Posts tonen met het label quán cơm Xã hội. Alle posts tonen
Posts tonen met het label quán cơm Xã hội. Alle posts tonen

vrijdag 20 november 2015

Huế : Quán cơm xã hội và Tủ sách cho sinh viên xa nhà

Quán cơm xã hội và Tủ sách cho sinh viên xa nhà

Thanh Trúc, phóng viên RFA
2015-11-13
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
quan-com-622.jpg
Quán cơm xã hội Huế
Hình do quán cơm cung cấp

Ăn cơm giá rẻ

Sinh viên xa nhà, từ làng quê lên thành phố trọ học, mà kể cả sinh viên nghèo phố thị, ngoài học tập thì cơm áo là nỗi lo thường nhật. Chính vì thế nhiều em phải kiếm việc làm ngoài giờ để có thêm thu nhập và có thêm tiền cho sách vở.
Thành phố Huế có nhiều trường Cao Đẳng và Đại Học, có nhiều sinh viên từ vùng xa đến trọ học và có một nơi mang tên Quán Cơm Xã Hội Huế trên đường Đào Tấn. Đây là nơi sinh viên được ăn cơm với giá rẻ và được đọc sách miễn phí.
Đối với bạn trẻ từ Hà Tĩnh vào Huế trọ học, một suất ăn 5.000 đồng đều đặn 6 ngày trong tuần là điều vượt quá mơ ước của một sinh viên xa nhà:
Một suất ăn 5.000 mà có chất lượng như vậy thì rất tốt. Sinh viên tụi em buổi trưa đi học về mà có chỗ ăn như vậy thì chúng em góp được, tiết kiệm được một phần nào chi phí.
-Đặng Xuân Thắng
“Em tên Đặng Xuân Thắng, năm hai Khoa Cơ Khí trường Cao Đẳng Công Nghiệp Huế. Một suất ăn 5.000 mà có chất lượng như vậy thì rất tốt. Sinh viên tụi em buổi trưa đi học về mà có chỗ ăn như vậy thì chúng em góp được, tiết kiệm được một phần nào chi phí.
Sinh viên tới quán này rất đa dạng, các bạn ở Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Huế, Quảng Nam Quảng Ngãi...”
Những ngày rảnh, Thắng kể, bạn thường đến quán để lau chùi, dọn dẹp, công việc nhẹ nhàng mà vui:
“Buổi nào không đi học thì em lên quán, sắp bàn ghế, lau khay cơm, sắp đũa, thìa các thứ ra bàn. Đến giờ thì chúng em bỏ thức ăn ra khay, chuyền cơm cho các bạn đến ăn cơm. Có một số bạn thì bán vé rồi là dọn dẹp trong bếp.”
Đó cũng là công việc mà cô sinh viên Lê Thị Lệ Như, quê ở Quảng Bình, sinh viên năm hai Cao Đẳng Công Nghiệp Huế, lấy làm thích thú vì:
“Khi vào Huế và đến với quán cơm thì em thấy mình có thêm một ga đình nữa. Ở đây mọi người sống với nhau rất tình cảm, chia sẻ từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn. Lên quán thì có được sự đùm bọc của các cô với sự quan tâm của mấy bạn nên xa nhà cũng cảm thấy đỡ hơn. Lên phụ các cô nhưng mà phụ đó cũng là niềm vui. Ăn cơm một bữa 5.000 trong khi đó ăn ngoài môt bữa 15.000, 20.000 nghìn. Từ thứ Hai đến thứ Sáu bọn em tinh ra một tháng tiết kiệm được cũng khá.”
Chỉ mới ra đời từ tháng Ba 2014, qua khởi xướng và tài trợ tài trợ phần lớn từ một người Úc gốc Việt thành đạt, ông Hồ Quang Trung, chủ nhân cơ sở Trangs Group ở Australia, bên cạnh những nhà hảo tâm trong thành phố, Quán Cơm Xã Hội Huế trở thành nơi chốn gần gũi thân thuộc với những sinh viên xa nhà có tinh thần giúp đỡ phục vụ như tôn chỉ của quán.
Từ Sydney, Australia, ông Hồ Văn Trung nói về nguyên nhân thôi thúc ông thực hiện cho được điều ông gọi là món nợ ông mang từ thuở còn hàn vi ở Huế:
“Tôi lớn lên từ một cậu bé chăn trâu nghèo khổ và tôi lớn lên là nhờ ở quán cơm xã hội. Trước năm 75 thì những thành phố lớn có quán cơm gọi là Quán Cơm Xã Hội dành cho những người nghèo khổ, những người đi lượm ve chai hoặc những người nghèo khổ nói chung. Họ tới đó ăn với giá giống như những quán cơm xã hội ở Việt Nam bây giờ.
Tôi trưởng thành từ quán cơm xã hội đó. Bây giờ mình đã trưởng thành, về mặt kinh tế cũng tạm ổn định, chính vì thế mà tôi muốn trả lại cái ân tình đó và nối tiếp cái ân tình đó để cho thế hệ con em và những thế hệ kế tiếp nghĩ về những người thiếu sự may mắn. Đó là một trong những động lực thúc đẩy tôi đứng ra bảo trợ Quán Cơm Xã Hội Huế cho tới bây giờ mà tôi đã làm được. Hy vọng rằng việc làm đó sẽ được đồng cảm, được hỗ trợ cho những quán cơm kế tiếp.”

quan-com-400.jpg
Các món ăn tại Quán cơm xã hội Huế.

Thoạt đầu, mỗi ngày quán chỉ cung cấp 200 suất ăn, dần dần số sinh viên tăng lên nên số lượng cũng tăng lên thành 220 rồi 230 suất. Trưởng ban điều hành Quán Cơm Xã Hội Huế, chị Đặng Thị Thanh Nhã, cho Thanh Trúc biết như vậy:
“Quán mở từ thứ Hai đến thứ Sáu hàng tuần vào buổi trưa. Các em chỉ mua một phiếu ăn 5.000 đồng nhưng suất ăn của mình trị giá 20.000 Đồng, tức là mình hỗ trợ 15.000 cho các em. Có hai món kho, một món xào, một món canh. Cơm thì không hạn chế, các em cảm thấy ăn chưa đủ no thì cứ lấy thêm cơm, canh không hạn chế.
Hiện tại là 250 nhưng vẫn thấy chưa đủ nên chắc còn phải thêm, không biết có được hay không vì còn tùy thuộc vào kinh phí. Cũng mong có thể tăng lên để đủ nhu cầu phục vụ cho các em. Đa số ở đây là những sinh viên khó khăn, xa nhà, đến đây trọ học...Cho nên quán cơm mở ra là lợi ích cho các em bởi vì tiết kiệm cho em một khoản chi phí, thời gian và một nơi cho các em đến để gặp gỡ, trao đổi, giao lưu.”

Đọc sách miễn phí

Mỗi tháng, sinh viên đến Quán Cơm Xã Hội Huế còn được phục vụ thêm hai buổi ăn chay. Không dừng lại ở những bữa ăn đủ chất, Quán Cơm Xã Hội Huế còn một món ăn tinh thần nữa là tủ sách Trung Thực:
“Trong khi chờ giờ ăn, chờ có bữa cơm thì các em có thể lấy sách ngồi đọc tại chỗ. Muốn mượn về các em chỉ việc ghi trong sổ họ tên em là gì, học trường nào, ngày mượn, ngày trả. Qui định tối đa là một tuần thì các em trả. Khi trả các em chỉ cần ghi vào trong sổ là đã trả và các em ký vô.
Một trong những ước ao của tôi là mở thêm quán cơm ở tại Sài Gòn. Sở dĩ chưa hình thành được bởi vì chi phí ở Sài Gòn nặng hơn chi phí ở Huế. Khi đã tự nguyện thì bắt buộc mình phải thực hiện cho bằng được.
-Ông Hồ Văn Trung
Nhã không quản lý gì hết, tủ sách có tên Trung Thực là vì như vậy, nó tạo cho các em một tinh thần tự giác, một tinh thần trung thực. Cũng có một số em có thể làm mất sách hoặc có thể quên vì lý do nào đó, nhưng đa số đều trả đầy đủ.
Bây giờ các em hay đọc sách trên mạng nhiều cho nên mình suy nghĩ không biết cái văn hóa đọc của mình còn có thể phát huy được qua tủ sách này hay không. Nhã thấy từ khi tủ sách thành lập tới giờ, mới có mấy thàng thôi, nhưng lượt đọc cũng lên tới gần 10.000 lượt, có nghĩa các em cũng thích thú với việc đóc sách như vậy.”
Tủ sách Trung Thực của Quán Cơm Xã Hội Huế đang có chừng 2.000 đầu sách, tuy nhiên diện tích quán chỉ đủ chỗ cho khoảng bảy đến tám trăm quyển. Vì lẽ đó, sách được luân phiên thay đổi để sinh viên có đủ đọc mọi cuốn sách.
Được biết Hồng Đức và Tường Tâm là hai tiệm sách trong thành phố Huế, chuyên cung cấp nhiều đầu sách cho Quán Cơm Xã Hội Huế, còn lại là từ những nhà hảo tâm khác. Bà Tuyết, chủ nhân tiệm sách Hồng Đức:
“Học sinh nó cần thì mình san sẻ thôi chứ cũng không có điều chi mà to lớn lắm, khoảng chừng ba bốn chục đầu sách thôi chứ không nhiều. Ở Huế cũng rất nhiều người tặng sách hay ví dụ như sách văn học, sách học làm người. Mỉnh thấy các em hiếu học mà hắn chọn lựa sách đàng hoàng hắn đọc. Cách đây khoảng chừng 10, 20 năm thì bọn trẻ hay sinh viên gì nó chỉ thích truyện tranh., nó nhác đọc truyện chữ, giờ thấy trong quán cơm xã hội các em hắn đọc sách văn học nhiều và ít đọc truyện tranh như hồi xưa.”
Một nhà tài trợ không ở thành phố Huế, chị Ngọc Hân, nhà xuất bản Fist News Saigon, người đầu tiên đã trao hết bao nhiêu cuốn sách chị nâng niu cất giữ chỉ vì tâm đắc với Quán Cơm Xã Hội Huế cũng như tôn chỉ giáo dục của tủ sách Trung Thực:

tu-sach-400.jpg
Tủ sách tại Quán cơm xã hội Huế.

“Dùng chữ tâm đắc rất đúng, đó là một mô hình mà mình rất ủng hộ. Mình gom hết toàn bộ những cuốn sách từ thời sinh viên mà trong bao nhiêu năm mình nghĩ mình có thể mở một thư viện, bây giờ may quá có người làm thì mình góp vào. Bởi vì nó không phải chỉ giúp cho các em sinh viên, không phải chỉ là tình cảm mà nó là sự nâng đỡ lẫn nhau về mặt tinh thần.
Các em sinh viên đến ăn tự phục vụ tự rữa chén rữa khay của mình, góp sức lặt rau, phụ bếp cho tới dọn dẹp bàn ăn. Qua những việc đó thì các em học được là tuy người khác giúp mình nhưng mà mình cũng phải có sự đóng góp và thể hiện rằng mình xứng đáng được giúp chứ không phải như người ngữa tay xin người khác bố thí. Đây là sự tương trợ và các em có một môi trường để sinh hoạt với nhau, những điều đó vượt hơn cả vấn đề hỗ trợ về mặt vật chất, từ đó ươm mầm có thể năm bảy năm sau khi các em ra trường các em trở thành những người có thu nhập, góp vào dòng chảy chung trong việc làm nhân ái, giúp đỡ người gặp khó khăn. Giáo dục lao động, giáo dục lòng nhân ái, giáo dục sự đoàn kết, giáo dục cách làm việc nhóm... là những giá trị mà mình vẫn theo đuổi. Bởi vậy mình không phân vân khi đem cái tủ sách 20 năm tích lũy giao cho chị Ẩn và chị Nhã.”
Trong khi vẫn mong ước làm sao có đủ chỗ cho ngân ấy cuốn sách học đủ loại, thì dự định tới của ban điều hành Quán Cơm Xã Hội Huế là một quầy thuốc miễn phí trong thời gian tới. Theo lời chị trưởng ban điều hành Đặng Thị Thanh Nhã, quầy thuốc miễn phí rất cần thiết để sinh viên nghèo mà chẳng may đau ốm sẽ có được viên thuốc dùng qua cơn bệnh:
“Sẽ làm một tủ thuốc sơ cứu thôi, em nào cần đến thì mình cho thuốc các em. Bởi vì đến đây ăn cơm thì nhiều khoa lắm, Đại Học Sư Phạm, Y Khoa, Công Nghiệp, Nông Lâm. Nói chung là đủ các thanh phần mà đặc biết là các sinh viên Đại Học Y. Nhã cũng đang dự định là khi lập được tủ thuốc đó thì mình sẽ nhờ một em sinh viên Y năm cuối giúp cho mình trong việc hỗ trợ thuốc cho các em. Nếu sinh viên Y năm thứ 5 hay năm thứ 6 thì cũng đi nội trú ở bệnh viện rồi, cho nên các em cũng rành những chuyện như vậy.”
Đó là hiện tại và tương lai của Quán Cơm Xã Hội Huế đối với sinh viên nghèo đang theo học tại các Cao Đẳng và Đại Học của thành phố Huế.
Ước mơ nào rồi cũng sẽ thành tựu nếu có tấm lòng và có sự quyết tâm, là lời sau cuối mà người khởi xướng Quán Cơm Xã Hội Huế, ông Hồ Văn Trung, chia sẻ:
“Một trong những ước ao của tôi là mở thêm quán cơm ở tại Sài Gòn. Sở dĩ chưa hình thành được bởi vì chi phí ở Sài Gòn nặng hơn chi phí ở Huế. Khi đã tự nguyện thì bắt buộc mình phải thực hiện cho bằng được.
Hiện tại tôi đã hứa với cuộc đời là tôi sẽ cống hiến mãi mãi cho quán cơn Huế. Tuy nhiên quán cơm ở Sài Gòn thì sự cam kết của tôi nó có giới hạn, do đó tôi đang tìm những người đồng cảm, những người đồng hành, những người có thề chia sẻ với tôi trong quán cơm ở Sài Gòn.”
Mục Đời Sống Người Việt Khắp Nơi đến đây tạm ngưng, Thanh Trúc kính chào, xin hẹn tái ngộ kỳ tới.
Trao đổi góp ý với Thanh Trúc: nguyent@rfa.org

donderdag 20 juni 2013

Người Mỹ chạy bàn trong quán cơm Xã hội ở Sài Gòn

Người Mỹ chạy bàn trong quán cơm Xã hội ở Sài Gòn

Thanh Trúc, phóng viên RFA
2013-06-20
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này

Ông John đang châm cơm thêm cho người nghèo tại quán cơm 2.000 đồng Nụ Cười 1
Ông John đang châm cơm thêm cho người nghèo tại quán cơm 2.000 đồng Nụ Cười 1
Courtesy Thanh Niên

Nghe bài này
John William Kelly là một công dân Mỹ, từng nhập  ngũ năm 1970 khi còn trẻ. Về sau, ông là trưởng chi cục bưu điện ở thành phố Palo Alto bang California.
Làm một điều gì có ý nghĩa
Năm 2004, chuyến đi Việt Nam đầu tiên hẳn đã lưu lại  trong ông nhiều kỷ niệm đẹp. Về hưu giữa năm 2009, John William Kelly bắt đầu thực hiện ước muốn trở qua Việt Nam không phải để nghỉ ngơi mà để làm một điều gì đó có ý nghĩa:
Ở đây cả ba tháng tôi chẳng kiếm được cái gì để làm mà có thể khiến mình hài lòng. Trở lại năm 2013, tôi  khám phá ra quán cơm hai ngàn đồng và bây giờ tôi  phục vụ tại quán này một tháng rồi đấy.
Nụ Cười 1, nằm trên đường Hồ Xuân Hương, Quận 3, nơi John Willaim Kelly tình nguyện làm việc, là  một trong ba quán cơm hai ngàn của thành phố, nằm trên đường Hồ Xuân Hương, Quận 3. Công việc của John, mà những người trong quán và khách đến ăn gọi ngắn gọn John hay ông Tây, là mang thức ăn, đặc biệt xới thêm cơm nóng và bưng ra cho khách dùng thêm.
Chuyện là vậy đó, tôi đã làm việc thiện nguyện nhiều ở bên Mỹ, tuy nhiên từ năm 2009 thì mơ ước của tôi là trở lại Việt Nam để làm việc thiện nguyện . Bây giờ làm trong quán này cho tôi cái cảm giác mình đang làm điều gì thật hay, cảm giác phục vụ người chung quanh một cách tích cực.
Dù  chỉ là một  phục vụ viên tình nguyện, ngày nào John cũng đến cửa hàng đúng giờ để lau chùi, dọn dẹp, gọt quả, thái rau và giúp một tay chuẩn bị cho buổi ăn trưa hoặc tối. Ông làm việc không ngừng nghỉ từ sáng sớm và chỉ về khách sạn khi quán đóng cửa. Đề cập về ông Tây lạ lùng và hay làm này, cô Nhi, kế toán viên của Nụ Cười 1,  nhận xét:
Chú rất hòa đồng, làm việc hết lòng, rất là vui vẻ, thân thiện, đúng với tiêu chí của quán cơm là nụ cười, lúc nào cũng cười. Em nghĩ nếu người Việt Nam mình ai cũng như chú thì tốt. Chú lúc nào cũng muốn là mọi người phải tạo  công việc cho chú làm liên tục chứ không muốn nghĩ ngơi.
Chuyện là vậy đó, tôi đã làm việc thiện nguyện nhiều ở bên Mỹ, tuy nhiên từ năm 2009 thì mơ ước của tôi là trở lại Việt Nam để làm việc thiện nguyện. Bây giờ làm trong quán này cho tôi cái cảm giác mình đang làm điều gì thật hay, cảm giác phục vụ người chung quanh một cách tích cực.
Anh John
Thế nhưng đầu tiên thì điều gì ở Việt Nam, nhất là ở quán Nụ Cười 1, lại hấp dẫn lôi cuốn John đến vậy. Hãy nghe ông nói:
Ông John trong quán cơm 2000 đồng Nụ Cười 1. RFA
Ông John trong quán cơm 2000 đồng Nụ Cười 1. RFA

Là vì cuộc  sống nơi đây rất sinh động, con người thật dễ gần, tôi không thấy mình có vấn đề gì với bất cứ ai, một cuộc sống bình lặng và an hòa.
Phần tôi là thích tìm một công việc khiến mình bận rộn, tiếc rằng visa của tôi ở Việt Nam chỉ có hiệu lực trong ba tháng. Tôi phải trở về Mỹ ngày 22 tháng Bảy tới chứ không thể ở quá hạn được.
Đối với Tống, một nhân viên tình nguyện trong quán, sự hiện diện mỗi ngày của John không chỉ  khiến anh cảm thấy vui và mà còn khá là tự hào về quán cơm hai ngàn này nữa:
Ông ấy rất siêng năng và nghiêm túc trong công việc, em cảm thấy tự hào về quán và cảm thấy vui sướng khi có người nước ngoài đến giúp đỡ.
Ngoài phụ bếp, công việc mà John ưa thích là xới thêm cơm nóng rồi bưng ra cho khách. Với nụ cười luôn nở trên môi, cư xử với mọi người trong quán một cách thân tình, John lăng xăng chạy đi chạy lại tiếp thêm cơm cho những thực khách đang thưởng thức một suất ăn giá rẻ mà cơm nóng canh sốt. Chừng như John ưa việc bới thêm cơm cho khách lắm, Tống bảo:
Ông ấy rất siêng năng và nghiêm túc trong công việc, em cảm thấy tự hào về quán và cảm thấy vui sướng khi có người nước ngoài đến giúp đỡ
Anh Tống
Ông John rất là thích công việc xới cơm, ông ấy lúc nào cũng hỏi em cơm chín chưa, xới cơm chưa. Sáng  em tới nấu cơm thì ông phụ, cơm mà ông cảm thấy hơi khô thì ông nói bạn nghĩ bạn nên thêm nước vào cho cơm nó mềm không. Ông ấy rất giỏi, biết chỉnh nước cho cơm ngon đó chị.
Anh John và quán Nụ Cười 1
Từ những ngày đầu, biết đến quán Nụ Cười 1 do một người quen mách bảo, John tìm đến, đóng một số tiến và đề nghị làm tình nguyện viên không ăn lương. Được hỏi lý do, John trả lời giản dị  ông chỉ muốn tận dụng tối đa thời gian ba tháng ở Việt Nam để thực hiện một công việc thật sự hữu ích:
Chuyện là tôi có một người bạn, biết tôi đi Việt Nam bà ấy gởi một số tiền, bảo mang về cho bất cứ người nào cần được giúp đỡ. Bà ấy còn dặn tôi là phải bảo đảm tiền này được sử dụng tại Việt Nam. Khi một người quen ở đây chỉ cho tôi quán cơm hai ngàn thì tôi thích liền, tôi góp thêm một ít tiền của mình vào rồi xin họ cho tôi giúp việc ở đây.  Lúc tôi hỏi các bạn trẻ trong quán là mấy em có cần người giúp việc không, họ trả lời  tất nhiên là cần rồi và thế là tôi được nhận cho phụ việc như mọi người trong quán thôi.
Vả lại bạn không thể đến Việt Nam trừ khi bạn thích thức ăn Việt Nam. Tôi chuộng thức ăn và kế tiếp là con người ở đây. Bạn biết là tôi sẽ bận rộn hết ba tháng cơ đấy. Niềm vui của tôi là mọi người chừng như tán hành việc tôi làm.
Lúc tôi hỏi các bạn trẻ trong quán là mấy em có cần người giúp việc không, họ trả lời tất nhiên là cần rồi và thế là tôi được nhận cho phụ việc như mọi người trong quán thôi
Anh John
Quán cơm hai ngàn là nơi bạn gặp gỡ mọi người , John kể tiếp, đa số là người lao động, người nghèo và trẻ con.. Chỉ với hai ngàn đồng mà có một bữa ăn ngon thì tuyệt quá phải không, rẻ như cho còn gì. Từ khách sạn tôi ở đến quán chỉ mất 5phút.
Việc gì tôi cũng làm hết, từ cắt rau, vo gạo, rửa chén bát, bưng bê vật nặng …Thế nhưng công việc chính của tôi khi thực khách ngồi vào những dãy bàn thì phải có đủ ba chục thố cơm đầy cho họ. Cứ thố cơm nào vơi thì tôi lại chạy vào bếp xới thêm và bê ra. Tôi cứ đi quanh như thế vì tôi muốn chắc chắn là thố cơm nào cũng phải đầy như thế cho khách dùng. Công việc trong quán nhiều lắm, Bây giờ tôi đang nói chuyện đây là gần 9 giờ sáng, ai nấy sẽ vô cùng bận rộn khi tới 11:30 là giờ ăn trưa.
Thoạt đầu, John kể, thực khách có vẻ ngỡ ngàng khi thấy một ông Tây mang tạp dề và bưng bê thức ăn cho họ. Thế nhưng chỉ sang đến tuần lễ sau thì mọi sự đã khác. Nhiều người bập bẹ một câu chào bằng Anh ngữ đến John, nhiều người nhìn ông  kèm theo một cái gật đầu thay cho lời chào hỏi, cũng có người chỉ cười và không biểu lộ cảm xúc nào, cắm cúi ăn xong, trả tiền  rồi đi về:
Bây giờ thì tôi cảm thấy mọi người đã quen với công việc chạy bàn của tôi rồi chứ không còn ngạc nhiên như lúc đầu nữa. Thức ăn ở đây rất ngon, cần nhớ thực khách đa số là người nghèo và người lao động. Họ có lòng tự trọng của họ đấy, họ không nói nhiều, đôi khỉ chỉ một nụ cười và vài câu lỏm bỏm mà tôi hiểu họ đang gián tiếp cảm ơn tôi.
Họ cũng không thích bị quấy nhiễu  đâu, tôi đã thấy có những người, hình như là nhà báo, mang máy ảnh hay máy quay phim đến săm soi vào họ, họ không thích bị chú ý như vậy đâu.
Bây giờ thì tôi cảm thấy mọi người đã quen với công việc chạy bàn của tôi rồi chứ không còn ngạc nhiên như lúc đầu nữa...cần nhớ thực khách đa số là người nghèo và người lao động. Họ có lòng tự trọng của họ đấy, họ không nói nhiều, đôi khỉ chỉ một nụ cười ...mà tôi hiểu họ đang gián tiếp cảm ơn tôi
anh John
Điều mà tôi cảm kích nữa là ban quản trị quán ăn và nhân viên  không bao giờ thắc mắc hay tra hỏi  thực khách là ai, thuộc thành phần nào trong xã hội, ai đến họ cũng phục vụ giống nhau, quan trọng là thức ăn đầy đủ từ thịt,  rau, canh, cá. Cơm ăn bao nhiêu đến no thì thôi.
Với các thực khách nhỏ tuổi, gồm những em bé đi bán vé số, bán báo hay bán hàng rong, ông Tây tên John luôn có vài chiếc kẹo hoặc một quả chuối để phát thêm cho các em.
Khi người lớn hay mấy em nhỏ nói bằng tiếng Việt “cám ơn” thì tôi cũng trả lời bằng tiếng Việt là ” không có chi”
Ở đây tôi  không cảm nhận gì hơn ngoài lòng tốt và tình người. Cũng đã có thắc mắc về tôi là liệu tôi đến quán này với ý đồ gì chăng. Nói thiệt nhiều lúc tôi cũng bực song tôi nghĩ lại công việc của tôi ở đây là giúp mọi người ăn cho no để còn đi kiếm sống, đơn giản khi đói ăn khát uống mà mình đáp ứng được nhu cầu đó cho người ta thì còn gì bằng.
Quán  cơm hai ngàn là một chỗ tốt đẹp, tôi thật sự ấn tượng về công việc làm của mấy anh chị em ở đây. Tôi tôn trọng các thực khách lui tới quán này, nụ cười ở đây có thể biểu tỏ tất cả hạnh phúc từ người cho cũng như sự biết ơn từ người nhận, nhiều khi lời nói không cần thiết đâu bạn ơi.
Còn đối với từng lời cám ơn của từng thức khách, John nói, đó là một bonus, một quà tặng mà họ ban cho ông.
Ngày 22 tháng Bảy là ngày visa của John William Kelly hết hạn. Trở về Hoa Kỳ, tiếp tục chăm sóc một người bạn neo đơn và cao tuổi, là một trong những công việc thiện nguyện của John ở Mỹ.
Hỏi có muốn ở lại với quán cơm hai ngàn không, có muốn ở lại Việt Nam không thì câu trả lời là rất muốn. Tuy nhiên, là một công dân Mỹ, mọi công việc của tôi ở bất cứ nơi đâu cũng phải hợp lệ. Tôi sẽ tìm cơ hội trở lại Việt Nam để giúp các bạn của tôi phục vụ người nghèo. Tôi hứa như vậy, ông John Willaim Kelly nói với Thanh Trúc trước khi trở vào bếp để sẵn sàng cho buổi ăn trưa.
Thế đấy, chưa gì mà các bạn trong quán Nụ Cười 1 đã cảm thấy lưu luyến gắn bó với ông Tây tốt bụng tên John này. Tống chia sẻ:
Tụi em nói với ổng rồi, là lúc ông qua Mỹ thì tụi em rất buồn, ông ấy nói là tui cũng vậy. Tụi em đã quen với sự có mặt của ông rồi mà tháng Bảy ông đi tất nhiên phải buồn chứ chị.
Vừa rồi là câu chuyện về John William Kelly, người Mỹ đang phục vụ trong quán cơm hai ngàn ở Sài Gòn, nơi ông không muốn rời xa khi ngày về càng ngày càng xích lại gần trong tháng tới.
Mục Đời Sống Người Việt Khắp Nơi tuần này tạm chấm dứt ở đây. Thanh Trúc kính chào tạm biệt, xin hẹn quí vị tối thứ Năm tuần tới.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/americ-waiter-2thous-inn-06202013074926.html