Posts tonen met het label Afghanistan. Alle posts tonen
Posts tonen met het label Afghanistan. Alle posts tonen

dinsdag 3 maart 2020

Thỏa thuận Mỹ-Taliban : Con đường hòa bình cho Afghanistan còn dài

Thỏa thuận Mỹ-Taliban : Con đường hòa bình cho Afghanistan còn dài

Lãnh đạo Taliban, Baradar(phải) và đại diện của Hoa Kỳ, Zalmay Khalilzad, sau lễ ký kết thỏa thuận tại Doha ngày 29/02/2020.
Lãnh đạo Taliban, Baradar(phải) và đại diện của Hoa Kỳ, Zalmay Khalilzad, sau lễ ký kết thỏa thuận tại Doha ngày 29/02/2020. REUTERS/Ibraheem al Omari
Thỏa thuận Mỹ-Taliban được ký kết tại Doha-Qatar hôm 29/02/2020 làm dấy lên hy vọng vãn hồi hòa bình cho Afghanitan. Mỹ đã can thiệp vào quốc gia Nam Á này từ 18 năm qua, đây có là cơ hội khép lại cuộc chiến dài nhất trong lịch sử Hoa Kỳ ? Washington và quân Taliban đã nhượng bộ những gì và đâu là tiếng nói của chính quyền Kaboul ?
Hình ảnh đặc sứ Mỹ về Afghanistan, Zalmay Khalilzad cùng với lãnh đạo chính trị phe Taliban, Abdul Ghani Baradar, bắt tay nhau trong tiếng hoan hô và những tiếng hô Allah Akbar tại phòng hội nghị ở Doha, thủ đô Qatar hôm Thứ Bảy, 29/02/2020 đã đi vào lịch sử.
Hai ông Khalizad và Baradar trước đó vừa đặt bút ký vào một văn bản. Chưa thể nói tài liệu này là một hòa ước, nhưng giới quan sát đồng thanh xem đây là "điểm khởi đầu" mở ra viễn cảnh vãn hồi hòa bình cho Afganistan.
Thỏa thuận Doha bao gồm những gì ?
Để có được hình ảnh Mỹ và đại diện của quân Taliban bắt tay nhau dưới sự sự chủ tọa của ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo, phía Washington cam kết ít nhất hai điều.
Điều thứ nhất: từng bước rút quân khỏi Afghanistan trong vòng 135 ngày sắp tới. Như vậy, trên nguyên tắc đến cuối tháng 4/2021, lực lượng quân đội nước ngoài hiện diện tại Afghanistan, chủ yếu là lính Mỹ, sẽ chỉ còn 8.600 người, thay vì 13.000 như hiện tại.
Điểm thứ hai trong thỏa thuận Doha liên quan đến kế hoạch "trao đổi từ binh : hơn 5000 chiến binh Taliban sẽ được trao trả trước ngày 10/03/2020 và đổi lại thì trên 1.000 lính của quân đội Afghanistan cũng sẽ được quân Hồi Giáo cực đoan tại Afghanistan trả tự do".
Kèm theo đó là những điều kiện của Mỹ
Washington một mặt nhất mạnh thỏa thuận Doha phác thảo một "lộ trình về nguyên tắc" và việc rút liên quân quốc tế khỏi quốc gia Nam Á này còn tùy thuộc vào "quyết tâm" của bên Taliban. Đồng thời, Hoa Kỳ chủ trương về mặt chính trị, phe nổi dậy tại Afghanistan phải mở "đối thoại với đại diện của chính quyền Kaboul và Washington".
Taliban cam kết những gì với Mỹ ?
Bánh ít trao đi, bánh quy trao lại. Mỹ đặt lên bàn đàm phán hai điểm then chốt, phía Taliban cũng đưa ra hai cam kết quan trọng không kém. Một là "loại trừ mọi hành vi khủng bố xuất phát từ lãnh thổ Afghanistan trong những khu vực do Taliban kiểm soát, đồng thời cấm mọi tổ chức, trong đó có Al Qaeda, xem Afghanistan như một địa bàn để làm phương hại đến an ninh của Hoa Kỳ và đồng minh của Mỹ".
Điềm thứ nhì là Taliban đồng ý đàm phán với chính quyền Kaboul nhằm vãn hồi hòa bình. Đối thoại với chính quyền Afghanistan là điều mà từ trước tới nay Taliban dứt khoát từ chối.
Vế thứ hai này sẽ chính thức mở ra kể từ ngày 10/03/2020. Theo giới quan sát, có nhiều khả năng đại diện của Taliban và của tổng thống Ashraf Ghani sẽ gặp nhau tại Oslo, Na Uy.
Mức độ khả tín và khả thi của thỏa thuận Mỹ-Taliban ?
Trước cử tọa gồm đại diện của trên dưới 30 quốc gia tại Doha, ngoại trưởng Hoa Kỳ Pompeo đánh giá "đối với cả một thế hệ, đây là cơ hội tốt nhất để vãn hồi hòa bình", đồng thời kêu gọi Taliban giữ lời hứa "đoạn tuyệt với tổ chức khủng bố Al Qaeda".
Mùa thu 2001, Mỹ đã khởi động chiến dịch quân sự tại Afghanistan nhằm trả đũa loạt tấn công 11 tháng 9 năm 2001, do tổ chức Al Qaeda trong tay trùm khủng bố Oussama Ben Laden tiến hành. Liên quân quốc tế đã đánh đuổi Taliban khỏi chính quyền Afghanistan. Phe này từ đó tới nayvẫn "trường kỳ kháng chiến". Theo thống kê của Liên Hiệp Quốc, chiến tranh Afghanistan đã gây tử vong cho từ 32.000 đến 60.000 thường dân Afhasnisan và 1.900 lính Mỹ.
Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ, Mark Esper, có mặt tại thủ đô Kaboul đe dọa : nếu phía Taliban thất hứa, Hoa Kỳ sẽ "không do dự để hủy thỏa thuận Doha". Về phần tổng thống Trump, ông hào hứng đến nỗi không loại trừ khả năng sẽ đích thân gặp lãnh đạo Taliban !
Còn phát ngôn viên Taliban tại thủ đô Kaboul ngay từ hôm 29/02/2020 tuyên bố "ngưng tất cả mọi chiến dịch vũ trang trên toàn quốc".
Thắng lợi ngoạn mục của Donald Trump
Có một điều chắc chắn: phía Hoa Kỳ đang tin tưởng là trong thời gian tới, "bạo động tại Afghanistan" sẽ giảm đi đáng kể. Dù bị gạt ra ngoài tiến trình đàm phán, tổng thống Afghanistan Ghani cũng tin rằng các bên đã xây dựng "nền tảng hòa bình" cho quốc gia Nam Á này, đồng thời quyết định lệnh hưu chiến được khởi động từ 7 ngày qua trước lễ ký kết thỏa thuận ở Doha, sẽ được triển hạn.
Robert Malley, chủ tịch tổ chức ngăn ngừa xung đột International Crisis Group ghi nhận "không một thỏa thuận nào hoàn hảo", nhưng văn bản vừa được ký kết tại Doha là "hy vọng tốt nhất cho phép kết thúc một cuộc chiến đã kéo dài từ hai thập niên qua".
Viễn cảnh hòa bình còn mong manh
Bên cạnh những đánh giá lạc quan như trên, một số nhà phân tích cũng thận trọng lưu ý rằng, viễn cảnh hòa bình tại Afghanistan còn mong manh, vì nhiều lý do.
Thứ nhất, một trong những điểm then chốt trong thỏa thuận Mỹ -Taliban liên quan đến việc trả tự do cho 5.000 chiến binh Taliban trong tay chính quyền Afghanistan. Về điểm này, văn bản ở Doha chưa ráo mực, tổng thống thống Ashraf Ghani cho rằng Washington đã cam kết với quân Taliban về một điểm mà không có sự đồng thuận của Kaboul. Trả tự do hay không cho 5.000 chiến binh Taliban "không thuộc thẩm quyền của Hoa Kỳ".
Thứ hai là việc Washington trực tiếp đối thoại với Taliban đang làm suy yếu chính quyền của tổng thống Ashraf Ghani. Ông bị cáo buộc là một "con bù nhìn" trong tay Mỹ. Chuyên gia Vanda Felba Brown, thuộc viện nghiên cứu Brookings của Mỹ, trả lời hãng tin AFP, đánh giá "không có gì bảo đảm là đối thoại chính trị giữa quân Taliban với chính quyền Kaboul,  và đại diện xã hội dân sự Afghanistan sẽ được duy trì cho tới ngày 10/03/2020". Theo chuyên gia này, tổng thống Ashraf Ghani và đối thủ chính là ông Abdulhah Abdullah đang quá bận rộn với việc tranh giành quyền lực để có thể thanh thản chuẩn bị đàm phán nhằm vãn hồi hòa bình cho Afghanistan.
Vả lại, "đối thoại với chính quyền ở Kaboul" không là một điều kiện tiên quyết trong đàm phán giữa Hoa Kỳ - Taliban. Sau cùng, vẫn theo chuyên gia của viện Brookings, đành rằng khi bắt tay với đặc sứ Mỹ về Afghanistan, đại diện của Taliban đã cam kết ngăn chận các nhóm khủng bố, trong đó có tổ chức Al Qaeda, tuyển mộ chiến binh, mở các trai tập huấn trên lãnh thổ Afghanistan ... nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy Taliban sẽ "đoạn tuyệt" với Al Qaeda như Washington mong đợi.
Lo ngại Taliban hồi sinh
Sau cùng, công luận Afghanistan, vốn đã quá mệt mỏi sau gần hai thập niên chiến tranh, với những vụ khủng bố xảy ra hàng ngày, đang nửa mừng nửa lo. Mừng nếu như thực sự "quân Taliban ngưng sát hại thường dân Afghanistan". Nhưng đồng thời, quốc gia với hơn 35 triệu dân này vẫn còn nhớ thời kỳ Taliban cai trị đất nước từ năm 1996 đến 2001. Đó là giai đoạn phụ nữ bị tước đoạt mọi quyền tự do, con gái bị cấm đến trường, nhiều ngôi làng bị sát quân Taliban sát hại.
Là một phong trào hồi giáo cực đoan theo hệ phái Sunni, quân Taliban đã dễ dàng chinh phục Kaboul năm 1996, trong bối cảnh Afghanistan trải qua cuộc nội chiến tàn khốc, sau khi chế độ cộng sản vốn được Liên Xô yểm trợ sụp đổ năm 1991. Một khi lên cầm quyền phe Taliban áp dụng luật Hồi Giáo khắt khe nhất. Phụ nữ bị ném đá chỉ vì một lời cáo buộc ngoại tình. Kẻ trộm bị chặt tay. Năm 2001 thế giới rúng động khi thấy những bức tượng Phật hơn 1500 năm tuổi ở Bamyian bị đập phá. Cũng dưới những năm tháng Taliban cầm quyền, trùm khủng bố Al Qaeda là Oussama Ben Laden đã nương náu tại Afghanistan và từ đây Ben Laden điều khiển chiến dịch tấn công khủng bố 11 tháng 9 năm 2001 trên lãnh thổ Hoa Kỳ.
http://www.rfi.fr/vi/quốc-tế/20200302-thỏa-thuận-mỹ-taliban-hòa-bình-cho-afghanistan-đường-còn-dài

dinsdag 20 juni 2017

Ngôi đền Hồi giáo rực rỡ nhất thế giới : Đại Thánh Đường Hồi Giáo Jama Masjid ở Herat, Afghanistan

Ngôi đền Hồi giáo rực rỡ nhất thế giới

  • 12 tháng 2 2017
Herat’s Great MosqueBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Giữa chiến tranh và xung đột, những người đàn ông vẫn tỉ mỉ dùng từng viên gạch màu nhỏ xíu, tạo ra Đại Thánh Đường rực rỡ và lộng lẫy phi thường.

Thế giới rực rỡ

Tại Afghanistan, những người đàn ông đang làm việc trong một căn phòng ám khói đen. Họ ngồi giữa những thùng sơn màu xám, làm việc trên những băng ghế đá xám sẫm. Những đốm sáng lẻ loi xuyên qua cửa sổ trần mái vòm chiếu vào lớp gạch đất sét phủ bụi xám.
Cảnh tượng dường như chỉ có một màu đơn điệu, nhưng họ đang làm một trong những công việc đầy màu sắc nhất thế giới: ốp lát gạch cho Đại Thánh Đường Hồi Giáo Jama Masjid ở Herat. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Viên ngọc của Herat

Herat’s vibrant Great MosqueBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Image caption Herat’s vibrant Great Mosque
Tọa lạc trong một công viên nhỏ ở trung tâm một thành phố Afghan nhộn nhịp, đền thờ rực rỡ này là quãng nghỉ giữa tiếng còi xe không ngớt và tiếng rao của những người bán hàng rong trên các con phố xung quanh. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Bữa tiệc thị giác

Herat’s Great MosqueBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Những hoa văn mosaic phức tạp phủ bên ngoài đền thờ. Mặc dù nhìn tổng quan thì đền thờ này trông rất đẹp, nhưng do bị chiến tranh tàn phá và những khó khăn mà các cuộc chiến nhiều năm giữa Anh và Afghanistan để lại, nhiều mảng gạch ốp đã bị hủy hoại, cộng thêm việc mở rộng đền thờ trong thời gian gần đây khiến cần phải có những mẫu thiết kế mới các loại gạch ốp lát. Hầu hết trách nhiệm trùng tu nằm trong tay chín người đàn ông cần mẫn trong khu xưởng nhỏ nằm trong khuôn viên đền thờ. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Người thợ cả

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Hassan trông coi tám sinh viên và thầy giáo làm việc cùng, và chào đón du khách đến tham quan xưởng. Dù chỉ có vốn tiếng Anh ít ỏi nhưng ông vô cùng am tường về cấu trúc bên trong, bên ngoài đền thờ, kết quả của 16 năm ông gắn bó, làm việc tại đây. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Chút này, chút kia

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Dạo quanh xưởng, Hassan đưa tay chạm vào những vật lồi ra trước khi cầm lên một mảnh kim loại màu gỉ sắt bị ăn mòn. "Hỗn hợp đồng bị oxy hóa," ông giải thích bằng thứ tiếng Anh chậm chạp, mô tả điệu bộ xay nó thành bột, "để lấy màu". Ông tiếp tục nhặt những mảnh kim loại, kính và đá từ băng ghế, chỉ vào một bộ chày, cối sau đó chỉ vào một trong tám mẫu phối màu trên một bảng gạch. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Chật vật giải thích bằng tiếng Anh

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Khi không tìm được từ tiếng Anh thích hợp để diễn tả, Hassan nhờ đến một quyển sổ ghi chép những mô tả tỉ mỉ tiếng Farsi và được dịch hơi lộn xộn sang tiếng Anh. Khi được hỏi đã học tiếng Anh từ đâu, ông cười bẽn lẽn vẻ hơi tội lỗi. "Dịch từ internet". (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Sức mạnh kiến tạo

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Dạo quanh xưởng, Hassan giới thiệu từng bước của quy trình làm gạch ốp. Ở một phòng bên, đá và kính được nghiền ra để sử dụng làm lớp men bóng tráng bên ngoài viên gạch. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Từ trí tưởng tượng đến hiện thực hóa mẫu thiết kế

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Các mẫu hoa văn cho các viên gạch trang trí khác nhau được một vị thầy lớn tuổi vẽ bằng bút chì từ một góc phòng tĩnh lặng. Khi các hoa văn hoàn tất, lỗ nhỏ được đục quanh đường viền và mẫu được tô lên viên gạch men trắng bằng cách dùng than đen vẽ đè lên các lỗ. Đường nét than đen sau đó được đồ lại bằng sơn đen. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Không khói

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Lò nung gạch nằm trong một phòng tối sau cửa vào xưởng, tĩnh lặng bên cạnh những đống gỗ trắng ở mé ngoài đền thờ Herat. Mặc dù quên mất tên tiếng Anh của loại cây này, nhưng Hassan nhấn mạnh tầm quan trọng của nó trong việc đốt lò: loại gỗ này tạo ra tro tốt, đôi khi sẽ có thể dùng làm men tráng và ít bị khói hơn. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Gạch lỗi

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Những đống gạch vỡ hoặc bị lỗi nằm đầy trong xưởng, màu sắc rực rỡ của chúng cũng dần phai đi dưới lớp bụi dày. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Trưng bày mẫu gạch

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Trong số những tấm gạch đã hoàn tất được trưng bày ở đây là quà từ các tổ chức hiến tặng cho đền thờ. Một số nhà tài trợ là các doanh nhân người Afghanistan giàu có, một số khác là các đại sứ quán và quỹ nước ngoài. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Cuộc vật lộn vất vả

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Trùng tu và xây lại là một công việc tốn kém. Những tổn thất do chiến tranh của Afghanistan đã làm hao mòn ngân sách, và trùng tu các cơ sở văn hóa không phải ưu tiên lớn của chính phủ; có rất ít khách du lịch nên khó lòng tạo ra nhu cầu thực sự. Một số người Afghanistan giàu có và các quỹ đã ủng hộ những khoản quỹ để xây dựng, nhưng vẫn không đủ. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Dần bị lãng quên

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Sự huy hoàng hiện tại của đền thờ trái ngược với sự hình thành khiêm tốn của nó, vốn được đặt nền móng xây dựng từ thời kỳ Ghurid, hồi năm 1200 sau Công nguyên. Tất cả những dấu tích còn lại của đền thờ nhỏ ban đầu chỉ là một cửa vào bên ngoài xưởng gạch. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Tầng tầng lớp lớp

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Vào cuối thế kỷ đó, đền thờ này cũng như rất nhiều công trình khác ở Afghanistan là mục tiêu phá hủy của Thành Cát Tư Hãn. Nó hầu như đã bị phá hủy hoàn toàn, nhưng ròi nhiều kiến trúc sư trước và trong thời kỳ Timurid (1300-1400 sau Công nguyên) đã xây dựng lại một ngôi đền quy mô từ đống đổ nát. Những lớp dưới lộn xộn là dấu vết còn lại của nền móng Ghurid, trong khi lớp gạch phủ là di sản từ thời Timurid. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Vòng xoáy lịch sử

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Vài trăm năm tiếp theo, ngôi đền tiếp tục vươn cao cùng với thành phố Herat, và rồi lại bị phá hủy gần như hoàn toàn trong các cuộc chiến Anh - Afghan vào thế kỷ 19 và 20. Những gì còn lại ngày nay là kết quả từ cuộc trùng tu năm 1945 -1970. Nhưng Afghanistan từ đó lại rơi vào một cuộc chiến tranh khác, vẫn chưa có hồi kết. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Không ngừng kiến tạo

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Dù đã xảy ra nhiều thập niên chiến tranh và bất ổn, Hassan và các nghệ sĩ khác vẫn làm việc, cẩn trọng tạo tác và chạm khắc lớp gạch mới cho hoa văn mosaic trong ngôi đền. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Tinh tế và khéo léo

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Từ những viên gạch hình vuông đơn giản đến hoa văn uốn cong, mỗi hình dạng đều được tạo tác thủ công bằng những chiếc cuốc chim sắc nhọn và nhỏ. Mỗi điểm màu trên hoa văn mosaic là một mảnh gạch riêng, được chạm khắc cẩn thận và đính vào đúng vị trí. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Tác phẩm tuyệt vời từ góc xưởng đơn giản

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Nội thất phủ màu trắng của xưởng hoàn toàn phù hợp: đó là nơi chốn tạm thời cho những hoa văn mosaic chưa hoàn thành, và không hề gây ra ảnh hưởng đến sự tôn nghiêm của ngôi đền. Trong xưởng tràn ngập tiếng gõ của những chiếc cuốc chim đang chẻ nhỏ từng viên gạch men, và trên tường xếp hàng những tấm mosaic chưa hoàn tất chờ được tôn tạo hoặc trùng tu lại. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Món quà kỷ niệm

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Sự đóng góp, ủng hộ mà các nghệ sĩ nhận được một phần từ bán những viên gạch cho lượng khách du lịch ít ỏi đến thăm ngôi đền. Tiền được dùng để mua những vật liệu đơn giản như bút chì và giấy để làm hoa văn.
Ngôi đền mở cửa cho tất cả khách tham quan, trừ thời gian cầu nguyện 5 lần mỗi ngày bắt buộc trong nghi thức Hồi giáo. Xưởng gạch nằm ở góc phía đông nam ngôi đền. Đền không thu phí vào cửa, nhưng mọi sự ủng hộ, hỗ trợ đều được trân trọng đón nhận. (Ảnh: Alexandra Reynolds)
Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Travel.

Tin liên quan

zaterdag 4 maart 2017

Ngôi đền Hồi giáo rực rỡ nhất thế giới : Đại Thánh Đường Hồi Giáo Jama Masjid ở Herat, Afghanistan

Ngôi đền Hồi giáo rực rỡ nhất thế giới

  • 12 tháng 2 2017
Herat’s Great MosqueBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Giữa chiến tranh và xung đột, những người đàn ông vẫn tỉ mỉ dùng từng viên gạch màu nhỏ xíu, tạo ra Đại Thánh Đường rực rỡ và lộng lẫy phi thường.

Thế giới rực rỡ

Tại Afghanistan, những người đàn ông đang làm việc trong một căn phòng ám khói đen. Họ ngồi giữa những thùng sơn màu xám, làm việc trên những băng ghế đá xám sẫm. Những đốm sáng lẻ loi xuyên qua cửa sổ trần mái vòm chiếu vào lớp gạch đất sét phủ bụi xám.
Cảnh tượng dường như chỉ có một màu đơn điệu, nhưng họ đang làm một trong những công việc đầy màu sắc nhất thế giới: ốp lát gạch cho Đại Thánh Đường Hồi Giáo Jama Masjid ở Herat. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Viên ngọc của Herat

Herat’s vibrant Great MosqueBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Image caption Herat’s vibrant Great Mosque
Tọa lạc trong một công viên nhỏ ở trung tâm một thành phố Afghan nhộn nhịp, đền thờ rực rỡ này là quãng nghỉ giữa tiếng còi xe không ngớt và tiếng rao của những người bán hàng rong trên các con phố xung quanh. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Bữa tiệc thị giác

Herat’s Great MosqueBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Những hoa văn mosaic phức tạp phủ bên ngoài đền thờ. Mặc dù nhìn tổng quan thì đền thờ này trông rất đẹp, nhưng do bị chiến tranh tàn phá và những khó khăn mà các cuộc chiến nhiều năm giữa Anh và Afghanistan để lại, nhiều mảng gạch ốp đã bị hủy hoại, cộng thêm việc mở rộng đền thờ trong thời gian gần đây khiến cần phải có những mẫu thiết kế mới các loại gạch ốp lát. Hầu hết trách nhiệm trùng tu nằm trong tay chín người đàn ông cần mẫn trong khu xưởng nhỏ nằm trong khuôn viên đền thờ. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Người thợ cả

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Hassan trông coi tám sinh viên và thầy giáo làm việc cùng, và chào đón du khách đến tham quan xưởng. Dù chỉ có vốn tiếng Anh ít ỏi nhưng ông vô cùng am tường về cấu trúc bên trong, bên ngoài đền thờ, kết quả của 16 năm ông gắn bó, làm việc tại đây. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Chút này, chút kia

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Dạo quanh xưởng, Hassan đưa tay chạm vào những vật lồi ra trước khi cầm lên một mảnh kim loại màu gỉ sắt bị ăn mòn. "Hỗn hợp đồng bị oxy hóa," ông giải thích bằng thứ tiếng Anh chậm chạp, mô tả điệu bộ xay nó thành bột, "để lấy màu". Ông tiếp tục nhặt những mảnh kim loại, kính và đá từ băng ghế, chỉ vào một bộ chày, cối sau đó chỉ vào một trong tám mẫu phối màu trên một bảng gạch. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Chật vật giải thích bằng tiếng Anh

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Khi không tìm được từ tiếng Anh thích hợp để diễn tả, Hassan nhờ đến một quyển sổ ghi chép những mô tả tỉ mỉ tiếng Farsi và được dịch hơi lộn xộn sang tiếng Anh. Khi được hỏi đã học tiếng Anh từ đâu, ông cười bẽn lẽn vẻ hơi tội lỗi. "Dịch từ internet". (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Sức mạnh kiến tạo

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Dạo quanh xưởng, Hassan giới thiệu từng bước của quy trình làm gạch ốp. Ở một phòng bên, đá và kính được nghiền ra để sử dụng làm lớp men bóng tráng bên ngoài viên gạch. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Từ trí tưởng tượng đến hiện thực hóa mẫu thiết kế

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Các mẫu hoa văn cho các viên gạch trang trí khác nhau được một vị thầy lớn tuổi vẽ bằng bút chì từ một góc phòng tĩnh lặng. Khi các hoa văn hoàn tất, lỗ nhỏ được đục quanh đường viền và mẫu được tô lên viên gạch men trắng bằng cách dùng than đen vẽ đè lên các lỗ. Đường nét than đen sau đó được đồ lại bằng sơn đen. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Không khói

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Lò nung gạch nằm trong một phòng tối sau cửa vào xưởng, tĩnh lặng bên cạnh những đống gỗ trắng ở mé ngoài đền thờ Herat. Mặc dù quên mất tên tiếng Anh của loại cây này, nhưng Hassan nhấn mạnh tầm quan trọng của nó trong việc đốt lò: loại gỗ này tạo ra tro tốt, đôi khi sẽ có thể dùng làm men tráng và ít bị khói hơn. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Gạch lỗi

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Những đống gạch vỡ hoặc bị lỗi nằm đầy trong xưởng, màu sắc rực rỡ của chúng cũng dần phai đi dưới lớp bụi dày. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Trưng bày mẫu gạch

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Trong số những tấm gạch đã hoàn tất được trưng bày ở đây là quà từ các tổ chức hiến tặng cho đền thờ. Một số nhà tài trợ là các doanh nhân người Afghanistan giàu có, một số khác là các đại sứ quán và quỹ nước ngoài. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Cuộc vật lộn vất vả

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Trùng tu và xây lại là một công việc tốn kém. Những tổn thất do chiến tranh của Afghanistan đã làm hao mòn ngân sách, và trùng tu các cơ sở văn hóa không phải ưu tiên lớn của chính phủ; có rất ít khách du lịch nên khó lòng tạo ra nhu cầu thực sự. Một số người Afghanistan giàu có và các quỹ đã ủng hộ những khoản quỹ để xây dựng, nhưng vẫn không đủ. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Dần bị lãng quên

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Sự huy hoàng hiện tại của đền thờ trái ngược với sự hình thành khiêm tốn của nó, vốn được đặt nền móng xây dựng từ thời kỳ Ghurid, hồi năm 1200 sau Công nguyên. Tất cả những dấu tích còn lại của đền thờ nhỏ ban đầu chỉ là một cửa vào bên ngoài xưởng gạch. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Tầng tầng lớp lớp

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Vào cuối thế kỷ đó, đền thờ này cũng như rất nhiều công trình khác ở Afghanistan là mục tiêu phá hủy của Thành Cát Tư Hãn. Nó hầu như đã bị phá hủy hoàn toàn, nhưng ròi nhiều kiến trúc sư trước và trong thời kỳ Timurid (1300-1400 sau Công nguyên) đã xây dựng lại một ngôi đền quy mô từ đống đổ nát. Những lớp dưới lộn xộn là dấu vết còn lại của nền móng Ghurid, trong khi lớp gạch phủ là di sản từ thời Timurid. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Vòng xoáy lịch sử

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Vài trăm năm tiếp theo, ngôi đền tiếp tục vươn cao cùng với thành phố Herat, và rồi lại bị phá hủy gần như hoàn toàn trong các cuộc chiến Anh - Afghan vào thế kỷ 19 và 20. Những gì còn lại ngày nay là kết quả từ cuộc trùng tu năm 1945 -1970. Nhưng Afghanistan từ đó lại rơi vào một cuộc chiến tranh khác, vẫn chưa có hồi kết. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Không ngừng kiến tạo

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Dù đã xảy ra nhiều thập niên chiến tranh và bất ổn, Hassan và các nghệ sĩ khác vẫn làm việc, cẩn trọng tạo tác và chạm khắc lớp gạch mới cho hoa văn mosaic trong ngôi đền. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Tinh tế và khéo léo

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Từ những viên gạch hình vuông đơn giản đến hoa văn uốn cong, mỗi hình dạng đều được tạo tác thủ công bằng những chiếc cuốc chim sắc nhọn và nhỏ. Mỗi điểm màu trên hoa văn mosaic là một mảnh gạch riêng, được chạm khắc cẩn thận và đính vào đúng vị trí. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Tác phẩm tuyệt vời từ góc xưởng đơn giản

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Nội thất phủ màu trắng của xưởng hoàn toàn phù hợp: đó là nơi chốn tạm thời cho những hoa văn mosaic chưa hoàn thành, và không hề gây ra ảnh hưởng đến sự tôn nghiêm của ngôi đền. Trong xưởng tràn ngập tiếng gõ của những chiếc cuốc chim đang chẻ nhỏ từng viên gạch men, và trên tường xếp hàng những tấm mosaic chưa hoàn tất chờ được tôn tạo hoặc trùng tu lại. (Ảnh: Alexandra Reynolds)

Món quà kỷ niệm

Alexandra ReynoldsBản quyền hình ảnh Alexandra Reynolds
Sự đóng góp, ủng hộ mà các nghệ sĩ nhận được một phần từ bán những viên gạch cho lượng khách du lịch ít ỏi đến thăm ngôi đền. Tiền được dùng để mua những vật liệu đơn giản như bút chì và giấy để làm hoa văn.
Ngôi đền mở cửa cho tất cả khách tham quan, trừ thời gian cầu nguyện 5 lần mỗi ngày bắt buộc trong nghi thức Hồi giáo. Xưởng gạch nằm ở góc phía đông nam ngôi đền. Đền không thu phí vào cửa, nhưng mọi sự ủng hộ, hỗ trợ đều được trân trọng đón nhận. (Ảnh: Alexandra Reynolds)
Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Travel.

http://www.bbc.com/vietnamese/vert-tra-38834150