Posts tonen met het label Quận Cam. Alle posts tonen
Posts tonen met het label Quận Cam. Alle posts tonen

maandag 7 november 2016

Khu Định Cư Mới của... “Việt cộng” Ở Quận Cam, USA – Nhạc sĩ Tuấn Khanh

Khu Định Cư Mới Của “Việt cộng” Ở Quận Cam, USA – Nhạc sĩ Tuấn Khanh

28 Tháng Mười Một 20155:52 SA(Xem: 665623)
Khu định cư mới của VC trên đất nước phản động 'Mĩ quốc'
KHU ĐỊNH CƯ M
ỚI CỦA "việt cộng" Ở QUẬN CAM USA-
NHẠC SĨ TUẤN KHANH
nhavc
Trên con đường dài dẫn ra biển Hungtington Beach, Quận Cam, có những khu nhà rất đẹp mà chủ hầu hết là người Việt. Họ là những người rất trẻ, hoặc đó là những gia đình bình thường nhưng sống khép kín. Bạn tôi, một người đã sống ở nơi này, gần bằng thời gian của thế hệ người Việt đầu tiên đặt chân đến Mỹ sau tháng 4/1975, nói rằng đó là những khu định cư mới của “Việt cộng”. 
Những ngôi nhà đó được mua rất nhanh trong khoảng vài năm gần đây – mỗi căn từ 450.000 cho đến hơn 1 triệu USD, cho thấy có một nguồn ngoại tệ khổng lồ được chuyển ra khỏi nước Việt Nam, để xây dựng một ước mơ thầm kín và khác biệt bên ngoài tổ quốc của mình.  
Phần lớn những người này đều nói giọng miền Bắc, mới. Họ có một lối diễn đạt thời thượng thật dễ gây ấn tượng. Anh bạn tôi, một người làm real estate – môi giới mua bán bất động sản ở Mỹ – kể lại cuộc trò chuyện với một khách hàng như vậy, và được biết nhà được mua ngay bằng tiền mặt, mà người khách dằn giọng “tiền tươi!”. 
Không chỉ ở nơi đó, nhiều năm gần đây, cộng đồng Việt Nam ở Texas cũng hay nói với nhau rằng khu Bellaire đang ngày càng nhiều những người chạy khỏi Việt Nam hợp pháp như vậy. Thậm chí, không chỉ xuỳ tiền nhanh để mua nhà – lớp người này rất nhiều tiền – họ mua luôn các cơ sở thương mại. Từ các tiệm nail với giá vài chục ngàn cho đến các siêu thị giá trên chục triệu USD, một thế hệ khác chính kiến, khác tư duy đang len lỏi vào các cộng đồng Việt Nam chống Cộng để mong an cư và sinh tồn. Nơi quần cư cho tiếng Việt, văn hoá Việt không chấp nhận chế độ cộng sản mà nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng từng gọi là “một Việt Nam bên ngoài Việt Nam”. 
Có lẽ vì vậy, mà ở các khu người Việt như vậy, biển quảng cáo của các luật sư di trú ngày càng nhiều. Trên đài phát thanh hay truyền hình cũng ra rả các lời mời tư vấn tìm hiểu cách lấy thẻ xanh để được ở lại nước Mỹ. 
Sẽ là một điều chua chát, nếu nhìn lại lịch sử. Dù nước Mỹ vẫn bị gọi là thua trận và bị “đuổi” khỏi Việt Nam theo các văn bản tuyên truyền, nhưng đích đến giờ đây của nhiều quan chức Việt Nam vẫn là nước Mỹ chứ không là đồng minh số một Trung Quốc. Thậm chí các quan chức, giới tư bản đỏ hiện tại của Việt Nam còn bỏ ra rất nhiều tiền để được trụ lại quốc gia thù địch đó, cho mình là cho con cái của mình.  
Nhiều người Việt Nam sống bằng đồng tiền lương thiện ít ỏi của mình tại Mỹ đã ngạc nhiên hỏi rằng “họ là ai, sao giàu vậy”. Thật không dễ trả lời. Trong những người đến Mỹ hay bất kỳ quốc gia phương Tây thù địch nào khác, có những người làm mọi cách như một cuộc tỵ nạn về an sinh, giáo dục… nhưng cũng có những người chạy đi, để âm thầm đào thoát khỏi lý tưởng của mình. 
Anh Mến, một người sống ở Kansas chỉ hơn 10 năm, trong một cuộc gặp ngẫu nhiên đã thảng thốt kể rằng anh chứng kiến những người Việt đến Mỹ mua một lúc 2,3 căn nhà. Thậm chí họ còn luôn đón mua hàng chục chiếc Iphone đời mới nhất để gửi về, so với anh đến nay vẫn còn mắng con khi thấy chúng xài viết chì được phân nửa đã vứt đi. “Việt Nam bây giờ dễ kiếm tiền lắm hả anh?”, anh Mến ngơ ngác hỏi. 
Thật khó mà giải thích với anh Mến, dù cùng là người nói tiếng Việt với nhau. Vì ngay ở quê hương lúc này, hàng triệu người đang nuốt các bữa ăn công nhân hàng ngày tệ bạc đến mức như công khai bào mòn tuổi xuân của họ. Những vùng quê đói nghèo phải xin gạo trợ cấp mỗi năm, nhưng đầy dẫy các quan lớn vẫn lên nhà cao, tậu xe to và viết các dự án xây tượng đài hàng ngàn tỉ. 
Trường St Polycarp ở thành phố Stanton, Quận Cam, là một trong những trường tư thục Công giáo mà nhiều gia đình người Việt dù tốn tiền nhưng vẫn hay gửi con vào vì mong chúng học kiến thức, và học được cả đức tin. Thỉnh thoảng, cũng có những gia đình đem con đến và cho con cái làm quen với Jesus thay cho học tin vào một lãnh tụ. Năm ngoái, chiếc xe đỗ trước cửa trường đưa đứa trẻ vào học, có cả ông bà theo để xem nơi học thế nào. Đó là những người vẫn còn mang đậm phong thái cán bộ với quần áo, giày dép vả cả giọng nói.  
Khi gia đình này bước qua sân trước, vòi nước tự động tưới cây bất ngờ bị hư, nên làm tràn ra một vũng nước. Người phụ nữ lớn tuổi bước qua, càu nhàu “Thế này là không được. Phải nói nhà trường xem lại coi chứ thế này thì đi hư hết cả giày”. Thấy tôi là người Việt, đang đứng gần ở nơi bán hàng gây quỹ cho trường, nên bà nói luôn “Anh có làm ở đây không, anh nên nói với ban giám hiệu”. 
Tôi nhớ đến Sài Gòn, Hà Nội… nhớ những ngày nước ngập lụt lội đến tận giường. Nhớ đến những mùa nhập học hàng ngàn phụ huynh vật vã, lê lết khắp nơi chạy trường cho con mình, dù phải gửi lót tay. Có lẽ người Việt đã quen sống vất vả và chịu đựng nên mọi thứ quen dần, đến khi tiếp cận với một đời sống tự do và dân chủ, ai cũng hăng hái tìm và thể hiện quyền của mình. Dĩ nhiên vòi nước được sửa ngay sau ấy không lâu, mà ban giám hiệu không đổ thừa cho biến đổi khí hậu hay thiếu tiền ngân sách. Gia đình đó khi quay lại hôm sau, chắc sẽ hài lòng và nghĩ mình được tôn trọng, khác với những ngày tháng mà bao nhiêu người dân ở quê hương giận dữ với hiện trạng nhưng thấy mình luôn bị biến thành trò hề. Bài học của cuộc sống đơn giản hiện rõ trên gương mặt của gia đình đó, mà tôi thấy, là sự tự tin và quyền của con người, có thể rất khác khi họ ở Việt Nam, bị cảnh sát giao thông ngoắc xe vào vô cớ, đã vội móc túi tìm vài trăm ngàn để lướt qua nan đề thật nhanh. 
Một trong những câu nói nổi tiếng của nhà văn, diễn thuyết gia John Mason, cũng là tựa đề một quyển sách nổi tiếng của ông, có tựa đề “Bạn được sinh ra như một nguyên bản, vậy đừng chết như một phiên bản” (You were born an original. Don’t die a copy) có lẽ là một trong những động lực thúc đẩy âm thầm nhưng mãnh liệt trong lòng người Việt từ nhiều đời nay. Đã có rất nhiều người ra đi, để được thấy mình và con cái của mình được sống như là chính mình, như một nguyên bản. Nhiều năm sau 1975, vẫn có những dòng người ra đi rất xa khỏi quê hương để tìm lại phần nguyên bản của mình.  
Nghèo khó, họ có thể thành người rơm ở Anh hay bị xua đuổi ở Campuchia. Giàu có, họ trở thành những kẻ lưu vong hoặc nhấp nhổm với cuộc sống mới mà mắt vẫn đau đáu về quê nhà. Lịch sử thế giới chắc sẽ lại phải ghi thêm một chương kỳ lạ. Con người và muông thú lên thuyền ông Noah để gột sạch mình cho một thế giới mới, nhưng người Việt hôm nay lại lặng lẽ lên chiếc thuyền mong cứu chuộc nguyên bản của đời mình, cứu chuộc một cuộc sống đơn giản, thật thà và tự do. 
Nhưng tại sao chúng ta không thể là nguyên bản ở quê hương mình? Vì sao chúng ta phải sống không là mình nơi chôn nhau cắt rốn của mình? Tôi đang hình dung người đàn ông có xe hơi đắt tiền không bỏ xe giữa con đường ngập nước ở Sài Gòn mà ông ta cùng nhiều con người nữa đang ướt sủng sẽ đi thẳng đến cơ quan nhà nước để hỏi rằng vì sao? Tôi hình dung gia đình Việt Nam di cư đến Mỹ đó sẽ không chất vấn một ban giám hiệu ngoại quốc về của công, mà sẽ cất tiếng nói như vậy trên chính đất nước mình? Một cuộc sống thật và đơn giản – nguyên bản vì sao đang phải bị đánh tráo bằng những phiên bản vô hồn và nhạt nhẽo? 
Chúng ta được dặn dò hãy chỉ nên lo làm ăn, và đừng quan tâm đến chuyện gì khác. Và nhiều người Việt đã rất mất rất nhiều thời gian để làm được điều đó rồi giật mình nhìn thấy thế giới này không chỉ no đủ là tất cả. Không ít người giàu có, thậm chí quan chức đã dồn tất cả để ra đi và đổi một cuộc sống khác. Thậm chí đó là cuộc sống mà trước đây họ bảo vệ và coi những kẻ từ bỏ, ra đi là thù nghịch.
Cuộc sống đang như vậy. Rất hiện thực. Khi viết một bài trước đây, một bạn trẻ, có khuynh hướng dư luận viên, đã nhắn cho tôi “vậy cứ nghèo đi, nghèo hoài đi”. Dĩ nhiên, đó lại là một khái niệm khác, mà nếu hiểu những gì tôi viết ắt bạn trẻ ấy sẽ không nói như vậy. Vì câu hỏi của tôi rất rõ rằng chúng ta – người Việt, đang cố giàu lên và sau đó là gì?

Nhạc sĩ Tuấn Khanh, viết từ Sài Gòn

http://www.aihuubienhoa.com/a6653/khu-dinh-cu-moi-cua-viet-cong-o-quan-cam-usa-nhac-si-tuan-khanh#.WB7LRNAHvOM.facebook

maandag 25 april 2016

California, Quận Cam, Garden Grove có bốn trường trung học giỏi nhất Hoa Kỳ (Tạp chí US News & World Report vừa xếp hạng America's Best High Schools)

Garden Grove có bốn trường giỏi nhất Hoa Kỳ
Sunday, April 24, 2016 6:38:40 PM

Bài liên quan



GARDEN GROVE, California (NV) - Tạp chí US News & World Report vừa xếp hạng bốn trường trung học trong Học Khu Garden Grove vào nhóm những trường giỏi nhất Hoa Kỳ, “America's Best High Schools,” trong năm 2016, thông cáo báo chí của học khu cho biết.
Trung học La Quinta, Westminster, một trong bốn trường của Học Khu Garden Grove được xếp hạng trường giỏi nhất. (Hình: laquintahs.org)
Bốn trường này là Bolsa Grande, La Quinta, Pacifica, và Rancho Alamitos.
Ngoài ra, sáu trường tiểu học trong học khu cũng nằm trong danh sách nhận Giải Nơ Vàng của tiểu bang California.
Đó là các trường Hazard, Parkview, Peters K-3 và Peters 4-6, Standord và Sunnyside.
Theo học khu, US News & World Report phân tích các dữ liệu của hơn 21,000 trường trung học công lập trên toàn quốc và việc nhận được những huy chương vàng, bạc và đồng là dựa trên sự đánh giá trình độ học sinh của những trường đó so với tiểu bang, tỉ lệ tốt nghiệp, và sự thành công trong việc chuẩn bị lên đại học.
Bà Teri Rocco, phó chủ tịch Hội Đồng Giáo Dục Học Khu Garden Grove, được trích lời nói: “Chúng tôi rất hãnh diện về các giáo viên và ban giảng huấn đã dạy cho học sinh nắm vững được học trình, mặc dù khó, đầy thử thách, cũng như đã khích lệ học sinh đạt được trình độ cao từ tư cách bản thân đến việc học vấn. Chúc mừng các trường của chúng ta được sánh cùng với những trường giỏi nhất trong những trường công lập giỏi nhất.”
Trong khi đó, sáu trường tiểu học của học khu nằm trong danh sách các trường nhận Giải Nơ Văng của tiếu bang nhờ đạt nhiều thành quả qua việc áp dụng và thực hiện các tiêu chuẩn của tiểu bang dành cho học sinh.
Bà Linda Reed, uỷ viên Hội Đồng Giáo Dục Học Khu Garden Grove, được trích lời phát biểu: “Chúng ta vinh dự được tiểu bang tặng thưởng Giải Nơ Vàng nhờ vào việc áp dụng thành công các tiêu chuẩn đòi hỏi nhiều nỗ lực học tập cùng những phương cách giảng dạy tân tiến giúp cho học sinh chúng ta thăng tiến.”
Ông Tom Torlakson, giám đốc Chương Trình Giáo Dục Công Lập tiểu bang California, được trích lời khen ngợi: “Những trường này làm gương sáng cho các trường khác noi theo, vì đã nỗ lực cố gắng để trang bị hành trang để mọi học sinh sẵn sàng bước vào các trường đại học và ngành nghề của thế kỷ 21.”
Để được Giải Nơ Vàng của tiểu bang, mỗi trường mô tả về chương trình kiểu mẫu tại trường của mình bao gồm các hoạt động liên quan đến các sinh hoạt và thực hành theo tiêu chuẩn và có thể dùng làm khuôn mẫu cho các trường khác noi theo. (Đ.D.)

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=226838&zoneid=3


vrijdag 15 april 2016

Người gốc Việt Michael Minh Nguyễn bị bắt với cáo buộc biển thủ $4.3 triệu công quỹ của thành phố Placentia, Quận Cam, California + Kỹ sư gốc Việt bị tố biển thủ $1.1 triệu ở Seattle

Người gốc Việt bị bắt với cáo buộc biển thủ $4.3 triệu công quỹ
Thursday, April 14, 2016 2:49:31 PM

Bài liên quan



SANTA ANA, California (NV) - Một quản lý tài chánh của thành phố Placentia bị bắt tối thứ Tư, 13 Tháng Tư, vì bị nghi ngờ biển thủ $4.3 triệu của thành phố, theo thông cáo báo chí sáng Thứ Năm của Văn Phòng Biện Lý Orange County.
Ông Michael Minh Nguyễn. (Hình: Orange County DA cung cấp)
Ông Michael Minh Nguyễn, 34 tuổi, cư dân Irvine, bị truy tố 17 tội danh đại hình về biển thủ công quỹ và có thể bị trường hợp gia trọng đối với tội phạm trên $500,000 và thiệt hại tài sản trên $3.2 triệu. Nếu bị tuyên án có tội, ông có thể bị phạt tối đa 29 năm tù tại nhà tù tiểu bang và phạt tiền $8.6 triệu.
Ông Michael phải đóng $4.3 triệu để được tại ngoại với điều kiện chứng minh xuất xứ hợp pháp của số tiền này. Ông sẽ phải ra tòa phòng xử CJ-1 của nhà tù Central Jail ở Santa Ana vào ngày 14 Tháng Tư.
Ông Michael được thành phố Placentia mướn làm quản lý tài chánh vào ngày 21 Tháng Tư, 2008. Với chức vụ này ông có khả năng truy cập vào các tài khoản của thành phố. Ông chịu trách nhiệm về các số tiền chuyển bằng điện tử và giữ sổ sách kế toán cho thành phố.
Trong khoảng thời gian từ 22 Tháng Tư, 2015 đến 12 Tháng Tư, 2016, ông Michael bị cáo buộc chuyển 17 tài khoản của thành phố Placentia vào một số tài khoản thuộc về cá nhân ông và những người nhận khác.
Chỉ riêng trong bốn tháng qua, ông bị cáo buộc chuyển $2 triệu c từ tài khoản của thành phố Placentia.
Vào ngày 11 Tháng Tư, ông bị cáo buộc chuyển hơn $300,000 đến một tài khoản cá nhân và ngày hôm sau, ông lại bị tình nghi chuyển $ 1.5 triệu nữa.
Ngay sau đó, với sự giúp đỡ của ban đặc nhiệm an ninh mạng (Cyber Task Force) thuộc FBI, số tiền $1.5 triệu đã bị đóng băng và trả ngược lại cho thành phố Placentia.
Ông Michael bị cáo buộc che giấu việc biển thủ bằng cách thay đổi sổ sách tài chánh của thành phố. Nghi phạm bị truy tố biển thủ $4.3 triệu và ký thác vào các trương mục cá nhân của mình trong khoảng thời gian trên.
Vào ngày 12 Tháng Tư, thành phố Placentia phát giác các tài khỏan chuyển bất hợp pháp và báo cáo cho Văn Phòng Biện Lý Orange County, đồng thời phụ giúp cuộc điều tra của nhân viên công lực.
Văn phòng Biện Lý Orange County kêu gọi bất cứ ai biết gì về vụ biển thủ này, xin gọi cho ông Damon Tucker (714) 648-3615. (L.N.)
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=226234&zoneid=3

Kỹ sư gốc Việt bị tố biển thủ $1.1 triệu
Wednesday, March 07, 2012 3:38:45 PM

Bài liên quan



SEATTLE (NV) -
Trong một vụ án được miêu tả là vụ biển thủ lớn nhất lịch sử hiện đại của vùng Seattle, một kỹ sư gốc Việt bị tố rút mất $1.1 triệu tiền quỹ thành phố này, theo tin báo Seattle Times.
Kỹ sư Joseph Phan, 44 tuổi, bị truy tố với 70 tội danh biển thủ, lấy ngân phiếu của một quỹ xây ống nước chuyển qua trương mục của riêng.
Ông Phan, từng làm cho sở nước Seattle, bị cho nghỉ việc hồi tháng 2 năm 2011 sau khi bị khám phá vào máy điện toán của cơ quan và xóa nợ tiền điện nước của nhà mình.
Một cuộc điều tra sau đó tiết lộ ông ăn chặn tiền của sở nước, cống, và vệ sinh Seattle, mang tên Seattle Public Utilities (SPU), và trong 5 năm liên tiếp bỏ tiền đó vào trương mục của mình.
Trong một cuộc điều trần trước hội đồng thành phố, Melina Thung, phó giám đốc tài chánh SPU, nói ông Phan không dùng hóa đơn của SPU mà đưa từng hợp đồng cho khách hàng để họ trả tiền. Nhận được ngân phiếu, ông bỏ tiền đó vào một trương mục do ông mở gồm tên ông và tên thành phố Seattle.
Trong văn bản loan báo khởi tố vụ án, Dan Satterberg biện lý quận hạt King County nói, “Tôi không biết điều nào là điều đáng kinh ngạc hơn - mức độ tham lam trong vụ lừa đảo này, hay là sự dễ dàng trong việc nghi can thực hiện âm mưu.”
Ông Phan hiện đang bị giam trong nhà giam King County với tiền thế chân được định là $750,000. Quận hạt King County bao gồm thành phố Seattle trong đó.
Ông bị tố cáo đã dùng số tiền này để mua một căn nhà cho mướn, một chiếc xe, và trả nợ thẻ tín dụng. Cảnh sát tịch thu được $220,000 trong trương mục của ông nhưng nói có tới $500,000 không biết đi đâu.
Trong khi đó, các nghị viên thành phố lên tiếng đòi kiểm toán lại thủ tục nội bộ của SPU.
Nghị Viên Jean Godden đặt vấn đề với giới chức SPU là tại sao tiền của dự án xây đường ống dẫn nước bị mất tới $200,000 mỗi năm trong 5 năm liên tiếp mà không biết.
Cuộc điều trần tại hội đồng thành phố cho thấy cuộc kiểm toán trong những năm gần đây không bao gồm bộ phận nơi ông Joseph Phan làm việc, báo Seattle Times cho biết.
Giám Ðốc SPU Ray Hoffman không dự cuộc điều trần vì đang phải phục vụ trong bồi thẩm đoàn tại tòa (jury duty). Ông chuyển tới một văn bản xin lỗi các nghị viên, khách hàng SPU và công chức thành phố vì bị mất uy tín qua vụ án này.
“Tôi rất buồn phiền là hành động của một vài người đã khiến cho uy tín của cả cơ quan bị thiệt hại. Tuy nhiên, đồng thời tôi cũng thừa nhận là nếu các phương tiện kiểm toán đã có mặt, khả năng những việc phi pháp này xảy ra đã nhỏ hơn rất nhiều,” Hoffman viết.
SPU là một cơ quan trực thuộc chính quyền thành phố Seattle.

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=145555&zoneid=3

maandag 4 april 2016

California, Quận Cam : 'Đi tù', gặp Bé Mập vào thăm... Minh Béo (ngoclan@nguoi-viet.com)

'Đi tù', gặp Bé Mập vào thăm Minh Béo
Friday, April 1, 2016 4:08:00 PM 


 
Sổ tay phóng viên


Ngọc Lan/Người Việt

ORANGE, California. (NV) – Sáng Thứ Sáu, lịch làm việc của tôi lại bắt đầu bằng chuyện thường làm bấy lâu nay: Đi tù.
"Đi tù" không có phải là tôi bị bắt vô tù, mà "đi tù" là để làm việc, để tìm gặp và nói chuyện với Minh Béo, một diễn viên hài nổi tiếng ở Việt Nam, vừa bị bắt tại Orange County hôm Thứ Năm, 24 Tháng Ba và bị giam giữ tại nhà tù Theo Lacy Jail, Orange, với các cáo buộc ấu dâm và toan có hành vi dâm ô với trẻ vị thành niên.
Sau khi bon bon chạy xe đến ngay bóc địa chỉ 501 ở The City Drive thì mới nhớ ra, rằng thì là, mình từng đến đây rồi, không phải một mà những hai lần, cả hai lần đều là đi phỏng vấn những em học sinh trung học bị bắt về tội tham gia băng đảng có dính líu đến chuyện bắn chết người.
Thế nhưng mấy lần đó đều có người chở, có người hướng dẫn cách thức đi đứng làm sao nên không nhớ gì. Lần này thì, phải quay kiếng xuống hỏi hai nàng Mễ, Mỹ gì chả biết đang ngồi ở bàn ghi danh ngoài trời, tay đầy những hình xăm, rằng “Đậu xe ở đâu vậy người đẹp?” Hai người đẹp xăm mình chưa kịp trả lời thì một anh chàng nhìn giống người Á Đông nhanh nhảu: “Chạy thẳng xuống dưới kia kìa, bên tay trái đó.”
Gửi xe xong, đi bộ ngược lại. Xán đến bàn ghi danh, chờ đến phiên mình, rất tự tin “Tôi là nhà báo. Tôi muốn đến thăm người tên là Hồng Quang Minh.” (Đây là điều rút kinh nghiệm được từ 3 lần đi thăm tù nhân Bắc Dương, mình nói tên Bắc Dương trước và xưng danh mình sau, thế là bị cảnh sát cự cho, bảo lần sau phải cho biết là nhà báo trước!)
Hai nàng ngó nhau, rồi một nàng hỏi, “Số tù của anh ta là gì?” Hỏi nhưng mình chưa kịp trả lời thì nàng đổi ý, “Vì cô là nhà báo nên cô đến phòng kia hỏi mấy ông cảnh sát thử coi sao.”
Thế là phom phom hướng về phòng đang đóng cửa, bên ngoài thấy có vài người đang đứng xếp hàng, có cả anh chàng Á Đông chỉ mình nơi đậu xe lúc nãy.
Gõ cửa, rồi đẩy cửa bước vào. Bốn, năm anh cảnh sát đẹp trai ngẩng đầu ngó. “Cô cần giúp gì?” - “Tôi phóng viên của tờ Người Việt, tôi muốn vô thăm một người.”
“Anh ta tên gì?” một chàng cảnh sát Châu Á hỏi.

“Hồng Quang Minh.”

“Chị là nhà báo thì tôi phải hỏi ý kiến của sếp tôi trước.” Anh trắng kia lên tiếng.
Anh Châu Á bỗng nói tiếng Việt “Chị ghi tên ngoài kia chưa?” - “Dạ tôi hỏi ở đó, họ kêu tôi vô đây.”
Mấy chàng nhìn nhau. Anh Việt Nam, nghe nói tiếng Việt thì biết chắc là Việt rồi, cười tươi tắn hỏi, “Chị vô thăm thôi hay muốn thu âm luôn?” - “Thăm nói chuyện thôi, không thu âm.”
“Vậy chị chỉ cần đi như người bình thường thôi.” Vừa nói chàng cảnh sát J. Phạm (thấy ghi trên áo) vừa dẫn tôi trở ngược lại bàn chỉ cho cách ghi danh. Rồi chàng lại dẫn đến chỗ mấy hộc tủ, dặn, “Chị chỉ được mang theo bằng lái xe thôi, còn lại tất cả để vào trong mấy hộc tủ này.”
Chờ tôi cất mọi thứ như qui định, chàng kêu tôi đứng vô chỗ xếp hàng như mọi người. Cảnh sát dễ thương ghê!
Diễn viên Bé Mập (trái) và bầu show Johnny Nguyễn trước nhà tù Theo Lacy Facility, nơi tạm giữ Minh Béo (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Đang đứng chờ, thì thấy anh chàng chỉ tôi chỗ đậu xe lúc nãy cùng một anh cao to hơn đứng trước tôi một quãng, cứ quay lại nhìn tôi rồi nói gì đó với nhau.
Lát sau, anh chàng chỉ chỗ đậu xe đi xuống chỗ tôi nói “Chị đi thăm Minh phải không?” - “Dạ phải”
“Chị đi về đi.” Trời, tôi trố mắt, tự hỏi “Anh là ai mà dám nói như vậy?” Chưa kịp lên tiếng thì anh chàng nói tiếp “Chị đi về đi, vì chị vô không được đâu!” - “Sao vậy?” - “Vì một ngày chỉ có hai người được vô thôi, mà hai tụi tôi vô trước rồi nên chị không vô được đâu. Chị đi về đi, đứng xếp hàng mất công.”
“Ờ, vậy mấy anh về đi, nhường tôi vô được không?” - “Không. Tụi tôi phải cố gắng sắp xếp lắm mới đi được.” Rõ ràng là 49 gặp 50 rồi.
“Ờ, thì kệ, tôi cứ cố gắng thử xem sao.” Tôi nói.
“Tùy chị. Nhưng tôi biết là không được đâu, chỉ sợ mất thời gian của chị thôi.” Nói xong anh chàng quay trở lại chỗ xếp hàng.
Đến khi vào bên trong, hai anh chàng nộp giấy trước tôi. Đến phiên tôi, anh cảnh sát hỏi, “Cô có từng vô đây bao giờ chưa?” - “Có 1, 2 lần, lâu rồi.” - “Hôm nay đã có hai người vô thăm rồi, cô không vô được. Xin lỗi.” Nói xong, anh chàng cảnh sát trả lại cho cái bằng lái xe.
Hừm. Đúng là không hên gì hết.
Thấy hai anh chàng “giành chỗ” với mình đang ngồi gần lối đi ra, tôi tiến tới, “Chào hai anh, tôi là NL ở báo NV. Hai anh là bạn của Minh Béo hả?”
“Dạ, tôi là Johnny Nguyễn, bầu show.” Anh chàng chỉ tôi chỗ đậu xe giới thiệu.
“Tôi là diễn viên Bé Mập.” Ồ, tôi nhớ tên này rồi, hèn chi nhìn mặt quen quen. Bé Mập là một diễn viên hài ở đây đã lâu, anh rất thành công với vai diễn “Ông Địa.”
Thái độ của Johnny và Bé Mập rất thân thiện, giống kiểu khi nãy “rất tự nhiên” đến “ra lệnh” cho tôi “Chị đi về đi.”
Johnny cho biết, “hay tin Minh bị bắt vài ngày trước khi báo chí đưa tin. Hoàn toàn bất ngờ, không tin được, dù trên Facebook và các báo trong nước đưa tin tùm lum. Cho đến khi thấy báo bên này đưa tin thì mới tin là sự thật.”
“Báo chí bên Việt Nam nói về tin liên quan đến Minh mỗi ngày, nói Minh tự tử gì tùm lum, khiến mình ở đây nghe cũng đâm lo, mặc dù mình hiểu là ở đây thì chẳng có cửa nào để tự tử. Thành ra để cho hiểu rõ tình cảnh của Minh nên tụi mình sắp xếp hôm nay tới thăm Minh,” Bé Mập nói một cách từ tốn, nhẹ nhàng.
Mới nói được năm điều ba chuyện thì đến lượt Johnny và Bé Mập được gọi vào trong. Tôi nói tôi chờ họ ở bên ngoài.

***

Người đi thăm tù cứ lần lượt kéo đến, phần nhiều là người Mexico. Người gốc Á cũng có, nhưng ít.
Chờ chừng hơn 30 phút thì Bé Mập và Johnny trở ra.
Trong khi Johnny dừng lại để hỏi chuyện gì đó với cảnh sát J. Phạm thì Bé Mập kể tôi nghe, “Minh vẫn khỏe, nhưng hoang mang, suy sụp lắm, vì không biết tiếng Anh, không biết gì hết, ăn uống cũng không được.”
“Mình hỏi về tin đồn Minh tự tử thì Minh nói không có chuyện đó,” Bé Mập nói thêm.
“Minh có nói hổm rày người ta vô thăm nhiều không?” Tôi hỏi.
Bé Mập trả lời ngay, “Không. Chỉ có anh P. là người mà Minh ở trọ khi qua đây biểu diễn và chị T., một người quen của Minh vô thăm và hứa tìm luật sư ở ngoài nhưng đến giờ này Minh cho biết cũng chưa có luật sư.”
Johnny tiếp lời, “Mình không muốn cho Minh nghĩ tầm bậy tầm bạ để làm những chuyện không tốt. Mình chỉ biết vô thăm, khuyên Minh và xem Minh cần gì mình giúp được thì giúp thôi. Mình nghĩ khi một người bạn, một người em mà mình từng biết, giờ gặp hoàn cảnh như vầy thì mình phải vô thăm. Có nhiều người họ nói nhưng cũng chỉ nói bằng miệng thôi, chứ chưa chắc họ làm. Họ thương nhưng có thể chẳng bỏ công, rồi nhiều người nghe vô tù cũng ngại. Mình thì muốn tự đi thăm Minh.”
“Thấy tụi này vô, Minh mừng và khóc dữ lắm, nhất là khi nhắc đến gia đình. Hỏi có muốn nhắn ba mẹ đi du lịch qua thăm không thì Minh nói không muốn gặp gia đình, sợ mọi người lo. Thấy tội nghiệp,” Bé Mập nói, mắt cũng ướt theo.
Khi nghe tôi nói sẽ trở lại thăm Minh, Johnny dặn một cách thân tình, “Vậy khi nào vô thăm Minh, chị nhớ chỉ Minh cách mua đồ ăn trong này. Mình vừa mới hỏi cảnh sát, họ nói là mỗi Thứ Hai, Tư, Sáu, họ phát tờ giấy muốn mua thêm thức ăn gì thì ghi vô. Minh có tiền sẵn trong này, mua thức ăn hay muốn gọi điện thoại gì đó thì cứ nói rồi họ sẽ trừ vào số tiền đó. Chị nhớ chỉ vẽ cho Minh nha chị.”
Nghe cách Bé Mập và Johnny gọi Minh Béo là “thằng em” hay “em nó” cũng như nhìn kiểu hai người gửi gắm tôi nếu có trở lại thăm Minh Béo, tôi nghĩ đúng là trong những lúc như thế này, mới thấy được sự chân tình là ở đâu.
Ai cũng có lỗi lầm, nhưng ngoài cái giá phải trả cho những gì mình trót gây ra, thì đây chính là những bàn tay lôi họ từng bước ra khỏi vực sâu.
Tôi sẽ trở lại, vì chính công việc của mình và cũng vì những lời nhắn gửi.
---
Liên lạc tác giả: ngoclan@nguoi-viet.com 

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=225479&zoneid=3

maandag 11 januari 2016

Một phụ nữ gốc Việt...“gà mái” nuôi con ở quận Cam (California) vừa trúng SuperLotto Plus lô độc đắc trị giá $14 triệu

Một phụ nữ gốc Việt ở quận Cam trúng số $14 triệu
Monday, May 06, 2013 2:10:27 PM





MISSION VIEJO, Nam California (NBC)Một phụ nữ gốc Việt sống đời “gà mái” nuôi con ở quận Cam vừa trúng SuperLotto Plus lô độc đắc trị giá $14 triệu.
Kết quả các số trúng của lô độc đắc SuperLotto Plus trị giá $14 triệu, xổ hôm 24 Tháng Tư 2013. (Hình: calottery.com)
Bà Thuan Le mua vé trúng này tại tiệm tạp hóa CVS ở Mission Viejo, nơi bà thường đến mua $4 Powerball và $1 SuperLotto Plus. Tuy nhiên vì vô ý nạp $6 vào máy bán vé tự động nên lần này bà đành mua thêm một vé SuperLotto Plus.

Khi cùng bạn dò kết quả vé số và khám phá rằng mình trúng, bà Thuan quá xúc động nên vừa reo hò vừa chạy ra khỏi tiệm.
Bà Thuan hiện sống một mình với bốn người con trai, dự tính dùng tiền trúng số này để tậu một căn nhà, đi du lịch và về Việt Nam thăm cha mẹ. Một trong bốn người con trai bà Thuan lúc đầu nghĩ bà nói đùa khi bà gọi điện thoại về nhà khoe trúng số.
Những con số của vé trúng bà Thuan may mắn mua được là 5, 33, 25, 46, 32 cộng với số Mega 26. Tiệm CVS nơi bán ra vé trúng sẽ được hoa hồng nửa phần trăm tức khoảng $70,000. (TP)

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=165910&zoneid=1

dinsdag 20 oktober 2015

Một phụ nữ gốc Việt ở quận Cam (California) trúng số SuperLotto Plus $14 triệu

Một phụ nữ gốc Việt ở quận Cam trúng số $14 triệu
Monday, May 06, 2013 2:10:27 PM

MISSION VIEJO, Nam California (NBC)Một phụ nữ gốc Việt sống đời “gà mái” nuôi con ở quận Cam vừa trúng SuperLotto Plus lô độc đắc trị giá $14 triệu.
Kết quả các số trúng của lô độc đắc SuperLotto Plus trị giá $14 triệu, xổ hôm 24 Tháng Tư 2013. (Hình: calottery.com)
Bà Thuan Le mua vé trúng này tại tiệm tạp hóa CVS ở Mission Viejo, nơi bà thường đến mua $4 Powerball và $1 SuperLotto Plus. Tuy nhiên vì vô ý nạp $6 vào máy bán vé tự động nên lần này bà đành mua thêm một vé SuperLotto Plus.

Khi cùng bạn dò kết quả vé số và khám phá rằng mình trúng, bà Thuan quá xúc động nên vừa reo hò vừa chạy ra khỏi tiệm.
Bà Thuan hiện sống một mình với bốn người con trai, dự tính dùng tiền trúng số này để tậu một căn nhà, đi du lịch và về Việt Nam thăm cha mẹ. Một trong bốn người con trai bà Thuan lúc đầu nghĩ bà nói đùa khi bà gọi điện thoại về nhà khoe trúng số.
Những con số của vé trúng bà Thuan may mắn mua được là 5, 33, 25, 46, 32 cộng với số Mega 26. Tiệm CVS nơi bán ra vé trúng sẽ được hoa hồng nửa phần trăm tức khoảng $70,000. (TP)

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=165910&zoneid=1

donderdag 8 augustus 2013

Giá nhà Quận Cam tăng 21.7% trong Tháng Sáu 2013

Giá nhà Quận Cam tăng 21.7% trong Tháng Sáu Wednesday, August 07, 2013 4:39:09 PM







 
ORANGE COUNTY (NV) - Giá nhà Orange County tăng 21.7% trong Tháng Sáu so với cùng thời kỳ năm 2012, dựa trên kết quả của công ty CoreLogic ở Irvine hôm Thứ Ba, theo báo OC Register.
(Hình minh họa: David McNew/Getty Images)

Liên tiếp tháng thứ hai, giá nhà tại địa phương có mức tăng cao nhất, kể từ Tháng Mười Hai, 2004, theo CoreLogic.
Trên toàn quốc, kết quả cũng cho thấy giá nhà tăng 11.9% trong Tháng Sáu từ năm này qua năm khác.
“Thị trường nhà ở Mỹ tăng giá mạnh mẽ trong sáu tháng đầu năm 2013, và chúng tôi dự kiến giá sẽ tăng hai con số đến hết Tháng Bảy,” ông Anand Nallathambi, chủ tịch và giám đốc điều hành của CoreLogic, cho biết. “Mặc dù sự phục hồi giá cả chậm, giá nhà vẫn còn hợp lý với hầu hết các tiểu bang có mức giá mà nhiều người mua nhà chịu nổi.”
Giá nhà ở California trung bình tăng 21.4% trong Tháng Sáu. Giá nhà tăng 20.7% ở Los Angeles County và 19.8% ở Inland Empire, cũng theo bài báo. (L.N.)


http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=170730&zoneid=3#.UgQj_fnCSMI

maandag 4 februari 2013

Báo Người Việt đối với cộng đồng người Việt

Báo Người Việt đối với cộng đồng người Việt Monday, January 28, 2013 1:54:38 PM

Sổ Tay
Bài 1

Phạm Xuân Ðài
Cuộc biểu tình chống nhật báo Người Việt vào chiều ngày 19 tháng 1, 2013 vừa rồi đã được hoạch định trước ít nhất vài ba tuần trong một buổi họp của những người thấy rằng phổ biến cuốn sách Bên Thắng Cuộc (cuốn I, Giải Phóng) của Huy Ðức là một hành động tiếp tay để tuyên truyền những điều có lợi cho cộng sản (1). Một quyết định cụ thể, có đối tượng, có nội dung rõ rệt. Quyết định ấy hẳn nhiên bắt nguồn từ nội dung cuốn sách, tất cả vấn đề nằm trong những gì đã được tác giả Huy Ðức viết trong cuốn sách. Không vì nội dung đó thì thiết tưởng chẳng ai đặt vấn đề chống việc phổ biến làm gì.


Báo Người Việt đã trải qua 35 năm phục vụ cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ. (Hình: Uyên Nguyên/NV)

Và để đi đến một quyết định như thế, đương nhiên các đương sự chủ trương cuộc biểu tình đã phải đọc kỹ cuốn sách, thấy rõ các tác hại của nó cho đồng bào trong cộng đồng.
Nhưng một ngạc nhiên lớn cho mọi người, là sự việc hoàn toàn ngược lại cái logic đơn giản ấy: Hầu như tất cả những người đó chẳng ai đọc sách cả. Hiện tượng có vẻ kỳ quái này khiến người ta phải suy nghĩ, vì cảm thấy có một cái gì đó rất không ổn, rất không bình thường, cần phải giải thích để hiểu rõ hơn thực chất những gì đang xảy ra quanh ta.
Muốn hiểu được một vấn đề có tính cách xã hội như thế, thiết tưởng chúng ta phải quay về tận nguồn gốc: Báo Người Việt và cộng đồng Việt Nam tại quận Cam đã cùng nhau thành hình như thế nào.

Về báo Người Việt

Trước hết, tìm hiểu về báo Người Việt, ra đời từ 1978, gắn bó với sự ra đời và trưởng thành của cộng đồng, và trong thời gian gần đây đã bị một số người biểu tình chống đối.
Người viết bài này không tham dự vào quá trình thành lập báo Người Việt, vì thời gian đó còn nằm trong trại cải tạo tuốt trên miền thượng du tỉnh Thanh Hóa. Mười ba năm sau mới được thả về, dần dần tiếp xúc lại với cuộc sống tại quê nhà và liên lạc với bạn bè bà con đang ở hải ngoại. Tại Sài Gòn tôi có một người đồng hương đi tập kết về đang làm việc trong ngành văn hóa, một hôm bỗng nói với tôi: Ở hải ngoại người Việt Nam làm rất nhiều báo, từ Mỹ đến Pháp đến Úc nơi nào cũng có báo, nhưng tờ đáng gờm nhất đối với nhà nước Việt Nam là tờ Người Việt ở California. Tôi hỏi “đáng gờm” là sao, thì được trả lời: Vì chống cộng có trình độ nhất, và đó cũng là tờ báo lớn nhất. Nghe nói thế, tôi thấy rằng sự liên lạc của tôi với những người làm báo Người Việt phải cẩn thận hơn, nên qua các trung gian hơn là trực tiếp, dù nhóm đó toàn là bạn bè cũ thân thiết với tôi trước kia ở Sài Gòn. Khi viết xong bài “Hà Nội Trong Mắt Tôi” vào cuối năm 1989, tôi phải nhờ một Việt kiều về nước mang sang Mỹ để chuyển lại cho anh em Người Việt chứ không dám gửi bưu điện. Trước 75 tôi không nghĩ mình sẽ viết lách gì nhiều nên không bao giờ có bút hiệu, nhưng viết xong bài này và có ý định gửi ra hải ngoại, tôi phải tìm một bút hiệu, chứ ký tên thật thì tức là mình tự dọn đường cho mình vô tù trở lại.
Khi đi Mỹ theo chương trình H.O. và định cư tại Nam California, tôi mới thực sự biết rõ về tờ báo Người Việt: Ðọc kỹ nội dung của nó, gặp gỡ những người đang làm báo. Tôi được biết tờ báo đã trải qua rất nhiều khó khăn thử thách, bắt đầu làm trong garage mỗi tuần một số, rồi hai, ba số, mãi hơn mười năm sau mới phủ kín được khắp các ngày trong tuần và mới có cơ ngơi của một tòa soạn hẳn hoi. Sự thật này ngược hẳn với cái nhìn từ trong nước, nhất là của người cộng sản: Báo chí hải ngoại toàn là nhận tiền của... CIA để làm! Trong chế độ cộng sản hoàn toàn không có báo chí tư nhân, cũng hoàn toàn không biết đến những hoạt động xã hội dân sự ngoài sự chỉ đạo của đảng, nên người ta không hình dung được cảnh một nhóm người di tản còn nghèo và đầy khó khăn lại họp nhau trong nhà xe để khai sinh ra một tờ báo! Mà ra báo để làm gì? Chỉ để cho đồng bào Việt Nam mới đến Mỹ chưa rành Anh ngữ được biết các thông tin cần thiết cho đời sống. Ðó là ý nghĩ đầu tiên để từ đó thiết lập nên báo Người Việt, mà ngay những người sáng lập thời đó cũng không ngờ sau này lại trở thành một định chế văn hóa quan trọng của cộng đồng người Việt hải ngoại.
Cha đẻ của tờ Người Việt là Ðỗ Ngọc Yến. Với tư cách là bạn của Yến từ thời còn học ở trường trung học Trương Vĩnh Ký Sài Gòn, và sau đó lớn lên còn cùng nhau hoạt động trong lãnh vực thanh niên và giáo dục, tôi có thể nói đó là một người Việt Nam ưu tú, rất ưu tú. Anh không phải là một học sinh xuất sắc trong trường lớp, nhưng có kiến thức cực kỳ rộng rãi mà không một người bạn học nào của anh có thể bằng được. Anh gia nhập Hướng Ðạo từ bé nên tâm và chí được rèn luyện hướng thiện, lúc nào cũng muốn làm việc tốt cho mọi người. Khi ra đời, anh tiếp xúc và học hỏi càng nhiều, kiến thức của anh ngày càng đa dạng, cái biết của anh rộng và sâu một cách đáng ngạc nhiên. Anh là người Công Giáo, nhưng một hôm trước một đám bạn bè thân, anh đã thuyết trình về Thiền, khúc chiết một cách hiếm có, cả đám say sưa nghe anh nói mà tưởng như đang nghe một thiền sư thuyết pháp! Anh biết rành về rất nhiều lãnh vực, đối với tôi từ thời đang hoạt động với nhau, Yến là một cuốn bách khoa tự điển.
Nhưng với cái tâm nguyện “đem lại thông tin cho đồng bào tị nạn” anh sẵn sàng chọn con đường khó mà đi. Sang Mỹ từ biến cố 1975, nếu yên phận với nghề cán sự xã hội đã tìm được trong mấy năm đầu thì anh đã có một cuộc sống yên ổn của một công chức, chẳng lừng lẫy gì nhưng bảo đảm cuộc sống bình yên cho gia đình. Quyết định làm báo là chọn một con đường chông gai, bấp bênh, phải có một cái nhìn viễn kiến và tinh thần phục vụ cao độ mới dám đầu tư cả cuộc đời còn lại ở hải ngoại cho mục tiêu này. Nhưng tinh thần và tài xoay xở không thì chưa đủ, còn phải có kiến thức về nghề báo và một quan niệm vững chắc về một tờ báo cộng đồng phải như thế nào thì mới có cơ thành công lâu dài về sau. Sau này anh tường thuật lại thời gian “khởi nghiệp” đầy khó khăn về tài chánh, anh đã kêu gọi bạn bè, đồng hương đóng góp từng chục bạc coi như là vay vốn, và khi báo khá đã hoàn lại tiền mượn, có người nhận, có người bảo để trừ vào quảng cáo trên báo. Và chính sự góp công góp của của đông người cho tờ báo, anh đã ví báo Người Việt giống với báo Le Monde bên Pháp ở chỗ cả hai đều không có một người gọi là “chủ báo” (owner) (2).
Với một khởi đầu như thế, báo Người Việt đã lớn lên theo với cộng đồng người Việt Nam tại quận Cam. Nó đã thực sự đáp ứng các nhu cầu truyền thông cho người tị nạn, với những thông tin xem ra nhỏ nhặt nhưng cần thiết của địa phương, từ việc lái xe trên freeway, việc đi mua hàng ở siêu thị cho đến cách thức đi bầu cử, hay làm giấy tờ xe cộ ở DMV, v.v... nói chung bất cứ thứ gì cần biết cho một người di dân mới đến xứ này. Nhưng không chỉ những điều cần thiết trước mắt, tờ báo cũng biết rằng người rời quê hương rất muốn biết những gì xảy ra nơi xứ sở mà mình đã rời bỏ, cố gắng tìm tòi những gì mà báo chí Hoa Kỳ và thế giới nói về Việt Nam, trong một khung cảnh truyền thông chưa có e-mail, Internet và điện thoại viễn liên thì không dám gọi vì giá quá mắc. Vậy mà tờ báo vẫn sản xuất ra những bản tin đáp ứng nhu cầu thông tin của cộng đồng, một cách chuyên nghiệp, dù dấu chữ Việt bấy giờ chưa có, phải bỏ dấu bằng tay trước khi đưa báo đi in.
Có thể nói báo Người Việt trưởng thành với sự trưởng thành của cộng đồng, hai bên đã tương tác nhau mà lớn mạnh. Và cũng giống như bao sự lớn lên khác trong thiên nhiên và xã hội, cả hai đều đã trải qua những khủng hoảng nội tại, những “cơn sốt” khi từ một trạng thái này chuyển sang một trạng thái khác cao hơn, nhưng xem ra sự gắn bó giữa Người Việt và cộng đồng vẫn chặt chẽ như ngày nào. Tất cả những hiện tượng này, chúng ta sẽ tiếp tục cuộc khảo sát trong các bài tới. (Còn tiếp)

Chú thích:
(1) Thông Báo Biểu Tình Chống Báo Người Việt ngày 19 tháng 1 năm 2013, được phổ biến ngày 6 tháng 01, 2013 có đoạn nêu lý do:
“Gần đây Báo Người Việt lại công khai thách thức Người Việt Quốc Gia khi quảng bá rầm rộ là sẽ đứng ra phát hành cuốn tự truyện của tên cán binh Việt Cộng Nguyễn Huy Ðức, bóp méo lịch sử cận đại, gọi các tướng lãnh và quân dân miền Nam là ngụy quân, ngụy quyền ngõ hầu đề cao vai trò của ‘Bên Thắng Cuộc’ là bọn Cộng Sản Việt Nam để chạy tội buôn dân bán nước của bè lũ Cộng Sản Việt Nam và bọn tay sai nằm vùng.”
Ban tổ chức của cuộc biểu tình, như ghi trong thông báo, gồm có:
L.S. Nguyễn Xuân Nghĩa, chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California; Ô. Nguyễn Long, chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt Hạt Los Angeles; Ô. Phạm Ngọc Lượng, chủ tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam California; Ô. Trần Vệ, trung tâm trưởng Tập Thể Chiến Sĩ Trung Tâm Tây Nam Hoa Kỳ; Ô. Phan Kỳ Nhơn, chủ tịch Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản và Tay Sai, Chống Tuyên Vận Cộng Sản; Ô. Phạm Hoàn, Ðoàn Biểu Tình Dân Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa.
(2) Câu chuyện của báo Le Monde như sau: Năm 1944 khi Tướng Charles De Gaulle giải phóng Paris thì tất cả báo chí tại Paris bấy giờ đều đã cộng tác với Ðức Quốc Xã trong thời gian Ðức chiếm đóng. Ông thấy cần có một tờ báo mới tại đây, và đề nghị với Henry Beuve-Mery, một nhà báo giàu kinh nghiệm đi theo phe kháng chiến, làm ngay một tờ nhật báo. Nhà báo Beuve-Mery nói mình không có tiền, De Gaulle cho biết quốc gia sẽ yểm trợ mọi thứ cần thiết. Và vậy là Beuve-Mery dựng lên tờ Le Monde, và tuyên bố: “Tôi không phải là chủ báo. Tờ báo này thuộc về tất cả những ai đã làm việc để gầy dựng lên nó.” Trường hợp Người Việt cũng vậy, không có một “ông chủ báo”, mà tất cả anh em làm nên nó đều là chủ.

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=161064&zoneid=1

Báo Người Việt đối với cộng đồng người Việt (bài 2) Sunday, February 03, 2013 2:30:13 PM


Phạm Xuân Ðài


Trong bài 1, chúng tôi đã viết cộng đồng người Việt ở quận Cam và báo Người Việt đã xuất hiện hầu như cùng một lần và cùng tương tác nhau mà lớn lên. Từ sau 1975, nhiều người Việt Nam di tản ở các nơi khác nhau trên đất Mỹ dần dần tìm về miền đất ấm Nam California để định cư. Yếu tố khí hậu và có lẽ đời sống kinh tế nữa, quyết định hiện tượng này. Và từ đầu thập niên 1980, một làn sóng tị nạn khác đến với quận Cam, đó là “thuyền nhân”, những người vượt biên bằng thuyền được đưa vào nước Mỹ từ các trại Á Châu. Người ta ước lượng rằng cứ hai người tới Mỹ thì có một người định cư tại quận Cam. Tập thể người Việt tị nạn tại đây nhộn nhịp hẳn lên với sự bùng nổ của đời sống xã hội, đời sống kinh tế và cuối cùng, đời sống chính trị. Khác với đợt đến Mỹ từ 1975, những người vượt biển đã sống với chế độ cộng sản, có nhiều kinh nghiệm ê chề, biết thế nào là sự độc tài toàn trị, thậm chí nhiều người từng là tù nhân của chế độ đó. Một cộng đồng tị nạn thành hình, với một dáng dấp và tinh thần mới mẻ.

Nhà văn Hoàng Mai Ðạt, người đã đến sinh sống tại quận Cam từ giữa thập niên 1980 sau khi đã qua giai đoạn học hành và trưởng thành tại những địa phương khác của nước Mỹ, đã nhớ lại:

“Phố Bolsa có cả hàng trăm ngàn tấm lòng muốn tạo dựng, xây đắp một Việt Nam tự do ở hải ngoại. Mỗi người đóng góp một cách, không chắc giống nhau mà đều đi đến một hướng. Từ nỗ lực đặt tên Little Saigon, các đồng hương của tôi mỗi lúc một tự tin hơn tiếp tục những dự án thăng tiến, mang niềm hãnh diện về cho cộng đồng.”

Khi đồng bào đã đến đủ đông và công cuộc làm ăn tương đối ổn định, thì báo chí xuất hiện càng nhiều, để một mặt, tạo thức ăn tinh thần cho cộng đồng, mặt khác làm dịch vụ quảng cáo để thúc đẩy công việc làm ăn tiến lên, và chính người làm báo cũng sống được nhờ dịch vụ ấy. Nhà văn Hoàng Khởi Phong, một sĩ quan QLVNCH sang Mỹ từ 1975, đã quan sát làng báo của thời kỳ sơ khai ấy:

“Trong khoảng thời gian mười năm từ 1983 cho tới 1993, có lẽ không một ai có thể liệt kê tất cả những tờ báo ra đời và chết đi ở quận Cam. Nếu tính cả những đặc san của các trường trung, đại học, các nội san của các đoàn thể, hội đoàn, các quân binh chủng của QLVNCH, các hội đồng hương... thì con số lên tới vài trăm tờ báo. Nếu chỉ kể các tờ báo ra đời vì người chủ trương trước kia đã từng có thời gian qua lại với báo chí ở trong nước, và giờ đây trên xứ người không thể làm một công việc gì khác hơn là đi xin quảng cáo là động lực chính cho tờ báo ra đời, và cả những tờ báo của những người chưa bao giờ sinh hoạt báo chí, nhưng nghĩ rằng làm báo quá dễ với một cái kéo để cắt dán những bài báo của những tờ báo khác. Nói chung trong thời gian mười năm này vì sự phát triển thương mại của cộng đồng Việt Nam tăng trưởng nhanh một cách lạ lùng, con số các tờ báo sống vì quảng cáo đã có lúc lên tới năm, sáu chục tờ (...)Mỗi tờ báo có một vóc dáng riêng, và có nhiều tờ báo trông như một xấp quảng cáo đóng lại thành tập, lác đác trong tập quảng cáo đó thỉnh thoảng có một bài báo thường là cắt từ những tờ báo khác. Khi nền thương mại của cộng đồng Việt Nam đã ổn định, nhu cầu quảng cáo bớt đi, thế tất phải có những tờ báo đã đình bản.”

Trong cái cảnh trăm hoa đua nở như thế, nhật báo Người Việt tự khẳng định mình là tờ báo tử tế và chuyên nghiệp, được sự ủng hộ của đông đảo đồng bào trong cộng đồng. Tử tế vì có mục tiêu rõ rệt là phục vụ cộng đồng, với ý thức rằng cộng đồng Việt Nam tị nạn tại Nam California cần có một tiếng nói xứng đáng bên cạnh những cộng đồng bạn như Ðại Hàn, Trung Hoa, Nhật Bản... Và muốn thế, phải làm báo một cách chuyên nghiệp, nghĩa là thông tin trung thực, mau chóng, bình luận xác đáng, bài vở phong phú. Không phải tình cờ mà báo Người Việt được một số các tờ báo khác cùng TV và radio Việt ngữ trong vùng “chiếu cố” rất kỹ trong việc “cắt dán,” nghĩa là chẳng cần tìm kiếm tin tức gì cả, chỉ việc lôi tờ Người Việt ra xem có tin tức bài vở gì mà mình thích thì cứ dùng kéo cắt nguyên bài rồi dán vào tờ báo của mình. Nhưng có những tờ báo khác, đặc biệt ở những địa phương xa với vùng quận Cam, thì lại đặt mua những bản tin do Người Việt sản xuất hàng ngày. Muốn thực hiện dịch vụ này, bắt buộc Người Việt phải có đội ngũ phóng viên chuyên nghiệp, có khả năng dịch thuật hoặc tự mình đi săn tin tức.

Ðó là về mặt chuyên môn làm báo. Về một mặt khác, thì từ khi có báo quán rộng rãi trên đường Moran, phòng sinh hoạt của báo Người Việt đã là nơi tổ chức nhiều sinh hoạt của cộng đồng. Thoạt tiên đó là nơi hội họp để bàn về nhiều vấn đề của cộng đồng, nhưng theo thời gian, các sinh hoạt có tính cách văn học nghệ thuật được tổ chức thường xuyên hơn để đáp ứng nhu cầu tinh thần của đồng bào. Những buổi ra mắt sách, những lần triển lãm tranh, những buổi trình diễn âm nhạc ở quy mô nhỏ, hoặc thuyết trình, hội thảo về các vấn đề chính trị, văn học, lịch sử, v.v... được tổ chức khá thường xuyên, vì thế cứ vài ba năm phòng sinh hoạt lại có nhu cầu được sửa chữa, nâng cấp, thêm dụng cụ âm thanh ánh sáng và nhiều phương tiện khác. Sẽ không quá đáng, nếu nói trong một thời, phòng sinh hoạt của Người Việt đóng vai trò như là phòng sinh hoạt của cộng đồng.

Báo Người Việt, như thế, dần dần kiện toàn và trở nên một cơ quan truyền thông có uy tín, được sự tin cậy của đồng hương. Tin cậy về mặt thông tin, bài vở, số người đọc báo ngày càng tăng, số in phải tăng theo. Tin cậy về mặt thương mại, các cơ sở làm ăn thấy có hiệu quả tốt nếu đăng quảng cáo trên báo Người Việt. Ðó là sự tương tác theo đúng quy luật phát triển. Sự tin cậy chỉ có khi có sản phẩm tốt, đáp ứng đúng nhu cầu. Quảng cáo có nhiều loại, có khi lớn cả trang, có khi nửa trang, rồi 1/4, 1/8, v.v... nhưng có một vùng rất đặc biệt, đó là những quảng cáo li ti, nằm trong một mục gọi là Rao Vặt. Hãy xem trang Rao Vặt của Người Việt: Nếu chịu khó đọc kỹ tất cả các mục rao trong đó, chúng ta tạm có một khái niệm về rất nhiều sinh hoạt làm ăn của người Việt Nam tị nạn tại địa phương. Có thể nói Rao Vặt chính là bộ mặt của các hoạt động vô cùng phong phú của vô số ngành nghề trong cộng đồng, mà mặc dù ở cùng cộng đồng hàng chục năm, một người không thể nào biết hết được. Nhưng khi cần thì giở mục Rao Vặt ra, hầu như cái gì cũng có. Bạn cần mua một chiếc xe cũ, vừa túi tiền của mình? Rao Vặt sẽ cho bạn biết hàng chục, có khi hàng trăm chiếc, đủ mọi hiệu, đủ mọi giá. Bạn cần mướn nhà, apartment, hoặc thậm chí chỉ “share” một phòng? Rao Vặt sẽ có đủ mọi loại, mọi giá, ở khắp mọi vùng địa lý trong vùng. Bạn là thợ nail cần việc làm? Rao Vặt sẽ cho bạn một số điện thoại để liên lạc ngay lập tức. Nhưng có nhiều món bạn phải có tờ báo ngay lúc báo mới phát hành lúc 5 giờ sáng thì mới kịp chọn đúng cái rẻ nhất, tốt nhất theo ý mình muốn, vì nhiều người cũng đang có nhu cầu giống như bạn. Nếu ví von đó là một cái chợ, theo cách người Việt Nam thường nghĩ, thì có lẽ cũng không sai.

Không thể kể hết mức độ phong phú của cả một “thị trường” có thể gọi là rộng lớn của mấy trăm nghìn người Việt Nam vùng Nam California. Bạn thử đoán trung bình một ngày có bao nhiêu lời “rao” trong mục Rao Vặt báo Người Việt? Thưa: 1,600. Dĩ nhiên không ai trong một ngày có thể đọc hết trên dưới 10 trang rao như thế, nhưng khi cần, ví dụ, giặt thảm, sửa ống cống, xe đưa đi phi trường, sửa tủ lạnh, v.v... chỉ cần xem đúng cái mục mình cần là giải quyết ngay nhu cầu. Mà không chỉ những cái cần thiết cụ thể trong đời sống, nếu bạn có một nhu cầu nào đó về tâm linh chẳng hạn, cũng có luôn, nếu muốn bạn cứ theo đó mà cầu nguyện. Cả những nhu cầu hơi... xa hoa một chút, “muốn thư giãn sau một ngày làm việc mệt nhọc” chẳng hạn, bạn có ngay một dọc số điện thoại để gọi. Tin tức, bài vở đem lại nhu cầu thông tin hiểu biết ở trình độ cao và đáng tin cậy cho mọi người, đó là việc qua nhiều năm tháng đã được khẳng định. Nhưng ngoài ra, sự tiện lợi mà báo Người Việt mang lại cho đời sống thường ngày của mọi người trong cộng đồng thì rất rõ ràng, đến nỗi có thể nói, nó không thể vắng mặt, dù cho chỉ một ngày.

Có thể nói, tin tức, bài vở đủ loại cộng với quảng cáo trên báo Người Việt, đặc biệt những trang Rao Vặt, là cả một bộ mặt xã hội thể hiện trên trang giấy. Chúng ta thử tưởng tượng, nhiều chục năm, hoặc nhiều trăm năm sau, một sinh viên muốn nghiên cứu đời sống của cộng đồng người Việt Nam đầu tiên tại quận Cam, Nam California, thì tài liệu gì sẽ giúp nhiều nhất cho sinh viên ấy? Tôi nghĩ đó sẽ là tờ báo Người Việt, lúc bấy giờ đã trở thành những trang giấy vàng úa nằm trong thư viện, nhưng qua đó, người của các thế hệ sau sẽ tìm thấy ông bà họ, trong những đợt di dân đầu tiên tới đây, đã tổ chức cộng đồng ra sao, làm ăn sinh sống thế nào... Có thể có những nghề hoặc những loại sinh hoạt bây giờ trong tương lai không còn nữa, hoặc đã biến dạng đi, và đó sẽ là những đề tài vô cùng thú vị cho sự nghiên cứu của con cháu chúng ta. Tờ báo Người Việt sẽ giúp đỡ họ rất nhiều.

Sự tưởng tượng này cộng với thực tế của bây giờ sẽ nói lên sự tin cậy hai chiều giữa báo Người Việt và cộng đồng người Việt Nam tị nạn tại miền Nam California, nhất là vùng quận Cam. Sự tin cậy chỉ có khi người ta hiểu rõ phẩm chất của nhau. Dù ai có nói ngả nói nghiêng thì sự tin cậy ấy vẫn vững như kiềng ba chân. Ðó là đề tài sẽ phân tích trong bài tới.

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=161362&zoneid=1

woensdag 31 oktober 2012

Các hãng phim Việt tại quận Cam “bơi” trong nạn 'download'

Các hãng phim Việt tại quận Cam “bơi” trong nạn 'download'
Monday, October 29, 2012 7:54:01 PM



Thiên An/Người Việt

WESTMINSTER (NV) - Ðằng sau việc sản phẩm của các hãng phim Việt đến với khán giả dễ dàng hơn qua Internet là sự khủng hoảng tài chính của họ. Dù sản phẩm ngày được phổ biến qua nhiều đài tivi tiếng Việt, các công ty sản xuất phim trong khu vực quận Cam, giống như các ngành sống nhờ phát hành băng dĩa khác, đang đối mặt với nguy cơ phá sản vì tình trạng cộng đồng tải phim lan tràn trên mạng.


DVD là nguồn thu nhập chính của các hãng lồng tiếng và sản xuất phim tiếng Việt tại quận Cam. (Hình: Thiên An/Người Việt)

Hằng Lâm, giám đốc một công ty lồng tiếng phim tại Santa Ana, cho biết “Mười năm về trước, ngành phân phối phim sống được lắm. Bây giờ thì hôm nay ra phim, mai là thấy trên mạng rồi, trên nhiều các website Việt Nam lắm, cứ lên là thấy phim của mình. Mình ráng bơi thôi, không biết khi nào thì không còn sức mà bơi nữa.”
Ngành chuyển âm và sản xuất phim có nhiều thay đổi lớn trong những năm gần đây. Các đài tivi tiếng Việt không những là thành phần tiêu thụ mới của các công ty phim lồng tiếng, mà còn giúp mang sản phẩm đến với nhiều khán giả hơn. Kỹ thuật phát triển khiến cho công việc chuyển âm bớt tốn công sức. Ngược lại, nhờ có các kỹ thuật tiên tiến mà việc tải phim trên mạng ngày một dễ dàng, với chất lượng âm thanh hình ảnh tốt hơn. Giữa các lợi và hại mà kỹ thuật cao mang lại, các công ty sản xuất phim của cộng đồng Việt có vẻ bị “hại” nhiều hơn là được hưởng “lợi”.
Thắng Nguyễn, phó giám đốc Vina Entertainment, tâm sự “Mình rất vui vì thấy ngày càng nhiều người coi phim của công ty qua đài SBTN và SET. Thử thách lớn nhất là các trang website cho người ta coi miễn phí và còn download làm DVD để dành. Vina Entertainment gặp nhiều khó khăn trong hai năm trở lại đây.”
Tương tự công ty của Hằng Lâm ở Santa Ana, công ty Vina Entertainment trụ sở tại Garden Grove chuyên chuyển âm và sản xuất phim cho cộng đồng người Việt. Phim từ nước ngoài được những công ty này mua về, chuyển ngữ kịch bản, lồng tiếng Việt, chỉnh sửa kỹ thuật và sản xuất thành DVD bán vào thị trường. Mặc dù “phim Ðại Hàn mắc gấp tám lần phim Trung Quốc,” các công ty sản xuất phim Việt hiện không tiếc đầu tư tiền bạc và công sức cho loại phim này để phục vụ thị hiếu khán giả. Thắng cho biết “Mỗi tuần một bộ phim Ðại Hàn vẫn không đủ cung cấp cho thị trường, bà con người Việt xem nhanh lắm, có người coi một ngày là hết một bộ”.
Chi nhiều, nhưng thu thì ngày càng ít đi. Hằng Lâm tâm sự “Phim bán ít đi một nửa so với thời xưa, hồi xưa chưa có kỹ thuật tải phim tinh vi và phổ biến như bây giờ. Hồi xưa các đại lý mua phim nhiều hơn, giờ mình xuống giá mà người ta cũng không còn mua nhiều”. Cộng tác viên của Vina Entertainment, Ngọc Ðan Thanh, nói “Cứ vầy không biết tiếp tục thêm được bao lâu. Nếu phải đóng cửa thì ngành lồng tiếng và sản xuất phim khó mà khởi đầu lại được.”
“Họ cũng tội lắm, khi đến đây bỏ phim cho tiệm bán, ai cũng than về nạn download phim” - một chị, xin giấu tên, tại tiệm mua bán và cho thê băng dĩa Show Time Video ở Westminster, chia sẻ về các hãng sản xuất phim Việt trong khu vực lân cận. Chị nói thêm “Khách hàng của tiệm hầu hết là Việt Nam. Họ đến mua băng gốc vì họ thích coi phim cho rõ trên màn hình rộng”.
Theo người nhân viên trên, khách hàng mua băng gốc là vì chất lượng âm thanh và hình ảnh, những điều mà phim download bất hợp pháp trên mạng trong khoảng thời gian gần đây đã đạt được. Hằng Lâm của Xell Entertainment cho biết, “Hai năm trở lại đây, kinh tế thì xuống mà kỹ thuật download phim thì lên, người ta có thể cắm máy tính vào màn hình lớn để coi. Mình dùng các kỹ thuật đặc biệt để làm giảm chất lượng phim sao chép, họ cũng vượt qua được”.
Duy Ngô, 26 tuổi, cư dân Huntington Beach, nói “Nhiều phim Hàn trên mạng chất lượng kém lắm, nhưng cũng có một số rõ như phim gốc vậy. Coi ở nhà thì đỡ mất thời gian chạy ra tiệm DVD, mà không tốn tiền nữa. Muốn phim gì google là có hết”. Hàng ngàn người có thói quen coi phim trên mạng chắc hẳn cũng chia sẻ những ý nghĩ của Duy.
“Nếu thấy được cái cực khổ của tụi chị, người ta sẽ không nỡ đâu” - Hằng Lâm tâm sự khi được hỏi cảm nghĩ chị dành cho khán giả coi phim của Xell Entertainment qua máy tính “Sản xuất ra được một bộ phim là cũng trầy vi tróc vảy đó, bao nhiêu công sức, bao nhiêu tiền bạc... người ta không thấy được thôi”.
Hoàng Ðạo, người chuyên lồng tiếng vai nam chính của công ty Vina Entertainment, đùa rằng “Mồ hôi và nước mắt là khi làm, còn khi mang ra bán là máu với nước mắt luôn”. Bên cạnh công việc chính là một thợ cắt tóc, Ðạo theo nghề lồng tiếng phim để thỏa đam mê nghệ thuật của bản thân. “Tiền công thì không bao nhiêu. Thấy khán giả gửi email khen, muốn gặp mặt, là động lực lớn nhất để theo nghề. Hy vọng khán giả mua DVD ủng hộ để các công ty sản xuất phim không phải đóng cửa” - anh Ðạo nói thêm, trước khi bước vào phòng chuyển âm tiếp tục khóc cười theo các diễn viên Ðại Hàn mà anh đang thủ vai.
Trong khi các công ty phim ảnh trong cộng đồng Việt đang gắng gồng mang phim đến khán giả, việc coi phim miễn phí và download phim trên mạng chưa có vẻ gì là thuyên giảm. “Phim Hàn tiếng Việt thì mình coi băng gốc vẫn tốt hơn, nhưng ai hỏi cách download thì mình cũng chỉ thôi. Nhiều người không rành máy tính tìm hỏi mình lắm, ai rành thì mò google là xong.” Duy Ngô nói.
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=157013&zoneid=1

zaterdag 10 december 2011

Ba mươi năm Nhà Thờ Kiếng , thắng cảnh độc đáo của Quận Cam

December 06, 2011
Hà Tường Cát/Người Việt (tổng hợp)

Tòa Thánh Vatican hôm Thứ Hai 28 tháng 11 đã chấp thuận cho Giáo Phận Orange County được mua Nhà Thờ Kiếng tọa lạc tại thành phố Garden Grove, Nam California, với giá $57.5 triệu.

Dàn đàn đại phong cầm trong thánh đường của Nhà Thờ Kiếng. (Hình: Ann Johansson/Getty Images)

Xem thêm hình tại đây
Linh Mục Douglas Cook quản nhiệm nhà thờ chánh tòa Giáo Phận Orange nói rằng tất cả mọi chi tiết của vấn đề thương lượng mua bán đã được trình và Tòa Thánh, coi vấn đề này như “không có gì trở ngại” (nihil obstat).
Một số giáo hữu vẫn đi lễ ở đây muốn nhà thờ này được bán cho trường Ðại Học Chapman để thánh lễ vẫn tiếp tục được tổ chức như cũ. Nhưng cuối cùng tòa án về phá sản hôm 17 tháng 11 phán quyết cho Giáo Phận Công Giáo được mua và trường Ðại Học Chapman nói rằng họ sẽ không khiếu nại quyết định ấy.
Theo thỏa thuận trong hợp đồng, hội đồng mục sư thuộc giáo hội Tin Lành được tiếp tục thuê để cử hành thánh lễ trong ít nhất 3 năm, sau đó họ sẽ phải rời khỏi nơi đây. Giáo Phận Orange có đưa đề nghị cho giáo hội Tin Lành thuê nhà thờ Tam Biên (St. Callistus) trên đường Chapman gần đó, nhưng đến nay chưa có trả lời.
Tên gọi Crystal Cathedral của Nhà Thờ Kiếng thật ra không chính xác lắm theo nghĩa “cathedral,” là thánh đường chính của một giáo phận Công Giáo, có vị giám mục chủ trì (nhà thờ chính tòa), hoặc một nhà thờ lớn và quan trọng được Giáo Hội Vatican phong chức, như trường hợp Vương Cung Thánh Ðường La Vang ở Việt Nam. Nhà Thờ Kiếng thuộc một giáo hội Tin Lành do Mục Sư Robert H. Schuller và bà vợ Arvella thành lập năm 1955, Garden Grove Community Church, chi bộ của Reformed Church in America. Thoạt đầu các buổi lễ của giáo hội này được cử hành tại khu đất thuê của rạp chiếu bóng ngoài trời Orange Drive -in Theatre, tới 6 năm sau mới có cơ sở riêng đầu tiên là Tower of Hope, kiến trúc nằm bên cạnh Nhà Thờ Kiếng hiện nay.
Với sự phát triển của giáo hội, Mục Sư Schuller muốn thực hiện một công trình độc đáo và kiến trúc sư Philip Johnson là người đảm nhận công tác thiết kế. Công cuộc xây dựng khởi sự năm 1977 tới 1981 hoàn thành, với chi phí $18 triệu. Nhà thờ chính được làm bằng hơn 10,000 tấm kính hình chữ nhật và có ghế ngồi cho 2,736 người. Giáo hội Garden Grove Community Church từ đây được đổi tên là Crystal Cathedral Church.
Không chỉ hình dáng bên ngoài, bên trong thánh đường cũng là khác hẳn những nhà thờ khác về diện tích rộng lớn và chiều cao với những giàn khung thép nâng đỡ vòm mái. Toàn bộ kiến trúc được tính là có thể chịu được động đất tới 8.0 độ. Thông thường hàng năm nhà thờ đều có tổ chức nhiều tuần lễ sinh hoạt đặc biệt vào những dịp lễ Giáng Sinh và Phục Sinh. Nhờ có không gian cao rộng, những kịch bản về thời đại Thánh Kinh có thể diễn ngay trong nhà thờ, với các diễn viên thủ vai nhân vật của thánh kinh, thiên thần bay trên không, và động vật thật từ lừa ngựa tới lạc đà, cọp, trừu, v.v.
Chương trình truyền hình hàng tuần với nội dung tôn giáo “The Hour of Power” thu hình trong Nhà Thờ Kiếng được phát trực tiếp qua các hệ thống cable có lúc đã có tới 1.3 triệu khán giả ở Hoa Kỳ và 165 quốc gia trên thế giới. Cho đến nay chương trình này được dẫn bởi Sheila Schuller Coleman, con gái mục sư sáng lập nhà thờ kiếng Robert H. Schuller. Chương trình “The Hour of Power” bắt đầu từ 1970 khi chưa có Nhà Thờ Kiếng, kéo dài một giờ nhưng một số hệ thống truyền hình tiếp vận biên tập lại rút ngắn bớt còn nửa giờ.
Nhà Thờ Kiếng cũng nổi tiếng với những chương trình âm nhạc và đặc biệt là có dàn đại phong cầm (organ) vĩ đại đứng vào hàng thứ năm trên thế giới gồm 16,061 ống xếp đặt theo 270 dãy. Dàn đại phong cầm được dùng cho những buổi lễ lớn cùng với dàn nhạc đại hợp tấu và ban thánh ca hùng hậu hàng trăm thành viên cũng như cho các chương trình truyền hình hàng tuần. Trong 18 năm từ 1982 đến 1998 nhạc sĩ Frederick Swann là giám đốc âm nhạc của nhà thờ kiếng và là người chơi đàn đại phong cầm này. Khán giả toàn thế giới được nghe và thấy ông cùng dàn đại phong cầm qua những chương trình truyền hình “The Hour of Power”.
Mặc dầu những tổ chức và chương trình có bán vé thu tiền cùng với rất nhiều phương pháp kinh tài khác, giáo hội Crystal Cathedral gần đây đã không đủ trang trải những chi phí vì thu nhập giảm dần. Năm 2009, giáo hội đã dự tính bán một số bất động sản ở Orange County để trang trải nợ nần. Ðến ngày 18 tháng 10 năm 2010, hội đồng mục sư phải khai phá sản vì thiếu nợ $43 triệu bao gồm $36 triệu thế chấp và $7.5 triệu tiền nợ khác.
Trường Ðại Học Chapman có ý định mua nhà thờ và sau đó cho giáo hội thuê mướn lại, tuy nhiên ngân khoản đề nghị thấp hơn mức cần thiết của giáo hội nên không thành công. Giáo Phận Công Giáo Orange County từ lâu đã có ý muốn xây dựng một nhà thờ lớn thay thế Holy Family Church ở thành phố Orange vẫn được dùng làm nhà thờ chánh tòa từ khi giáo phận được thành lập năm 1976. Nhà Thờ Kiếng có đủ quy mô đáp ứng nhu cầu này và từ ngày 7 tháng 7 năm nay, giáo phận đã công bố ý định mua Nhà Thờ Kiếng. Giám Mục Tod Brown cho biết sẽ thuê một kiến trúc sư để tân trang một số chi tiết, đặc biệt là bên trong cho hợp với một thánh đường Công Giáo, tuy nhiên “tiền diện sẽ không có sự thay đổi”. (H.C.)
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/default.aspx?a=141226&z=177

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/default.aspx?a=141267&z=177