Posts tonen met het label Trung-Nhật. Alle posts tonen
Posts tonen met het label Trung-Nhật. Alle posts tonen

vrijdag 8 juni 2018

Trung-Nhật : Đường dây « điện thoại nóng » để tránh xung đột ở Hoa Đông

Trung-Nhật : Đường dây « điện thoại nóng » để tránh xung đột ở Hoa Đông

mediaThủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường (T) và đồng nhiệm Abe tại Tokyo, Nhật Bản, 10/05/2018REUTERS/Kim Kyung-Hoon
Để tránh nguy cơ không chiến và hải chiến trên vùng biển đảo tranh chấp chủ quyền ở Hoa Đông, Bắc Kinh và Tokyo đạt được thỏa thuận thiết lập một cơ chế liên lạc trực tiếp kể từ thứ Sáu 08/06/2018.
Theo tường thuật của báo Hồng Kông South China Morning Post, bộ trưởng Quốc Phòng Nhật Bản Itsunori Onodera cho biết bước đầu của cơ chế liên lạc này rất quan trọng để hai nước Nhật Bản và Trung Quốc thông hiểu lẫn nhau.
Hai bên cũng đang « sắp xếp » để mở một đường dây điện thoại trực tiếp giữa những cấp chỉ huy quân sự liên hệ, nhất là sĩ quan tại hiện trường.
Song song với đường dây liên lạc nóng, trong tương lai hai nước thay phiên nhau tổ chức những cuộc họp cấp cao và cấp chuyên viên để xem xét, cải tiến, bổ sung giải quyết các vấn đề kỹ thuật. Quân đội Trung Quốc và Nhật tiếp tục tôn trọng thể thức liên lạc hiện có giữa chiến hạm và phi cơ để tránh leo thang căng thẳng.
Theo giải thích của bộ trưởng Quốc Phòng Itsunori Onodera, để tránh tình huống đáng tiếc, một vụ hiểu lầm nhỏ biến thành khủng hoảng lớn, thì biện pháp hay nhất là « tổ chức » cho giới hữu trách quốc phòng đôi bên có thể nói chuyện trực tiếp với nhau ngay lập tức.
Cơ chế liên lạc hàng không và hàng hải đôi bên đã được Tokyo và Bắc Kinh dự trù thiết lập vào năm 2007 nhưng bị vụ khủng hoảng chủ quyền tại quần đảo Senkaku/Điếu ngư làm đình trệ. Phải đến tháng Năm vừa qua, nhân chuyến viếng thăm của thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường, hai nước mới tìm lại được không khí hòa hoãn.

http://vi.rfi.fr/chau-a/20180608-trung-nhat-duong-day-%C2%AB-dien-thoai-nong-%C2%BB-de-tranh-xung-dot-o-hoa-dong

woensdag 31 augustus 2016

Hồng Kông : Những người kế thừa « phong trào Dù Vàng » + Trung Quốc : Đối thủ vô hình của Nhật tại châu Phi

Hồng Kông : Những người kế thừa « phong trào Dù Vàng »

mediaLương Thiên Kỳ (Edward Leung), thành viên Hongkong Indigenous tuyên bố ứng cử Hội đồng lập pháp Hồng Kông ngày 02/08/2016.REUTERS/Tyrone Siu
Vào ngày 04/9/2016 tới đây, Hồng Kông tổ chức bầu cử lập pháp. Theo quan sát của Le Monde số ra ngày Chủ Nhật 28- thứ Hai 29/08/2016, chưa đầy trong vòng một năm gần nửa chục đảng chính trị đã ra đời. Một điểm chung : Tất cả những đảng này đều xuất thân từ « phong trào Dù Vàng » năm 2014. Xu hướng hoạt động của những đảng chính trị này là kêu gọi giữ gìn lịch sử, bản sắc và thậm chí một nền độc lập cho Hồng Kông.
« Những đảng phái chính trị non trẻ Hồng Kông thách thức Bắc Kinh » là tựa một bài viết nhận định trong mục Địa Chính trị. Theo hai tác giả bài viết Brice Pedroletti, phóng viên thường trú tại Bắc Kinh và Florence de Changy, tại Hồng Kông, trong vòng mấy tháng, một loạt các đảng chính trị mà lãnh đạo là những người trẻ, tuổi đời từ 19-25, đã ra đời.
Từ Demosisto của Hoàng Chi Phong, Hongkong National Party (HKNP) do một nhóm cựu sinh viên thành lập, cho đến nhiều đảng khác Youngspiration hay Hongkong Indigenous … đã lần lượt xuất hiện. Mỗi một đảng có một chương trình hành động riêng : từ giữ gìn lịch sử, bản sắc cho đến cả việc kêu gọi độc lập cho đặc khu. Một vài đảng nhỏ cấp tiến này cho rằng Hồng Kông rồi cũng sẽ có cùng số phận như Tây Tạng năm 1950…
Hai tác giả bài viết cho rằng chính việc Bắc Kinh vẫn kiên quyết áp đặt điều kiện chọn ứng viên vào vị trí lãnh đạo đặc khu bất chấp phong trào phản đối ôn hòa diễn ra hồi mùa thu năm 2014, là nguyên nhân chính của sự ra đời các đảng chính trị trẻ. Các đợt biểu tình rầm rộ vào năm đó đã làm tê liệt nhiều khu trung tâm thương mại quan trọng.
Trong bối cảnh đó, những thanh niên trẻ đấu tranh nhiệt tình nhất đã quyết định thay đổi chiến lược và muốn thâm nhập vào các định chế thông qua lá phiếu. Bằng chứng là trong đợt bầu cử địa phương tổ chức hồi tháng 2/2016, nhiều ứng viên trẻ và độc lập đã gây được bất ngờ.
Giới trẻ Hồng Kông hiện nay ngày càng mất kiên nhẫn và có ý thức chính trị hơn, đã công khai chỉ trích nguyên tắc « Một quốc gia, hai chế độ » mà Bắc Kinh đã hứa trao quyền tự trị cho đặc khu hành chính này đến tận năm 2047.
Hoàng Chi Phong, một trong những người dẫn đầu phong trào « Dù Vàng » và là lãnh đạo đảng Demosisto, cho rằng người dân Hồng Kông chưa thật sự bao giờ được tham vấn về số phận chính trị khi đổi từ chủ này qua chủ khác, từ tay hoàng gia Anh sang Trung Quốc cộng sản. Do đó, người dân đặc khu cần phải được tham vấn từ đây trong vòng 10 năm nữa. Độc lập rất có thể sẽ là một trong những chọn lựa được đề ra cũng như việc phản đối sáp nhập hoàn toàn vào Trung Quốc.
Họ là những thế hệ chỉ sinh trước hay sau ngày Hồng Kông được trao trả về Trung Quốc một chút tức năm 1997. Do đó, cột mốc 2047 sẽ là thời điểm những thế hệ này có thể lên nắm quyền. « Chính vì thế là thế hệ chúng tôi phải tham gia chính trường », Hoàng Chi Phong giải thích tiếp.
Không như một số đảng cấp tiến khác, bài người Trung Quốc đến từ lục địa vì cho rằng họ là những người thô lỗ, vô văn hóa khác với người Hồng Kông, Demosisto của Hoàng Chi Phong muốn chứng tỏ dung hòa hơn, muốn rằng những người mới đến cũng phải « chia sẻ các giá trị của Hồng Kông ».
Sự trỗi dậy của các đảng mang màu sắc địa phương đã đặt lại vấn đề những nguyên tắc cơ bản của các đảng chính trị truyền thống ủng hộ dân chủ. Tưởng niệm vụ thảm sát Thiên An Môn và các cuộc chiến đòi dân chủ hóa không còn là mối bận tâm chính đối với giới trẻ Hồng Kông ngày nay.
Đối với họ, các chủ đề đó, « quá phức tạp, quá xa vời, lớp người đi trước không còn ảnh hưởng và đó không còn là chuyện của thế hệ ngày nay », theo như nhận xét của Sebastien Veg, nhà nghiên cứu thuộc trường Cao học Khoa học Xã Hội (Ecole des Hautes etudes en Sciences Sociales), có trụ sở tại Hồng Kông.
Càng gần đến cột mốc 2047, ngày quy chế đặc biệt dành cho đặc khu sẽ hết hiệu lực, người dân lãnh thổ này ngày càng tỏ ra lo âu, bức bối trước mỗi lần Bắc Kinh can thiệp vào quyền tự do. Nỗi lo đó càng được khẳng định trước vụ năm nhân viên nhà sách Hồng Kông đột nhiên mất tích khi cho xuất bản những quyển sách bị cấm tại Hoa lục.
Ngày 01/07/2017 đánh dấu chỉ còn có 30 năm nữa sẽ chấm dứt quy chế « Một quốc gia, hai chế độ ». Ngày này còn mang tính biểu tượng cao hơn khi phần lớn tiền vay mua bất động sản được thiết lập trên cơ sở 30 năm. Các nhà lập pháp đã lo ngại nhiều rủi ro đang đè nặng lên việc tịch biên bất động sản sau năm 2047.
Và giả như Trung Quốc, trong trường hợp bị khủng hoảng, sẽ phát hành trái phiếu dựa trên mức thu nhập của người dân Hồng Kông thì sao ? Theo ông Horace Chin, một giáo sư đại học, người đưa ra ý tưởng Hồng Kông đảo quốc theo kiểu Singapore, thì chỉ còn có một giải pháp duy nhất : đó là làm cho quy chế « Một quốc gia, hai chế độ » trở nên trường tồn, nhưng đồng thời cũng phải tiến hành cải cách để củng cố hơn nữa các đặc quyền của Hồng Kông. Giải pháp này còn có một lợi thế : tránh làm cho Bắc Kinh bị mất mặt.
Bắc Kinh khai thác Internet đồng thời hạn chế những rủi ro chính trị
Cũng liên quan đến Trung Quốc, mục Địa Chính trị của báo Le Monde có bài phỏng vấn chuyên gia Séverine Arsène, thuộc Trung tâm nghiên cứu Trung Quốc đương đại của Pháp, trụ sở tại Hồng Kông, đồng thời là tác giả cuốn « Internet và chính trị tại Trung Quốc » về chiến lược của Bắc Kinh đối với Internet.
Về câu hỏi liệu Trung Quốc đã thành công trong việc biến mạng lưới thông tin toàn cầu thành mạng nội bộ hay không, bà Arsène cho rằng không hẳn Trung Quốc đã làm được việc này. Ban đầu, để chống lại tự do ngôn luận trên internet, Bắc Kinh đã dùng các biện pháp kiểm duyệt và ngăn chặn, nhưng sau đó, chính quyền đã có hẳn một chiến lược khai thác internet để phát triển kinh tế.
Bên cạnh đó, internet cũng đáp ứng nhu cầu giải trí và bày tỏ suy nghĩ cá nhân, nếu như các suy nghĩ này không mang tính chính trị hay phản kháng. Người dân thì muốn được tiếp cận với những nội dung văn hóa của nước ngoài, giới doanh nhân muốn khai thác các cơ hội làm ăn, giới trí thức muốn những trao đổi với đồng nghiệp nước ngoài v.v. Tại Trung Quốc, có một nhu cầu thực sự theo hướng này và nếu Bắc Kinh đáp ứng được thì càng giúp củng cố tính chính đáng của chế độ.
Tóm lại, chính quyền Trung Quốc cố gắng khai thác những gì mà Internet mang lại đồng thời hạn chế những rủi ro chính trị mà mạng thông tin toàn cầu có thể gây ra.
Liên quan đến biện pháp dựng tường lửa, kiểm duyệt internet, chuyên gia Arsène đưa ra khái niệm « khoanh vùng » và cho rằng, hầu hết các quốc gia, kể cả các nền dân chủ phương Tây, đều áp dụng phương pháp này, chứ không chỉ Trung Quốc. Bởi vì, trên internet, chính quyền các nước hàng ngày phải đối mặt với những vấn đề trật tự công cộng, như tội phạm, vi phạm tự do ngôn luận, các đe dọa đối sinh mạng công dân …
Vẫn theo bà Arsène, chính Trung Quốc là nước đi tiên phong trong việc áp dụng các công nghệ tiên tiến của nước ngoài, như của tập đoàn Cisco, để tiến hành ngăn chặn, kiểm duyệt internet vì mục đích chính trị.
Ngay cả việc lập tên miền .cn vào đầu những năm 1990 cũng giúp Bắc Kinh gia tăng quản lý internet. Lúc đầu, các hoạt động được đặt tại các máy chủ ở Đức với sự trợ giúp của các kỹ sư tin học Đức. Ý thức được các thách thức chính trị, Trung Quốc đã nhanh chóng phát triển cơ sở hạ tầng, công nghệ và từ năm 1995, thì đủ khả năng tự làm công việc này ở trong nước.
Trung Quốc : Đối thủ vô hình của Nhật tại châu Phi
Quan hệ Nhật Bản với châu Phi cũng được Le Monde quan tâm đến với tựa đề « Nhật Bản của Shinzo Abe muốn khắc phục sự chậm trễ tại châu Phi ». Hội nghị quốc tế lần 6 của Tokyo về Phát triển châu Phi diễn ra vào cuối tuần 27-28/08/2016 tại Nairobi, Kenya.
Tokyo đang chậm chân tại châu lục đen này. Thống kê của Tổ chức Thương mại Nhật Bản (Jetro) cho biết trong năm 2015, xuất khẩu của Nhật Bản sang châu Phi chỉ ở mức 1,4%, trong đó 60% là xuất khẩu xe hơi. Một con số quá khiêm tốn.
Trong lúc chính sách kinh tế Abenomics lộ rõ các hạn chế, Nhật Bản hy vọng tranh thủ được chút điểm tăng trưởng tại châu Phi. Không giống các lãnh đạo tiền nhiệm, ông Shinzo Abe đã khuyến khích các doanh nghiệp Nhật đến làm ăn tại đây nhân chuyến công du châu Phi 2014, đến các nước Ethiopia, Bờ Biển Ngà và Mozambic. Tuy nhiên, Kenya là quốc gia được hưởng lợi nhiều nhất trong chính sách mới này của Nhật Bản.
Ông Abe cho rằng Hội nghị Quốc tế Tokyo về Phát triển châu Phi là cơ hội để bảo đảm an ninh con đường cung ứng dầu và khí đốt, vốn rất quan trọng cho Tokyo kể từ sau thảm họa hạt nhân Fukushima. Nhưng hội nghị này còn là dịp để cạnh tranh với Trung Quốc. Hiện Tokyo đang bị Bắc Kinh bỏ rơi rất xa. Trao đổi mậu dịch giữa Nhật Bản với châu Phi chỉ ở mức 24 tỉ đô la so với 179 tỉ giữa Trung Quốc và châu Phi.
Trung Quốc đã đầu tư ồ ạt vào châu lục này bất kể đó là quốc gia lớn bé, dân chủ hay không, minh bạch hay không. Trong khi đó Nhật Bản chỉ tập trung vào một số nước được cho dân chủ hơn và tương đối ổn định.
Tuy nhiên, Le Monde cảnh báo là Tokyo và Bắc Kinh không hề đơn độc tại châu Phi. Vào tháng 7/2016, Nairobi đã tiếp thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi. Và trước đó còn có tổng thống Hàn Quốc Park Geung-Hye, để ký kết một loạt các thỏa thuận trong lĩnh vực y tế và năng lượng.
Irak, Syria trong chảo lửa
Thời sự Trung Cận Đông nổi bật với tình hình chiến sự chống Daech tại Irak và Syria. La Croix thông báo « Liên quân chống Daech tiến gần đến Mossoul ».
Tại Irak, hôm thứ Năm 25/8, vào lúc quân thánh chiến Daech buộc phải bỏ rơi một trong số các thành trì, trên trục đường đến Mossoul, liên quân chống Daech ghi được nhiều điểm. Tuy nhiên La Croix lưu ý, các chiến dịch quân sự tại đây có khả năng dẫn đến làn sóng di tản ồ ạt của người dân.
Trong khi đó, tại « phía bắc Syria, quân đội Thổ Nhĩ Kỳ dựng trại để hiện diện lâu dài » là ghi nhận của Le Figaro. Chiến dịch can thiệp quân sự ban đầu nhằm để chống tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo nay đang chuyển thành một cuộc xung đột công khai giữa Ankara và các lực lượng người Kurdistan.
Về phần mình, Le Monde đăng bài phỏng vấn ngoại trưởng Pháp, Jean-Marc Ayrault, kêu gọi Nga « chấm dứt dội bom » và nối lại các cuộc đàm phán tại Syria. Khi được hỏi về việc chế độ Damas và Daech bị tố cáo sử dụng chất hóa học, ngoại trưởng Pháp cho rằng « cả Damas và Daech đối đầu nhau trong cảnh ghê rợn (…). Không ai được lợi gì với việc phổ biến vũ khí hóa học ».
Liên quan đến chiến dịch can thiệp quân sự của Thổ Nhĩ Kỳ tại Syria, ông Jean-Marc Ayrault lưu ý quốc tế phải cẩn trọng trước « ý đồ (của Thổ Nhĩ Kỳ) sử dụng Syria như là một phần của vấn đề Kurdistan ».

Dilma Rousseff : Trận chiến cuối cùng
La Croix quan tâm đến thời sự Nam Mỹ với việc bà Dilma Rousseff hôm nay có buổi trình bày ngắn trước các thượng nghị sĩ. Tờ báo nhận xét đây là « Trận chiến cuối cùng của bà Dilma Rousseff ».
Bị mất quyền điều hành đất nước từ tháng 5/2016, bà Dilma Rousseff cho biết là sẽ đến Thượng viện một mình. Bà chỉ có 30 phút để bảo vệ lý lẽ của mình. Nhưng tờ báo cho rằng bà ít có cơ may thuyết phục được 1/3 trong số 81 nghị sĩ, những người đã tố cáo bà che giấu chi tiêu công. Nếu như ngày mai Thượng viện bỏ phiếu « impeachment » (có trọng tội), bà Dilma Rousseff sẽ bị truất phế ngay lập tức, và không được ra ứng cử trong vòng 8 năm.
« Một hành động can đảm » . Những cáo buộc đó chỉ là cái cớ để đuổi cánh tả ra khỏi bộ máy cầm quyền. Bà đến đó để bảo vệ nền dân chủ. Đó là một phần AND của bà  theo như nhận định của một nữ nghị sĩ Brazil.
Trang nhất các báo Pháp
Thời sự Pháp, cụ thể hơn là thông tin liên quan đến vòng sơ tuyển ứng viên tổng thống trong đảng Những Người Cộng Hòa (Les Républicains) chiếm hầu hết trang nhất các nhật báo, số ra ngày 29/08/2016. Cả hai tờ Le Monde và Les Echos đề cập sự kiện cựu thủ tướng François Fillon, dưới thời tổng thống Nicolas Sarkozy, chính thức thông báo tham gia cuộc đua sơ tuyển của đảng Những Người Cộng Hòa, trực tiếp cạnh tranh với cựu tổng thống Sarkozy và cựu thủ tướng Alain Juppé, hiện là thị trưởng thành phố Bordeaux.
Dù ra tranh cử muộn hơn, nhưng ngay lập tức ông Fillon đã tấn công dữ dội cựu tổng thống Sarkozy, khiến sự chia rẽ trong nội bộ đảng càng thêm sâu sắc. Libération nhận định trên trang nhất, « Cánh hữu chẳng làm mọi người mơ màng » vì nếu lên cầm quyền, phe đối lập cũng sẽ không làm tốt hơn cánh tả.
Trong khi đó, trang nhất của Le Figaro lại quan tâm đến cặp đối thủ được cho là có nhiều triển vọng nhất của đảng Những Người Cộng Hòa : « Juppé-Sarkozy, cuộc chiến vòng sơ bộ bắt đầu ».
Chủ đề kinh tế được hai nhật báo Le Monde và Les Echos nhấn mạnh là sự kiện tập đoàn Alstom của Pháp giành được hợp đồng xây dựng hệ thống xe lửa cao tốc TGV tại Hoa Kỳ. Ngoài ra, « Tăng trưởng : Quang cảnh thế giới mới » cũng được Les Echos đề cập trong bối cảnh kinh tế Trung Quốc chững lại, sản lượng sụt giảm và nợ. Theo nhật báo kinh tế, đây là ba nguy cơ rủi ro cho nền kinh tế thế giới.
Hồi Giáo là chủ đề chính trí-xã hội được Le Monde và La Croix phản ánh dưới hai khía cạnh khác nhau. « Manuel Valls khởi động lại cuộc tranh luận về burkini » là hàng tựa lớn trên trang nhất của Le Monde. Còn La Croix đề cập đến « Hồi Giáo Pháp, ý đồ của bộ trưởng Nội Vụ Cazeneuve ».

http://vi.rfi.fr/chau-a/20160829-hong-kong-nhung-nguoi-ke-thua-%C2%AB-phong-trao-nhung-chiec-o-%C2%BB

dinsdag 11 november 2014

Trung-Nhật: Thượng đỉnh đầu tiên giữa Tập Cận Bình và Shinzo Abe...Nhật-Trung bằng mặt chẳng bằng lòng !



Thượng đỉnh đầu tiên giữa Tập Cận Bình và Shinzo Abe


mediaChủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe tại thượng đỉnh APEC, Bắc Kinh, ngày 10/11/2014.REUTERS/Kim Kyung-Hoon
    Bên lề thượng đỉnh APEC tại Bắc Kinh, Chủ tịch Trung Quốc - Tập Cận Bình lần đầu tiên tiếp Thủ tướng Nhật Bản - Shinzo Abe vào hôm nay 10/11/2014. Trong hai năm qua, tranh chấp chủ quyền tại quần đảo Senkaku/ Điếu Ngư gây căng thẳng trong quan hệ giữa Tokyo và Bắc Kinh. Tuy nhiên còn quá sớm để cho là hai cường quốc kinh tế của Châu Á này san bằng được những bất đồng.
    Thông tín viên đài RFI từ Bắc Kinh Heike Schmidt cho biết thêm thông tin:
    « Lãnh đạo hai nước đã làm tan băng. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cuối cùng đã đồng ý đối thoại song phương với Thủ tướng Nhật Bản, Shinzo Abe trong vòng 30 phút. Phải chăng đây là điểm khởi đầu để đôi bên làm hòa với nhau ? Hãy còn quá sớm để khẳng định điều đó. Có điều là Thủ tướng Nhật mong muốn đối thoại với Bắc Kinh để đôi bên nối lại một mối quan hệ ‘có lợi cho cả đôi bên, trên cơ sở quyền lợi chiến lược chung’. Cụ thể hơn, Thủ tướng Abe đề nghị thành lập một kênh liên lạc hàng hải, tránh để xảy ra những sự cố trên biển. Ngoài ra Tokyo mong muốn hải quân hai nước phối hợp hành động với nhau.
    Tuy nhiên tranh chấp trên Biển Hoa Đông không phải là bất đồng duy nhất giữa hai nền kinh tế thứ nhì và thứ ba toàn cầu. Danh sách các hiềm khích giữa Tokyo và Bắc Kinh khá dài. Chẳng hạn như việc Nhật Bản sửa đổi Hiến pháp chủ hòa hay việc Bắc Kinh đòi Tokyo phải chính thức xin lỗi về những tội ác của quân đội Nhật hoàng trong Đệ nhị Thế chiến. Ngoài ra việc các chính khách và kể cả các đời Thủ tướng Nhật Bản viếng thăm đền thờ Yasukuni cũng như đổ thêm dầu vào lửa. Đền thờ Yasukuni là nơi yên nghỉ của những tử sĩ đã hy sinh vì đất nước nhưng đây cũng là nơi có bài vị của hơn một chục tội phạm chiến tranh ».

    http://vi.rfi.fr/141110-tq-nb//


    APEC 2014 : Nhật-Trung bằng mặt chẳng bằng lòng


    mediaChủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe tại thượng đỉnh APEC, Bắc Kinh, ngày 10/11/2014.REUTERS/Kim Kyung-Hoon
      Thượng Đỉnh APEC đang diễn ra tại Bắc Kinh với sự tham dự của 21 nguyên thủ quốc gia. Sự kiện thu hút đặc biệt báo chí Pháp hôm nay 10/09/2014, với nhiều bài nhận định dưới nhiều góc độ khác nhau. Trong đó nổi lên mối quan hệ Trung-Nhật mà tờ nhật báo Les Echos đăng dòng tựa đáng chú ý : «Hai cường quốc Châu Á và cái bắt tay trong bực bội ».
      Tờ báo đề cập đến cuộc hội kiến hôm nay giữa nước chủ nhà của diễn đàn APEC 2014 là ông Tập Cận Bình và Thủ tướng Nhật Bản Sinzho Abe bên lề hội nghị. Đây là cuộc gặp đầu tiên kể từ khi hai người lên nhậm chức.
      Cuộc gặp này có phải là dấu hiệu để hai bên làm hòa sau giai đoạn quan hệ song phương lạnh nhạt vừa qua hay không ? Tờ báo đăng ảnh chủ tịch Tập Cận Bình và Thủ tướng Sinzho Abe xiết chặt tay nhau khi hội kiến, nhưng trên gương mặt thì lộ vẻ đầy miễn cưỡng. Điều có cho thấy có lẽ chỉ một cuộc gặp ở thượng đỉnh lần này sẽ không đủ để xoa dịu mọi thứ.
      Les Echos cho biết, hồi tuần rồi, các nhà ngoại giao của hai nước đã phải vất vả ngược xuôi mới có thể dàn xếp được cuộc hội kiến. Tuy nhiên, chỉ sự chuẩn bị cho hội kiến cũng đã để lộ căng thẳng. Chẳng hạn như các nhà ngoại giao của hai bên đã thông báo rất muộn so với thông thường về hình thức cụ thể của cuộc hội kiến. Còn trong thông cáo riêng của hai bên, thì những bất đồng cũng lộ rõ thông qua từ ngữ mà hai bên sử dụng liên quan đến hồ sơ Senkaku/Điếu Ngư.
      Tờ báo cho rằng, sau hai năm căng thẳng, Thượng đỉnh lần này là cơ hội để hai bên xoa dịu bất đồng và tiến tới thành lập cơ chế liên lạc khẩn cấp phòng khi có tình huống bất ngờ. Thế nhưng, tờ báo nhấn mạnh : qua cái bắt tay với Thủ tướng Abe, Chủ tịch Tập Cận Bình còn muốn bày tỏ cho thế giớ thấy « sự khoan dung độ lượng của cường quốc Trung Quốc » và cũng để cải thiện hình ảnh của Trung Quốc, một đất nước mà gần đây thường mang hình ảnh là « hung hăng, bạo lực với các nước nhỏ ». Qua đó cũng để « trấn an » các nhà đầu tư Nhật Bản trên lãnh thổ Trung Quốc.
      Về phía Nhật Bản, Les Echos nhận định, hành động cố gắng xoa dịu với Trung Quốc của Thủ tướng Abe trước nhất là nhắm đến mục tiêu phục hồi kinh tế tại Nhật. Bởi ông Abe đã cam kết với người dân sẽ phục hồi kinh tế một cách bền vững. Trong khi đó, dù muốn dù không thì Trung Quốc cũng là một trong những đối tác thương mại lớn nhất của Nhật Bản. Dù quan hệ song phương căng thẳng, nhưng chỉ trong sáu tháng đầu năm 2014, trao đổi thương mại giữa hai nước cũng đã lên đến 168 tỷ đô la.
      Giải pháp tình thế
      Nguyên nhân kinh tế cũng được nhật báo Libération chia sẻ. Tờ báo cho biết, căng thẳng thời gian qua đã ảnh hưởng nặng nề đến trao đổi thương mại song phương và làm sụt giảm nghiêm trọng đầu tư của Nhật Bản ở Trung Quốc. Điều đó góp phần đáng kể làm cho nền kinh tế Trung Quốc rơi vào tình trạng mất đà tăng trưởng. Và chính chủ tịch Tập Cận Bình cũng đã thừa nhận khi phát biểu với đại biểu các nước APEC rằng : « Tỷ lệ tăng trưởng của Trung Quốc đang không ngừng sụt giảm ».
      Tuy vậy, theo Libération, nguyên nhân kinh tế có lẽ không đủ sức nặng để cho Trung-Nhật đề huề, bởi vì tranh chấp lãnh thổ vẫn là hồ sơ khó giải quyết. Thêm vào đó, Trung Quốc không chỉ căng thẳng với Nhật Bản mà còn với các nước lân cận khác về hồ sơ lãnh thổ. Tờ báo nhắc lại, chính « sự hung hăng » của Trung Quốc trong thời gian qua đã khiến các nước láng giềng phải xích lại gần hơn với Hoa Kỳ. Nhật Bản thì tranh thủ thời cơ tăng cường quan hệ với Philippines, với Ấn Độ …đến mức làm Bắc Kinh lo ngại về việc thành hình một liên minh chống Trung Quốc trong khu vực.
      Libération kết luận : Bắc Kinh dường như đã hiểu được là không thể tiến một lúc tất cả các quân cờ, nên mới có thái độ xoa dịu tình hình. Tức là, mọi sự xoa dịu hiện tại chỉ là « mang tính chiến thuật » mà thôi, còn chiến lược thì không thay đổi.
      APEC: Cơ hội phô trương sức mạnh của Trung Quốc
      Cũng liên quan đến Thượng đỉnh APEC, Les Echos còn đăng bài nhận định rằng, Bắc Kinh muốn sử dụng APEC để phô trương với thế giới về sức mạnh của Trung Quốc. Trong lần đăng cai Thượng đỉnh APEC cách đây 13 năm, nước này khi ấy gia nhập Tổ chức thương mại thế giới-WTO, đã cam kết sẽ tuân theo quy tắc cuộc chơi chung của thế giới. Và hiện tại, GDP của nước này đã tăng gấp 7 lần, trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Và trong lần Thượng đỉnh này, tờ báo cho biết, Trung Quốc cũng đã không ngại phô bày tham vọng khi tuyên bố thành lập một quỹ đầu tư cơ sửo hạ tầng cho các nước dọc đường tơ lụa cũ lên đến 40 tỷ đô la. Bắc Kinh cũng cam kết đầu tư 42 tỷ đô la ở Pakistan.
      APEC : Trung-Mỹ so kè
      Nếu như Nhật-Trung có vẻ đề huề trong Thượng đỉnh APEC 2014, thì quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc lại chó chiều ngược lại. Đó là nhận định của nhật báo Le Monde trong bài « APEC : căng thẳng giữa Trung Quốc và Mỹ ».
      Tờ báo đề cập đến bất đồng giữa hai bên trong cuộc chiến không phải bằng súng đạn, mà là trên chiến trường kinh tế. Số là, Trung Quốc muốn nhân cơ hội đăng cai Thượng đỉnh này để thúc đẩy việc thành lập Khu vực tự do thương mại Châu Á Thái Bình Dương (FTAAP). Trung Quốc đã bắt đầu thúc đẩy ý tưởng này từ năm 2006 và dự định sẽ thành lập được một khu vực như vậy vào năm 2015. Thế nhưng, phía Mỹ thì phản đối quyết liệt. Bởi thế, đến hiện tại, Trung Quốc chỉ đạt được sự đồng ý của các nước khác về việc « nghiên cứu tính khả thi » của một khu vực như vậy.
      Theo Le Monde, sở dĩ Bắc Kinh « vồn vã » như vậy là vì nước này muốn tạo cái làm đối trọng với một cơ chế mà Mỹ đang ra sức hình thành : Hiệp ước Tự do Thương mại xuyên Thái Bình Dương (TPP). Mỹ đàm phán với 11 nước trong khu vực Châu Á - Thái Bình Dương mà không có mặt Trung Quốc. Le Monde nhấn mạnh, TPP rõ ràng là « một trong những trục chính » trong chính sách xoay trục về vùng Châu Á Thái Bình Dương của chính quyền Obama để đối phó với sự lớn mạnh của Trung Quốc trong khu vực.
      Chính quyền Trung Quốc trong những ngày qua đã không giấu được sự bất mãn về TPP và cho rằng : « TPP sẽ không đầy đủ nếu thiếu Trung Quốc ». Bắc Kinh bất mãn thì cũng đúng thôi, bởi vì, theo Le Monde, nếu TPP thành hình sẽ gây thiệt hại cho Trung Quốc 100 triệu đô la mỗi năm.
      APEC : Nga-Trung thân thiện
      Trong khi quan hệ giữa Trung Quốc với Mỹ và Nhật thì không mặn mà, quan hệ Trung-Nga lại có phần « cơm lành canh ngọt ». Đó là nhận định của tờ Le Figaro trong bài chạy tựa : « Tập Cận Bình và Putin đoàn kết chống phương Tây ».
      Tờ báo đề cập đến cuộc hội kiến giữa Tổng thống Putin và Chủ tịch Tập Cận Bình bên lề Thượng đỉnh APEC 2014 kèm theo bức ảnh hai ông bắt tay thắm thiết với hai gương mặt tươi cười rạng rỡ. Tờ báo còn trích dẫn phát biểu của Chủ tịch Tập Cận Bình với Tổng thống Putin như sau : « Tôi có cảm giác là chúng ta luôn đối xử với nhau như bạn bè, cởi mở và chân tình. Tính cách của chúng ta lại giống nhau ».
      Le Monde cho biết, từ khi Nga căng thẳng với phương Tây về hồ sơ Ukraina, tỷ lệ người Trung Quốc ủng hộ Putin đã tăng lên từ 47% lên 66%. Còn ngay sau giai đoạn khi Nga sáp nhập Crimée vào tháng 03/2014 rồi, thì tỷ lệ này tại Trung Quốc lên đến 92%.
      Nga : Kinh tế đang bị đe dọa
      Cuộc khủng hoảng Ukraina không chỉ làm ảnh hưởng đến nền kinh tế của nước này mà còn gây tổn hại không ít cho anh bạn láng giềng là Nga. Nhật báo Le Monde bàn về hồ sơ này với bài đáng chú ý : « Đồng rúp tuột giá mở đầu cho sự lo sợ ».
      Tờ báo cho biết, kể từ đầu năm đến nay, đồng rúp của Nga đã mất giá đến 25%. Trong ngày thứ Sáu 07/11/2014 rồi, sự tuột dốc của đồng rúp lại lập kỷ lục mới. Đến mức mà một trong những ngân hàng lớn nhất của Nga là VTB24 đã phải cảnh báo : « Thị trường hối đoái đang tiến gần đến tình trạng gây sợ hãi, đe dọa sự ổn định tài chính ». Ngân hàng Trung ương Nga cùng ngày cũng đã ra thông cáo nhấn mạnh đến « những nguy cơ gây mất ổn định tài chính ».
      Nguyên nhân trước tiên của sự bất ổn kinh tế Nga, theo tờ báo, đó là tình trạng sụt giá dầu hỏa trên thị trường thế giới, mà nguồn thu chính của Nga lại đến từ xuất khẩu dầu hỏa và khí đốt. Các chuyên gia dự báo, tăng trưởng năm tới của Nga sẽ là 0%, thậm chí là -2% hoặc -4%, mặc dù hiện tại dự báo chính thức của chính phủ Nga là 1,2%. Vì thế, ngân sách liên bang sẽ bị thâm hụt. Chính phủ Nga đã phải thiết lập nhiều cơ chế tăng thuế hay tăng giá dịch vụ để bù thâm hụt, và theo một dự thảo luật đang được xem xét tại quốc hội Nga, thì sẽ có đến 22 lĩnh vực kinh tế bị ảnh hưởng.
      Thêm vào đó là tình trạng lạm phát. Giá tiêu dùng tăng cao. Tình hình càng trở nên nghiêm trọng khi phương Tây áp đặt lệnh trừng phạt Nga do vấn đề Ukraina. Chỉ trong tháng này, giá cả đã tăng 8,3%, và theo dự phóng của các chuyên gia thì con số này sẽ lên mức 10% hoặc 12% vào năm tới. Vừa rồi tại Bắc Kinh, khi đến tham dự Thượng đỉnh APEC, Tổng thống Putin đã lên tiếng chỉ trích các nước đã « âm mưu » điều khiển giá dầu hỏa để gây bất lợi cho Nga. Tuy nhiên ông không nói rõ là nước nào.
      Trong một tình hình như vậy, tuy nhiên, theo Le Monde, chính phủ Putin vẫn không thay đổi mục tiêu tăng 30% ngân sách quốc phòng. Tờ báo nhắc lại lời của Tổng thống Putin phát biểu hồi cuối tháng 10/2014 rồi với các sĩ quan Nga : « Sẽ không có gì thay đổi về chính sách quốc phòng, bởi vì những đe dọa trong quá khứ vẫn luôn luôn hiện hữu ».
      Đức : bức tường Berlin đã sụp đổ nhưng quá khứ thì …không
      Hôm qua, Đức kỷ niệm trọng thể 25 ngày Bức tường Berlin sụp đổ, sự kiện đánh dấu sự kết thúc của Chiến tranh Lạnh. Nhìn về sự kiện này, Le Monde có bài : « Ở Berlin, lễ hội và tranh cãi xen lẫn trong ngày kỷ niệm Bức tường Berlin».
      Tờ báo bàn về không khí trang trọng của buổi lễ kỷ niệm, với sự hiện diện của ca sỹ nổi tiếng, buổi hòa nhạc Beethoven, với gần 7000 chiếc bong bóng biểu trưng cho hòa bình được bố trí dọc theo 15 km của Bức tường năm cũ…
      Thế nhưng, bên cạnh không khí mừng vui đó, những sự cố đã xảy ra. Sự cố thứ nhất có lẽ đến từ cựu Tổng thống Nga Mikhail Gorbatchev. Le Monde cho biết, ở Đức, ông được xem là « người hùng » vì đã không cho xe tăng đến đàn áp người dân ở Ba Lan hoặc đã là ở Đông Đức. Ông đã được tiếp đón trọng thể tại Đức. Thế nhưng, vào hôm thứ Năm 06/11/2014 rồi, chính ông Gorbatchev đã phát biểu là « hoàn toàn tin rằng ông Putin bảo vệ lợi ích nước Nga tốt hơn bất cứ người nào khác ».
      Le Monde nhận định : trong khi cuộc khủng hoảng Ukraina vẫn chưa được giải quyết, trong khi thỏa thuận ngừng bắn giữa Kiev và lực lượng nổi dậy thân Nga ở miền Đông Ukraina đang rất mong manh, thì tuyên bố của ông Gorbatchev, người được phương Tây ca ngợi, như là «một gáo nước lạnh » đối với phương Tây.
      Một sự cố khác, đó là nhân sự kiện kỷ niệm Bức tường Berlin, Chủ tịch Quốc hội Đức, Nobert Lammert, đã mời nhà thơ Wolf Biermann đến trình diễn trước các nghị sĩ Đức. Đây là một vinh dự dành cho nhà thơ 77 tuổi, người từng chống đối và từng bị rút quốc tịch bởi chính quyền Đông Đức. Thế nhưng, tại Quốc hội, nhà thơ này không chỉ ca hát, mà còn nhân cơ hội đó chỉ trích đảng Die Linke.
      Die Linke (Cánh Tả) là một đảng thuộc phe cực Tả mà thành phần chính là những cựu thành viên của Đảng Cộng Sản nắm quyền ở Đông Đức hồi trước (SED). Ngay trước Quốc hội, nhà thơ nói trên đã nới với những thành viên của Die Linke rằng : « Quý vị không thuộc cánh tả mà cũng chẳng phải cánh hữu, mà là những tên phản động. Quý vị là tàn dư của những thứ đã bị vùi chôn trong quá khứ ». Lại một gáo nước lạnh trong ngày kỷ niệm trọng đại.
      Thêm vào những sự cố đó là những rắc rối sinh ra trong liên minh giữa các đảng phái. Chẳng hạn như Ở vùng Thuringe thuộc Đông Đức cũ, Đảng Xã hội dân chủ -SPD, sau cuộc bầu cử vùng vừa qua, đã quyết định bỏ liên minh với đảng Liên Minh Dân Chủ Thiên Chúa Giáo-CDU để thành lập liên minh với Đảng Xanh và Die Linke. SPD chỉ dành được 12% số phiếu ủng hộ còn Die Linke thì dành đến 28% số phiếu. Bởi vậy, theo quy định, lãnh đạo chính quyền vùng này sẽ là người của Die Linke. Và đó là lần đầu tiên kể từ khi Bức tường Berlin sụp đổ.
      Phe bảo thủ đã lên tiếng chỉ trích. Tổng thống Đức, Joachim Gauk, người từng chiến đấu chống chế độ cộng sản ở phía Đông, đã đánh giá tiêu cực sự kiện này và cho rằng : « Những người thuộc thế hệ tôi, những người đã từng biết đến chế độ Đông Đức sẽ phải cố gắng lắm mới có thể chấp nhận sự thật này ». Trong khi đó, Thủ tướng Đức, Angela Merkel, người xuất thân từ Đông Đức, cũng đã lên tiếng chỉ trích quyết định của SPD và đảng Xanh trong việc liên minh với Die Linke.
      Về phần mình, Đảng Xanh đã đặt điều kiện với Die Linke khi tham gia liên minh. Điều kiện là như thế này : Die Linke phải thừa nhận rằng Đông Đức là « một nhà nước phi pháp quyền ». Và điều kiện này đã gây tranh cãi sôi nổi trong đảng Die Linke. Le Monde kết luận : xem ra, Đức vẫn chưa thể « thanh toán xong nợ nần với quá khứ ».

      http://vi.rfi.fr/chau-a/20141110-apec-nhat-trung/

      zaterdag 9 november 2013

      Chiến tranh lạnh Trung –Nhật

      Thứ năm 07 Tháng Mười Một 2013
      Chiến tranh lạnh Trung –Nhật
      Lực lượng phòng thủ Nhật Bản diễu binh tại căn cứ Asaka, ở Asaka, gần Tokyo,  27/10/2013
      Lực lượng phòng thủ Nhật Bản diễu binh tại căn cứ Asaka, ở Asaka, gần Tokyo, 27/10/2013
      REUTERS/Issei Kato
      Tú Anh
      Trong bối cảnh đảng Cộng sản Trung Quốc chuẩn bị Hội nghị trung ương lần 3 vào cuối tuần, căng thẳng trong quan hệ Bắc Kinh -Tokyo lên cực điểm. Trung Quốc tố cáo Nhật Bản khiêu khích, trong khi Tokyo đe dọa bắn hạ máy bay dọ thám của Trung Quốc nếu xâm phạm không phận Senkaku. Chiến tranh lạnh kiểu mới đang bao trùm Đông Á.
      Kỷ niệm Hiệp ước hòa bình và thân hữu Trung –Nhật 23/10 ký kết cách nay 35 năm đã trôi qua không kèn không trống. Ông Mike Green, chuyên gia của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế CSIS tại Washington nhận định: Xung khắc giữa Trung Quốc và Nhật Bản tại quần đảo Điếu Ngư / Senkaku đã làm quan hệ hai nước căng thẳng gần như tột cùng vào cuối tuần trước. Lần đầu tiên, Trung Quốc phô trương một số tàu ngầm nguyên tử trang bị tên lửa tầm xa và tố cáo hải quân Nhật Bản « can thiệp » vào một cuộc tập trận bắn đạn thật của hải quân Trung Quốc nhưng Tokyo phủ nhận.
      China Daily thuật lại tuyên bố này của phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc Dương Vũ Quân đưa ra trong một cuộc họp báo, nhưng phóng viên quốc tế không được mời.
      Trong khu vực Senkaku, nhịp độ tàu tuần duyên Trung Quốc xâm nhập có giảm đi « chỉ có 5 ngày » trong tháng kỷ niệm này so với từ « 20 ngày đến 24 ngày » trong những tháng trước. Trên không, từ tháng 4 cho đến tháng 9, chiến đấu cơ của Nhật thực hiện 149 phi vụ để « răn đe » máy bay Trung Quốc. Cuối tháng 10, chính phủ Nhật lần đầu tiên đe dọa « bắn hạ » máy bay dọ thám không người lái của Trung Quốc nếu không tuân thủ tín hiệu cảnh cáo...
      Bộ Ngoại giao Trung Quốc phản ứng mạnh, cho rằng nếu Nhật Bản tấn công máy bay trinh sát của Trung Quốc thì đó là một hành động « gây chiến ».
      Câu hỏi đặt ra là tại sao Trung Quốc dồn dập phô trương sức mạnh tại Điếu Ngư / Senkaku gây căng thẳng với Nhật ? Đâu là nhân ? Đâu là quả ? Và liệu Trung Quốc có khả năng áp đảo hay không ?
      Giáo sư Lưu Giang Lạc, một chuyên gia về chính trị Nhật Bản tại đại học Thanh Hoa, lập luận: Nhật Bản đang làm « chiến tranh tâm lý » và « chuẩn bị công luận để gây chiến ». Nhưng ông nêu nghi vấn, liệu Nhật Bản có dám ra tay trước đi ngược lại bản Hiến pháp chủ hòa ?.
      Tuy nhiên, chuyên gia quan hệ quốc tế Nhật Chikako Ukei giải thích rằng Thủ tướng Shinzo Abe không hề có ý đe dọa Trung Quốc mà chỉ nhắc lại nguyên tắc đối phó khi không phận bị xâm phạm.
      Theo giáo sư Jeff Kingston, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu Á Châu, đại học Temple, Nhật Bản thì Thủ tướng Shinzo Abe tin rằng « một nước Nhật hùng cường sẽ ngăn chận tham vọng bành trướng của Bắc Kinh một cách hiệu quả hơn và làm an tâm các nước khác trong khu vực đang lo ngại thái độ ngập ngừng của Mỹ trong chính sách chuyển trục ».
      Còn theo nhận định của giáo sư chính trị quốc tế Nguyễn Mạnh Hùng, đại học George Mason, Hoa Kỳ, Trung Quốc « không có sức mạnh chế ngự, chỉ diễu võ dương oai để chứng tỏ mình không lùi bước sau khi chính phủ Nhật xác định chủ quyền bằng cách mua lại quần đảo Senkaku và tăng cường các biện pháp bảo vệ ». Trung Quốc cũng khai thác thời cơ Mỹ « bị tê liệt chính trị làm các quốc gia nghi ngờ chính sách chuyển trục ». Trung Quốc còn có thâm ý kích động « phong trào phản chiến ở Nhật trong tương lai ».
      Từ Virginia, Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng trả lời các câu hỏi của RFI :
      « Nguyên nhân căng thẳng đầu tiên là Trung Quốc đưa ra cái đường « lưỡi bò » và đòi hỏi quá đáng. Thế rồi cái đồ hỏi đó được thi hành bằng những hành động quá khích, nhất là đối với biển Đông Nam Á. Hành động đó đã gây phản ứng bất thuận lợi, làm cho Mỹ can thiệp nhiều hơn. Khi Mỹ can thiệp nhiều hơn thì các nước liên can có thái độ đưa đến tình trạng như là chiến tranh lạnh, và Trung Quốc cho rằng mình bị bao vây. Chúng ta thấy Úc đã đồng ý cho Thủy Quân Lục Chiến Mỹ đóng ở căn cứ Darwin, rồi Nhật Bản cũng tăng cường chính sách quân sự và tăng cường quan hệ quốc phòng với những quốc gia khác, kể cả Việt Nam nữa. Không những Nhật quan tâm vấn đề biển Hoa Đông mà họ còn quân tâm đến vấn đề ở biển Đông Nam Á. Thành ra, trước một loạt chính sách bất thuận lợi, Trung Quốc tìm cách phá cái vòng vây đó. Phá vòng vây bằng cách đối với các nước nhỏ ở Đông Nam Á thì Trung Quốc đấu dịu. Ngược lại, Trung Quốc liệt ra một số quốc gia mà họ cho là cứng rắn, cứng đầu không thể giải quyết được thì họ làm áp lực. Nhật Bản và Phi Luật Tân là hai nước bị áp lực nhiều nhất. Đây cũng là chính sách uyển chuyển phá vòng vây và chia để trị… »
       

      dinsdag 14 mei 2013

      Trung-Nhật : Nhập nhằng thù mới hận cũ

      Chủ nhật 12 Tháng Năm 2013

      Trung-Nhật : Nhập nhằng thù mới hận cũ

      Hai tàu tuần duyên Nhật Bản chặn tàu cá Trung Quốc tại vùng quần đảo Senkaku/Điếu Ngư, 15/08/2012 (DR)
      Hai tàu tuần duyên Nhật Bản chặn tàu cá Trung Quốc tại vùng quần đảo Senkaku/Điếu Ngư, 15/08/2012 (DR)

      Lê Phước
      Quá khứ hận thù hiện vẫn còn đeo bám Nhật Bản và Trung Quốc. Courrier International quan tâm đến chủ đề này qua bài trích dẫn tờ Quan Sát Kinh Tế Báo tại Bắc Kinh với dòng tựa : «Một…rồi hai mối bất hòa ». Hai mối bất hòa mà tờ báo ám chỉ đó là đảo Senkaku-Điếu Ngư trên biển Hoa Đông và đền thờ Yasukuni tại Tokyo.


      Thủ tướng Shinzo Abe một mặt thì khẳng định muốn nối lại đàm phán về một cơ chế hợp tác hải quân với Trung Quốc, một mặt lại ủng hộ các quan chức chính phủ và các nghị sĩ Nhật đến thăm đền Yasukuni-một địa điểm nhạy cảm trong quan hệ Trung-Nhật. Thái độ này của ông Abe bề ngoài có vẽ mâu thuẫn, nhưng tờ báo Trung Quốc thừa nhận rằng sự mâu thuẫn này có lô gích của nó bởi ngôi đền là một phần lịch sử hiện đại của Nhật Bản.
      Tờ báo nhắc lại, đền Yasukuni được xây dựng hồi năm 1869. Ngôi đền ra đời trong bối cảnh Nhật Bản được hiện đại hóa ở cái thời mà sử sách gọi là Minh Trị. Sau chiến tranh Trung-Nhật 1895-1896, Nhật hoàng khi đó đã đích thân đến cúng bái tại ngôi đền. Hành động này không chỉ đơn thuần là khấn nguyện cho người đã khuất, mà còn là sự bày tỏ lòng tri ân đối với những người Nhật đã hy sinh cho đất nước.
      Dưới thời quân phiệt Nhật Bản, Yasukuni trở thành một biểu tượng cho tinh thần chiến đấu của quân Nhật. Sau khi thất trận trong thế chiến thứ hai, đế chế Nhật Bản sụp đổ. Thủ tướng Nhật Tanzan Ishibashi giai đoạn 1956-1957 đã đề nghị đóng cửa ngôi đền. Khi chiếm đóng nước Nhật, Hoa Kỳ đã biến ngôi đền thờ tử sĩ này thành một cơ sở tôn giáo và định ra qui tắc nhà nước thế tục, tức tách tôn giáo ra khỏi chính trị. Điều này đã được ghi trong hiến pháp Nhật Bản.
      Thế nhưng, các đời thủ tướng Nhật đã tiếp nối nhau đích thân đến viếng ngôi đền đến tận năm 1978-cái năm mà ngôi đền tiếp nhận thờ thêm 14 tử sĩ, mà điều đáng chú ý là 14 người này bị xếp vào danh sách tội phạm chiến tranh loại nguy hiểm nhất. Năm 1985, thủ tướng Nhật lúc bấy giờ là ông Yasuhiro Nakasone đích thân đến thăm đền Yasukuni, lập tức Trung Quốc phản đối dữ dội. Rồi đến khi ông Koizumi lên lãnh đạo chính phủ hồi đầu những năm 2000, ông cũng nhiều lần đích thân đến thăm ngôi đền và cũng gây phản ứng dữ dội từ Trung Quốc.
      Tháng Tư rồi, nhiều nghị sĩ và một số thành viên chính phủ Nhật lại rầm rộ đến thăm ngôi đền. Thủ tướng Abe tỏ ra ủng hộ họ và cho rằng họ có quyền tự hành động. Lập tức, Trung Quốc có phản ứng dữ dội. Ngày 23/4, một đội tàu thuộc hải quân Trung Quốc đã thâm nhập vào vùng nước tranh chấp và truy đuổi 80 nhà đấu tranh dân tộc chủ nghĩa của Nhật Bản. Đây là lần đầu tiên tàu tuần tra Trung Quốc đuổi tàu Nhật Bản ra khỏi khu vực. Trong ngày đó, 168 nghị sĩ Nhật Bản đã đến thăm đền Yasukuni-một con số kỷ lục kể từ năm 1989. Đây cũng là lần đầu tiên mà hai mối bất hòa Trung-Nhật đến cùng thời điểm.
      Tờ báo Trung Quốc cho rằng, việc đến thăm ngôi đền Yasukuni không chỉ là nguồn gốc gây bất hòa trong quan hệ song phương, mà còn là hành động vi hiến ở Nhật Bản. Tờ báo nhắc lại, ông Koizumi đã nhiều lần bị tòa án Nhật xử vì tội vi hiến như vậy.
      Nhìn về tương lai, tờ báo nhận định, khó có thể buộc Nhật đóng cửa đền Yasukuni, cũng khó lòng buộc Nhật rút ra khỏi danh sách thờ cúng 14 người nằm trong danh sách tội phạm chiến tranh. Theo tờ báo, giải pháp khả dĩ nhất là các quan chức Nhật Bản đừng nên đến thăm ngôi đền này nữa. Thế nhưng, tờ báo than rằng, thủ tướng Abe lại không có thiện chí và cũng không đủ khả năng để ngăn cản các quan chức chính phủ và các nghị sĩ làm việc đó.
      Căng thẳng Trung-Nhật còn vì lợi ích thực tại
      Phân tích thêm về chủ đề trên, Courrier International có bài chạy tựa : «Đối đầu ». Tờ báo khẳng định, căng thẳng Trung-Nhật không chỉ là vì hận thù quá khứ mà còn vì lợi ích hiện tại của mỗi nước. Tờ báo nhắc lại, từ năm 1970, quan hệ Trung-Nhật không ngừng dậy sóng chỉ vì hai mối bất hòa liên quan đến đảo Senkake-Điếu Ngư và ngôi đền Yasukuni. Cả hai mối bất hòa này đều có cội nguồn từ những xung đột quân sự giữa hai nước hồi cuối thế kỷ 19.
      Ngôi đền Yasukuni thì rõ ràng là một quá khứ hận thù, còn Senkaku-Điếu ngư thì còn có những tầm quan trọng khác mới khiến hai nước căng thẳng như vậy : Tranh giành nguồn tài nguyên năng lượng dưới lòng biển, tranh giành ảnh hưởng trong khu vực, chính sách kích động dân tộc chủ nghĩa để hướng dư luận ra bên ngoài nhằm xoa dịu tình hình trong nước… Riêng đối với Trung Quốc, nước này ngày càng mạnh bạo cũng còn vì muốn khẳng định sự lớn mạnh về kinh tế và quân sự trong thực tại của mình. Cuối cùng, Courrier International kết luận : Hai nước chưa phải đang bên bờ vực chiến tranh, nhưng nếu tình hình tiếp tục xấu đi thì có thể sẽ làm thay đổi cục diện và sẽ dẫn đến chạm trán quân sự.
      Hàn Quốc : Bà Park Guen-hye là ai ?
      Từ cuối tháng Hai, Hàn Quốc đã có tổng thống mới và lịch sử hiện đại nước này cũng biết đến nữ tổng thống đầu tiên là bà Park Guen-hye-ái nữ của cựu tổng thống Hàn Quốc Park Chung Hee. Từ khi bà nhậm chức, báo chí theo dõi từng cử chỉ của bà trong mục đích dự phóng được hướng đi sắp tới của chính phủ Hàn Quốc. Trong dòng chảy đó, tuần san Le Nouvel Observateur dành bài tìm hiểu về bà Park Guen-hye với dòng tựa khá ấn tượng : «Đức mẹ đồng trinh cứng rắn».
      Tờ báo cho rằng, bà có cách hành xử cứng rắn so với dàng vẽ thùy mị và giọng nói nhỏ nhẹ của bà. Trong quan hệ với Bắc Triều Tiên, bà Park Guen-hye đã tỏ ra khác biệt so với người tiền nhiệm. Tờ báo nhắc lại, trước đây ông Lee Myung-bak không hài lòng với chính sách của người tiền nhiệm của ông là giang tay giúp đỡ miền Bắc mà không cần điều kiện. Vì thế, ông Lee Myung-bak tỏ ra cứng rắn đến mức chấm dứt các cuộc đàm phán với Bắc Triều Tiên.
      Năm 2010, miền Bắc trả đũa bằng việc tấn công đánh chìm tàu và nã pháo lên một hòn đảo của miền Nam. Thế nhưng, đến lúc đó thì ông Lee Myung-bak lại chùn bước và không có phản ứng gì đáng kể. Chính sách đối với miền Bắc của bà Park Guen-hye thế nào ? Tờ báo cho biết, bà sử dụng chiêu thức kết hợp cương nhu với Bình Nhưỡng. Một mặt, bà tuyên bố sẳn sàng nối lại đàm phán liên Triều và muốn giúp đỡ miền Bắc phát triển, một mặt bày tỏ một « thái độ thép» khi nói rõ, các tướng lãnh Hàn Quốc có quyền dùng vũ lực phản công ngay lập tức khi bị miền Bắc tấn công mà không cần phải đợi lệnh tổng thống. Tức là quan điểm của bà Park Guen-hye đã rất rõ ràng : Sẳn sàng đàm phán và cũng sẳn sàng trả đủa nếu bị tấn công.
      Nhìn về tương lai, tờ báo nhận định, dưới thời bà Park Guen-hye, quan hệ liên Triều có nhiều triển vọng. Hồi năm 2002, bà đã công du Bình Nhưỡng theo lời mời của nhà lãnh đạo miền Bắc Kim Jong-il. Mẹ bà đã bị ám sát bởi mật vụ miền Bắc dưới thời cha của ông Kim Jong-il. Thế nhưng, hồi năm 2002, bà được tiếp đón trọng thị tại Bình Nhưỡng và được đặc cách cho trở về miền Nam trực tiếp theo đường liên Triều mà không cần phải quá cảnh Bắc Kinh. Các cuộc hội đàm với ông Kim Jong-il tại Bình Nhưỡng cũng diễn ra trong không khí thân tình. Qua đó cho thấy hận thù giữa hai bên đã dịu đi, bà Park Guen-hye đã biết đặt lợi ích dân tộc lên trên lợi ích gia đình.
      Le Nouvel Observateur cho biết thêm, từ khi bà Park Guen-hye nắm quyền ở miền Nam, các phương tiện truyền thông miền Bắc dù có chỉ trích bà này kia, nhưng nếu so với người tiền nhiệm của bà, thì sự chỉ trích đã giảm đáng kể, và cho thấy miền Bắc có thiện cảm đặc biệt với bà. Điều đó cũng cho thấy việc nối lại đàm phán liên Triều không phải là không thể.
      Thảm họa hạt nhân Fukushima đã được kiểm soát ?
      Thảm họa Fukushima đã trôi qua hai năm, đến hiện tại đã thật sự được kiểm soát chưa ? Tuần san L’Express đăng bài của chuyên gia Jacques Attali khẳng định rằng : chưa, và cần phải có sự phối hợp của nhiều nước mới có thể giải quyết triệt để hồ sơ này.
      Từ thảm họa 11/3/2011 với trận động đất 9 độ Richter và sóng thần cao đến 15m, nhà máy hạt nhân Fukushima có vẽ chưa gây thiệt hại về y tế nào bên ngoài nước Nhật. Ngay cả bên trong nước Nhật, về mặt chính thức, người ta cũng chưa tìm thấy ở một cửa hàng nào hay một thực phẩm nào có độ nhiễm phóng xạ cao hơn mức cho phép. Thế nhưng, theo một số nghiên cứu thực địa, tình hình vẫn còn rất phức tạp.
      Hiện tại mỗi ngày có đến 400 tấn nước biển được đưa vào để làm nguội các lò phản ứng, tức là mỗi ngày có thêm ngần ấy số nước bị nhiễm xạ nặng, trong khi đã có đến 280 000 tấn nước nhiễm xạ nặng đang còn tích trữ trong khu vực nhà máy. Độ nhiễm phóng xạ có thể lên đến 800 millisivert (mSv) ở lò phản ứng số 1, 880 mSv ở lò phản ứng số 2, và 1510 ở lò phản ứng số 3, trong khi con người có nguy cơ tử vong nếu bị phơi nhiễm ở mức độ nhiễm xạ 1000 mSv.
      Trong bán kính 15km xung quanh nhà máy, các thành phố vắng người ở. Ở các khu vực xa hơn một chút còn người ở nhưng tỷ lệ ung thư đã tăng lên. Còn ở trong lòng biển cách bờ 1km, người ta đã phát hiện cá bị nhiễm xạ đến 2000 becquerels (bq)/kilo, tức cao hơn 4 lần so vơi mức cho phép. Có những nơi cá nhiễm chất cesium cao hơn 7400 lần so với mức cho phép.Còn ở cách bờ biển vùng Fukushima 120km, người ta cũng đo được độ nhiễm xạ của cá là 380 bq/kilo.
      Nhà cầm quyền Nhật dự phóng công tác tẩy rửa nhiễm xạ tại Fukushima sẽ kéo dài 40 năm. Trong bối cảnh đó, nhiều người lo ngại bởi nhà máy có thể không trụ nổi đến đó vì đã bị phá hủy nghiêm trọng. Thêm vào đó, các chuyên gia dự báo có thể sẽ xảy ra ở khu vực này một trận động đất 6 độ Richter gây sóng thần cao 10m. Nếu dự báo là chính xác, thì hệ thống làm lạnh của nhà máy sẽ lại bị phá hủy, các bức tường chắn sóng sẽ sụp đổ, 280 000 tấn nước nhiễm xạ đang ứ đọng sẽ đổ ra lòng đất và biển…Hậu quả sẽ khôn lường, ảnh hưởng đến cả Tokyo và vượt ra khỏi ranh giới Nhật Bản.
      Chưa hết, rác tạo ra trong thảm họa sóng thần 2011 còn ứ đọng trên biển. Lượng rác này được ước lượng tương đương hai lần núi Phú Sĩ. Nhật Bản chỉ đủ sức quét dọn rác này ở độ sâu 30m và ở những vùng gần bờ. Bởi thế, những vùng xa ngoài biển và sâu trong lòng biển, rác còn ứ đọng rất nhiều.
      Người Nhật hiện không đủ phương tiện để giải quyết tất cả những hồ sơ nêu trên. Tác giả kêu gọi cả thế giới huy động để tránh thảm họa hạt nhân cho nhân loại. Cụ thể theo tác giả, trong hội nghị thượng đỉnh G8 tháng 6 tới đây ở Ai Len, khối này nên khẳng định rằng Fukushima không phải là hồ sơ cá nhân của Nhật, mà có liên quan đến cả thế giới.
      Vương Quốc Anh không giàu như người ta tưởng ?
      Nhìn sang Châu Âu, Courrier International chạy tít lớn trên trang nhất : « Vương Quốc Anh đang bị chia rẽ ». Tờ báo dành một hồ sơ khá dài cho nước Anh nói riêng và các nước trong Vương Quốc Liên Hiệp Anh và Bắc Ailen nói chung.  Liên Hiệp Châu Âu lâm khủng hoảng nợ công nghiêm trọng, nhiều tên nước đã nổi lên không phải vì sự tịnh vượng mà là vì suy thoái kinh tế. Trong bối cảnh đó, nền kinh tế Anh có vẽ vẫn khỏe mạnh và ít được báo chí nhắc đến trong dòng thác khủng hoảng Châu Âu.
      Thế nhưng, trên thực tế nước Anh không mạnh khỏe như vẽ bề ngoài. Tựa đề nói trên của tờ báo trong tiếng Pháp là: « Royaume Uni désuni », trong đó Royaume là Vương quốc, Uni là thống nhất và Désuni là chia rẽ. Tức tờ báo chơi chữ Uni với Désuni để nhấn mạnh đến cái vẽ bên ngoài mạnh khỏe, nhưng bên trong có thể có những chia rẽ đảng phái, người dân bất mãn, kinh tế phát triển không đồng đều giữa hai miền đất nước.
      Courrier International đăng bài xã luận nhận định về tương lai ảm đạm của nền kinh tế Anh.
      Tờ báo cho biết, Anh có vẽ là nước Châu Âu đầu tiên thoát khỏi khủng hoảng, thế nhưng những chính sách kinh tế của Anh sẽ để hại những hệ lụy cho tương lai của nền kinh tế. Nước này không thuộc khối eurozone, đã cho đồng bảng Anh hạ giá tối đa để kích thích xuất khẩu. Thế nhưng, nước này quên rằng, thị trường xuất khẩu chính của Anh là Châu Âu, và người dân Châu Âu thì đang khó khăn nên sức mua dĩ nhiên bị hạ.
      Còn trong hồ sơ việc làm, thất nghiệp của Anh đang có xu hướng tăng nhanh. Bàn về chính sách cắt giảm ngân sách, cựu thủ tướng Gordon Brown và thủ tướng đương nhiệm David Cameroon theo đuổi chính sách này và kết quả thì thảm hại, gây bất bình trong dân chúng. Courrier International cũng trích dẫn một số bài của báo chí Anh và Mỹ cho hay, kinh tế Anh đang èo ọt, tương lai nền kinh tế u ám, khoảng cách phát triển giữa miền Nam thịnh vượng và miền Bắc nghèo khổ của nước này ngày càng lớn, các tiếng phản đối đã vang lên, các đảng phái chí trị chia rẽ, làn sóng dân tộc chủ nghĩa và bài Châu Âu dâng cao.
      Đạo đức của các dân biểu tại Anh liên tục bị đặt vấn đề. Theo thăm dò, chỉ có 14% người Anh cho biết là tin tưởng vào các vị dân biểu. Chưa hết, kênh phát thanh nổi tiếng của Anh trên thế giới là BBC thì liên tục bị các vụ tai tiếng tình dục và nghiệp vụ. Chỉ có 49% người Anh cho biết là còn tin tưởng vào đài phát thanh này. Đối với báo chí Anh nói chung, thì chỉ có 21% người Anh cho biết là còn tin tưởng các nhà báo.
      Liên quan đến Vương Quốc Liên Hiệp Anh và Bắc Ai Len, thì người Scotland đang có xu hướng li khai. Scotland đang dự định tiến hành trưng cầu dân ý về tương lai độc lập của đất nước vào năm 2014.
      Pháp : Mafia cũng khá đình đám
      Thường, khi nói về tham nhũng người ta nghĩ đến Châu Phi, về mafia người ta nghĩ đến Ý. Thế nhưng, tuần san L’Express cho biết, anh bạn láng giềng của Ý là Pháp cũng đang mang trong người căn bệnh ung thư mang tên là Mafia. Hồ sơ này chạy tựa lớn trên trang nhất của tờ báo : «Hoạt động mafia tại Pháp ». Tờ báo cho biết, từ đảo Corse đến Marseille, từ Paris đến các khu ngoại ô…Tội phạm có tổ chức đang lớn mạnh tại Pháp. Vấn nạn này ít được để ý tại Pháp bởi vì các hoạt động mafia rất tinh vi, từ mua bán bất hợp pháp đến các hoạt động thu tiền kiểu xã hội đen, rồi hối lộ, rồi rữa tiền…Tất cả được hình thành trong một mạng lưới phức tạp và tinh vi.
      Đến với đảo Corse, nơi nổi đình nổi đám nhất tại Pháp về các hoạt động mafia, L’Express cho biết, đây là nơi có tình trạng tội phạm thuộc hàng số một Châu Âu với những vụ thanh toán đẫm máu. Các bố già của vùng này có tài sản kết sù và đầu tư ở khắp nơi, từ trong nước Pháp đến các nước khác trên thế giới.  Ngoài đảo Corse, thì các chuyên gia tại Pháp đều thừa nhận : Ở cả nước Pháp, tội phạm có tổ chức đang thịnh vượng.
      Người ta vẫn còn chưa quên những vụ thanh toán theo kiểu xã hội đen gần đây tại Marseille. Hay vụ một công trường xây dựng ở ngoại ô Paris phải ngừng hoạt động do bị tấn công bởi bọn xã hội đen đòi tiền bảo kê. Hay như ở một địa phương khác ở ngoại ô Paris, vừa qua cảnh sát đã phá vỡ một nhóm người bán ma túy qui mô nhỏ và hoạt động khá yên lặng nhưng doanh số mỗi ngày lên đến 30 000 euro.
      Tình hình nghiêm trọng đến mức mà chính phủ Pháp mấy năm gần đây đã phải tăng cường biện pháp chống mafia. Như biện pháp tịch thu tài sản có nguồn gốc mafia, thì hồi năm rồi, tại Pháp nhà chức trách đã tịch thu được đến 760 triệu euro tài sản như vậy. Còn tại đảo Corse, các khai báo tài sản bị nghi ngờ dính líu đến mafia hồi năm ngoái là 30 000 vụ.
      Nhìn rộng ra Châu Âu, L’Express cho biết, các tổ chức tội phạm đã lợi dụng khủng hoảng, lợi dụng sự thiếu kiên quyết của các chính phủ, sự lỏng lẽo của các biên giới và sự mờ ám trên thị trường tài chính, bọn chúng đã mặt sức lớn mạnh và hiện tại trên toàn cõi Châu Âu có đến 3 600 tổ chức tội phạm được thống kê. Đến mức mà hồi tháng rồi, nghị viện Châu Âu đã phải thành lập một ban đặc trách công tác chống mafia.
      Người Ukraina ra sức bảo vệ ngôn ngữ
      Ở thời buổi toàn cầu hóa thương mại như ngày nay, ngôn ngữ của những nước có nền kinh tế mạnh luôn ngấp nghé lấn át ngôn ngữ của những nền kinh tế yếu hơn. Thế nhưng, có đôi khi sự lấn át này phải chùn bước như trường hợp tại Ukraina được tờ Oukrainsky Tyjden tại Kiev phản ảnh và được Courrier International dẫn lại với dòng tựa đáng chú ý : « Quí vị hãy nói chuyện với tôi bằng tiếng mẹ đẻ của tôi ».
      Tờ báo cho biết, tại Ukraina, nhiều người bản địa đã cùng nhau gây sức ép buộc các công ty nước ngoài đến đây làm ăn phải chấp nhận dành phần tiếng Ukraina ghi trên sản phẩm.  Hình thức gây sức ép thì có nhiều. Có người sau khi nhận hàng mua qua mạng, đã quyết định trả lại vì trên sản phẩm có phần hướng dẫn viết bằng tiếng Nga chứ không phải bằng tiếng Ukraina.  Có người cùng nhau kiện công ty sản xuất kẹo không để tiếng Ukraina trên bao bì. Có người kiên quyết không dùng sản phẩm không có hướng dẫn bằng tiếng Ukraina. Các công ty làm ăn tại nước này còn bị gây sức ép trong việc phải có trang web bằng tiếng Ukraina…
      Kết quả đấu tranh của người Ukraina theo một nhóm đấu tranh cho biết, các sản phẩm không có tiếng Ukraina đã giảm 5% doanh số bán ra trên thị trường Ukraina. Những người đấu tranh đặt mục tiêu nâng con số này lên 30% để buộc các công ty phải sử dụng tiếng Ukraina nếu muốn làm ăn trên lãnh thổ nước này.
      Một tiểu thuyết mới về Điện Biên Phủ tại Pháp
      Điện Biện Phủ tiếp tục là đề tài được chú ý tại Pháp. L’Express cho biết, quyển tiểu thuyết mang tên « L’Ombre douce » (Bóng mát dịu êm) vừa được xuất bản tại Pháp và vừa được nhận giải nhất Văn học Bỉ 2013.
      Tác giả là một phụ nữ sinh năm 1976, tên là Nguyễn Hoài Hương, sinh ra và lớn lên trên đất Pháp. Cô đang là giảng viên tại Trung tâm văn hóa lịch sử đương đại thuộc Đại học Versailles Saint-Quentin-En-Yvelines Cộng Hòa Pháp.
      « Bóng mát dịu êm » viết về một chuyện tình buồn của một thiếu nữ Việt Nam và một quân nhân Pháp trên chiến trường Điện Biên Phủ. Tác phẩm thu hút độc giả bởi chuyện tình lãng mạn nhưng đầy bi thương giữa Mai và Yann, cũng như những sự lột tả chân thật về những khía cạnh khác nhau của chiến tranh Đông Dương và trên chiến trường Điện Biên Phủ.

      http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130512-trung-nhat-nhap-nhang-thu-moi-han-cu

      zondag 12 mei 2013

      Okinawa đâu phải là thuộc địa cũ của Trung Quốc

      Chủ nhật 12 Tháng Năm 2013

      Okinawa đâu phải là thuộc địa cũ của Trung Quốc

      Bản đồ Nhật Bản và chuỗi đảo Okinawa
      Bản đồ Nhật Bản và chuỗi đảo Okinawa
      Nguồn internet

      Tú Anh / Đỗ Thông Minh
      Có lẽ nào sử gia Trung Quốc lầm lẫn giữa « lân bang » và « thuộc quốc » ? Theo lập luận của nhà nghiên cứu Trung Quốc Trương Hải Bằng đăng trên Nhân dân Nhật báo ngày 08/05/2013 thì không có bằng chứng khẳng định quần đảo Okinawa thuộc Nhật Bản. Giáo sư Willy Lam, một chuyên gia độc lập ở Hồng Kông xem đây là thủ đoạn chiến tranh tâm lý của Bắc Kinh để « ep buộc » Tokyo nhượng bộ trên quần đảo Senkaku/ Điều ngư.


       Thông tín viên Đỗ Thông Minh từ Tokyo giải thích :

      TTV Đỗ Thông Minh-Tokyo
       
      12/05/2013
       
       
      « Nhật Bản và xứ Lưu Cầu (Okinawa) cũng như các nước yếu như Việt Nam đã từng phải triều cống Trung Quốc nhưng chưa bao giờ có quan Trung Quốc sang làm thái thú tại Okinawa… Triều cống để được yên thân nhưng không phải là thuộc địa,thuộc quốc…».











      http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130512-okinawa-khong-phai-la-thuoc-dia-cu-cua-trung-quoc