tín tôn thờ những kẻ tội đồ nhân loại và lý thuyết đấu tranh bạo lực của chúngNAQ thì sau khi bôn ba ở Pháp, Anh đã không theo các Cụ Phan Bội Châu hay Phan Châu Trinh mà chạy theo cộng sản Nga với các lãnh tụ Stalin khét tiếng tàn ác và Quốc tế Cộng sản III của y. Còn HCM thì một mực chỉ biết có và tôn thờ Mao với chủ thuyết cũng cộng sản nhưng còn tàn bạo hơn Stalin...

Bình luận 17: Tuy giống nhau, cùng chọn quan thầy là đồ tể cộng sản, nhưng HCM già dơ hơn hay “sinh sau khả ố” hơn, nên chọn Mao giỏi hơn Stalin về tài giết người và độ tàn ác, với lượng bị hại của y lên đến hàng trăm triệu người, dù Stalin đã vượt cả Hitle... Vì thế, HCM cũng vào được top ten diệt chủng mà Mao dẫn đầu với Stalin theo sau đó.

Thứ hai, cả hai đều là những kẻ thích mượn tên, gọi là trộm danh, người khác để cướp công, giành danh tiếng của họ. NAQ thì “mượn luôn” tên chung Nguyễn Ái Quốc của nhóm Ngũ Long mà NAQ là Nguyễn Tất Thành lúc đó may mắn được là thành viên non kém nhất, dù chưa xứng học trò của bốn người kia là Cụ Phan Châu Trinh, Ls. Phan Văn Trường, chí sĩ yêu nước Nguyễn An Ninh và nhà chính trị Nguyễn Thế Truyền. Bằng cách đó, Nguyễn Tất Thành cướp công/danh là tác giả của “Thỉnh nguyên thư của dân tộc An Nam” và nhiều tác phẩm khác của nhóm ký tên NAQ. Còn HCM lúc là thiếu tá Hồ Quang của tình báo cộng sản Tàu Nam Hoa thì đã “mượn” rồi cướp luôn tên Hồ Chí Minh của cụ Hồ Học Lãm.

Bình luận 18: Chúng giống nhau từ xuất xứ cái tên trở đi: đều đi “thó” của người khác. Bằng cách đó HCM cũng cướp luôn danh tiếng, các tác phẩm và cả tổ chức Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội của Cụ Lãm và những người sáng lập khác... Trong cái giống nhau thứ hai này, HCM cũng hơn NAQ ở mức độ - lần trước là mức độ tác ác của thần tượng Mao hơn Stalin, lần này là mức độ vô liêm sỉ và thô bỉ của kẻ mượn danh, ăn cắp tên tuổi danh tiếng của người khác.

Thứ ba, đi xa hơn mượn danh, cả hai đều là những bậc thầy đạo văn và trộm cướp tác phẩm, tư tưởng của người khácNAQ thì đơn giản nhận mình là tác giả (duy nhất) của những gì - tài liệu và tư tưởng trong đó - do nhóm Ngũ Long viết ra dưới tên NAQ. Còn HCM thì không chỉ trộm cả tập thơ Ngục Trung Nhật Ký của người khác (được cho là của Cụ Hồ Học Lãm), trộm tư tưởng và các ý tưởng, áng văn của nhiều người nổi tiếng khác, cả các bài thơ của bất hủ của các nhà thơ danh giá (như bài Tiết Thanh Minh của Đỗ Phủ)...

Bình luận 19: Như vậy về mức độ và phong cách trộm cắp thì dù cả hai vẫn giống nhau, nhưng HCM vẫn ở đẳng cấp tay nghề cao hơn, thường xuyên hơn...

Thứ tư, cả hai NAQHCM đều rất giống nhau ở những hành vi phản thầy hại bạn, bán đứng đồng chí mìnhNAQ thì năm 1925 ở Tàu đã lừa cùng Lâm Đức Thụ bán đứng Cụ Phan Bội Châu cho mật thám Pháp lấy tiền thưởng. Còn HCM cũng với phong cách lừa thầy phản bạn đó nhưng ở mức độ cao hơn nhiều - đã bán đứng cho Pháp và/hoặc trực tiếp cho tay chân ra tay giết hại hàng chục ngàn chí sĩ yêu nước đấu tranh cho độc lập dân tộc dù có theo cộng sản (nhưng cản đường Hồ) hay không theo cộng sản...

Ví dụ: Cuối năm 1929, khi đang ở Xiêm, được tin Việt Nam Quốc Dân Đảng đang chuẩn bị khởi nghĩa vũ trang đầu năm 1930, NAQ đã vội vã quay lại Quảng Châu báo tin hệ trọng đó cho Quốc Dân Đảng Tưởng, và qua chúng báo cho Pháp chuẩn bị. Vì thế, nhờ công của NAQ và/hoặc HCM báo kịp thời, Thực dân Pháp ở Việt Nam đã chuẩn bị sẵn sàng. Khi cuộc tổng khởi nghĩa vũ trang của Việt Nam Quốc Dân Đảng nổ ra ngày 10/2/1930 ở Yên Bái, Hà Nội, Bắc Ninh, Tuyên Quang, Hải Dương, Lào Cai, Hồng Quảng (Quảng Ninh), Hải Phòng... quân Pháp đã dễ dàng dìm những người Việt anh dũng đứng lên trong biển máu, kết thúc bằng vụ xử chém Nguyễn Thái Học, Phó Đức Chính và 11 lãnh tụ VNQDĐ khác tại Yên Bái ngày 17 tháng 6 năm 1930...

Bình luận 20: Phần này tôi không muốn bình luận, chỉ muốn khóc, vì chỉ nêu ra điều chúng giống nhau tán ác này đã làm quá đau lòng mọi người Việt yêu nước thương nòi rồi. Sự giống nhau này của chúng - NAQ và HCM đã làm đen tối và đẫm máu lịch sử hiện đại của dân tộc Việt Nam, đã tước đi mọi cơ hội đi lên mong manh còn sót lại cho dân tộc Việt Nam suốt gần một thế kỷ nay, đã đưa dân tộc vào một thế kỷ đẫm máu khác của cộng sản...

Kết luận về NAQ và HCM là của mỗi người từng người, nhưng tội ác của chúng/nó với dân tộc Việt Nam thì không thể chối cãi hay che giấu, dù chúng có giống hay khác nhau, dù chúng có là hai hay là một.

Kết: Câu chuyện thử AND của HCM/NAQ

Nhưng tại sao đảng CSVN không dùng biện pháp thử ADN để chứng minh NAQ và HCM là một người? Chúng nói là việc thử AND chỉ chứng tỏ chúng cũng bán tín bán nghi HCM có phải là NAQ, mà chúng thì tin chắc NAQ là HCM rồi nên chúng không cần thử nữa! Sự thật là chúng sợ, rất sợ thử AND sẽ làm lòi ra sự thật HCM không phải NAQ. Vì chúng biết rõ rằng HCM là người Tàu, là gián điệp Tàu.

Giả sử HCM và NAQ là một như CSVN nói đi, thì ngoài 4 điều họ giống nhau như tôi đã công nhận trên, vẫn còn ít nhất 16 nhóm chi tiết/cơ sở/bằng chứng để có thể kết luận NAQ và HCM là hai kẻ khác nhau hoàn toàn, như tôi đã liệt kê ra trên. Điều đó làm nhiều người dân hoài nghi. Từ dân hoài nghi dẫn đến dân mất lòng tin, hay dẫn đến lòng dân ly tán. Điều gì có thể lấy lại lòng tin của dân đó, đánh đổ những hoài nghi đó của dân? Chỉ có chứng minh rõ ràng chắc chắn cho dân biết NAQ và HCM là một người. Và cách chứng minh thuyết phục nhất, dễ dàng nhất là thử ADN của HCM với ADN giòng họ Nguyễn hiện nay của NAQ. Chỉ đơn giản thế là CSVN có thể thuyết phục được rất nhiều người hoài nghi HCM là người Tàu. Lợi quá lớn mà công chả mất gì, không cần mỗi năm bỏ mấy nghìn tỷ đồng tổ chức “học tập đạo đức tư tưởng Hồ” gì cả mà Hồ vẫn được tâng lên tận Cung trăng. Thế nhưng chúng vẫn không dám làm phép thử đó, vì sao? Vì chúng biết rõ rằng HCM là giặc Tàu, và chúng đã đâm lao thì phải theo lao thôi.

Thế cho nên, dù còn một cơ hội thôi thì tôi, chúng ta cũng phải cố gắng vạch trần bộ mặt tội ác và gian trá của lũ giặc Tàu Hồ. Đó là điều tôi muốn nói, tôi cố làm, và sẽ còn làm nữa khi có thể.


danlambaovn.blogspot.com

___________________________________

Những bài viết về Hồ Chí Minh / Nguyễn Ái Quốc / Hồ Tập Chương trên Dân Làm Báo:

- Tại sao chúng ta phải tiếp tục vạch trần Hồ Chí Minh? - tác giả Dân Làm Báo
- Những sự thật không thể chối bỏ (phần 15) - 
  Người chồng, người cha tồi tệ - tác giả Đặng Chí Hùng
- Sứ mệnh đích thực của “đồng chí” Trần Dân Tiên - tác giả Phan Châu Thành
- Hồ Chí Minh: Kẻ trộm thơ - tác giả Trần Gia Phụng
- Đâu là thơ thật sự của Hồ Chí Minh? - tác giả Dâu Bể Tang Thương
- Chuyện di chúc Hồ Chí Minh - tác giả Trần Gia Phụng
- Thưa Bác: cháu đếch hiểu nỗi!!! - tác giả Vũ Đông Hà
- Hồ Chí Minh là thế đấy!!! - tác giả Người Đưa Tin
- Những lừa đảo lịch sử của Hồ Chí Minh và Đảng cộng sản Việt Nam
  tác giả Cao-Đắc Tuấn
- Historical frauds by Hồ Chí Minh and the Vietnamese Communist Party
  tác giả Cao-Đắc Tuấn
- Tài đóng kịch của Hồ Chí Minh dưới mắt học giả Tây phương
  tác giả Cao-Đắc Tuấn
- Nhận định về Hồ Tập Chương trong tác phẩm "Sinh bình Khảo"
  tác giả Nhóm Hành Khất
- Thiếu tá Hồ Chí Minh - tác giả Bảo Giang
- Viết về Hồ Chí Minh - tác giả Nguyễn Hữu Tư
- Chuyện lăng Hồ Chí Minh - tác giả Trần Gia Phụng
- Học tập đạo đức hay gian ác Hồ Chí Minh - tác giả Lê Hải Lăng
- Hồ Chí Minh và Cải cách ruộng đất - tác giả Đại Nghĩa
- Dù việc đánh tráo có hay không... - tác giả Bùi Tín
- Có đúng đó là “cuộc đánh tráo không thể có”? - tác giả Phan Châu Thành
- Tại sao 1946 Hồ đã rước Pháp quay lại VN, 
   rồi lại đẩy cả dân tộc vào cuộc chiến chống Pháp - tác giả Phan Châu Thành
- Binh bài thơ xấc xược của Hồ trước vị anh hùng kiệt xuất 
   của Dân tộc Việt Nam - Thánh nhân Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn
   tác giả Phan Châu Thành
- Trần Dân Tiên và cái chết bí hiểm của Trần Đăng Ninh
  tác giả Phan Châu Thành
- Vai trò của Hồ Chí Minh trong Cải cách ruộng đất - tác giả Nguyễn Quang Duy
- Cái Z của bác Hồ - tác giả Nguyễn Bá Chổi
- “Bác Hồ” nhất định KHÔNG phải là người VIỆT NAM
   tác giả Nguyễn Bá Chổi
- Những nụ hôn vượt "biên giới" của "Bác" - The Straistimes
- “Bác Hồ” ám ảnh - tác giả Nguyễn Lộc Yên

http://quanlambao.blogspot.nl/2014/12/hon-20-ieu-nen-biet-ve-nguyen-ai-quoc.html

Những nụ hôn vượt "biên giới" của "Bác"

Chủ Tịch Hồ được bảo hãy dừng hôn các em gái
"Nó vi phạm phong tục của Indonesia"

Jakarta, Thứ 7, 03, 1959 - Chủ tịch Hồ Chí Minh của Bắc Việt, 68 tuổi, đã bị bảo một cách thẳng thừng rằng phải ngưng việc hôn hít các em gái Indonesia và tôn trọng những điều dạy của Hồi giáo.

Báo chí Indonesia đã phê bình Chủ tịch Hồ về việc thường xuyên hôn hít trong chuyến viếng thăm 10 ngày xuyên qua Java và khu nghỉ mát quần đảo Bali.

Hôm nay, ông A. N. Firdaus, tổng thư ký của Toàn Quốc hội Hồi Giáo Indonesia tuyên bố: "Những hôn hít đó vi phạm luật Hồi giáo được 90% dân chúng Indonesia tin vào".



"Ảnh hưởng"

"Hôn hít các em gái nơi công cộng cũng là một vi phạm phong tục Indonesia."

Ông Firdaus bổ túc. "Có thể chủ tịch Hồ Chí Minh bị ảnh hưởng quá nhiều bởi tuyên truyền cộng sản nên ông ta nghĩ rằng những giá trị đạo đức của Indonesia cũng tương tự như của cộng sản."

Tờ báo của cánh xã hội Pedoman, một trong những tờ báo hàng đầu của Jakarta mới đây cũng ám chỉ đến một bài chủ bút trên Harian Rakjat trong đó đã chỉ trích vụ sôi động này là "kết quả của văn hoá Mỹ" và bồi thêm rằng "chuyện hôn hít của Chủ tịch Hồ rõ ràng là sản phẩm mới nhất của văn hoá Liên Sô."

"Đoàn Kết"

Báo chí cộng sản đã nhào vào chống đỡ lãnh đạo Bắc Việt và gọi chuyện hôn hít của ông ta là "biểu lộ của sự đoàn kết và thương cảm, điều đã được thúc đẩy bởi Tổng thống Soekarno".

Tờ Harian Abadi cho rằng người trưởng khánh tân của Bộ Ngoại giao nên nói nhỏ vào tai những người khách của quốc gia rằng họ nên hành xử như thế nào".

Tờ báo cũng viết thêm: "Chúng ta thật tình không hiểu từ đâu mà những người khách ngoại quốc có cảm giác rằng ở đất nước chúng ta việc hôn hít những bà vợ và những con gái của chủ nhà là tạo nên một tục lệ cao quý.

"May mà Bác Hồ là một ông già"

Một nghị viên nữ của Nghị viện Indonesia, bà Mawardi Noor nói rằng việc hôn hít của Chủ tịch Hồ là điều đáng tiếc. "Tôi hy vọng cách cư xử của Hồ sẽ không trở thành tập quán ở đây."

Hồ Chủ tịch trở lại Jakarta hôm nay từ Bali.

Ông ta sẽ rời vào ngày mai để đi Medan, Sumatra nơi mà ông ta sẽ nghỉ tối trên đường về lại Hà Nội.

U.P.I

Nguồn: The Straits Times



http://danlambaovn.blogspot.nl/2014/08/nhung-nu-hon-vuot-bien-gioi-cua-bac.html

dinsdag 10 september 2013

“Bác Hồ” ám ảnh

“Bác Hồ” ám ảnh
Nguyễn Lộc Yên (Danlambao) - Nhân vật Hồ Chí Minh (HCM) trong thế kỷ 20 đã gây cho dân tộc Việt Nam quá nhiều hệ lụy. Vậy chúng ta thử tìm hiểu những yếu tố cốt lõi nào mà HCM đã ám ảnh đến dân tộc và non nước Việt Nam.

I- Bối cảnh lịch sử thời cận đại

Kể từ năm 1945 vừa sau Đệ nhị thế chiến, trước áp lực của quốc tế đòi hỏi chính quyền Pháp chấm dứt chiến tranh và trao trả độc lập cho nhân dân Đông Dương. Hồ Chí Minh nhân đấy lập ra nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH), nhưng chưa được bất cứ quốc gia nào công nhận. Cuối năm 1946, cuộc đàm phán giữa Pháp và Việt Minh thất bại. Đầu năm 1947, Pháp cử đại diện gặp Bảo Đại, tỏ ý muốn thành lập một nước Việt Nam độc lập. Thấy vậy, các lực lượng: Việt Nam Quốc dân đảng, Việt Nam Cách mệnh Đồng minh hội, Đại Việt Quốc dân đảng, đạo Hòa Hảo và Cao Đài; đã liên kết thành lập Mặt trận Quốc gia Thống nhất; để hậu thuẫn cho Bảo Đại đàm phán với Pháp về độc lập cho Việt Nam.

Ngày 7-12-1947, tại cuộc họp trên tàu chiến của Pháp ở Vịnh Hạ Long; Bảo Đại và Pháp ký kết Hiệp ước Vịnh Hạ Long, đã đồng thuận lập Quốc gia Việt Nam (QGVN) trên cơ sở độc lập và thống nhất một nước Việt Nam trong Liên hiệp Pháp. 

Ngày 5-6-1948, Bảo Đại lại gặp Cao ủy Pháp là Bollaert ở vịnh Hạ Long lần 2, trên chiến hạm Duguay Trouin, bản tuyên ngôn Việt-Pháp được công bố, theo đó nước Pháp thừa nhận nền độc lập và thống nhất của Việt Nam. Tháng 1-1949, Bảo Đại yêu cầu Nam Kỳ thuộc về QGVN, được Pháp đồng ý. Ngày 8-3-1949, Tổng thống Pháp là Vincent Auriol và Cựu hoàng Bảo Đại đã ký Hiệp ước Elysé xác nhận nền độc lập của VN, chính thức thành lập QGVN trong khối Liên hiệp Pháp, đứng đầu là Quốc trưởng Bảo Đại. Đến đầu năm 1950, có 35 quốc gia trên thế giới đã công nhận Quốc gia Việt Nam. Ngày 4-6-1954, Thủ tướng Pháp là Joseph Laniel và Thủ tướng QGVN là Nguyễn Phúc Bửu Lộc ký hiệp ước thỏa thuận QGVN không còn trong Liên hiệp Pháp nữa, Pháp công nhận QGVN được độc lập hoàn toàn. Đất nước Việt Nam đang gầy dựng lại nền độc lập cho nước nhà. 

Trong khi ấy Hồ Chí Minh lại đem học thuyết của Karl Marx và Friedrich Engels để thực thi chế độ cộng sản tại Việt Nam là một sai lầm nghiêm trọng. Vì chế độ cộng sản của Marx-Lenin gây cảnh bần cùng hóa nhân dân với đầm đìa nước mắt và máu, như việc “Cải Cách Ruộng Đất” đã đấu tố 123.266 người bị chụp mũ là địa chủ và phú nông, mà họ thực tế là trung nông hay bị vu khống, đã bị Việt Minh sát hại tại chỗ hay giam cầm chết lần chết mòn!. Nhân Văn Giai Phẩm là phong trào đòi hỏi tự do dân chủ của các văn nghệ sĩ và một số vị trí thức ở miền Bắc Việt Nam, khởi xướng từ đầu năm 1955 và đến tháng 6 năm 1958 thì bị Việt Minh dập tắt. Trong đấy có bài “Nhất định thắng” của Trần Dần, đã tả cảnh sống xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc, bằng những câu thơ thâm thúy:

Tôi bước đi
không thấy phố 
không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa 
trên màu cờ đỏ

Sau đó, tác giả bài thơ này bị quy tội chống phá chế độ?!.

Sau khi ký hiệp định Genève ở Thụy Sĩ vào ngày 20-7-1954, số người theo Việt Minh (VM) từ miền Nam tập kết ra Bắc không có thống kê đầy đủ. Nhưng theo Hội nghị tại Liễu Châu (Tàu) ngày 3-7-1954, trước khi ký hiệp định Genève, thì Hồ Chí Minh và Chu Ân Lai dự tính rút khoảng 60.000 người cả bộ đội và chính trị viên về Bắc và sẽ lén gài người ở lại miền Nam từ 5,000 đến 10.000 người với vũ khí chôn giấu để chờ thời cơ. Trong khi đấy, số người từ miền Bắc di cư vào miền Nam khoảng 1 triệu người. 

Tại miền Nam chính thể Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) ra đời từ ngày 23-10-1955, Tổng thống Ngô Đình Diệm và chính phủ của ông thành lập nước VNCH tại miền Nam, đồng thời giải tán chính thể QGVN. Việt Minh lại ngấm ngầm rồi hùng hổ gây nội chiến tại miền Nam Việt Nam.

Từ năm 1954 đến năm 1975, người hai miền Nam-Bắc đều là “Đồng bào”, nhưng lại tương tàn khốc liệt. Quân đội VNCH bị tử thương khoảng: 250.000 người. Quân Bắc Việt bị tử vong khoảng: 1.100.000 người, trong số này bao gồm chết vì chiến trận, chết vì bị máy bay trên đường xâm nhập vào Nam và chết vì bệnh tật. Thường dân: Việt Nam bị chết khoảng 3.000.000 người và hai nước láng giềng là: Cao Miên bị chết khoảng 70.000 người, Lào bị chết khoảng 50.000 người. Tổng số quân đội các bên, kể cả quân Mỹ giúp miền Nam; quân Tàu giúp miền Bắc... và thường dân Việt Nam, Miên và Lào, đã bị chết ước tính khoảng 4.480.000 người. Riêng người Việt bị chết khoảng 4.350.000 người (250.000+1.100.000+3.000.000). 

Thưa Đồng bào, giả sử CSVN chiếm miền Nam, rồi đem cả nước Việt hiến dâng cho kẻ thù truyền kiếp (Tàu) thì đau đớn quá! Vì tại Hội nghị Thành Đô ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990, tại thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên ở nước Tàu, giữa các giới chức cao cấp Việt và Tàu, thỏa thuận rất bí mật (đã bật mí) có nhiều nguồn tin (như wikileaks) nước Việt Nam sẽ là tỉnh Quảng Nam của Tàu vào khoảng năm 2020, tuy nhiên cần kiểm chứng thêm?! Hơn nữa, dân tôi nghe nói rằng: Năm 1975, trong khi quân Bắc Việt đang đánh chiếm miền Nam Việt Nam, do Tổng bí thư Lê Duẫn chủ động, lại tuyên bố: "Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc"?!.

II- “Bác Hồ” là Hồ Tập Chương hay Nguyễn Ái Quốc? 

Trong cuốn “Hồ Chí Minh sinh bình khảo” (Tìm hiểu về cuộc đời Hồ Chí Minh) do Giáo sư Hồ Tuấn Hùng, là người đã tốt nghiệp khoa Lịch sử của Trường Đại Học Quốc Lập Đài Loan. Nhà xuất bản Bạch Tượng Văn Hóa ấn hành tại Đài Loan vào ngày 01-11-2008, mã số của sách: ISBN: 9789866820779. Hồ Tuấn Hùng sinh năm 1949, tại Miêu Lật, Đồng La, Đài Loan, là cháu ruột Hồ Tập Chương. Tác phẩm “Hồ Chí Minh sinh bình khảo” dày 342 trang, khổ 15 x 21 cm, bìa cứng, in chữ nổi. Đã được Thái Văn dịch ra Việt ngữ vào tháng Giêng năm 2013. 

THIÊN I đã viết về ‘Hài kịch tráo rồng đổi phượng’ có đoạn ghi: “Nguyễn Ái Quốc nhiều năm đã mắc chứng lao phổi, tháng 6 năm 1931 bị cảnh sát Hương Cảng bắt, được chuyển đến bệnh xá nhà giam điều trị, đầu năm 1932 mất tích, đến khoảng giữa tháng 7 và tháng 8 thì các báo đưa tin chết vì bệnh lao phổi. Cũng thời gian này các báo Hương Cảng, Anh Quốc, Pháp Quốc và Nga Xô đều viết, sau khi Nguyễn Ái Quốc từ Singapore trở lại Hương Cảng, không rõ lý do mất tích, sau đó bị bệnh qua đời”; như vậy sau khi Nguyễn Ái Quốc chết, Cộng sản Quốc tế tráo Hồ Tập Chương thành Hồ Chí Minh?!. Mời bà con xem một bài thơ trong số 134 bài thơ “Nhật ký trong tù” từ năm 1942 đến năm 1943 của HCM, với những từ ngữ, câu văn hoặc phương ngôn thuộc ngữ hệ Khách Gia đã được tác giả chuyển hóa một cách nhuần nhuyễn sang từ ngữ Trung văn, chứng tỏ HCM rất am hiểu văn hóa Hán, lại thông thạo nhiều ngôn ngữ, từ cú khoáng đạt, ý tứ trôi chảy. 

Bài 8, trang 145: Tảo

Thái dương mỗi tảo tòng tường thượng 
Chiếu trước “lung” môn môn vị khai 
“Lung” lý hiện thời hoàn hắc ám
Quang minh khước dĩ diện tiền lai.

Nam Trân - Xuân Thủy dịch: Buổi sớm

Đầu tường sớm sớm vầng dương mọc, 
Chiếu cửa nhà lao, cửa vẫn cài;
Trong ngục giờ đây còn tối mịt, 
Ánh hồng trước mặt đã bừng soi. 

Xin lưu ý là Nguyễn Ái Quốc biết về Trung văn chưa được thông hiểu sâu sắc, chứ từ ngữ địa phương ở Khách Gia thì làm sao biết được, như từ ngữ trong bài thơ này đã dùng chữ: “Lung”, tiếng Khách (Hẹ) chỉ nhà giam, phòng giam. Người Khách Gia ở Miêu Lật khi vào nhà giam gọi là “nhập lung”, ra khỏi nhà lao gọi là “xuất lung”, giam trong nhà lao gọi là “quan lung”. Trong khi ấy, những từ với ý nghĩa trên nếu ở Trung văn lại gọi là “nhập ngục”, “xuất ngục”, hầu như không ai dùng chữ “lung”. Trong “Nhật ký trong tù”, từ “lung” được hiểu là “nhà giam”, “nhà ngục” hoặc “nhà tù”. Chữ “Lung” đã được sử dụng trong hơn 10 bài thơ trong số 134 bài thơ.

III- Nỗi buồn xuất xứ của “Cờ Đỏ Sao Vàng”

Lá “Cờ Đỏ Sao Vàng” của đảng CSVN dùng từ năm 1945 lại giống như lá cờ của tỉnh Phúc Kiến của Tàu đã dùng vào năm 1933. Tỉnh Phúc Kiến là một tỉnh của Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan). Thế mà, một số người Việt lại tôn thờ và coi là lá cờ của dân tộc thì đó là một sai lầm rất lớn. Đáng tiếc, có rất nhiều người là đảng viên của đảng CSVN đã không dám nhìn thẳng vào sự thật phũ phàng này, hay chưa biết cờ đỏ sao vàng chính là cờ làm chư hầu?!. Dân tôi băn khoăn, nếu lá cờ này do Hồ Tập Chương đã lấy từ cờ của tỉnh Phúc Kiến để làm quốc kỳ nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” là một âm mưu Hán hóa, xin khỏi bàn. Còn nếu đích thật là Nguyễn Tất Thành hay Nguyễn Ái Quốc còn sống với tên HCM lại cố dùng “Cờ Đỏ Sao Vàng” là HCM đã manh nha làm chư hầu cho ngoại bang từ năm 1945!. Nên năm 1958, HCM đã đồng lõa với thủ tướng Bắc Việt là Phạm Văn Đồng gởi công hàm cho Tàu cộng, dâng hiến biển Đông của ta cho Tàu là không có gì lạ?!

IV- Cảm nghĩ về “lăng bác” hay đưa di ảnh vào chùa miếu

Nếu ai chịu khó bỏ tiền mua vé vào xem “lăng bác” thì thấy: “Thi hài Hồ Chí Minh đặt trong hòm kính, qua lớp kính trong suốt, thi hài để nằm ngửa trong bộ quần áo ka ki bạc màu, dưới chân vẫn bị mang đôi dép cao su”. Dân tôi nghĩ tất cả các nước trên thế giới, chỉ có sở thú mới bán vé cho người ta vào xem thú vật, chứ người đã mất thì “nghĩa tử là nghĩa tận”, dù người ấy là Hồ Tập Chương trá hình để thực hiện ý đồ Hán hóa, hay Nguyễn Ái Quốc đã “bán nước cầu vinh” cũng không nên nhẫn tâm hành hạ xác người chết như vậy. Dân tôi mong mỏi quí ngài quyền thế trong đảng CSVN cũng như các quan chức tai to mặt lớn trong chính quyền VN hiện nay, sớm hồi tâm nghĩ lại cho thi hài này được chôn cất như thường dân, đừng tiếp tục hành hạ trông tội nghiệp! Hơn nữa, về phong thủy: Những bức tranh có màu sắc tối tăm, nặng nề nếu nhìn hằng ngày sẽ khiến cho người xem hoảng loạn tinh thần. Treo hình ảnh, chân dung người đã quá cố; có thể tạo cảm giác thương nhớ, rầu rĩ cho mọi người thân, huống hồ gì là thi thể của một người đã chết mà lại để nằm chình ình với mục đích bán vé lấy tiền?!

Dân tôi còn nghe nói rằng di ảnh của HCM đem vào chùa hay nhà thờ để thờ cúng, nếu tấm di ảnh này được để phía sau (hay dưới chân) bàn thờ Phật hay thờ Chúa, thì đây là điều tốt, vì biết đâu linh hồn HCM nghe kinh kệ lâu ngày sẽ ăn năn hối cải, mà từ đấy tội lỗi được tiêu trừ dần và hy vọng HCM sẽ được đi đầu thai thành kiếp khác?! Ngược lại, lưu ý các người đừng có lầm lẫn để di ảnh của HCM trước mặt (hay ngang hàng) với Đức Phật hay Đức Chúa, như vậy là hại HCM đấy, dù biết rằng Đức Phật từ bi, Đức Chúa bác ái, nhưng linh thần ở nơi đấy cũng khó tha thứ những kẻ đứng ngồi xấc xược, nhất là kẻ tội đồ dân tộc!

Dân tôi luôn trăn trở, nếu quí ngài quyền thế trong đảng CSVN cũng như các quan chức lớn trong chính quyền VN hiện nay xem HCM (dù thật hay giả) như cha già dân tộc, lập lăng hay thờ cúng nơi chùa miếu bằng cách cung kính, thì các ngài đã thật sự “nhận giặc làm cha” lầm lẫn quá rồi! Quê hương thật sự đen tối?!

Cuối cùng, dân tôi còn nghĩ rằng: Kẻ cướp khi muốn cướp tiền của hay chiếm đoạt ruộng vườn của lương dân hoặc gặp lúc nguy cần thoát thân thì có thể giết hại bất cứ ai, dù là: Quan lại, dân lành, nam nữ, già trẻ... nhưng kẻ cướp luôn tôn sùng, sợ sệt đại ca (thủ lĩnh) của hắn, dù đại ca của hắn là kẻ bất lương, vậy thì thủ lĩnh HCM dù thật hay giả vẫn là tội đồ của dân tộc, nếu quí ngài quyền thế trong đảng CSVN cũng như các quan chức lớn trong chính quyền VN hiện nay, còn khư khư tôn sùng HCM thì quí ngài giống đảng cướp lắm đấy! Nói đến quân cướp thì dân tôi lại không thể quên đảng cướp thường xuất hiện nhịp nhàng với công an hay đảng viên đảng CSVN, mỗi khi đàn áp Dân oan, như cưỡng chiếm ruộng vườn của lương dân ở Dương Nội Hà Đông, Văn Giang Hưng Yên, hay của Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng Hải Phòng... Dù sự thật là vậy, dân tôi cũng chưa tin hẳn Đảng Cộng sản Việt Nam và đảng cướp là một, mong quí ngài đừng phối hợp với bọn cướp hay cho công an làm đảng cướp để hại dân lương thiện nữa, vì như vậy toàn dân sẽ biết đảng CSVN là đảng cướp thật rồi đấy?! 

Nếu ai đã sống ở Sài Gòn trước năm 1975 vào thời VNCH, đều biết rằng “Sài Gòn là hòn ngọc viễn Đông” và tại miền Nam Việt Nam tiến bộ và phồn vinh hơn các nước Thái Lan, Nam Hàn, Phi Luật Tân... thế mà các nước này nhờ không có “học tập Hồ Đồ”, như “Xã hội chủ nghĩa Việt Nam” ngày nào cũng ra rả với chính sách ngu dân của dộc đảng là: “học tập và làm theo tấm gương Bác Hồ”?! Họ (Thái, Phi...) đã tiến bộ vượt qua cái nước “Xã hội chủ nghĩa” tới mấy mươi lần, là vì sao vậy?! Từ đấy, dân tôi xin thưa với toàn thể bà con có phải “Bác Hồ” đã và đang ám ảnh gây nên điêu đứng toàn dân tộc và non nước Việt Nam không?! Xin thưa thêm, nếu “Tổ quốc mình đang lâm nguy thật sự” thì xin hỏi đồng bào rằng: Chúng ta nên nghĩ gì và làm gì???!!!

Ngày 10-9-2013