Posts tonen met het label bỏ Điều 4 Hiến pháp. Alle posts tonen
Posts tonen met het label bỏ Điều 4 Hiến pháp. Alle posts tonen

dinsdag 14 mei 2013

Vì sao Hội đồng Giám mục góp ý Hiến pháp?

Vì sao Hội đồng Giám mục góp ý Hiến pháp?



Cập nhật: 10:40 GMT - thứ hai, 4 tháng 3, 2013

Hình minh họa
Hội đồng Giám mục Việt Nam nói phải 'xóa bỏ đặc quyền của bất kỳ đảng phái chính trị nào'
Trong Bản nhận định và góp ý gửi tới Ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 hôm 01/03, Hội đồng Giám mục Việt Nam không chỉ bày tỏ bất đồng với Điều 4 mà còn mạnh dạn nêu lên những mâu thuẫn, bất hợp lý trong cơ cấu chính trị tại Việt Nam và những hậu quả mà những mâu thuẫn, phi lý ấy mang đến cho người dân và đất nước.
Có thể nói từ trước tới nay chưa bao giờ các Giám mục Việt Nam thẳng thắn, công khai và mạnh dạn lên tiếng như vậy.
Điểm ‘tử huyệt’ của chế độ
Bản nhận định, góp ý của các Giám mục Việt Nam đã nêu rõ rằng “trong Hiến pháp không nên và không thể khẳng định một cách tiên thiên sự lãnh đạo của bất kỳ đảng phái chính trị nào, vì chủ thể của quyền bính chính trị chính là nhân dân”.
Và vì vậy, cần “xóa bỏ đặc quyền của bất kỳ đảng phái chính trị nào, đồng thời nhấn mạnh vai trò của Quốc hội là cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất, do dân bầu ra và là đại diện đích thực của nhân dân, chứ không phải là công cụ của một đảng cầm quyền nào”.
Với những nhận định rõ ràng và dứt khoát như vậy, một cách gián tiếp Hội đồng Giám mục muốn loại bỏ Điều 4 khỏi Hiến Pháp dù trước đó năm ngày, Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng cho rằng những ai có tư tưởng muốn bỏ Điều 4 là suy thoái đạo đức, lối sống.
Ngoài việc dám thẳng thắn điểm vào ‘tử huyệt’ của đảng Cộng sản, Bản nhận định và góp ý của các Giám mục còn nêu lên nhiều mâu thuẫn, phi lý trong cơ cấu chính trị ở Việt Nam và những mâu thuẫn, bất hợp lý ấy được thể hiện ngay trong nội dung của Hiến pháp.
Theo nhận định của HĐGM, chính những mâu thuẫn và phi lý ấy là “lý do lớn, dẫn đến tình trạng trì trệ và chậm tiến của Việt Nam về nhiều mặt. Các Giám mục kêu gọi phải có những thay đổi căn bản về “quyền con người”, “quyền làm chủ của nhân dân”, và về việc “thi hành quyền bính chính trị”, trong lần sửa đổi Hiến pháp lần này.
Tiếng nói chính thức, mạnh mẽ
Có thể nói đây cũng là lần đầu tiên các Vị lãnh đạo Giáo hội Công giáo Việt Nam công khai và mạnh mẽ lên tiếng về một việc hệ trọng của đất nước, dân tộc như vậy.
"Một cách gián tiếp Hội đồng Giám mục muốn loại bỏ Điều 4 khỏi Hiến Pháp dù trước đó năm ngày, Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng cho rằng những ai có tư tưởng muốn bỏ Điều 4 là suy thoái."
Vào năm 2002, Hội đồng Giám mục Việt Nam đã có Thư ngỏ gửi lãnh đạo các cơ quan lập pháp của Nhà nước Việt Nam. Trong Thư ngỏ đó các Giám mục Việt Nam đã nhận định rằng để “xây dựng và phát triển một xã hội nhân bản, một xã hội không làm què quặt và hủy hoại con người”, cần phải “xóa giảm những khuyết tật hiện hữu của xã hội”, như “cơ chế xin-cho” và “phát huy những giá trị nhân bản làm cho con người ngày càng trở nên người hơn, sống xứng với phẩm giá của mình hơn”.
Đó lần đầu tiên kể từ năm 1975, Giáo hội Công giáo mới công khai và mạnh dạn nêu những vấn nạn trong xã hội, đặc biệt là cơ chế xin-cho. Tuy vậy, so với những điều được nêu trong Bản nhận định, góp ý lần này, thì nội dung Thư ngỏ đó nhẹ nhàng hơn nhiều.
Trong thời gian qua có một vài Giám mục như Đức cha Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Vinh, ký vào các kiến nghị của các nhân sỹ, trí thức về các vấn đề liên quan đến tình hình đất nước. Mới đây, Đức cha Nguyễn Chí Linh, Giám mục Thanh Hóa và Đức cha Ngô Quang Kiệt, nguyên Tổng Giám mục Hà Nội, cũng ký vào ‘Kiến nghị 72’.
Vào tháng 5 năm 2012, Ủy Ban Công lý và Hòa bình thuộc HĐGM đưa ra một bản “Nhận định về một số tình hình tại Việt Nam hiện nay”, trong đó đề cập đến một số vấn đề nhức nhối, hệ trọng liên quan đến nền kinh tế Việt Nam, luật đất đai, môi trường xã hội, chủ quyền quốc gia, pháp luật, sinh thái, vai trò của trí thức, giáo dục y tế và tự do tôn giáo.
Sáu tháng sau đó cũng Ủy ban này đã có “Bản phúc trình về tình hình công lý, hòa bình và nhân quyền trong xã hội Việt Nam hiện nay”, trong đó nêu rõ những tệ nạn đang xảy ra tại Việt Nam. Sau vụ xử các thanh niên Công giáo và Tin Lành tại Nghệ An mới đây, Ban Công lý và Hòa bình Giáo phận Vinh cũng đã lên tiếng “phản đối bản án phi pháp và bất công”.
Nhưng có thế nói dù rất thẳng thắn, mạnh dạn, những tiếng nói, nhận định hay phúc trình ấy được làm tương đối đơn lẻ, ở cấp thấp và mang tính nội bộ. Chẳng hạn, Bản phúc trình của Ủy ban Công lý không được gửi cho lãnh đạo hay cơ quan nào của Việt Nam mà gửi cho các Giám mục trong HĐGM Việt Nam.
Còn Bản nhận định và góp ý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp lần này được Đức cha Nguyễn Văn Nhơn và Đức cha Hoàng Văn Đạt – Chủ tịch và Tổng Thư ký Hội đồng Giám mục Việt Nam – nhân danh HĐGM VN gửi đến Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp.
Tại sao vào thời điểm này?
Giáo hội đưa ra những nhận định, góp ý như vậy lúc này vì cũng như bao người dân, nhân sỹ, trí thức khác, từ lâu giáo dân, linh mục, tu sỹ và các giám mục Việt Nam thấy rõ những bất cập, phi lý ở Việt Nam và cảm thấy đã đến lúc phải chính thức lên tiếng.
"Sau vụ xử các thanh niên Công giáo và Tin Lành tại Nghệ An mới đây, Ban Công lý và Hòa bình Giáo phận Vinh cũng đã lên tiếng “phản đối bản án phi pháp và bất công”."
Chẳng hạn, Bản phúc trình của Ủy ban Công lý và Hòa bình đã nêu cụ thể bảy vấn nạn – nếu không muốn nói là tệ nạn – đang xảy ra tại Việt Nam, trong đó tình trạng “xử án bất công”, “dùng bạo lực để giải quyết các tranh chấp dân sự” hay “tham nhũng thành quốc nạn”.
Có thể nói những nhận định, góp ý của Hội đồng Giám mục lần này là kết quả của những ưu tư, lo lắng mà các Giám mục đã có từ trước.
Một yếu tố quan trọng khác làm các Giám mục Việt Nam lên tiếng đó là các Ngài ý thức rằng việc sửa đổi Hiến pháp lần này là một việc hệ trọng và cũng là một cơ hội có một không hai giúp Việt Nam có những thay đổi quan trọng để qua đó đất nước thực sự tiến tới tự do, dân chủ, giàu mạnh.
Ngoài ra, trong thời gian vừa qua người dân cũng như nhiều nhân sỹ, trí thức đã mạnh dạn lên tiếng góp ý và muốn có những thay đổi căn bản, quan trọng trong việc sửa đổi Hiến pháp lần này.
Và vì “không hề thờ ơ với tình hình đất nước” và muốn “góp phần nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng một đất nước phát triển vững bền, dân chủ và nhân ái” như hai Bạn nhận định của Ủy ban Công lý và Hòa bình nêu rõ, Giáo hội không thể im lặng trước sự kiện quan trọng như vậy.
Chọn đồng hành với Dân tộc
Một điểm đáng lưu ý nữa là Hội đồng Giám mục Việt Nam cũng gửi bản nhận định và góp ý đó đến “nhân dân cả nước”.
Và trong phần kết luận, các Giám mục đã nêu rõ mục đính chính của những nhận định, góp ý ấy là muốn “góp phần xây dựng Hiến pháp cho hợp lý và hợp lòng dân”, cũng như “ước mong mọi người dân Việt Nam tích cực góp phần vào việc điều chỉnh Hiến pháp, phục vụ sự phát triển toàn diện và bền vững của dân tộc Việt Nam”.
Có thể nói, qua những nhận định và góp ý ấy, HĐGM Việt Nam muốn chính thức và rõ ràng bày tỏ rằng Giáo hội luôn đồng hành với người dân, với Dân tộc Việt Nam, luôn đứng về phía người dân và với tư cách công dân của mình muốn góp tiếng nói, góp phần của mình để qua đó những quyền căn bản của người dân được tôn trọng, dân tộc Việt Nam được phát triển toàn diện, bền vững.
Cũng nên nhắc lại rằng năm 1980, các Giám mục Việt Nam đã ra một Thư chung kêu gọi con cái mình “sống Phúc âm giữa lòng dân tộc” hay “đồng hành với dân tộc”. Văn kiện này được xem như bản định hướng cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam sau biến cố 1975.
Nhưng kể từ đó, cụm từ “đồng hành với dân tộc” luôn được chính quyền Việt Nam dùng và thường được diễn giải theo hướng có lợi cho mình. Theo cách diễn giải đó, có lúc dân tộc được đồng hóa với đảng, với chế độ. Và như vậy, đồng hành với dân tộc cũng có nghĩa là đồng hành với đảng, với chế độ, hay ít ra không được đi ngược với đường lối, chủ trương, chính sách của đảng.
Qua Bản nhận định và góp ý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp lần này và với việc yêu cầu “xóa bỏ đặc quyền của bất kỳ đảng phái chính trị nào” trong Hiến pháp, Giáo hội muốn có một Hiến pháp thực sự là ‘của dân, do dân và vì dân’, chứ không phải một Hiến pháp của, do hay vì bất cứ một đảng phái chính trị nào.
Bài viết thể hiện quan điểm và văn phong của tác giả, một trí thức Công giáo hiện làm nghiên cứu tại Viện Global Policy, London.


Thêm về tin này

zaterdag 2 maart 2013

Hội đồng Giám mục Việt Nam đòi bỏ Điều 4 Hiến pháp

Thư của Hội đồng Giám mục Việt Nam gửi Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 nhận định và góp ý sửa đổi Hiến pháp
VRNs (01.03.2013) – WHĐ – Sáng ngày 01-03-2013, linh mục Giuse Dương Hữu Tình, Thư ký Hội đồng Giám mục Việt Nam (HĐGMVN), đã đến và trao Thư góp ý của Ban Thường vụ HĐGMVN cho Thường trực Ban biên tập – Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, tại số 37 Hùng Vương, quận Ba Đình, Thành phố Hà Nội.

Sau đây, chúng tôi xin giới thiệu toàn văn Thư góp ý của Ban Thường vụ HĐGMVN.




http://danlambaovn.blogspot.nl/2013/03/thu-cua-hoi-ong-giam-muc-viet-nam-gui.html



Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam đòi bỏ điều 4 Hiến Pháp Friday, March 01, 2013 5:29:00 PM
Tam quyền phân lập, trả đất, trả mọi quyền tự do cho dân


HÀ NỘI (NV) - Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam vừa gửi một bản góp ý kiến sửa đổi Hiến Pháp theo lời kêu gọi của Quốc Hội, trong đó, yêu cầu tam quyền phân lập và chính quyền phải do nhân dân trực tiếp bầu lên qua cuộc bầu cử, tức không dành quyền cai trị cho một đảng độc tài như hiện nay.

Hàng ngàn người tham dự Thánh lễ và buổi thắp nến cầu nguyện ở giáo xứ Thái Hà, Hà Nội, cho 17 thanh niên Công Giáo bị nhà cầm quyền độc tài CSVN giam giữ tù tội chỉ vì đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền. (Hình: VRNs)


Lần đầu tiên, người ta thấy Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam (HÐGMVN), cơ quan cao nhất của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, chính thức lên tiếng về chuyện chính trị quốc gia, nhất là lại đòi đảng CSVN trả lại quyền làm chủ đất nước cho toàn dân.

Trước đây, một vài lần, người ta thấy (HÐGMVN) sau các phiên họp định kỳ, gửi thư tới nhà cầm quyền CSVN trình bày quan điểm về vấn đề tự do tôn giáo, nhân quyền, vấn đề sở hữu đất đai, nhưng chưa hề đặt vấn đề thể chế, hiến pháp và quyền của người dân một cách toàn diện, và dứt khoát như lần này.

Sự “dấn thân” bày tỏ quan điểm chính trị của (HÐGMVN) qua bản Nhận định và Góp ý dự thảo sửa đổi Hiến Pháp năm 1992 (sửa đổi năm 2013)” cho người cảm tưởng các vị đứng đầu Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam cảm thấy cần phản ảnh lại quan điểm của giáo dân Công Giáo một cách tích cực, không thể cứ thụ động mãi.

Những năm gần đây, nhiều giáo phận, đặc biệt là giáo phận Hà Nội, Vinh và Sài Gòn, đã tổ chức rất nhiều buổi lễ và thắp nến cầu nguyện cho công lý, cho những người bị bách hại, tù tội chỉ vì bày tỏ quan điểm ngược với nhà cầm quyền.

Theo tin của báo mạng Truyền Thông Chúa Cứu Thế buổi sáng ngày 1 tháng 3, 2013, “Linh Mục Giuse Dương Hữu Tình, thư ký HÐGMVN, đã đến và trao Thư góp ý của Ban Thường Vụ HÐGMVN cho Thường Trực Ban Biên Tập - Ủy Ban Dự Thảo Sửa Ðổi Hiến Pháp năm 1992, tại số 37 Hùng Vương, quận Ba Ðình, thành phố Hà Nội.”

Bản đề nghị và góp ý của HÐGMVN cho rằng bản Hiếp Pháp của chế độ có từ năm 1992 đã mâu thuẫn khi một mặt cả quyết “Quốc Hội là cơ quan quyền lực cao nhất nước” (điều 74) nhưng tại điều 4 thì lại tuyên bố đảng CSVN “là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội.” Ðiều này vẫn thấy lại trên bản dự thảo sửa đổi Hiến Pháp công bố trên mạng để yêu cầu góp ý.

HÐGMVN đặt câu hỏi, “Vậy ai lãnh đạo ai? Phải chăng Quốc Hội chỉ là công cụ của đảng cầm quyền? Nếu như thế, việc người dân đi bầu các đại biểu Quốc Hội có ý nghĩa gì? Một sự chọn lựa thật sự tự do hay chỉ là thứ dân chủ hình thức?”

Theo cái bản dự thảo sửa đổi Hiến Pháp đó và sẽ không có gì thay đổi dù không có chương nào nói về tổng bí thư đảng cầm quyền nhưng ông ta lại là người quyền lực cao nhất nước trong thực tế. Chứng tỏ tổng bí thư đảng CSVN “ở trên pháp luật và ngoài pháp luật.”

HÐGMVN cho rằng “nếu đảng cầm quyền đã lãnh đạo cả nhà nước và xã hội thì cần gì Quốc Hội, cần gì đến tòa án!”

Theo HÐGMVN, để cho quyền lực nhà nước không bị lạm quyền và lộng quyền, gây nhiều bất công và suy thoái mọi mặt, thì “quyền bính chính trị mà nhân dân trao cho nhà cầm quyền được phân chia thành quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp” với sự “độc lập chính đáng của mỗi bên và vì công ích của toàn xã hội.”

Trong bản Hiến Pháp CSVN hiện hành, các quyền của người dân chỉ được ghi nhận trên giấy mà bị giới hạn hoặc tước đoạt trên thực tế. HÐGMVN nói các quyền này “chỉ có trên giấy tờ và lý thuyết.”

Bởi vậy, theo HÐGMVN, “Ðể tôn trọng quyền làm chủ của nhân dân, trong Hiến Pháp, không nên và không thể khẳng định cách tiên thiên sự lãnh đạo của bất kỳ đảng phái chính trị nào (mà hiện nay là dành độc quyền cho đảng CSVN) vì chủ thể của quyền bính chính trị là chính nhân dân, và nhân dân trao quyền bính đó cho những người họ tín nhiệm qua bầu chọn.”

Bản Hiến Pháp 1992 “chỉ công nhận quyền sử dụng đất chứ không công nhận quyền sở hữu đất của công dân” nên đã “gây ra nhiều lạm dụng và bất công nghiêm trọng,” HÐGMVN viết vậy và yêu cầu “công nhận quyền sở hữu đất đai của công dân và các tổ chức tư nhân như tuyệt đại đa số các quốc gia trên thế giới.”

Bản nhận định và góp ý của HÐGMVN việc thực thi quyền con người ở Việt Nam lâu nay “ban phát cách tùy tiện.” HÐGMVN nói chế độ Hà Nội đã mâu thuẫn khi sửa đổi Hiến Pháp vẫn một mặt (qua điều 4 sửa đổi) đảng CSVN vẫn “lấy chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng HCM làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.”

Theo HÐGMVN, như vậy, chủ nghĩa Mác-Lênin tự thân là “chủ nghĩa vô thần” thì “làm sao thực thi quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo”? Vì vậy mà quyền tự do tôn giáo chỉ được ban phát “tùy lúc, tùy nơi chứ không phải là quyền phổ quát, bất khả xâm phạm và bất khả nhượng.”

Nói khác, HÐGMVN đòi hỏi bản Hiến Pháp mới phải bảo đảm hoàn toàn quyền tự do ngôn luận, tự do tư tưởng chứ không thể tùy tiện ban phát “xin-cho” co giãn tùy kẻ cai trị độc tài.

Cuối cùng HÐGMVN yêu gọi chế độ Hà Nội “phải vượt qua sự bất hợp lý từ trong cấu trúc Hiến Pháp bằng cách xóa bỏ đặc quyền của bất kỳ đảng phái chính trị nào, đồng thời nhấn mạnh vai trò của Quốc Hội là 'cơ quan quyền lực cao nhất nước' do dân bầu ra và là đại diện đích thực của nhân dân, chứ không phải là công cụ của một đảng cầm quyền nào.”

Lời lẽ của bản “Nhận định và góp ý” của HÐGMVN tuy bề ngoài có vẻ nhẹ nhàng nhưng hàm ý đòi hỏi chế độ Hà Nội phải trao trả lại quyền làm chủ đất nước cho nhân dân, đòi dân chủ thật sự, như cao trào đang được phát động rất sôi nổi ở Việt Nam. (TN)
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=162503&zoneid=1
Thứ sáu 01 Tháng Ba 2013

Hội đồng Giám mục Việt Nam đòi bỏ Điều 4 Hiến pháp

Nguyễn Phú Trọng : bỏ Điều 4 Hiến pháp là “suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”.
Nguyễn Phú Trọng : bỏ Điều 4 Hiến pháp là “suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”.

Thanh Phương
Sáng ngày 01/03/2013, Hội đồng Giám mục Việt Nam trao thư góp ý về Hiến pháp cho Uỷ ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. Trong thư góp ý này, Hội đồng Giám mục Việt Nam kêu gọi nên bỏ Điều 4 quy định về sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản.


Trong bản nhận định và góp ý với tư cách công dân, Ban Thường vụ Hội đồng Giám mục Việt Nam trước hết yêu cầu là Hiến pháp mới phải nêu rõ hơn về các quyền của con người, chẳng hạn như về quyền tự do ngôn luận, phải ghi rõ thêm là « mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, tự do trình bày quan điểm và niềm tin của mình ».
Về quyền tự do tôn giáo, Hội đồng Giám mục yêu cầu Nhà nước không tuyên truyền tiêu cực về tôn giáo và không can thiệp vào công việc nội bộ của tôn giáo, như đào tạo, truyền chức, thuyên chuyển, . . .
Đặc biệt trong phần nói về quyền làm chủ của nhân dân, các giám mục đặt lại vấn đề về Điều 4 Hiến pháp quy định sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Bài nhận định và góp ý của Hội đồng Giám mục viết : « Để tôn trọng quyền làm chủ của nhân dân, trong Hiến pháp không nên và không thể khẳng định một cách tiên thiên sự lãnh đạo của bất kỳ đảng phái chính trị nào, vì chủ thể của quyền bính chính trị chính là nhân dân. »
Các giám mục Việt Nam còn cho rằng cần phải có sự độc lập giữa ba quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp, để tránh tình trạng lạm quyền và lộng quyền. Theo Hội đồng Giám mục, dự thảo sửa đổi Hiến pháp vẫn chưa có sự phân biệt giữa đảng cầm quyền và Nhà nước. Các giám mục cũng thắc mắc là bản dự thảo Hiến pháp không có chương nào nói về Tổng bí thư đảng cầm quyền, trong khi đây là người nắm quyền hành cao nhất ở Việt Nam, chiếu theo dự thảo Hiến pháp. Do đó, Hội đồng Giám mục yêu cầu « xóa bỏ đặc quyền của bất kỳ đảng phái chính trị nào, đồng thời nhấn mạnh vai trò của Quốc hội là cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất, do dân bầu ra và là đại diện đích thực của nhân dân, chứ không phải là công cụ của một đảng cầm quyền nào ».
Những ý kiến của Hội đồng Giám mục như vậy là có nhiều điểm tương đồng với những ý kiến của các vị nhân sĩ trí thức trong bản Kiến nghị được đưa ra ngày 19/01/2013 và nay đã thu được hơn 6000 chữ ký ủng hộ.
Trong buổi làm việc với tỉnh ủy Vĩnh Phúc ngày 25/02/2013 Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đã phát biểu rằng những ý kiến đòi bỏ Điều 4 Hiến pháp, đòi đa nguyên đa đảng, đòi tam quyền phân lập, phi chính trị hóa quân đội, có thể được quy là “suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”. Sau đó, phát biểu với các lãnh đạo thành phố Hà Nội ngày 27/02/2013 Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đã cảnh báo về việc “ lợi dụng việc lấy ý kiến về Hiến pháp để tuyên truyền vận động nhân dân chống lại Đảng, nhà nước ». Theo ông Hùng, hành động đó là « ngược chiều, phải kiên quyết đấu tranh và ngăn chặn ».

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130301-hoi-dong-giam-muc-viet-nam-doi-bo-dieu-4-hien-phap

video :  http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=Uw4elow1nTw&list=PL477B738603AC718A