Posts tonen met het label Bộ Chính Trị. Alle posts tonen
Posts tonen met het label Bộ Chính Trị. Alle posts tonen

zondag 12 mei 2013

Báo Mỹ viết về tân ủy viên Bộ Chính trị Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân

Chủ nhật, 12/5/2013, 16:15 GMT+7
Twitter
Facebook

Báo Mỹ viết về tân ủy viên Bộ Chính trị Việt Nam

Đảng Cộng sản Việt Nam lần đầu tiên chọn một quan chức chính phủ từng du học ở Mỹ và là gương mặt quen thuộc với giới đầu tư phương tây vào cơ quan ra quyết định cao nhất, trong khi nước này đang tìm cách vực dậy nền kinh tế, Bloomberg nhận xét.
> Chân dung hai tân ủy viên Bộ Chính trị

Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân. Ảnh:
Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân. Ảnh: Châu An
Ông Nguyễn Thiện Nhân, 59 tuổi, Phó thủ tướng, người có bằng Thạc sĩ ngành quản trị công từ trường Đại học Oregon, vừa được chọn tham gia vào Bộ Chính trị trong một cuộc họp của ủy ban trung ương Đảng. Ông Nhân từng là Phó chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh khi Intel quyết định rót 1 tỷ USD để xây nhà máy mới tại thành phố này.
"Tôi đã cùng ông ấy sang Mỹ, nơi ông ấy thuyết trình bằng slide PowerPoint cho các nhà đầu tư tiềm năng, và cách tiếp cận của ông ấy thể hiện đẳng cấp thế giới", Fred Burke, Tổng giám đốc công ty luật Baker & McKenzie (Vietnam) có trụ sở tại thành phố Hồ Chí Minh cho biết. Ông Burke đã biết ông Nguyễn Thiện Nhân hơn một thập kỷ nay. "Ông ấy thuộc về một thế hệ mới với nhiều kinh nghiệm quốc tế đáng kể", ông nói.
"Kỹ năng căn bản của ông Nhân được thể hiện khi làm việc với phương tây", ông Carl Thayer, giáo sư danh dự Học viện Quốc phòng Australia ở Canberra. "Đây là người có mạng lưới liên hệ quốc tế tuyệt vời".
Ông Nguyễn Thiện Nhân, cựu Bộ trưởng Giáo dục, quê gốc ở vùng đồng bằng sông Cửu Long. Ông tốt nghiệp đại học chuyên ngành điều khiển học tại Đông Đức năm 1979 và từng làm giảng viên trước khi tham gia chính trị. Ông tham gia chương trình học bổng Fulbright, với trường nhận học là Đại học Oregon, theo trang web của Bộ Ngoại giao Mỹ.
Nhiều lãnh đạo của Việt Nam đều trưởng thành trong chiến tranh và học tập ở trong nước hoặc tại các nước thuộc khối Xô Viết và đây là lần đầu tiên có một ủy viên Bộ Chính trị tốt nghiệp từ các trường Mỹ, hãng tin Mỹ nhận xét.
Đảng Cộng sản Việt Nam đang nỗ lực thúc đẩy nền kinh tế, vốn bị cản trở bởi tăng trưởng tín dụng chậm do sức khỏe của hệ thống ngân hàng và các công ty nhà nước. Việt Nam bắt đầu chuyển sang một nền kinh tế thị trường tự do hơn vào năm 1986 và mở sàn chứng khoán năm 2000, tham gia Tổ chức Thương mại Thế giới năm 2007.
"Đối với một thế hệ lãnh đạo trẻ hơn, những lựa chọn như tinh giản khu vực nhà nước sẽ không còn khó khăn như đối với những người tiền nhiệm của họ", Zachary Abuza, giảng viên khoa học chính trị tại Đại học Simmons, Boston, người có chuyên môn về Đông Nam Á, dự đoán..
Việt Nam là một trong 12 quốc gia Thái Bình Dương đang đàm phán để tham gia Hiệp định Thương mại xuyên Thái Bình Dương (TPP). Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) tháng trước giảm dự báo tăng trưởng kinh tế của Việt Nam cho năm nay và năm sau xuống còn 5,2%.

Người phụ nữ thứ hai

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân (chính giữa) và bà Tòng Thị Phóng (phải). Ảnh: Hoàng Hà
Bà Nguyễn Thị Kim Ngân (chính giữa) và bà Tòng Thị Phóng (phải). Ảnh: Hoàng Hà
Bà Nguyễn Thị Kim Ngân, 59 tuổi, Phó Chủ tịch Quốc hội cũng được bầu và trở thành thành viên nữ thứ hai của Bộ chính trị, sau khi bà Tòng Thị Phóng, người được bầu năm 2011. Sau khi thêm hai thành viên mới, Bộ Chính trị Việt Nam hiện có 16 người.
Bộ Chính trị là cơ quan chính trị quan trọng nhất của Việt Nam, theo Abuza từ Đại học Simmons. "Họ không phải lúc nào cũng quản lý vi mô về chính sách, nhưng họ đặt ra giới hạn trong đó các chính sách có thể được thi hành", Abuza nói. "Nếu có một quyết định quan trọng, họ chính là những người ra quyết định đó".
Trọng Giáp (theo Bloomberg)
 

zaterdag 11 mei 2013

Tổng Trọng thất bại, bộ chính trị loại Bá Thanh: Đảng CSVN đã đến thời điểm chết!

Tổng Trọng thất bại, bộ chính trị loại Bá Thanh: Đảng CSVN đã đến thời điểm chết!
Nguyễn Hoàng Long (Danlambao) - Sự đấu đá và tranh giành quyền lực của các quan chức chóp bu CS đã tạo ra những khoảng trống quyền lực. Khoảng trống này ngày càng to và quyền lực của nhân dân đang lấp vào đó.

Nói như vậy không phải là tùy hứng hay chủ quan.

Trong một nền chính trị đa đảng luôn có những lực lượng đối lập sẵn sàng thay thế đảng cầm quyền, cho nên những sai lầm và thiếu sót của chế độ sẽ kịp thời sửa chữa và bổ sung. 

Còn trong chế độ độc tài đảng trị, lực lượng đối lập đã bị đàn áp và thủ tiêu, cho nên những sai lầm của đảng cầm quyền ngày càng trở nên nghiêm trọng và không thể nào sửa chữa được. CSVN đang đi đến thời điểm chết. 

Quan sát xã hội VN trên nhiều mặt, chúng ta thấy đất nước VN đang rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng và toàn diện. Đây là hậu quả của chính sách CS.

Tiền bạc trong ngân hàng không có người vay; doanh nghiệp phá sản hàng loạt; công nhân thất nghiệp tràn lan; chính phủ lẩn quẩn và sai lầm trong việc ra quyết sách; đảng tiếp tục giáo điều và trở thành thế lực chống lại lợi ích của dân tộc...

Điều nguy hiểm là đạo đức suy đồi, tinh thần người dân trở nên bạc nhược, tệ sùng bái đồng tiền ngày càng gia tăng. 

Đảng CSVN bước đến giai đoạn tập trung quyền lực cao độ, dẫn đến sự chia rẻ gay gắt trong nội bộ đảng. Các phe phái đang gằm gè, đe dọa, kình chống và hạ bệ lẫn nhau.

Bức tranh của xã hội CS: quan chức tham nhũng, giàu sụ, ăn thừa mặc thải; đối lập với cuộc sống của đa số người lao động ngày càng khó khăn trong thời buổi kinh tế lạm phát, đình đốn.

Đảng CS bây giờ là tập hợp một bọn tiểu nhân, lừa thầy phản bạn, nịnh trên đạp dưới, mua quan bán chức, vắt chanh bỏ vỏ, đàn áp dân lành. Một lũ cướp ngày không thỏa lòng tham lam.

Một chế độ mà nền chính trị cai trị dân chúng bằng sự mị dân và khủng bố, nền kinh tế nằm trong một nhóm người quyết định bởi lợi ích của nhóm ngân hàng, nền hành chính sinh ra không phải phục vụ nhân dân mà để tham nhũng. Chế độ đó ắt sụp đổ. 

Nạn mua quan bán chức đã trở thành phổ biến trong bộ máy CS. Làm quan cũng là cách làm giàu. Đầu tư cho con đường quan lộ của mình là cách đầu tư chụp giựt và lưu manh nhất. Một vị thế trong guồng máy được bảo đảm bằng sự che chở của quan trên và sự tung hê của quan dưới. 

Nền hành chính CS đã trở thành cái chợ, trong đó quan lại có thể mua bán và trao đổi vị trí cho nhau. Đặc điểm của cái chợ này là không có người lỗ vốn. Chưa thấy ông quan nào phá sản cả?

Sự giàu có của quan chức lấy từ đâu? Nếu không từ lợi nhuận của doanh nghiệp, từ các dự án thì cũng từ tài nguyên của đất nước và tiền thuế của người dân.

Hệ thống CS gắn bó, câu kết với nhau cũng chỉ vì tiền. Đồng tiền hủy hoại cả một dân tộc. Thật là khủng khiếp? Cho nên, nếu hệ thống CS sụp đổ, thì nó sẽ sụp đổ cái rụp.

Ngày trước đảng kêu gọi công nhân, nông dân làm cách mạng giải phóng dân tộc. Sau cách mạng, đảng vơ vét của cải, tài sản dồn về bè lũ của mình. Giai cấp nông dân, công nhân trở thành những kẻ đói khổ, khốn cùng hơn dưới thời thực dân, phong kiến.

Sống ở VN hiện nay, ai không có tiền sẽ chết. Con đi học, tốn tiền. Vô bệnh viện, tốn tiền. Xin vào làm trong guồng máy nhà nước, tốn nhiều tiền hơn... Trong tranh chấp dân sự, ai nhiều tiền hơn sẽ thắng. Xã hội không còn trật tự, luật lệ, luật pháp, công minh gì cả?

Kẻ nào chơi dao ắt có ngày sẽ chết vì dao. Kẻ nào dùng tiền sẽ chết vì tiền, Nguyễn Đức Kiên là một ví dụ.
Đến bây giờ mà ông Trọng vẫn lấy những quan điểm và đường lối của đảng cách đây 30-40 năm để lãnh đạo đất nước. Ông ta không hiểu là cái đám đảng viên ngày nay không theo lý tưởng của đảng, mà chỉ lo vơ vét đổ đầy túi tham. Không một ông đảng viên CS nào đi theo đường lối của đảng mà trở nên giàu có được.

Nền kinh tế VN đã khác trước. Xã hội phát triển, đời sống tinh thần và vật chất của người dân được nâng cao. Đầu óc họ đã giải phóng khỏi miếng cơm manh áo. Đi đây đi đó, truy cập tin tức trên mạng, họ hiểu được sự thối nát và tham nhũng của chế độ. 

Những người yêu nước lo lắng cho đạo đức xã hội xuống cấp và chủ quyền quốc gia đang bị xâm phạm. 

Con người ta càng giàu thì càng khôn ra. Có mấy người giàu chịu nghe ông Trọng nói? Họ không có thời gian để nghe những lời tầm bậy. Họ nghe theo cái thằng ban cho họ chức quyền và tiền bạc. 

Quan điểm định hướng xã hội chủ nghĩa, kiên quyết giữ điều 4 của hiến pháp, 19 điều đảng viên không được làm… đã trở thành lỗi thời. Ông Trọng trở thành con người thiếu thực tế, không còn tin vào những gì mình nói và chẳng biết mình nói gì. 

Hiến pháp không còn phù hợp với thực trạng của đất nước. Đảng muốn thay đổi nhưng không biết thay đổi từ đâu và bằng cách nào? Đảng muốn giữ điều 4 ư? Nhưng giữ làm gì khi đã mất quyền lãnh đạo đất nước. 

Hiến pháp cần phải đơn giản và dễ hiểu để mọi công dân có thể hiểu và làm theo cách của mình. Đảng cầm quyền không được phép dẫn dắt dân tộc đi sai đường. 

Sự mâu thuẫn trong các tổ chức chính trị là điều luôn tồn tại. Sự đối lập của các nhóm lợi ích ở quốc gia nào cũng có. Đất nước càng giàu có thì sự xung đột của các nhóm lợi ích ngày càng lớn. Sự đấu đá, triệt phá, lật đổ nhau trong nội bộ CS là điều đương nhiên. 

Quyền lực không phải bao giờ cũng nhượng bộ và chia sẻ với nhau được. 

Sai lầm lớn nhất của CS là không chấp nhận dân chủ trong một thế giới ngày càng tự do. CS đã dốc hết ý chí và tiền bạc để đàn áp phong trào dân chủ trong nước, nhưng lại không biết làm cách nào để ngăn chặn những mâu thuẫn lợi ích trong nội bộ của họ. 

Nhóm lợi ích sinh ra trong chế độ độc tài, sống bằng tài nguyên của quốc gia và mồ hôi nước mắt của nhân dân. Nhóm lợi ích ngày càng lớn mạnh, đến thời điểm nào đó, nó sẽ làm thối rửa cái chế độ đã sinh ra nó. 

Nhóm lợi ích, con quái vật của nền kinh tế thị trường sẽ dẫm nát, tàn phá cái định hướng XHCN mà lâu nay đảng cố gắng tuyên truyền. 

Các nhóm lợi ích đang cắn xé lẫn nhau và hủy hoại đất nước. Người dân đã trở thành nạn nhân của cuộc đấu đá này. Thân phận bọt bèo chịu khổ trăm bề. Sau bao nhiêu năm cai trị, đảng CS đã biến dân chúng thành những tên nô lệ của ý thức hệ, và những con vật tế thần cho các chính sách.

Trong một xã hội dân chủ, người dân sẽ là trọng tài trong những cuộc tranh giành, đấu đá quyền lực. Lá phiếu của cử tri sẽ bỏ cho phe, mà họ cho là mang lại lợi ích cho đất nước và dân tộc. 

Trong chế độ CS không có vị trọng tài này. Phần thắng trong cuộc tranh giành quyền lực thuộc về những kẻ có nhiều quyền và tiền. 

Hơn 2.000 năm trước, Mạnh Tử đã dạy: “Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh”. Mọi chế độ trước hết là bảo vệ nhân dân, sau đó bảo vệ chủ quyền và tài nguyên quốc gia. Quan lại chỉ là thứ cỏ rác.
Chuyện ông Nguyễn Bá Thanh từ bỏ bí thư thành ủy nhưng không đắc cử vào BCT là đề tài đáng để bàn cãi. Điều đó cho thấy đảng đang mất quyền lãnh đạo. 

Ông Thanh được cho là một gương mặt sáng của CSVN, có tài xây dựng Đà Nẵng (ĐN) trở thành một thành phố văn minh, sạch đẹp và đáng sống...

Đảng rất muốn có nhiều người như Bá Thanh để chứng tỏ cho dân chúng thấy rằng, đảng còn thực tâm xây dựng và phát triển đất nước, chứ không phải là “một bộ phận không nhỏ đang thoái hóa, biến chất”. 

Đảng đưa ông Thanh ra TW để đánh bóng lại hình ảnh đã hoen ố của mình. Hy vọng Bá Thanh là trụ cột để chống đỡ triều đình khỏi sự sụp đổ.

Bỏ ĐN ra Hà Nội, Bá Thanh coi như mãn nguyện. Ông ta đã có chỗ để “hạ cánh an toàn”. Làm được gì chưa biết, nhưng dư luận nhìn ông ta đang đi lên chứ đâu có xuống? 

Người dân Đà Nẵng hoan hô Bá Thanh. Quan chức Đà Nẵng sợ Bá Thanh, bởi vì sự nghiệp của mình, xe hơi nhà lầu, vợ đẹp con ngoan là nhờ ơn mưa móc của ông ta. Một tên độc tài, có tài trong một đám vừa ăn, vừa phá.

Ra Hà Nội là gần mặt trời, quan chức ở Đà Nẵng muốn có người che chở, và các doanh nghiệp Đà Nẵng muốn có người ở TW để chạy dự án. Bá Thanh là người khôn ngoan, vì ông ta biết rằng có lại cũng chẳng làm được gì hơn. 

Đất đai Đà Nẵng coi như đã bán hết; từ bờ biển Mỹ Khê cho đến Làng Cùi Phong Vân, từ sân vận động Chi Lăng cho đến trường học Phan Châu Trinh... Những chiếc cầu đã xây xong, tiền bạc đã chung đều, chia đủ. 

Nhưng nợ thuế nhà nước đến 3.434 tỉ, chưa trả. Nợ dân chúng hàng vạn lô đất tái định cư... Chưa kể ân oán giang hồ trước đây với Trần Văn Thanh và Đinh Công Sắt chưa thanh toán sòng phẳng.

Một tên gian hùng và quỷ quyệt. Trước bà con cử tri Quận Sơn Trà mà ông ta còn lêu lểu rằng: gia đình ông ta khá giả, nhưng không có 100USD gửi ngân hàng. Đó là nguyên tắc của các lãnh đạo Đà Nẵng. Láo toét... Ông ta không gửi thì hàng trăm doanh nghiệp và hàng vạn công chức ở ĐN sẳn sàng gửi hộ ông ta.

Họp cử tri ở quận Liên Chiểu, có người hỏi: Tại sao đến bây giờ ĐN vẫn chưa có bí thư thành ủy? Nguyên bí thư né tránh câu trả lời. Nói ra, sẽ lòi xì những thối nát, độc tài, tham nhũng và có thể là tội ác ghê gớm của chiếc ghế này. 

Quan điểm của CSVN từ trước đến nay là đảng lãnh đạo, không có đảng nói không ai nghe. Bỏ chức bí thư thành ủy nhưng lại không đắc cử vào BCT cho thấy, đảng đã lúng túng và mất quyền chỉ huy trong điều hành nhân sự.

Ủy viên BCT là một một ông vua trong triều đình nhà đảng, một vị trí cần phải có để thực thi chức vụ trưởng ban Nội chính.

Tổng bí thư Trọng là người nắm quyền, nhưng trong hội nghị lần trước ông ta không kỷ luật được đảng viên của mình. Lời phát biểu nghẹn ngào, uất ức trong phiên kết thúc hội nghị TW 6 thể hiện sự bất lực và bế tắc của ông ta.

Vai trò lãnh đạo của đảng và cả uy tín ông ta không còn nữa. Đây là điều đáng mừng, vì đảng CS bây giờ đã có một chút không khí dân chủ, nhiều đảng viên không chấp hành quyết định của đảng trưởng. Tổng kết hội nghị TW lần này, chắc Tổng Trọng sẽ cay đắng, nghẹn ngào và uất ức hơn lần trước.

Dưới chế độ CS, cuối cùng ai cũng là nạn nhân; kể cả Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp... và bây giờ đến lượt Tổng Trọng.

Sự sụp đổ của CS là điều không thể tránh khỏi. Nó có thể sụp đổ vào tháng sau hay năm sau, không ai biết trước được. Tất cả công dân VN, từ dân đen cho đến quan chức, đều cảm nhận đang có sự thay da đổi thịt nhưng không biết đến từ đâu?

Chế độ dân chủ đến sớm hay muộn phụ thuộc vào lòng can đảm của dân chúng. Phải thoát ra khỏi sự khiếp sợ và đứng lên để tiêu diệt cường quyền. 

Sài Gòn ngày 11/05/2013 

 

zondag 5 mei 2013

Ai sẽ về đích Bộ Chính Trị trước?

Ai sẽ về đích Bộ Chính Trị trước?
QLB 

 Hội nghị Trung Ương 7 có lẽ là cái mốc lịch sử quan trọng bởi lần đầu tiên Bộ chính trị của Việt Nam buộc phải đưa ra số lượng ứng viên bầu bổ sung nhiều hơn con số dự kiến! Người 'yêu' Tổng bí thư thì nói "Dân chủ", người khác thì nói rằng "Tổng Trọng thất thế nên không cầm trịch nổi đành phải chấp nhận đưa hết ra Hội nghị Trung Ương để chấm dứt cuộc 'mổ bò' trong BCT"

Hiện nay các ứng viên như Trưởng ban Nội chính Trung Ương, Trưởng ban kinh tế Trung Ương, Hai Ủy viên Ban Bí Thư Nguyễn Thị Kim Ngân và Trương Hòa Bình đang 'nín thở' chờ ngày bầu bán của Trung Ương...
BCT khóa 11 đã thể hiện rõ sự thất thế của khu vực Miền Nam khi những ủy viên của Miền Bắc lấn áp về số lượng trong khi những ủy viên từ Miền Nam ra đã ít hơn đến 03 người nếu so với nhiệm kỳ trước. 

Một tiền lệ bất thành văn đã có từ nhiều đại hội: Giới chóp bu trong Đảng và trong Chính Phủ đều được phân chia cơ cấu theo vùng miền. Vậy mà Đại hội 11 khu vực Miền Bắc đã lật thế cờ chiếm thế thượng phong bởi chính sự 'đấu đá' của chính các Ủy viên đại diện Miền Nam. Trong đó có lỗi rất lớn của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết tại thời điểm đó. Khi đó ông Triết mà người ta vẫn gọi thân mật là 'anh Sáu Phong' là người có uy tín lớn trong Đảng, trong dân. Nhất là ông lại là người 'nhất định dứt gánh ra về' trong khi không thiếu cán bộ lão thành, những 'cây cổ thụ' viết thư bày tỏ mong muốn ông ở lại. Do vậy tiếng nói của ông vô cùng quan trọng, nhưng ông đã chẳng làm gì bởi ông đã chán cảnh quan trường hay bởi ông chẳng ủng hộ ai cả Tư Sang và ba Dũng?

Cái ngày ông ra về tại Quốc Hội người ta cũng chẳng thèm sắp xếp cho ông được nói lời cuối cùng! Thậm chí người ta còn hỏi như là quan tâm lắm "Nếu anh Sáu có nhu cầu phát biểu thì chúng tôi cũng sắp xếp được"! Tất nhiên anh Sáu trả lời "Tôi chẳng có nu cầu gì cả..."..

Người duy nhất nhắc đến anh Sáu lại là Trương Tấn Sang - Vị Chủ tịch mới được bầu, cũng là người nhiều năm anh Sáu 'chống'! Song ít nhất phát biểu của Tân Chủ tịch nước phần nào làm ấm lòng Cựu chủ tịch, đến lúc cửa 'vườn nhà' rộng mở mà 'cửa quan trường đóng sập lại, anh Sáu mới thấm thía cái thói đời 'bạc như vôi' của chính trường, dù trước đó đã tự chuẩn bị trước cho mình cũng vẫn bị hụt hẫng bởi nó quá ê chề và trắng trợn... Chưa kể chỉ ít lâu sau chiếc xe anh Sáu đi cũng bị người ta buộc trả lại!

Đó có lẽ cũng là 'Nhân - Quả' bởi anh Sáu đã sớm buông trôi không làm tròn nhiệm vụ của mình với nhân dân, đất nước để lại một hậu thế 'không hơn cha' nên 'Nhà mất hết cả Phúc'! 

 Do vậy, lần bổ sung Ủy viên BCT này sẽ là cơ hội để Miền Nam lập lại thế cân bằng.

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân - Vừa là Phó chủ tịch Quốc Hội, vừa có chân trong Ban Bí Thư của Đảng và điều không kém quan trọng bà là 'Hoa hậu' duy nhất ứng cử. Với cơ cấu nữ trong BCT khi mà bà Tòng Thị Phóng sẽ phải ra về vào năm 2016 thì bà Ngân gần như chắc chắn nắm chiếc vé đầu tiên vào BCT đợt này. Hơn nữa bà Ngân lại vừa có lợi thế đại diện Nam bộ và cũng là 'Hoa Hậu' được đồng chí X sủng ái như dân Hưng Yên nói vậy!

Nguyễn Bá Thanh cũng là ứng viên tương đối nắm chắc chiếc vé vào BCT khi đại diện cho Miền Trung và đặc biệt vị thế Trưởng Ban Nội chính buộc phải có mặt ở BCT mới có thể làm được 'gì đó'. Ông Bá Thanh được cả Tổng Bí Thư và Chủ tịch nước cùng những người ôn hòa trong BCT ủng hộ. Ông đã bị Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng 'quyết liệt' phản đối khi BCT họp bàn bổ nhiệm vị trí Trưởng ban nội chính. Ông Bá Thanh đã bị Thủ Tướng dùng cả 'bom bẩn', lẫn 'bom vi trùng' tấn công nhưng rồi ông vẫn được bổ nhiệm vào chức vụ hiện nay với nhiều kỳ vọng có thể giúp Đảng CS trong sạch hóa nội bộ chính là để cứu chính Đảng CS. Tuy nhiên ông này cũng chưa thể làm được gì khi mà cái chức vụ 'cỏn con' ngoài cuộc của ông Trưởng ban nội chính mà không phải Ủy viên BCT. Vì vậy ông Bá Thanh cũng là ứng viên tương đối chắc chắn nắm vé thứ 2 vào BCT. Tuy nhiên vẫn còn một tình huống có thể kết liễu sự nghiệp của ông này khi mà Đảng X 'quyết liệt' chống lại 'việc trong sạch hóa Đảng CS. Đảng X càng lớn mạnh thì Đảng CSVN tất yếu sẽ bị 'teo' lại và hậu quả nhãn tiền: Đảng X lớn mạnh thì Đảng CS sẽ mất đi và chế độ sẽ tuy vong - đó chính là một sự thật mà không những ông Tổng Bí Thư mà các đảng viên đang CS sẽ phải đối mặt.

Dù rằng đến 90% đảng viên cộng sản 'đều nhúng chàm' chỉ là ít, hay nhiều, do vậy thực tế Hội nghị Trung Ương 6 đã cho thấy: Chính sự đe dọa từ đội ngũ an ninh của Tô Lâm buộc họ đều phải 'gia nhập' Đảng X. Tuy nhiên, thực tâm chưa chắc hẳn họ đã muốn mất Đảng CS, mất chế độ mà trong đó lợi ích của họ là lâu dài... Hãy chờ xem ...

Vương Đình Huệ, một trí thức có tài, có tâm và còn rất trẻ, ông sinh năm 1959, ông có rất nhiều triển vọng để gia nhập đội ngũ Chóp bu Hà Nội chuẩn bị đội ngũ kế thừa. Tuy nhiên điều trở ngại lớn nhất đối với ông này là ông đã bị cả Thủ Tướng và Chủ tịch Quốc Hội 'bắn đại bác, bỏ bom tấn' ngay từ khi BCT họp bàn nhân sự cho Trưởng Ban kinh tế. 'Tội' của ông này là biết 'sợ những con số biết nói' bởi ông đã từng giữ chức Tổng kiểm toán Nhà nước, chính vì vậy mà ông không thể 'múa' con số, mà cũng không dám ra nhập đội ngũ Đảng X 'để chia phần' các nguồn tài trợ ODA, các dự án từ ngân sách, cũng như 'vẽ' các khỏan nợ xấu, thất thoát, tham nhũng của Vinashin, Vinaline, Tổng công ty Sông Đà, Tổng công ty than cùng hàng loạt các 'Quả đấm thép' khác cho nói 'nhỏ nhỏ, xinh xinh' như yêu cầu của đồng chí X...

Vương Đình Huệ sẽ không dễ dàng dành được chiếc vé thứ ba bởi 'sự trong sach' và 'trí tuệ' đang là những cái 'tội' lớn ở chính trường Việt Nam. Người ta sẽ viện cớ ông này tuổi còn trẻ, ông lại là người Miền Bắc, trong khi đó cần bổ sung người từ Miền Nam để đảm bảo đủ cơ cấu!

Nếu so với Vương Đình Huệ và ông Chánh án Tòa Án Tối cao Trương Hòa Bình thì ông Huệ 'thua rất xa', bởi ông Bình đã nổi tiếng với câu nói "Anh ơi ai mà không tham nhũng chứ...." từ rất xa xưa! Ông Bình cũng là 'anh Sáu' của bố già Nguyễn Đức Kiên từ mấy chục năm về trước khi ông còn giữ cái chức con con ở Tổng cục cảnh sát! Điều đó cho thấy Trương Hòa Bình cũng là một thành viên 'cốt cán', không những hoàn toàn 'tán thành' cương lĩnh của Đảng X mà còn tích cực tham gia Tham nhũng!

Trương Hòa Bình mặc dù là người cùng quê hương bản quán với Chủ tịch nước khiến ai cũng nói ông này là đệ tử của ông Trương Tấn Sang, tuy nhiên ông này lại có công rất lớn thành công trong 'hoạt động 'mớm' cung cho các đại biểu Quốc Hội, thậm chí ngay cả đoàn đại biểu Tỉnh Long An, cũng đươc ông gọi từng người 'giao nhiệm vụ' phải đặt câu hỏi 'MỒI' cho Thủ Tướng có cơ hội 'hùng biện' biểu diễn trước Quốc dân đồng bào cả nước trong các buổi truyền hình trực tiếp. Chưa kể việc ông thậm thụt lui tới nhà Thủ Tướng như cơm bữa trước Đại hội 11.

Như vậy đứng về vị thế thì Trương Hòa Bình sẽ được mọi phe phái ủng hộ trong khi ông Vương Đình Huệ có thể chỉ được những người trong sạch ủng hộ!

Nếu BCT chỉ bổ sung thêm 03 ủy viên thì sẽ là một thử thách rất lớn cho Vương Đình Huệ. Trường hợp Vương Đình Huệ không 'len chân' vào nổi mà Trương Hòa Bình 'hốt hụi chót' là báo hiệu sự thắng thế của Đảng X, Chủ tịch nước 'được tiếng' người cùng quê, nhưng chỉ có Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ được thêm vây cánh và chắc chắn ông Tổng Bí Thư chuẩn bị về vườn giữa nhiệm kỳ! 

Nguyễn Thiện Nhân cũng là một ứng viên chạy đua chiếc 'vé' vào 'nhà Đỏ' từ Đại Hội 11, nhưng đã bị 'rớt' tại Đại hội Đảng. Nay ông này cũng ngấp nghé chạy nước rút, tuy nhiên hầu như từ khi rời chiếc ghế Phó Chủ tịch Tp. HCM ra Hà Nội đến nay ông này hầu như không làm được gì. Ngành giáo dục ngày càng xuống cấp, vừa rồi oan uổng cho Bộ Trưởng Phạm Vũ Luận bị chất vấn, song thực chất đó chính là 'sản phẩm' của Nguyễn Thiện Nhân - ông Phó Thủ Tướng trước đây người ta chỉ thấy ở ông này 'hiền lành', thì qua hai nhiệm kỳ Phó Thủ Tướng, người Hà Nội đã nhìn rõ một Nguyễn Thiện Nhân 'trí trá' với những 'sở đòn, sở đoản' chính trị khá lão luyện của kẻ biết 'thờ' cả Vua mà kính cả lẫn Chúa. 

Hai mươi chín Tết người ta nhìn thấy Nguyễn Thiện Nhân đi trước, tài xế khệ nệ 'bưng bê' đến Nguyễn Đình Chiểu, Quận 1, TP.HCM thì tối ngày mùng một Tết Nguyên đán cũng đã có mặt tại Thạch Thị Thanh... Hay ngày 17-11 hàng năm, từ tối hôm trước đám cận vệ đã phải đăng ký xếp hàng cho Nguyễn Thiện Nhân mang hoa và lễ vật cún tế sinh nhật Thủ Tướng thì  đến cuối tháng 1 người ta lại nhìn thấy chậu hoa Phong Lan to tướng "Gia đình em Nguyễn Thiện Nhân kính mừng Sinh nhật anh" ở 'nhà hàng xóm'....


Vài chục năm trước, Nguyễn Thiện Nhân ít nhiều còn được tiếng thơm 'trong sạch', nhưng nhiệm kỳ Phó Thủ Tướng đã 'dạy' cho Nguyễn Thiện Nhân biết 'đi với ma mặc áo giấy'. Là người học giỏi, thông minh nên Nguyễn Thiện Nhân 'học bài' khá nhanh... chả thế mà ở nhà ông ta đã có 'nữ tướng' luôn thay mặt chồng nhận giải quyết mọi sự, ai muốn thành lập trường Đại học chỉ cần gặp 'nữ tướng' của ông là 'đầu xuôi đuôi lọt'...


Cái 'hay' của Nguyễn Thiện Nhân là cả Phủ Chúa, cung Vua đều nhận là 'đệ tử' của mình và do chính mình đưa lên! Có thể vì vậy mà Nguyễn Thiện Nhân dễ dàng nhận được sự ủng hộ của mọi phe phái chính trị trong BCT. Nếu phương án này xảy ra, cái ghế của Bộ trưởng Bộ ngoại giao Phạm Bình Minh sẽ chỉ còn là 'hữu danh vô thực'.

Song cũng không ai dám đảm bảo Hội Nghị Trung Ương không thể hiện sự độc lập của mình như đã xảy ra tại Đại Hội 11, đặc biệt suốt 02 năm qua, người ta đã không hề thấy ở Nguyễn Thiện Nhân một minh chứng nào biểu hiện cho tương lai tương sáng của ngành giáo dục Việt Nam cũng như ngành ngoại giao Việt Nam ngoài việc Phó Thủ Tướng chỉ biết đi thăm heo và bắt gà lậu cùng với sự nhu nhược, đớn hèn trong ứng xử với Trung Nam Hải về biển đông, về người biểu tình chống bảo vệ biển đảo...

Phạm Bình Minh - Bộ trưởng Bộ ngoại giao cũng là một trong ứng viên Bộ chính trị. Tiền lệ từ trước đến nay ghế Bộ Trưởng ngoại giao phải do Phó Thủ Tướng Ủy viên Bộ chính trị đảm trách mới đủ 'tầm' để đối ngoại. Chính từ việc mất uy tín của Nguyễn Thiện Nhân tại Đại Hội 11 đã để mất chiếc 'vé' Ủy viên BCT khiến cho Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đành ngậm ngùi bỏ rơi 'đệ tử' để thỏa thuận với cựu Phó Thủ Tướng Phạm Gia Khiêm đưa Phạm Bình Minh lên nắm ghế Bộ Trưởng Bộ Ngoại giao. Nếu phe cánh 'Bắc kỳ' của Tổng Bí Thư đủ mạnh thì Phạm Bình Minh sẽ phải vào được BCT đợt này, bằng không ông này sẽ chỉ là Quan Văn mà phải 'cầm quân' đánh võ miệng, nhưng vừa đánh vừa run bởi không biết 'đi lệch đường lối của BCT' bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra...

Trần Quốc Vượng -  cũng đang được đồn đoán là một ứng viên đáng kể, ông này đã có một thời là Viện Trưởng Viện Kiểm sát tối cao nhưng đã đồng ý từ bỏ cái ghế 'nhiều bổng lộc' về Văn Phòng Trung Ương chẳng 'ai biết đến' cũng chỉ vì trông chờ đến đại hội giữa nhiệm kỳ để dành 'một xuất' vào BCT. Liệu ông Vượng có dành được chiếc 'vé' này hay không cũng khó dự báo trước. Khi ông còn ở Viện Kiểm sát, ngay khi vừa buốc chân vào phòng làm việc của ông, đập vào mắt là hình Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Nhưng nhìn ngay trước mặt bàn làm việc của ông lại là tấm ảnh Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng luôn tươi cười nhắc nhở, do vậy khó mà đoán được khuynh hướng chính trường của ông...
Hội nghị Trung Ương 7 thật sự là một thách thức lớn cho ông Tổng Bí Thư. Mặc dù được tiếng trong sạch, 'tốt bụng', nhưng ông không làm được gì cho nhân dân, cho đất ước thì đó chính lại cái tội lớn mà hậu quả chính ông sẽ phải gánh chịu! Nhất là trong lúc này ông đã đánh mất hoàn toàn sự ủng hộ của nhân dân bởi những quan điểm lạc lõng, giáo điều, ấu trĩ về Đảng cầm quyền, về Dân chủ, về con người, về kinh tế...

Đàm Đức Đam