Posts tonen met het label khí đốt. Alle posts tonen
Posts tonen met het label khí đốt. Alle posts tonen

donderdag 11 augustus 2016

Tập đoàn Marubeni của Nhật muốn đầu tư vào Việt Nam để xuất khẩu than đá, khí đốt, tái tạo năng lượng và xử lý nước thải

Tập đoàn năng lượng Nhật muốn đầu tư vào Việt Nam

Tập đoàn Marubeni của Nhật muốn đầu tư vào thị trường Việt Nam trong lĩnh vực xuất khẩu than đá, khí đốt, tái tạo năng lượng và xử lý nước thải.
Truyền thông Việt Nam loan tin này sau khi Chủ tịch nước Trần Đại Quang có cuộc gặp với ông Shoji Kuwayama, Tổng giám đốc điều hành khu vực ASEAN của tập đoàn Marubeni, Nhật Bản hôm thứ Tư 10/8/2016.
Trong cuộc gặp, ông Kuwayama trình bày kế hoạch đầu tư mà tập đoàn  Marubeni có ý định thực hiện ở Việt Nam trong các ngành tài nguyên và cơ sở hạ tầng điện năng, nông hải sản và sản xuất quần áo để xuất khẩu.
Tập đoàn Marubeni có mặt ở Việt Nam từ những năm đầu của thập niên 90. Bên cạnh những hoạt động về kinh doanh thương mại và đầu tư, tập đoàn Marubeni còn chú trọng vào những vấn đề mang tính cách xã hội như thành lập quỹ học bổng vào năm 1994 để hỗ trợ những sinh viên Việt Nam ở vùng xa.

donderdag 11 december 2014

Khí đốt: Châu Âu khổ công tìm kế phá vòng lệ thuộc Nga

Liên Hiệp Châu ÂuChâu ÂuNgaNăng lượngUkrainaQuốc tế

Khí đốt: Châu Âu khổ công tìm kế phá vòng lệ thuộc Nga

mediaTrạm trung chuyển khí đốt từ Nga sang Tây Âu qua ngả Ukraina tại Velke Kapusany (Slovakia)REUTERS/Radovan Stoklasa
    Làm thế nào để tự chủ hơn về khí đốt và bớt bị lệ thuộc vào nguồn cung cấp từ Nga ? Một trong những giải pháp đang được Liên Hiệp Châu Âu đẩy mạnh là "Tuyến ống dẫn khí Xuyên biển Adriatic" gọi tắt là TAP (Trans-Adriatic Pipeline), chuyển khí đốt của Cộng hòa Trung Á Azerbaijan từ vùng biên giới Hy Lạp-Thổ Nhĩ Kỳ đến miền Nam nước Ý, xuyên qua miền Bắc Hy Lạp, Albania và biển Adriatic.
    Thủ tướng Ý, nước hiện là chủ tịch luân phiên Liên Hiệp Châu Âu, ông Matteo Renzi, đã ghé thăm Azerbaijan hôm 20/09/2014 để tiếp tục thảo luận về đề án Tuyến ống dẫn khí Xuyên biển Adriatic. Đây là phương án đã được đèn xanh, nhưng công cuộc xây dựng vẫn chưa bắt đầu, và sớm nhất thì phải chờ mãi đến năm 2019, Châu Âu mới có thể được cung cấp khí đốt qua ngã này.
    Đối với ông Pierre Terzian, chủ nhiệm chuyên san Pétrostratégies (Chiến lược dầu hỏa), kể cả khi được hoàn tất, do công suất rất hạn chế, TAP vẫn chưa thể giúp Liên Hiệp Châu Âu giảm được đáng kể mức lệ thuộc vào khí đốt của Nga.
    Sau đây là bài phỏng vấn chuyên gia Pierre Terzian dành cho RFI.
    RFI : Khủng hoảng Ukraina đã nêu bật trở lại sự lệ thuộc của Châu Âu vào nguồn năng lượng đến từ Nga. Khí đốt do Nga cung cấp hiện được chuyển đến Châu Âu qua các đường ống dẫn khí nào ?
    Pierre Terzian : Từ khi Liên Xô sụp đổ vào năm 1991, toàn bộ khí đốt từ Nga chuyển đến châu Âu đều đi qua ngã Ukraina. Trước đó, khi Liên Xô còn tồn tại, hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng khi Ukraina trở thành độc lập, các bên đã phải có một số dàn xếp.
    Một vài năm sau đó, Ukraina bắt đầu gây khó khăn cho việc trung chuyển khí đốt, buộc Nga và Châu Âu phải tính đến việc xây dựng các đường ống dẫn khí mới, không đi ngang Ukraina, để khỏi phải lệ thuộc vào một tuyến duy nhất là qua ngã Ukraina, bởi vì khí đốt của Nga đã và vẫn chiếm 30% lượng khí đốt tiêu thụ ở Châu Âu.
    Châu Âu và Nga trước hết đã xây dựng một đường ống dẫn khí đi qua Ba Lan. Sau đó, họ thiết lập một đường ống khác dẫn đến Thổ Nhĩ Kỳ. Và bước thứ ba là xây dựng một đường ống dẫn đi qua biển Baltic để chuyển khí đốt trực tiếp từ miền bắc nước Nga sang Đức.
    Đề án mới nhất không đi qua Ukraina mang tên South Stream - vốn cho phép tránh hẳn tình trạng trung chuyển qua Ukraina - hiện đang gặp vấn đề : Dự án này đã bị chặn lại từ khi nổ ra cuộc khủng hoảng Ukraina vào tháng Hai vừa qua.
    Tóm lại, ngay khi giành lại được độc lập, Ukraina đã có thế độc quyền trong việc cho khí đốt Nga quá cảnh để sang Châu Âu. Thế độc quyền này đang trên đà bị xóa bỏ hoàn toàn do các vấn đề nẩy sinh với Nga. Ukraina hiện không còn khả năng mua khí đốt của Nga do tình hình kinh tế gần như bị phá sản của mình.
    RFI : Đường ống dẫn khí Xuyên biển Adriatic phải chuyển khí đốt từ Azerbaijan đến Ý. Liệu đây có phải là một phương cách tốt nhất để tránh nhập khẩu khí đốt của Nga hay không ?
    Pierre Terzian : Đây là chỉ là một biện pháp có tác dụng rất nhỏ bởi vì sẽ chỉ có khoảng 10 tỷ m3 khí đốt từ Thổ Nhĩ Kỳ đi vào Châu Âu. Một khối lượng quá ít so với mức tiêu thụ của Châu Âu, hiện đã vượt quá 450 tỷ m3 và sẽ lên đến 500 tỷ. Để so sánh, lượng khí đốt nhập từ Nga là 150 tỷ m3.
    Lý do Châu Âu chọn tuyến đường đưa khí đốt về miền Nam Ý khá bí ẩn. Một cách logic, nếu muốn cạnh tranh với khí đốt Nga, dù chỉ trên quy mô nhỏ, Châu Âu lẽ ra phải chọn dự án Nabucco.
    Châu Âu từ lâu đã đấu tranh cho Nabucco vì muốn đưa khí đốt đến khu vực trung tâm của Châu Âu, tức là đến Áo, chứ không phải là đến miền nam nước Ý, một khu vực rất xa các nơi tiêu thụ quan trọng, và cũng đã được cung ứng dư thừa bằng nguồn khí đốt, đặc biệt là đến từ Libya và Algeri, cũng như bằng khí hóa lỏng.
    Rủi thay Tuyến đường ống xuyên biển Adriatic lại được chọn, với một khối lượng khí đốt cực nhỏ - chỉ 10 tỷ m3 - và sẽ chuyển đến một nơi tệ hại nhất, tức là miền nam nước Ý.
    RFI : Phải chăng đây là một dự án mặc nhiên loại trừ các nước châu Âu bị lệ thuộc nhiều nhất vào nguồn khí đốt từ Nga ?
    Pierre Terzian : Đúng vậy. Thoạt đầu được trình bày như một biện pháp cho phép đa dạng hóa nguồn cung cấp khí đốt và giảm sự lệ thuộc vào Nga, dự án này rốt cuộc đã "xì hơi" và biến thành một phương tiện cung cấp thêm khí đốt cho Ý, một nước đã được cung ứng đầy đủ, trong khi một bộ phận của Châu Âu phụ thuộc nặng nề nhất vào khí đốt của Nga, nghĩa là vùng Trung Âu, Đông Âu và Bắc Âu thì lại không được dự án này quan tâm.
    Hơn nữa, TAP là một dự án cực kỳ tốn kém, và sẽ không thể nào có lời. Điều đó đã khiến cho hai tập đoàn Châu Âu trong nhóm tham gia đề án - cụ thể là Total và Statoil - rút lui. Người ta đã nói đến một mức đầu tư 56 tỷ đô la. Đó là con số chính thức và người ta cũng chính thức thừa nhận rằng chi phí đó rất có thể sẽ bị vượt qua.
    RFI : Phải chăng đó là lý do khiến cho Ủy ban Châu Âu không tha thiết với dự án này ?
    Pierre Terzian : Ủy ban Châu Âu phải miễn cưỡng đồng ý vì dự án Nabucco mà họ ủng hộ đã bị hủy bỏ vì những lý do bí ẩn. Họ nói : "Thôi được ! Hãy chấp nhận những gì có sẵn và cái có sẵn là dự án này !"
    Trong thực tế, Nga chưa bao giờ thực sự cắt khí đốt bán sang Châu Âu. Họ cúp khí đốt bán cho Ukraina vì nước này không trả tiền mua. Những vấn đề đã nẩy sinh khi kinh tế Ukraina bị suy yếu và nước này không thể thanh toán tiền mua khí đốt của Nga và bắt đầu hút khí mà Nga bán qua Châu Âu. Chính Châu Âu cũng công nhận điều này. Gốc rễ vấn đề nằm ở đó.
    RFI : Hợp đồng 45 tỷ euro mà Matxcơva đã ký với Trung Quốc, có thể giúp Nga gia tăng áp lực trên Châu Âu hay không ?
    Pierre Terzian : Hợp đồng mà Nga đã ký với Trung Quốc là một giấc mơ cũ của Vladimir Putin. Khi lên nắm quyền, Putin đã nhận ra rằng nước Nga quá phụ thuộc vào Châu Âu trong vấn đề bán khí đốt của mình. Trong thực tế, Nga chỉ có một khách hàng là Châu Âu, và về mặt chiến lược, họ ở trong một tình huống rất dễ bị tổn thương. Người ta nói rất nhiều đến sự lệ thuộc của Châu Âu đối với Nga, nhưng lại quên rằng Nga thậm chí còn phụ thuộc nhiều hơn vào Châu Âu.
    Vladimir Putin lúc đó đã tự nhủ rằng ông phải quay sang Châu Á. Các cuộc đàm phán để bán khí đốt cho Trung Quốc đã bắt đầu từ lâu, nhưng chỉ vào tháng Năm vừa qua thì hợp đồng mới được ký kết vì Nga muốn đa dạng hóa thị trường của họ. Thời điểm không phải là một trùng hợp ngẫu nhiên vì việc ký kết chỉ diễn ra hai tháng sau khi nổ ra cuộc khủng hoảng Ukraina. Nga trước mắt sẽ bán cho Trung Quốc 38 tỷ m3 khí đốt, sau đó khối lượng này sẽ tăng lên 60 tỷ.
    Sau này, một đường ống dẫn khí đốt, được gọi là "phía Tây" sẽ được xây dựng hướng tới Trung Quốc. Trong vòng 15 năm tới đây, Nga sẽ bán khí đốt qua Châu Á, chủ yếu là qua Trung Quốc, nhưng cũng qua Nhật Bản dưới dạng khí đốt hóa lỏng, một khối lượng tương đương với những gì họ đang bán sang Châu Âu, tức là từ 100 đến 150 tỷ m3.
    Vào thời điểm đó, lợi thế đàm phán của Châu Âu sẽ bị suy yếu. Đó là những khả năng cần phải dự đoán, nhưng rủi thay chính trị lại có một logic mà kinh tế không hiểu được.
    RFI : Hoa Kỳ nuôi tham vọng lớn là xuất khẩu được khí đá phiến của họ sang Châu Âu. Tình hình hiện ra sao ? Điều đó có thực tế hay không ?
    Pierre Terzian : Các dự án xuất khẩu khí đốt của Mỹ đang phát triển theo tốc độ riêng. Hiện nay, đã có bốn hoặc năm dự án được phê duyệt hoàn toàn, cả trong lãnh vực xuất khẩu lẫn xây dựng vốn là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau về mặt kỹ thuật.
    Tuy nhiên, khí đốt đó không nhất thiết là sẽ được xuất qua Châu Âu, hiện có sự cạnh tranh của Châu Á, với Nhật Bản, Hàn Quốc, vốn cũng rất cần khí đốt.
    Quả là khí đá phiến của Mỹ sẽ là một nguồn cung cấp khi đốt mới cho Châu Âu, nhưng không nên tin rằng điều đó sẽ giải quyết được tất cả các vấn đề khí đốt của Châu Âu. Còn rất lâu mới giải quyết xong.

    http://vi.rfi.fr/quoc-te/20140922-chau-au-kho-cong-tim-ke-pha-vong-le-thuoc-nga-ve-khi-dot/

    vrijdag 4 april 2014

    Ukraina và khí đốt Nga : Một bài học cho sự ỷ lại

    Thứ ba 01 Tháng Tư 2014

    Ukraina và khí đốt Nga : Một bài học cho sự ỷ lại

    Các đường ống dẫn khí đốt và xú-páp tại một kho trữ dưới lòng đất ở làng Mryn, cách Kiev 120 km.
    Các đường ống dẫn khí đốt và xú-páp tại một kho trữ dưới lòng đất ở làng Mryn, cách Kiev 120 km.
    REUTERS/Gleb Garanich/Files

    Thụy My
    « Cuộc khủng hoảng năng lượng Ukraina », đó là tựa đề bài phân tích công phu của giáo sư Pierre Terzian, giám đốc công ty tư vấn năng lượng Pétrostratégies đăng trên báo Le Monde. Ukraina lệ thuộc vào Nga về nguồn khí đốt, và căng thẳng với Matxcơva có thể gây nên những xung đột mới trong khi Kiev lâu nay quá ỷ lại vào vị trí địa chính trị của mình.


    Theo tác giả, vụ chính biến hôm 22/2 tại Kiev xảy ra vào lúc Ukraina mất đi tầm quan trọng của một hành lang năng lượng chủ yếu đối với châu Âu và Nga. Trong suốt hai thập kỷ, đất nước này là nơi mà 80% lượng khí đốt của Nga cung cấp cho châu Âu bắt buộc phải đi qua. Nhưng ngày nay, những đường ống dẫn khí đi vòng tránh Ukraina đã được thiết lập. Ngược lại, Kiev luôn bị lệ thuộc vào dầu khí từ Nga, và luôn gặp khó khăn trong việc thanh toán chi phí năng lượng khoảng 14,58 tỉ đô la một năm.
    Ukraina là nguyên nhân hai cuộc khủng hoảng khí đốt vào tháng Giêng năm 2006 và tháng Giêng 2009, khiến châu Âu bị cắt mất nguồn khí đốt ngay trong mùa đông. Do Kiev chưa thanh toán được, tập đoàn Gazprom đã ngưng giao hàng, và Ukraina bèn chuyển sang dùng gaz dành cho châu Âu, khiến Gazprom cúp toàn bộ nguồn khí đốt chuyển vận qua lãnh thổ Ukraina.
    Đã nhiều lần các tập đoàn khí đốt châu Âu và Gazprom đề nghị Kiev tách biệt các đường ống dẫn khí cho châu Âu và cho tiêu dùng nội địa, nhưng Ukraina từ chối. Rốt cuộc bốn tập đoàn châu Ấu (hai của Đức, một của Hà Lan và một của Pháp) đã liên kết với Gazprom để thiết lập hai đường ống của hệ thống Nord Stream. Hệ thống dài 1.224 km dẫn thẳng khí đốt từ Nga đến miền bắc nước Đức đi qua vùng Ban-tích, cung ứng 33Gm3/năm, cộng với 16Gm3/năm của đường ống Blue Stream đi qua Hắc Hải.
    Thật ra các mạng lưới trên chưa hoàn chỉnh, và một phần ba số điểm kết nối hiện bị tắc nghẽn vì một số lý do. Nhưng các công ty Nga và châu Âu cũng đang nỗ lực thành lập South Stream, một đường ống dẫn khí dài 2.380 km đi vòng tránh Ukraina về phía nam, nối vùng Novorossiisk của Nga với Bulgari thông qua Hắc Hải. Nếu hệ thống này đạt được năng lực hoàn chỉnh 63Gm3/năm vào năm 2019, việc dẫn khí đốt Nga qua Ukraina có thể trở thành quá khứ.
    Nhưng Kiev thì không thể bỏ qua Matxcơva, hiện là nước cung cấp 55% đến 65% nhu cầu khí đốt và hai phần ba nhu cầu dầu lửa cho Ukraina. Cũng khó thể hình dung việc các công ty châu Âu bán khí đốt cho Ukraina với giá rẻ hơn Gazprom, hơn nữa phải mất nhiều năm để xây dựng được các cơ sở hạ tầng tốn kém.
    Thực tế phũ phàng này Ukraina phải đối phó, cho dù lãnh đạo là ai. Liên hiệp châu Âu hứa cho vay thêm 10,9 tỉ euro, Quỹ Tiền tệ Quốc tế cho vay thêm số tiền tương đương, và Hoa Kỳ 1 tỉ đô la. Nhưng về lâu về dài, không một ai trả thay cho Kiev hóa đơn 8,7 tỉ euro/năm tiền khí đốt và 5,8 tỉ euro/năm tiền dầu lửa. Gazprom đã thông báo cho Ukraina tăng giá khí đốt từ 1/4, tính ra phải trả thêm 2,18 tỉ euro. Matxcơva đã buộc Ukraina và những người ủng hộ ở châu Âu phải trả giá !
    Ukraina đã giảm lượng tiêu thụ khí đốt xuống phân nửa kể từ năm 1990, nhờ giảm được nạn ăn cắp và một số biện pháp, bên cạnh đó là suy thoái kinh tế. Kiev hy vọng phát hiện được các nguồn dầu khí mới, nhờ đó giảm lệ thuộc vào Nga, nhưng trữ lượng tiềm năng đa số lại nằm ở Crimée. Thế nên Kiev đành phải dùng đến phương cách mất lòng dân là tăng giá khí đốt, một trong những đòi hỏi của IMF.
    Kinh tế Ukraina đang suy sụp. Kiev quá trông đợi vào châu Âu, so bì với số tiền 99,8 tỉ euro mà Ba Lan đã nhận được từ 2007 đến 2013, và 103,4 tỉ euro hứa hẹn cho Vacsava từ 2014-2020. Nhưng nếu không vực dậy nền kinh tế bị các đại gia thao túng, châu Âu khó thể gồng gánh cho Ukraina về lâu về dài.
    Vì đâu nên nỗi ? Theo tác giả bài viết, tình trạng hiện nay là do Ukraina đã quá dựa vào vị trí địa chiến lược của mình, ỷ lại việc là địa điểm trung chuyển khí đốt, việc cho thuê căn cứ Sébastopol, viện trợ phương Tây…Nga đã để cho tình huống ngày càng tồi tệ để lợi dụng một khi chín muồi, như hiệp định đã ký với tổng thống bị lật đổ Ianoukovitch.
    Nhưng châu Âu cũng chịu một phần trách nhiệm khi làm ngơ trước những tiêu cực, tình trạng tham nhũng. Và nhất là áp đặt cho đất nước này, cũng như những quốc gia Liên Xô cũ khác sự chọn lựa, hoặc hợp tác với châu Âu, hoặc nhận lời tham gia liên minh thuế quan do Nga đề nghị, trong khi không một nước nào có thể cắt đứt quan hệ với Nga. Lẽ ra cần phải đưa ra các dạng thức hợp tác linh hoạt hơn, và tác giả đặt câu hỏi, liệu có quá muộn hay không ?
    Đường đến « đất hứa » Nga còn gian khổ đối với dân Crimée
    Cũng liên quan đến Ukraina, đặc phái viên Le Monde trong bài phóng sự « Người dân Crimée trước giai đoạn chuyển đổi khó khăn » cho biết, ông Vladimir Putin đã hứa hẹn một tương lai tươi sáng cho Crimée, nhưng trong khi chờ đợi, các tài khoản ngân hàng bị phong tỏa và các doanh nhân đầy lo lắng.
    Đối với nhiều người dân Crimée, ý muốn quay lại với đất mẹ rất mạnh mẽ. Từ khi đưa quân sang Crimée hồi cuối tháng Hai, Vladimir Putin đã hứa hẹn nhiều thứ với họ : việc làm, thu nhập cao hơn, chưa kể sức mạnh Nga và an ninh trước « bọn phát-xít Ukraina ». Đồng rúp được đưa vào sử dụng, còn đồng hryvnia của Ukraina chỉ còn giá trị trong tháng Tư. Một số cửa hàng hiện đã từ chối nhận tiền Ukraina.
    Cuối tháng Ba tại Simferopol, những người về hưu xếp hàng chờ lãnh lương hưu đã xúc động khi lần đầu tiên nhận được những đồng rúp mới tinh, và nhiều hơn dự tính với tỉ giá 1 hryvnia đổi được 3,8 rúp. Nhưng họ quên rằng lương tăng thì vật giá cũng tăng, thậm chí còn tăng nhanh hơn ; hàng từ Ukraina đến ngày càng hiếm còn hàng hóa từ Nga thì giá đắt.
    Trước khi vào được miền đất hứa, trở thành công dân Nga là một quá trình gian khổ. Hàng người luôn dài vô tận trước các địa điểm nhận hồ sơ xin hộ chiếu Nga. Tình hình còn tệ hại hơn đối với những người Ukraina sống tại Crimée nhưng đăng ký hộ tịch ở Ukraina, nhân viên các công ty quốc doanh bỗng nhiên trở thành công ty của Nga.
    Thiếu tiền mặt, các máy ATM không còn sử dụng được, các tài khoản bị phong tỏa. Ngân hàng lớn nhất Crimée là Privat Bank phải đóng cửa, cho nhân viên nghỉ chờ việc. Các giao dịch nhà đất đóng băng. Những ai muốn đi khỏi Crimée không thể rút tiền cũng không bán nhà được, những người ở lại phải trông cậy vào số tiền mặt hiện có hoặc phải đi rút tiền từ Nga hay Ukraina.
    Nhật Bản : Tử tội được minh oan sau 48 năm chờ bị hành quyết
    Nhìn sang châu Á, Le Monde chú ý đến số phận của Iwao Hakamada, một tử tội Nhật đã sống trong « hành lang tử thần » suốt 48 năm qua, nay vừa được trả tự do nhờ kết quả xét nghiệm ADN và nhận xét, cuộc đấu tranh đòi bãi bỏ án tử hình ở Nhật Bản hãy còn rất lâu dài.
    Hôm 28/3, Tòa án tối cao Tokyo đã thông qua quyết định trước đó của tòa án Shizuoka. Thẩm phán Hiroaki Murayama nhận định : « Có thể là những chứng cứ quan trọng đã được dàn dựng. Khả năng vô tội tương đối cao, và sẽ vô cùng bất công nếu kéo dài thời gian giam giữ bị cáo ».
    Loan báo trả tự do cho tử tù – cựu võ sĩ quyền Anh bị cáo buộc sát hại một gia đình bốn người ở Shizuoka – làm dấy lên lại những chỉ trích đối với hệ thống tư pháp Nhật Bản, mà việc quy tội chủ yếu dựa vào lời khai trong thời gian bị câu lưu có thể kéo dài ba tuần lễ, mà không được kiểm tra kỹ càng. Tỉ lệ bị kết án lên đến 99%.
    Iwao Hakamada đã nhận tội rồi sau đó phản cung, cho biết đã bị cảnh sát đối xử tệ hại. Ông bị thẩm vấn 240 tiếng đồng hồ trong 20 ngày. Các bằng chứng là bộ quần áo dính máu, được cho là của nghi can, nhưng lại quá nhỏ đối với vóc người ông. Một thẩm phán trong phiên tòa là Norimichi Kumamoto thú nhận đã nghi là Iwao vô tội, và sau đó thẩm phán này đã từ chức vì hối hận, thậm chí có lúc muốn tự sát.
    Phải đợi đến gần 50 năm sau, với kết quả phân tích ADN khẳng định vết máu không phải là của Iwao Hakamada, tử tù này mới được minh oan. Đó là nhờ người chị của ông là Hideko, 81 tuổi, cùng với hiệp hội các võ sĩ quyền Anh nhà nghề Nhật và Amnesty International quyết tâm chứng minh ông vô tội. Bà Hidedo Hakamada nói rằng, cứ như là một giấc mơ.
    Cho dù vụ này gây xôn xao dư luận, theo thông tín viên của Le Monde tại Tokyo, cuộc chiến đấu chống án tử hình tại Nhật còn rất gian khổ, cho dù tội phạm đã giảm xuống từ năm 2002. Tư pháp Nhật Bản có cải tiến, nhưng rất chậm chạp.
    Tân Thủ tướng Pháp Manuel Valls và « nhiệm vụ bất khả thi » ?
    Đảng Xã hội Pháp thất bại nặng nề trong cuộc bầu cử địa phương, Tổng thống François Hollande không còn cách nào khác là thay đổi nội các. Việc Bộ trưởng Nội vụ Manuel Valls, nhân vật cánh tả được yêu thích nhất được chọn lựa làm Thủ tướng thay cho ông Jean-Marc Ayrault, là sự kiện được các báo Pháp chú ý nhất hôm nay.
    Tờ báo cánh hữu Le Figaro nhận định : « Valls ở điện Matignon : Hollande chơi ván bài được ăn cả ngã về không ». Nhật báo cộng sản L’Humanité cho rằng đây là một « Hình phạt nhân đôi ». Theo tờ báo, mặc dù bị cử trị cánh tả trừng phạt nặng nề nhưng ông François Hollande vẫn tiếp tục hữu khuynh khi đề cử ông Valls làm Thủ tướng, và khẳng định duy trì « hiệp ước trách nhiệm ».
    Đối với tờ báo công giáo La Croix, thì « Hollande thay đổi Thủ tướng, nhưng không thay đổi mục tiêu ». Còn nhật báo kinh tế Les Echos chú ý đến « Thử thách Manuel Valls ». Nhật báo thiên tả Libération chơi chữ : « Ayrault valse » (Ông Ayrault bị quẳng sang một bên), với nhận xét « Hollande đã bổ nhiệm Manuel Valls đứng đầu một chính phủ ‘chiến đấu’, với nguy cơ gây bất mãn cho một bộ phận cánh tả ».
    Theo Libération, khi chọn lựa Manuel Valls, ông Hollande không chỉ khẳng định khuynh hướng tự do, mà còn chọn một Thủ tướng phù hợp với lịch trình chính trị : trước Ủy ban châu Âu, rồi trước Quốc hội nhân cuộc bỏ phiếu tín nhiệm cuối tháng Tư. Đồng thời là ý hướng tái lập trật tự, sau hai năm nhiều chệch choạc trong chính phủ.
    Tuy nhiên tân Thủ tướng sẽ phải thuyết phục cho được đảng Xanh, các nghiệp đoàn và một bộ phận trong đảng Xã hội rằng ông có khả năng tiến hành chính sách cánh tả trong khi vẫn đáp ứng được đòi hỏi của giới chủ và Liên hiệp châu Âu.
    « Nhiệm vụ bất khả thi ? », đó là câu hỏi mà Le Figaro đặt ra trong bài xã luận. Theo tờ báo cánh hữu, tân Thủ tướng của đảng Xã hội có điểm đặc biệt là đã tạo dựng được bản sắc, và sự mến chuộng của công chúng, qua việc thường xuyên chỉ trích đảng của mình. Tuy nhiên việc làm hài lòng phe đối lập không phải là ưu tiên hàng đầu của một Thủ tướng. Thử thách lớn nhất của ông Valls là thuyết phục cho được những người đồng chí cánh tả của mình.

    http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20140401-ukraina-va-khi-dot-nga-mot-bai-hoc-cho-su-y-lai

    woensdag 23 mei 2012

    Trữ lượng khí đốt của Úc đủ xài cho 200 năm

    May 22, 2012
    SYDNEY (AFP) - Úc có số lượng khí đốt dự trữ đủ để tiếp tục duy trì mức sản xuất hiện nay thêm ít nhất là 184 năm nữa, theo một báo cáo đưa ra hôm Thứ Hai, tạo điều kiện thuận lợi để quốc gia này có thể cạnh tranh với Qatar trên thị trường xuất cảng khí đốt quốc tế.


    Hình:GettyImages


    Úc cho hay số lượng khí đốt dự trữ hiện có vào khoảng 390 tỉ cubic feet, nhưng con số này có thể tăng gấp đôi nếu các phương cách khai thác tân tiến được đưa vào sử dụng, theo lời Bộ Trưởng Năng Lượng và Tài Nguyên Martin Ferguson.

    “Báo cáo này xác nhận khả năng của Úc để trở thành một quốc gia xuất cảng khí đốt quan trọng cho thế giới để đáp ứng nhu cầu trong một thời gian dài,” ông nói.

    Khí đốt hiện đứng hàng thứ ba, sau than đá và uranium trong trị giá tài nguyên thiên nhiên của Úc.

    Phần lớn các mỏ khí đốt của Úc nằm ở khu vực bờ biển Tây Bắc quốc gia này và đang được khai thác để đáp ứng nhu cầu nội địa cũng như chế tạo thành thể khí nén (LNG) để xuất cảng.

    Úc xuất cảng khoảng 20 triệu tấn LNG trị giá khoảng $10.4 tỉ trong tài khóa 2010-2011, theo ông Ferguson, cho biết tiếp là mức xuất cảng dự trù tăng 19% trong tài khóa 2012-2013. (V.Giang)
    http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=149121&zoneid=1

    zondag 13 mei 2012

    Biển Đông : Đấu trường của một cuộc chiến mới về khí đốt

    11 Tháng Năm 2012       
    Phó đô đốc Alexander Pama giới thiệu với báo chí tấm ảnh chụp ngày 10/04/2012, cho thấy một tàu hải giám Trung Quốc ngăn trở tàu chiến Philippines không cho bắt các ngư dân Trung Quốc đã xâm nhập khu vực bãi Scarborough.
    Phó đô đốc Alexander Pama giới thiệu với báo chí tấm ảnh chụp ngày 10/04/2012, cho thấy một tàu hải giám Trung Quốc ngăn trở tàu chiến Philippines không cho bắt các ngư dân Trung Quốc đã xâm nhập khu vực bãi Scarborough.
    REUTERS/Romeo Ranoco

    Mai Vân
    Dù chủ đề chính vẫn là những gì chờ đợi Tổng thống tân cử ở Pháp, vùng Biển Đông đang có dấu hiệu dậy sóng cũng không thoát khỏi sự chú ý của báo giới Pháp. Trên trang trang quốc tế, nhật báo Le Figaro có bài « Biển Trung Quốc (Biển Đông), đấu trường của một cuộc chiến mới về khí đốt » của thông tín viên Arnaud De La Grange, tại Bắc Kinh, nói về việc Trung Quốc và Philippines tranh chấp quyền kiểm soát một vùng có nhiều trữ lượng về nhiên liệu.

    Tối thứ Hai vừa qua, nữ phát thanh viên đài truyền hình chính thức Trung Quốc đã nói nhầm khi khẳng định : « Tất cả chúng ta đều biết rằng Philippines là một phần lãnh thổ của Trung Quốc. Đó là một thực tế không thể tranh luận ».
    Thực ra, phát thanh viên này muốn nói khu vực Bãi đá Scarborough, nơi đang có căng thẳng giữa hai nước từ nhiều ngày qua. Đoạn băng hình nói trên đã được đưa lên internet, kích động thêm các phần tử mang tinh thần dân tộc chủ nghĩa tại Trung Quốc và làm buồn rầu những người sử dụng internet tại Philippines.
    Bài viết điểm lại vụ việc : Từ ba tuần nay, hải quân, tàu chiến Trung Quốc và Philippines đang trong tình thế mặt đối mặt một cách nguy hiểm ở Bãi đá Scarborough, mà Trung Quốc gọi là Hoàng Nham đảo, nơi được coi là có trữ lượng lớn về khí đốt tự nhiên.
    Tất cả bắt đầu vào ngày 10/4 khi hải quân Philippines tiến hành ngăn chặn các tàu cá Trung Quốc xâm nhập nơi đây. Ngay lập tức, Bắc Kinh đưa hai tàu hải giám tới bảo vệ các tàu cá Trung Quốc. Từ đó đến nay, cả hai bên đều duy trì sự hiện của tàu chiến, tàu hải giám, ngư chính trong khu vực. Thậm chí, Manila đã huy động tàu hải quân lớn nhất của mình tới nơi này.
    Bầu không khí mỗi ngày thêm căng thẳng. Hôm thứ Hai, Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc, bà Phó Oánh tuyên bố rằng Bắc Kinh chuẩn bị « đáp trả mọi leo thang », đồng thời, bà cũng nói là « ít lạc quan » về diễn tiến của tình hình Bãi đá Scarborough. Bắc Kinh còn cảnh báo các công dân của mình về các cuộc biểu tình chống Trung Quốc, dự trù được tổ chức vào thứ Sáu này ở Manila.
    Các cuộc biểu tình này dường như được tổ chức bởi các nhóm thân cận với chính quyền, bởi vì ông Benigno Aquino đã đắc cử Tổng thống với cam kết phục hồi niềm tự hào dân tộc. Hôm qua, các công ty du lịch Trung Quốc ngừng đưa du khách sang Philippines.
    Le Figaro nhắc lại những đòi hỏi về chủ quyền của các bên liên quan, ở Bãi đá Scarborough và trong vùng Biển Đông.
    Bãi đá Scarborough cách đảo chính của Philippines 140 hải lý (230 km) về phía tây, tức là nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Philippines, được quốc tế công nhận theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển 1982. Chính vì vậy, Manila luôn luôn khẳng định chủ quyền của mình đối với Bãi đá này.
    Trong khi đó, Trung Quốc viện dẫn cái gọi là « thực tế lịch sử » để đòi có chủ quyền đối với gần như toàn bộ Biển Đông, do đó, Bắc Kinh có tranh chấp về chủ quyền với Philippines, Việt Nam, Malaysia, Brunei và Đài Loan.
    Năm ngoái, Philippines đã tố cáo các tàu Trung Quốc ngăn cản hoạt động thăm dò dầu khí của nước này, thế nhưng, Bắc Kinh lại không chấp nhận đề nghị của Manila đưa hồ sơ tranh chấp này ra tòa án trọng tài quốc tế.
    Trước sức mạnh quân sự của Trung Quốc, các nước trong khu vực tìm cách xích lại gần Hoa Kỳ vào lúc chính quyền Obama điều chỉnh chiến luợc, tăng cường sự hiện diện tại châu Á.
    Trong tình hình nóng bỏng này, Hoa Kỳ, một mặt tránh những động thái gây thêm căng thẳng, mặt khác, tái khẳng định cam kết hỗ trợ Philippines trong trường hợp nước này bị tấn công, theo tinh thần hiệp ước quân sự được ký từ năm 1951. Trong năm 2012, viện trợ quân sự của Hoa Kỳ cho Philippines tăng gấp ba lần, đồng thời, Philippines còn đề nghị Mỹ giúp đỡ trang bị hệ thống phòng thủ của nuớc này.
    Theo nhận định của Le Figaro, các tranh chấp ở Biển Đông không chỉ mang tính địa chính trị mà còn bao hàm cả nội dung kinh tế. Nhiều nước trong khu vực đẩy mạnh các hoạt động tìm kiếm, thăm dò, khai thác dầu khí.
    Một báo cáo của Cơ quan Thông tin Năng lượng Mỹ năm 2008 đánh giá rằng vùng Biển Đông có trữ lượng lên tới 213 tỷ thùng. Theo tập đoàn dầu khí Anh BP, đây là trữ lượng cao nhất so với tất cả các nước trên thế giới, chỉ sau Ả Rập Xê Út và Venezuela.

    http://www.viet.rfi.fr/diem-bao/20120511-bien-dong-dau-truong-cua-mot-cuoc-chien-moi-ve-khi-dot