dinsdag 28 augustus 2012

Sách cổ khẳng định Hải Nam là biên giới Trung Quốc

28/8/2012

Tập sách “Địa dư đồ khảo,” xuất bản dưới triều vua Quang Tự nhà Thanh (1875-1908) có kèm 20 bản đồ ghi rõ Hải Nam là biên giới của Trung Quốc.
> Ba điểm yếu của hải quân Trung Quốc / Trung Quốc xây nhà máy trái phép ở Hoàng Sa


Ngày 28/8, tại Trụ sở Báo Giác Ngộ (TP HCM), Ban Văn hóa Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã tổ chức lễ Công bố Tập sách “Địa dư đồ khảo,” xuất bản dưới triều Vua Quang Tự nhà Thanh (1875-1908). Tập sách này có kèm theo bản đồ chi tiết rõ ràng, nội dung chính thức xác nhận Quỳnh Châu (tức đảo Hải Nam) là biên giới của lục địa Trung Quốc.

Tập sách do cụ Trần Đình Bá (1867-1933) lúc làm Thượng thư bộ Hình triều Khải Định (1916-1925) đã cho sao chép cất vào tủ sách Phước Trang ở tư thất (số 114 Mai Thúc Loan, TP Huế), truyền đến đời thứ 4 là Trần Đình Sơn thừa kế, di chuyển vào Sài Gòn từ năm 1968, hiện vẫn được lưu giữ tại 128 Đinh Tiên Hoàng, TP HCM.

Tập sách Địa dư đồ khảo, viết trên giấy xuyến tốt, bên ngoài có bìa cứng, bọc lụa đỏ, kế đến là bìa giấy cũ màu nâu. Tổng cộng có 65 tờ viết chữ Nho hai mặt, chữ còn rõ đẹp, gồm 20 mục khảo cứu về địa dư và 20 bản đồ chi tiết đính kèm.

Nhà nghiên cứu Trần Đình Sơn công bố Tập sách “Địa dư đồ khảo” trước báo chí. Ảnh: TTXVN.

Hòa thượng Thích Trung Hậu, Trưởng ban Văn hóa Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam khẳng định: Dân tộc và Phật giáo luôn gắn liền với nhau. Bằng việc công bố tài liệu cổ liên quan đến vấn đề lãnh hải của đất nước, Giáo hội Phật giáo quan niệm rằng, ngoài công việc tu học theo giáo pháp của Đức Phật, những việc gì mang lại lợi ích cho dân tộc, cho số đông cũng là Phật sự - việc cần phải thực hiện.

Giáo sư Cao Huy Thuần, giảng dạy về Luật học và Chính trị tại Đại học Picardia (Pháp) đánh giá cao đóng góp của nhà nghiên cứu Trần Đình Sơn đã cung cấp một chứng cứ mới, thêm một trong những bằng chứng “sáng chói”, góp phần khẳng định chủ quyền của Việt Nam tại các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa; khẳng định từ xa xưa, chính Trung Quốc chỉ công nhận biên giới của Trung Quốc chỉ đến đảo Hải Nam.

Nhà nghiên cứu Trần Đình Sơn cho biết thêm, ngày nay tại Du Lâm, cực Nam của Hải Nam vẫn còn các tảng đá rất to lớn ghi hàng chữ lớn Thiên Nhai Hải Giác (chân trời góc biển), hoặc Hải Khoát Thiên Không (biển rộng trời không, mênh mông vô bờ bến).

Ông cũng trích bài viết về biển Đông của học giả người Trung Quốc Lý Lệnh Hoa (Trung tâm Thông tin hải dương Trung Quốc), có đoạn viết: “Vào thời nhà Thanh, có một chiếc tàu buôn của Pháp chở đồng đi qua vùng biển Tây Sa thì gặp cướp biển, bị cướp sạch. Theo quy tắc vận tải hàng hóa trên biển, họ phải đến gặp chính quyền sở tại để trình báo, đề nghị giúp bắt bọn cướp, đồng thời xin chính quyền nơi đó xác nhận làm bằng chứng để khi về báo cáo lại với chủ hãng và đòi bảo hiểm bồi thường.

Viên thuyền trưởng người Pháp đưa tàu chạy đến cảng gần nhất là Du Lâm ở đảo Hải Nam, trình báo với tri phủ địa phương. Viên quan địa phương nói với thuyền trưởng người Pháp: 'Nơi chúng ta đứng đây có tên là Thiên Nhai Hải Giác. Đất của Thiên triều đến đây là hết rồi. Chuyện ông bị cướp ngoài biển biết là ở chỗ nào? Ông bị cướp, chúng tôi không chịu trách nhiệm. Không quản được mà cũng không muốn quản.'

Viên thuyền trưởng đành phải cho tàu chạy vào cảng Hải Phòng. Quan chức địa phương ở đó rất tốt, xác nhận cho ông ta, lại còn cho tàu ra chạy ngoài biển, coi như đã truy bắt cướp. Đó là chứng cứ về kiểm soát và quản lý thực tế. Chứng cứ này nói lên: Chính phủ Trung Quốc ngay từ thời triều Thanh đã không thừa nhận Tây Sa là lãnh thổ của mình, cũng không đảm trách công tác trị an ở đó. Còn chính quyền Việt Nam khi đó không những đã cho Tây Sa là lãnh thổ của mình, mà còn thực thi công tác giữ gìn trật tự ở đó. Điều đó chẳng chứng minh Tây Sa từ xưa đến nay đều thuộc về Việt Nam hay sao?”

TTXVN

Xe buýt dài nhất thế giới sắp ra phố

28/8/2012

Với độ dài 30 m và sức chứa 256 hành khách, chiếc xe buýt dài nhất thế giới được cho là một cuộc cách mạng trong hệ thống giao thông công cộng, kết hợp sức chứa lớn của tàu hỏa và sự linh động của xe buýt.


Xe buýt Autotram Extra Grand dài nhất thế giới. Ảnh: DPA
Xe buýt Autotram Extra Grand dài nhất thế giới. Ảnh: DPA

Chiếc xe buýt ba ngăn mang tên Autotram Extra Grand, do Viện Giao thông Vận tải Fraunhofer IVI và Đại học Kỹ thuật Dresden, Đức thiết kế, có thể chở 256 hành khách nhưng không đòi hỏi tài xế phải qua một lớp đào tạo đặc biệt nào.

Video chiếc xe buýt dài nhất thế giới di chuyển

Được cho là có tính linh động cao như những chiếc xe buýt cỡ thường khác, Autotram Extra Grand còn có một hệ thống máy tính hỗ trợ các "bác tài" khi bẻ lái. Mục đích chính của hệ thống này là nhằm đảm bảo các khoang sau chuyển động chuẩn xác theo khoang phía trước trong mọi thời điểm. Ngoài hệ thống dẫn đường phức tạp, chiếc xe buýt còn được trang bị công nghệ xanh, sử dụng động cơ lai hybrid, giúp xe có thể đi 8 km hoàn toàn bằng điện ắc quy.

Chiếc xe buýt khổng lồ này sẽ được đưa vào hoạt động tại thành phố Dresden, Đức, từ tháng 10, sau khi hoàn thành các bài kiểm tra về độ an toàn ngoài thành phố.

Các nhà sản xuất cho biết họ đã nhận được nhiều đơn đặt hàng phiên bản riêng của loại xe này từ các thành phố khác trên thế giới. Ưu điểm của xe là chi phí vận hành và bảo dưỡng thấp hơn nhiều so với hệ thống đường sắt mà vẫn có thể chứa một lượng lớn hành khách.

Trọng Giáp

maandag 27 augustus 2012

Những cây cầu 'kịch độc' trên khắp thế giới

Cầu Tháp London bị "nhái" ở Trung Quốc_nguồn Ione

Sau hàng loạt các ngôi làng, lâu đài châu Âu bị copy lại ở Trung Quốc, tới cầu Tháp London cũng xuất hiện ở Tô Châu.

Cầu Tháp London ở Anh. Ảnh: WhichHoliday.
Công trình nổi tiếng của nước Anh khi màn đêm buông xuống. Ảnh: Wiki.
Ở thành phố Tô Châu (Trung Quốc) cũng xuất hiện một công trình y hệt cầu Tháp London. Ảnh: AOL.
Cầu tháp nhái cũng bắc qua sông nhưng khúc sông nhỏ hơn. Ảnh: AOL.
Công trình xung quanh cầu Tháp cũng gợi tới kiến trúc châu Âu. Ảnh: Cater News.
Không cần tới những công trình sao chép của nước ngoài, Tô Châu đã thu hút rất đông khách du lịch. Nơi đây được mệnh danh là thiên đường chốn hạ giới. Ảnh: CN.
Những hoa viên tuyệt mỹ của thành phố được công nhận là Di sản thế giới. Ảnh: CN.
TheoNgôi Sao
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Những cây cầu 'kịch độc' trên khắp thế giới

Bao giờ nhà ta mới có những cây cầu độc nhất vô nhị như thế này nhỉ?
Những cây cầu nổi tiếng luôn là sự kết hợp hoàn hảo giữa công nghệ và nghệ thuật, vì thế mà chúng nghiễm nhiên trở thành các điểm thăm quan cực kỳ hút khách đấy nhé.
Chúng mình cùng điểm danh một số cây cầu độc lạ nhé.
1. Henderson Wave

http://us.mg5.mail.yahoo.com/neo/
Như một con trăn đang bò giữa không trung, Henderson Wave là cầu dành cho người đi bộ cao nhất ở Singapore. Đặc biệt, vào buổi tối, nơi đây quả là lý tưởng để thỏa sức ngắm cảnh của 2 khu vườn nổi tiếng, Mount Faber Garden và Telok Blangah Mount Garden.
2. Aiola Island
Cây cầu có hình dáng kỳ lạ này bắc qua sông Moore ở Australia và ngay lập tức trở thành điểm thu hút sự chú ý. Được xây dựng từ năm 2003 do hoạ sĩ người Mỹ Vito Acconnci phác hoạ, cây cầu ghi điểm trong mắt khách du lịch ở chỗ nó có khu tắm nắng, quán bar thời trang và nhà uống cafe ngay chính giữa cầu.
3. Langkawi Sky
Được hoàn thành năm 2004 ở Malaysia, cây cầu Langkawi Sky ngoằn nghèo như chú rắn uốn mình qua núi. Nó cao tới 700m so với mực nước biển và dải trên ngọn núi cao 125m.
4. Magdeburg Water

http://us.mg5.mail.yahoo.com/neo/
Một con sông ở giữa cầu, đó chỉ có thể là cây cầu Magdeburg Water cao 918m ở Đức mà thôi. Thiết kế độc đáo của Magdeburg Water cho phép tàu du lịch chở khách để ngao du ngắm cảnh.
5. Rolling Bridge
Một chú sâu cuộn tròn mình lại – bạn có thể hình dung hành động này để hiểu cơ chế hoạt động đặc biệt của cây cầu Rolling Bridge ở London, Anh.
6. Cầu phun nước Banpo tại Hàn Quốc
Lung linh và huyền ảo, ai cũng phải thốt lên như vậy khi ngắm nhìn cây cầu này bắc qua sông Hàn, thủ đô Seoul, Hàn Quốc vào buổi tối. Nơi đây thường diễn ra những màn biểu diễn nước và ánh sáng trong những sự kiện lớn của xứ sở Kim chi.
7. Cầu Tianjin Eye
Cây cầu này nằm ở sông Haihe, Trung Quốc, nó có thể đưa người qua đường lên không trung qua bánh quay Ferris. Nhiều người cho rằng trên thế giới đây là lần đầu tiên xuất hiện chiếc cầu có kiến trúc lạ như thế. Cây cầu được bắt đầu xây dựng từ năm 2007 và đi vào sử dụng ngày 7/4/2008. Các bánh quay được trang bị thiết bị điện nên cây cầu có công suất chở được 768 người/giờ.
8. Python Bridge
Cây cầu Python hiện đại nằm trên cảng phía Tây của thành phố Amsterdam. Thật dễ để nhận thấy cây cầu này có hình dáng giống như một con mãng xà và đó cũng là lý giải cho cái tên đặc biệt của nó. Được thiết kế do công ty West 8 và xây dựng năm 2001, cầu Python nối bán đảo Sporenburg với hòn đảo Borneo.
9. Cầu đi bộ ở La Roche-sur-Yon
Chiếc cầu hình trụ có màu sắc rực rỡ dành cho người đi bộ này nằm ở La Choche-sue-Yon, Pháp và được xây dựng từ sự hợp tác giữa hai đội kiến trúc và kỹ sư ở New York và Paris, đứng đầu là Bernard Tschumi và Hugh Dutton. Cầu có cấu trúc hình trụ nhằm đảm bảo khả năng chống đỡ khi được xây dựng gần các khu resort ở vùng biển phía Tây nước Pháp và có nhiều người qua lại. Có thể nói chiếc cầu là liên kết giữa thành phố lịch sử “the Pentagon” ( do Napoléon xây dựng) và các vùng lân cận, giúp cho người dân tiện qua lợi đường quốc lộ và dễ dàng di chuyển từ thành phố vào thị trấn.
10. Cầu Kintaikyo, Iwakuni, Nhật Bản
Đây là chiếc cầu đời thứ 3 bắc qua sông Nishiki, Nhật Bản sau khi trả qua nhiều trận bão lớn và lũ lụt khủng khiếp. Trước đó cây cầu gốc được xây dựng từ năm 1673 rồi bị hư hại nặng do lũ lụt. Sau đó nó được xây dựng lại và tồn tại hơn 200 năm cho đến khi một cơn bão ập xuống đánh sập hoàn toàn vào năm 1950. Điểm đặc biệt của cây cầu này nằm ở chỗ nó có 5 vòm gỗ với những chi tiết đáng kinh ngạc về nghệ thuật đóng tàu thủ công của người dân Nhật Bản, chỉ sử dụng kẹp và dây điện để xây dựng.
 
 

Nhà giàu Trung Quốc kiếm đường xuất ngoại

27/8/2012
Hình ảnh tại một buổi chào hàng bất động sản Mỹ cho những khách hàng tiềm năng người Trung Quốc. Ảnh: AFP
Hình ảnh tại một buổi chào hàng bất động sản Mỹ cho những khách hàng tiềm năng người Trung Quốc. Ảnh: AFP

Có một dòng chảy xuất khẩu của Trung Quốc đang rất mạnh mẽ khó có thể ngăn lại được: dòng chảy của các triệu phú. Họ tìm đến những nơi an toàn hơn cho tài sản của mình.
> Nhà giàu rầm rộ tuyển chồng


Louie Huang sống ở Thượng Hải. Anh lái xe Porche. Huang kiếm được tiền, rất nhiều tiền từ kinh doanh bất động sản. Hiện Huang đang cho xây dựng một khu biệt thự với khoảng 200 căn, và sở hữu bất động sản ở ít nhất 5 thành phố khác trên thế giới.

Mặc dù các mối làm ăn của anh vẫn chủ yếu ở Trung Quốc, Huang đã dành một phần đáng kể trong các khoản đầu tư của mình để mua cái quyền được sống ở Singapore.

Giải thích về ý muốn ra nước ngoài sống, Huang cho biết có rất nhiều nguyên nhân, trong đó quan trọng nhất là những cơ hội có thể mở ra cho gia đình tương lai của anh.

Nhưng Huang cũng thừa nhận rằng, đối với nhiều người bạn giàu có của anh, cảm giác không an toàn là một trong các lý do khiến họ phải cân nhắc đến việc chuyển đi sống ở một nơi khác ngoài Trung Quốc. “Phần lớn họ đều nghĩ rằng, bây giờ, ở đây mình có rất nhiều tiền, nhưng có lẽ một ngày nào đó, chính phủ sẽ thay đổi chính sách và thu hồi lại tất cả,” Huang nói.

Đầu tư để định cư


Những người muốn đi đó là ai? Là các nhà kinh doanh, những người có nhiều mối quan hệ, hay đơn thuần là những quan chức tham nhũng. Thực tế ngày càng cho thấy rõ rằng ngày càng nhiều “đại gia” Trung Quốc giờ đây đang muốn rời nước này.

Tại cuộc hội thảo tổ chức ở một văn phòng sang trọng với tầm nhìn tuyệt đẹp về thành phố Thượng Hải, các doanh nhân Trung Quốc được mời bỏ ra ít nhất nửa triệu đô để đầu tư vào kinh tế Mỹ.

EB-5 là chương trình đầu tư để được quyền định cư kèm thẻ xanh cho nhà đầu tư, với điều kiện ông hay bà ta tạo ra ít nhất 10 công việc. Trong năm 2006, chỉ có 63 visa loại này được cấp cho các công dân Trung Quốc. Năm ngoái, con số này đã nhảy vọt lên 2.408 và sang năm nay, đến tháng này đã có trên 3.700 visa loại này được cấp cho các doanh nhân Trung Quốc. Điều này có nghĩa là có một làn sóng tiền của Trung Quốc đang đổ vào các dự án cơ sở hạ tầng của Mỹ.

Chương trình visa này tạo cơ hội cho doanh nhân không phân biệt quốc gia đầu tư vào Mỹ, và các nhà đầu tư Trung Quốc chiếm tới 75 phần trăm trong tổng số người được cấp loại visa này.

Hệ thống chính trị, phong cách và chất lượng cuộc sống nằm trong số những nguyên nhân thúc đẩy những người giàu kiếm đường ra đi. Giống như Louie Huang, người giàu Trung Quốc muốn tìm đến những nơi có bầu không khí trong sạch hơn cùng với chất lượng giáo dục tốt hơn cho con cái họ.

Sự phát triển bùng nổ kinh tế Trung Quốc trong hơn một thập kỷ qua có thể đang trên đà chững lại và có lẽ vì thế, việc những người giàu Trung Quốc chạy đi cũng không phải là đáng ngạc nhiên.

Huang tìm kiếm một nơi ở Singapore với lý do muốn có bầu không khí sạch và nhiều cơ hội hơn cho gia đình. Ảnh: BBC

Các số liệu về visa theo chương trình EB-5 không phải là bằng chứng duy nhất. Một khảo sát tiến hành năm ngoái đối với gần 1.000 triệu phú đô la tại Trung Quốc cho thấy 60 phần trăm trong số họ có ý định chuyển đi sống ở nước ngoài.

Hiện Trung Quốc là một trong những nước có lượng người di cư đến Úc nhiều nhất. Theo số liệu công bố năm 2011, Trung Quốc, lần đầu tiên đã vượt qua Anh về lượng người di cư đến Úc.

Và các công ty nhà đất Mỹ vẫn đưa tin về số lượng người mua nhà giá cao đến từ Hồng Kông và Trung Quốc lục địa tăng đột biến trong năm nay.

Nhưng việc làm ăn ở Trung Quốc còn lâu mới chấm dứt đối với các đại gia của nước này, kể cả Louie Huang. Anh vừa mới đầu tư vào một câu lạc bộ đêm mới. Cứ nhìn vào số bạn bè của anh đang ngồi ở các bàn, với khoảng hơn cả tá chai sâm-panh, rõ ràng nhiều người vẫn đang làm ăn khấm khá ở đất nước này.

Nhưng ở những thời điểm bấp bênh về mặt kinh tế thế này, ngày càng nhiều người có tiền muốn nắm lấy cơ hội mang tiền, và chuyển đi nơi nào đó an toàn hơn.

Cao Thu (theo BBC)

Mỹ thống trị thị trường vũ khí thế giới

28/8/2012

Km ngạch xuất khẩu vũ khí của Mỹ trong năm qua đạt mức cao kỷ lục với 66,3 tỷ USD, gấp khoảng 14 lần so với nước đứng thứ nhì là Nga.


Hệ thống tên lửa Patriot của Mỹ. Ảnh minh họa: Wikipedia

Mạng tin MVS của Mexico ngày 27/8 cho biết kim ngạch xuất khẩu vũ khí của Mỹ trong năm 2011 chiếm tới 78% thị phần thế giới và tăng gấp ba lần so với con số 21,4 tỷ USD của năm 2010. Quốc gia đứng thứ hai là Nga chỉ đạt 4,8 tỷ USD.

Thông tin trên nằm trong báo cáo của Cơ quan nghiên cứu quốc hội Mỹ và cũng được đăng tải ngày 27/8 trên nhật tờ New York Times. Theo đó phần lớn số vũ khí xuất khẩu của Mỹ tập trung vào khu vực vịnh Ba Tư với lý do Mỹ giúp khu vực này củng cố hệ thống phòng thủ trước cuộc tấn công của Iran.

Trong số các nước nhập khẩu phải kể đến Arab Saudi, Các Tiểu vương quốc Arab thống nhất (UAE) và Oman. Ba quốc gia đều mua hệ thống tên lửa hiện đại và máy bay thế hệ mới của Mỹ, với trị giá tương ứng là 33,4 tỷ USD, 1,429 tỷ USD và 1,4 tỷ USD.

Ấn Độ và Đài Loan là hai nhà nhập khẩu lớn nhất châu Á với kim ngạch lần lượt là 4,1 tỷ USD và 2 tỷ USD.

TTXVN

Tương quan hải quân Trung - Nhật

23/8/2012

Trước vụ các nhà hoạt động Nhật Bản đến một đảo đá thuộc quần đảo Senkaku để cắm cờ, Thời báo Hoàn Cầu của Trung Quốc đe dọa sẽ sử dụng vũ lực để phản kháng Nhật Bản. Tình thế sẽ như thế nào nếu vũ lực xảy ra?
> Trung-Nhật, nghi kỵ thêm sâu


Trên tạp chí Foreign Policy, Phó giáo sư James Holmes của trường Cao đẳng Hải quân Mỹ đã bình luận về khả năng xảy ra một cuộc chạm trán trên biển giữa Trung Quốc và Nhật Bản, đồng thời phân tích tương quan lực lượng hai nước.

Theo ông James Holmes, trong cuộc chiến Trung - Nhật năm 1894-1895, hạm đội của Hải quân hoàng gia Nhật Bản vừa được thành lập dưới thời Minh Trị Duy Tân đã đập tan Hạm đội Bắc Dương của Trung Quốc được coi là vượt trội hơn về mặt trang thiết bị. Cuộc chiến này đã đảo ngược trật tự Trung Quốc là trung tâm của châu Á chỉ trong một buổi chiều. Nhật Bản giành chiến thắng trong trận chiến trên sông Áp Lục vào tháng 9/1894 nhờ nghệ thuật điều khiển tàu và thủy thủ trên biển, pháo binh và tinh thần. Ngày nay lực lượng cảnh sát biển Nhật Bản vẫn duy trì thành tích về mặt con người này từ cuộc chiến.

Tàu tuần duyên Nhật áp sát tàu của các nhà hoạt động Trung Quốc ở vùng biển gần quần đảo tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư tuần trước. Ảnh: Huanqiu

Xét về các con số, hải quân Nhật Bản tự hào có 48 tàu chiến lớn trên mặt nước. Các tàu này được thiết kế để tấn công đối hạm. Cảnh sát biển Nhật Bản (JMSDF) còn có các tàu khu trục hạng nhẹ, các tàu khu trục có tên lửa dẫn đường được trang bị hệ thống chiến đấu Aegis, một radar kết hợp, máy tính và hệ thống điều khiển hỏa lực, ngoài ra còn có một số ít tàu khu trục nhỏ, tàu hộ tống, một đội 16 tàu ngầm chạy bằng diesel-điện.

Trong khi đó, Hải quân của Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA) có 73 tàu chiến lớn, 84 máy bay tuần tra trang bị tên lửa và 63 tàu ngầm. Về mặt số lượng thì phía Trung Quốc vượt trội Nhật Bản. Tuy nhiên, những con số trên không bảo đảm một chiến thắng tuyệt đối vì 3 yếu tố.

Đầu tiên, như nhà chiến lược quân sự Edward Luttwak, Trung tâm nghiên cứu chiến lược, nhận định, các vũ khí cũng giống như những "chiếc hộp bí ẩn" cho đến khi chúng được đem ra sử dụng thực sự. Một cuộc chiến, chứ không phải các cuộc thử nghiệm kĩ thuật, là trọng tài công bằng về giá trị của công nghệ quân sự.

Điều này đặc biệt đúng khi xung đột nổ ra giữa một quốc gia cởi mở với một quốc gia bí ẩn. Những quốc gia cởi mở thường công khai tranh luận về các thất bại quân sự của mình, trong khi những quốc gia khép kín sẽ tìm cách ém nhẹm nó đi.

Cuộc cạnh tranh giữa Hải quân Mỹ và Liên Xô có thể áp dụng trong tình hình tương tự với Nhật Bản và Trung Quốc. Hải quân Liên Xô khi đó tỏ ra áp đảo trên mặt báo, nhưng tàu chiến Liên Xô trên những vùng biển nóng suốt cuộc Chiến tranh Lạnh thì lộ nhiều dấu hiệu yếu kém như điều khiển tàu cẩu thả hoặc thân tàu bị gỉ. Tương tự vậy, chất lượng và nguồn nhân lực của JMSDF có thể bù đắp một phần trước lợi thế vượt trội về số lượng của Trung Quốc.

Điều thứ hai, trong cuộc chiến có những yếu tố con người không lường trước. Trong cuốn sách Trận chiến trên biển 1812 của Theodore Roosevelt, ông lý giải Hải quân Mỹ thành công trong cuộc đối đầu một - một với tàu của Hải quân Hoàng gia Anh nhờ các yếu tố về vật liệu và con người.

Nói về yếu tố con người, ở đây có nghĩa là bàn về các biện pháp điều khiển tàu biển, sử dụng pháo binh và vô số kỹ năng khác của hải quân. Lính thủy đánh bộ trau dồi các kỹ năng này không phải bằng cách ngồi ở cảng và đánh bóng khí tài của mình, mà họ đi xuống biển và luyện tập. Các đội tàu của JMSDF thường tổ chức luyện tập một mình hoặc kết hợp với hải quân các nước khác, trong khi hải quân PLA thì ít hơn.

Trong năm 2009, hải quân Trung Quốc cũng có triển khai tàu đến vịnh Aden để tham gia chống cướp biển. Tuy nhiên hạm đội của Trung Quốc đến đó chỉ để "diễu" hoặc thao diễn, khiến thủy thủ trên tàu có rất ít thời gian để phát triển một nhịp hoạt động, học hỏi thêm về nghề nghiệp của mình hay xây dựng các thói quen lành mạnh. Ở yếu tố con người này thì Nhật Bản chiếm ưu thế.

Điều thứ ba, sẽ không chỉ có các tàu đối đầu với nhau. Một phần đất đai rộng lớn của Nhật Bản gần với Trung Quốc, ngoài ra còn có các đảo ở ngoại biên, Nhật Bản có các tàu sân bay trang bị nhiều tên lửa, các căn cứ trên mặt đất được trang bị và củng cố cũng đóng góp sức mạnh đáng gờm cho một cuộc chiến trên biển. Do vậy cũng cần phải tính đến yếu tố hỏa lực từ mặt đất của hai quốc gia.

Nhật Bản tạo thành vòng cung phía bắc của chuỗi đảo đầu tiên bao phủ bờ biển châu Á, tạo thành vùng biên giới phía đông trên biển Hoàng Hải và biển Hoa Đông. Trên eo biển Tsushima (ngăn cách Nhật Bản với Hàn Quốc) không có hòn đảo nào, còn Đài Loan thì nằm cách bờ biển Nhật Bản gần 805 km. Trong vùng biển chật chội như vậy thì bất kỳ chiến trường nào cũng sẽ rơi vào tầm bắn của hỏa lực trên bờ. Quân đội cả hai nước đều sở hữu máy bay có bán kính chiến đấu không kích khắp các vùng biển Hoàng Hải và biển Hoa Đông và đến tận phía tây Thái Bình Dương. Cả hai nước đều sở hữu tên lửa chống hạm bắn từ bờ biển (ASCM), bổ sung cho sức mạnh hỗn hợp của mình.

Bản đồ cho thấy vị trí quần đảo tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư ở biển Hoa Đông. Đồ họa: The Reviewer Library

Tuy nhiên vẫn có một số bất đối xứng. Tên lửa đạn đạo thông thường của PLA có thể không kích mặt đất trên khắp châu Á, đặt những tài sản của Nhật Bản vào mối rủi ro trước khi có thể di dời. Nhánh pháo binh thứ hai của Trung Quốc được cho là có sở hữu tên lửa đạn đạo chống hạm (ASBM) có thể bắn từ đất liền để hạ các mục tiêu tàu bè đang di chuyển trên biển. Với tầm bắn ước tính hơn 1400 km, ASBM có thể tấn công bất cứ nơi nào trong vùng biển Trung Quốc, tại các cảng biển khắp những đảo của Nhật Bản và xa hơn thế.

Quần đảo Senkaku/Điếu Ngư được xem là tài sản khó bảo vệ nhất trong quan điểm Nhật Bản. Quần đảo này nằm giữa cực tây nam của chuỗi quần đảo Ryukyu, gần với Đài Loan hơn tỉnh Okinawa hay các đảo lớn của Nhật Bản. Việc bảo vệ Senkaku/Điếu Ngư từ các căn cứ ở xa không dễ dàng. Nhưng nếu Nhật Bản triển khai hệ thống tên lửa di động Type 88 ASCM tới những đảo nhỏ và các đảo gần chuỗi Ryukyu, đội quân mặt đất của Nhật Bản có thể tạo ra các chiến trường hỏa lực chồng chéo và biến các vùng biển gần đó thành vùng cấm đến đối với tàu Trung Quốc.

Bất kỳ quân đội nước nào kết hợp được sức mạnh lực lượng hải quân, bộ binh, không quân để trở thành vũ khí sắc bén nhất cho một cuộc đấu trên biển sẽ giành cơ hội chiến thắng. Cơ hội này có thể thuộc về Nhật Bản nếu giới lãnh đạo chính trị và quân đội nước này suy nghĩ sáng tạo, sắm sửa đúng loại vũ khí cần thiết và tận dụng được tối ưu các khả năng của chúng. Rốt cuộc, Nhật Bản không cần phải đánh bại quân đội Trung Quốc để giành chiến thắng trước một cuộc đối đầu trên biển, vì nước này đang kiểm soát quần đảo Senkaku là mục tiêu tranh chấp. Những gì Nhật Bản cần làm là chống Trung Quốc tiếp cận khu vực này.

Nhật Bản có lợi thế là mật độ tập trung các lực lượng của mình, trong khi Hải quân PLA thì phân tán thành ba hạm đội ra khắp bờ biển dài của Trung Quốc. Các tướng lĩnh Trung Quốc đối diện với một tình huống khó khăn: nếu họ huy động lực lượng để đạt số lượng lớn đè bẹp Nhật Bản thì những khu vực khác của Trung Quốc sẽ không được bảo vệ. Việc bỏ rơi biển Đông trong khi tham chiến ở đông bắc Á sẽ là điều nguy hiểm với Trung Quốc.

Cuối cùng, các lãnh đạo Trung Quốc buộc phải xem xét một cuộc chiến trên biển sẽ khiến sức mạnh hải quân của họ thụt lùi ra sao. Trung Quốc đã đặt cược tương lai kinh tế và ngoại giao của mình vào lực lượng hải quân. Tháng 12/2006, Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã chỉ thị PLA xây dựng "lực lượng hải quân hùng mạnh" để bảo vệ biên giới hàng hải quốc gia - đặc biệt là các tuyến đường trên biển kết nối giữa những nhà xuất khẩu năng lượng từ Ấn Độ Dương với Trung Quốc. Để thực hiện chỉ thị này cần rất nhiều tàu, và Bắc Kinh có thể thấy vị thế cường quốc của mình bị đảo ngược chỉ trong một buổi chiều sau khi đã mất nhiều đội tàu trong cuộc đụng độ với Nhật Bản, cho dù là giành chiến thắng.

Một hải đội của hải quân Trung Quốc trong cuộc tập trận trên biển Hoa Đông, gần tỉnh Chiết Giang. Ảnh: People's Daily.
Một hải đội của hải quân Trung Quốc trong cuộc tập trận trên biển Hoa Đông, gần tỉnh Chiết Giang. Ảnh: People's Daily.

(Theo Sài Gòn Tiếp Thị)

Tin liên quan:

http://vnexpress.net/gl/the-gioi/phan-tich/2012/08/tuong-quan-hai-quan-trung-nhat/

Ba điểm yếu của hải quân Trung Quốc

28/8/2012

Các chuyên gia quân sự thế giới cho rằng Hải quân Trung Quốc hiện chỉ dừng lại ở mức "hạm đội bờ biển" bởi hoạt động viễn dương ít, năng lực chống ngầm, thủy lôi thấp và thiếu sức mạnh của hải quân biển xa.
> Tương quan hải quân Trung - Nhật


Máy bay hải quân và tàu chiến Trung Quốc trong lễ kỷ niệm 60 năm thành lập hải quân nước này. Ảnh: Guardian.co.uk.

Trang Strategypage dẫn báo cáo đánh giá của Cục Tình báo Hải quân Mỹ cho biết tới những năm 80 và 90 của thế kỷ trước, tàu chiến của hải quân Trung Quốc chủ yếu hoạt động ở vùng biển gần. Tháng 11/1985, hải quân Trung Quốc mới thực hiện chuyến thăm nước ngoài đầu tiên tới Pakistan. Đến tháng 5/1986, biên đội hỗn hợp thuộc Hạm đội Bắc Hải mới lần đầu tiên hoàn thành khoa mục luyện tập tác chiến hiệp đồng biển xa.

Báo cáo đăng trên trang tin của Liên đoàn các nhà khoa học Mỹ cũng cho hay tới năm 2005 không có chiếc nào trong số 50 tàu ngầm của Trung Quốc tiến hành tuần tra viễn dương. Dù sang năm 2008, tàu ngầm Trung Quốc đã tiến hành 12 lần tuần tra viễn dương, nhưng tính trung bình, cứ 4 năm rưỡi tàu ngầm Trung Quốc mới có cơ hội đi tuần tra viễn dương một lần. Trong khi đó, mỗi năm bình quân một chiếc tàu ngầm Mỹ tiến hành tuần tra viễn dương ít nhất là một lần.

Ngoài ra, từ khi đưa vào phục vụ tới nay, tàu ngầm hạt nhân chiến lược 092 lớp Hạ của Trung Quốc chưa một lần đi tuần tra viễn dương. Hiện nay, Trung Quốc có 74 tàu khu trục và tàu hộ vệ. Nếu tiếp tục duy trì tần suất như hiện tại thì phải 4-5 năm nữa, tất cả các tàu chủ lực của Trung Quốc mới có thể được trải nghiệm thực chiến viễn dương thông qua hoạt động chống cướp biển Somalia. Theo tiêu chuẩn cường quốc hải quân phương Tây, hải quân Trung Quốc rõ ràng chưa đạt.

Một chiếc tàu ngầm của hải quân Trung Quốc. Ảnh: AP

Bên cạnh đó, hải quân Trung Quốc còn có một điểm yếu khác là thiếu các năng lực nền tảng như chống ngầm và chống thủy lôi. Xem xét số lượng tàu ngầm hạt nhân và tàu ngầm thông thường bố trí xung quanh Trung Quốc, nước này đáng lý phải giành nhiều sự ưu tiên hơn cho việc phát triển năng lực tác chiến chống ngầm.

Trong vòng 10 năm nữa, các nước châu Á - Thái Bình Dương sẽ có thêm hơn 90 chiếc tàu ngầm. Ấn Độ, Hàn Quốc, Nhật Bản, Australia, Pakistan và Việt Nam đều sẽ trang bị tàu ngầm hạt nhân và tàu ngầm thông thường đạt tiêu chuẩn tiên tiến của thế giới.

Trang Sinodefence của Anh cũng cho rằng về cơ bản các tàu khu trục và tàu hộ vệ của Trung Quốc được trang bị trước đây không có năng lực chống ngầm. Trong thiết kế, các tàu khu trục và tàu hộ vệ mới hạ thủy thiên về phòng không và chống ngầm, nhưng lại thiếu các sonar cảm ứng tính năng cao cần thiết cho việc dò tìm tàu ngầm tiếng ồn thấp cũng như trực thăng chống ngầm cỡ lớn.

So với các tàu chiến của Mỹ phổ biến được trang bị máy bay tuần tra chống ngầm P3 và máy bay chống ngầm P8I, tàu chiến của Trung Quốc còn kém xa. Kỳ thực, điểm cốt lõi nhất của năng lực chống ngầm nằm ở lực lượng không quân của hải quân và đây chính là điểm yếu lớn của hải quân Trung Quốc.

Về năng lực chống thủy lôi, Strategypage cho rằng hải quân Trung Quốc thiếu khả năng tự bảo vệ trước thủy lôi đối phương. Hải quân Trung Quốc có thể tiến hành thả thủy lôi quy mô lớn, phong tỏa bờ biển của nước khác hoặc bảo vệ vùng biển của Trung Quốc, nhưng lại không có đủ năng lực để loại trừ thủy lôi của đối phương. Do đó, có thể vì mấy trăm quả thủy lôi của đối phương mà Trung Quốc có thể buộc phải đóng cửa các tuyến đường trên biển.

Tương tự, theo một bài viết đăng trên Nhật báo Đông Phương của Hong Kong, chỉ cần phong tỏa e biển Đài Loan bằng thủy lôi loại tiến công là có thể ngăn chặn được chiến dịch sử dụng vũ lực thống nhất đất nước do Bắc Kinh phát động.

Tờ báo Hong Kong cho rằng để bảo vệ thương mại đối ngoại ngày một gia tăng, Trung Quốc cần thiết phải có lực lượng hải quân biển xa. Lực lượng này không chỉ bao gồm tàu chiến viễn dương, mà còn phải có tàu chở dầu, tàu cung cấp và tàu sửa chữa cỡ lớn cùng lực lượng không quân của hải quân và lực lượng thủy quân lục chiến đi kèm.

Nếu một biên đội hộ tống chỉ có vài chiếc tàu khu trục và tàu cung cấp, thiếu sự yểm hộ của không quân, ở nơi cách xa Trung Quốc hàng nghìn km, sẽ khó bảo vệ được bản thân, nói gì đến việc bảo vệ tuyến đường vận tải thương mại.

Về lực lượng thủy quân lục chiến thì cần dựa vào một lượng lớn tàu đổ bộ tấn công, thực hiện hành động viễn chinh dưới sự hộ tống của lực lượng không quân hải quân. Ngoài ra, để bảo vệ thương mại đối ngoại, điều quan trọng hơn việc chế tạo tàu chiến viễn dương và hạm đội chi viện là kết giao với các cường quốc hải quân.

TTXVN

Tin liên quan:

http://vnexpress.net/gl/the-gioi/phan-tich/2012/08/ba-diem-yeu-cua-hai-quan-trung-quoc/