Posts tonen met het label người nghèo. Alle posts tonen
Posts tonen met het label người nghèo. Alle posts tonen

dinsdag 10 maart 2015

Người nghèo Hong Kong không còn chỗ ở

thứ tư, 25 tháng 11, 2009

Người nghèo Hong Kong không còn chỗ

Ông Chan Hong Keung
Ông Chan Hong Keung nói giá thuê nhà đã tăng
Ngôi nhà của ông Chan Hong Keung chỉ là một cái hộp 2x3 mét vuông.
“Hộp” của ông Chan là một trong 16 hộp khác trên tầng thứ 16 của một tòa nhà bê tông xập xệ tại khu vực Mongkok của Kowloon.
Chiếc thang gỗ nhỏ nối tới mặt tiền mắt cáo của khu hộp bên trên. Đây là những ngôi nhà chỉ bằng cỡ quan tài cho những người nghèo nhất Hong Kong.
Ông Chan phải dùng chung một bếp nhỏ và một toilet đơn bẩn thỉu với chín người khác. Tại các căn hộ khác, nhiều khi có tới 40 người phải dùng chung toilet.
Tuy nhiên, điều này cũng vẫn không giúp cho giá thuê nhà bớt tăng.
Ông Chan, người trước đây làm nghề dọn dẹp nay đã nghỉ hưu, nói: “Trước đây, tôi chỉ trả 800 dollar Hong Kong (103USD). Giờ đây, giá là 1000 dollar HK”.
Theo Sở Đánh giá và Phân loại của Hong Kong, tiền thuê nhà của người dân thuộc mọi tầng lớp tăng trung bình 10% trong chín tháng tính đến tháng Chín vừa qua.
Nhân viên thiện nguyện Sze Lai Shan và nhóm làm việc của bà phát đồ trải giường sạch cho các người dân. Tại các nhà hộp này không có lò sưởi và không có nước dùng, trong khi mùa đông năm nay lại đến sớm ở Hong Kong.
Bà Shan cho biết ông Chan, năm nay 81 tuổi, là một trong 100 ngàn người sống trong cảnh như vậy tại Hong Kong. “Con số này đã tăng khoảng 10% vào năm ngoái.
“Khoảng một nửa trong số họ là người già, nhưng ngày càng có nhiều người trẻ và các gia đình chuyển vào những nhà hộp này”.
Bùng nổ bất động sản
Trên toàn cảng Hong Kong, các căn hộ chọc trời ở sát nhau đến mức nhiều khi thò tay ra bạn tưởng có thể chạm được vào hàng xóm.
Thang lên hộp bên trên
Người ta phải dùng thang gỗ để lên hộp bên trên
Hòn đảo Hong Kong là một trong những nơi có mật độ dân cư đông nhất thế giới.
Bảy triệu người và một không gian hạn hẹp là hai yếu tố khiến cho bất động sản tại Hong Kong thuộc một trong những nơi đắt nhất thế giới.
Trên thực tế, giá nhà đất đã tăng khoảng 30% kể từ khi bị sụt giảm vào tháng Mười năm ngoái. Hiện, giá nhà đang ở mức bằng với đầu năm 2008.
Tháng trước, một căn hộ tại một khu chung cư trông rất khiêm tốn được bán với giá 57 triệu USD. Đây là mức giá cao kỷ lục, 9200 USD cho một tấc Anh vuông (bằng khoảng 0.3m2)
Được biết ông chủ mới là một nhà đầu tư từ Trung Hoa đại lục.
Alnwick Chan, giám đốc điều hành hãng địa ốc Knight Frank là một trong những người đổ lỗi tình trạng bùng nổ mới này là do “tiền nóng” từ Trung Quốc đổ sang.
Ông nói: “Người dân TQ đại lục đã tới mua tài sản ở đây kể từ khi thị trường bất động sản đổ vỡ vào năm ngoái… Điều này lại được giới chức TQ đại lục hậu thuẫn”.
Tuần trước, chính quyền Hong Kong đưa ra số liệu mới nhất về dòng vốn đổ vào vùng lãnh thổ này: có tới 500 tỉ dollar Hong Kong được đổ vào mua tài sản tại đây.
Đa phần số tiền này được cho là từ Trung Quốc. Và đa phần tiền được đầu tư vào địa ốc.
Phần còn lại được đổ vào thị trường chứng khoán Hong Kong, giúp tăng giá cổ phiếu hơn 80% trong 12 tháng qua.
Lo ngại lạm phát
Chuyên gia nhà đất Alnwick Chan
Chuyên gia nhà đất Alnwick Chan nói Trung Quốc đang đổ tiền vào Hong Kong
Việc thị trường địa ốc Hong Kong bùng nổ trở lại đã gây nên lo ngại về lạm phát, không chỉ ở Hong Kong, mà còn các nơi ‘nóng’ khác ở châu Á như Singapore.
Mức giá tăng nhanh cũng khiến cho người dân có thu nhập thấp không có khả năng mua nhà cửa.
Khác với các nền kinh tế khác, tỉ lệ lãi suất tại Hong Kong không được sử dụng để xử lý lạm phát. Thay vào đó, người ta dùng lãi suất để duy trì mức ổn định giá trị tiền tệ của Hong Kong so với dollar Mỹ.
Do đó, đồng dollar Mỹ yếu đi khiến cho chi phí vay tiền thấp một cách giả tạo, và người ta không thể đi theo con đường của ngân hàng dự trữ Úc và tăng lãi suất.
Thay vào đó, chính quyền Hong Kong cố gắng giảm mức giá nhà cửa.
Tháng trước, họ tăng mức đặt cọc tối thiểu đối với các địa ốc sang trọng và siết chặt quy định cho vay nhằm khuyến khích các ngân hàng nên cho vay một cách cẩn trọng.
Trung Quốc đại lục cũng đang tìm cách giúp. Tuy nhiên, họ gặp rủi ro là tạo ra bong bóng địa ốc ngay trong chính các thành phố lớn của TQ.
Tháng trước, Ngân hàng Nhân dân TQ kêu gọi các ngân hàng nhỏ giảm mức cho vay và qua đó hạn chế dòng tiền rẻ đổ vào Hong Kong, đại lục và phần còn lại ở châu Á.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2009/11/091125_hongkong_tightspace.shtml

donderdag 13 maart 2014

Quán ăn hai ngàn đồng cho người nghèo ở Sài Gòn

Thứ tư 28 Tháng Tám 2013
Quán ăn hai ngàn đồng cho người nghèo ở Sài Gòn
Quán cơm xã hội Nụ Cười 3 ở quận 7 (DR)
Quán cơm xã hội Nụ Cười 3 ở quận 7 (DR)
Thụy My
Tại Việt Nam trong thời buổi kinh tế khó khăn hiện nay, người nghèo càng thêm chật vật chạy ăn từng bữa. Rất may là cũng có những tấm lòng vàng : ngoài một số bếp ăn từ thiện ở các bệnh viện, cũng có một số sáng kiến mở các quán ăn giá rẻ, hầu như là cho không, dành cho dân lao động nghèo.
Đặc biệt tại Saigon, phải kể đến quán cơm Nụ Cười 1 và 2 do nhà báo Nam Đồng chủ xướng, và quán Nụ Cười 3 của nhà báo Trần Trọng Thức. RFI Việt ngữ đã liên lạc với những người phụ trách quán Nụ Cười 3 (số 298A đường Huỳnh Tấn Phát, phường Tân Thuận Tây, quận 7) để tìm hiểu thêm.
Trước hết, anh Nguyễn Đức Huy, một tình nguyện viên của quán giới thiệu sơ qua hoạt động tại Nụ Cười 3 :
Anh Nguyễn Đức Huy : Quán mình hoạt động thứ Ba, Năm, Bảy, từ 10 giờ đến khoảng 2 giờ chiều mỗi ngày. Hiện nay mình bán chừng 400 phần ăn, mỗi phần ăn mình bán cho người nghèo giá tượng trưng là 2 ngàn đồng, nhưng giá trị của nó tương đương khoảng 14 ngàn.
Thông thường khi mọi người đến ăn, người ta mua vé, xong đi ngang qua một quầy có những khay cơm đầy đủ các thứ. Khách cầm khay đó tự mang ra bàn ăn, sau khi ăn xong cứ để đó sẽ có người đi dẹp. Người khách ăn xong đi ra ngoài có nước uống, và có một quầy báo. Tất cả các loại báo, truyện… đều bán giá 2 ngàn đồng một cuốn.
Thực đơn các món ăn mỗi ngày đều thay đổi, chứ không cố định. Tất cả những người phục vụ đều là tình nguyện đến đó phụ giúp quán, mỗi người góp một phần nhỏ. Có thể là giữ xe, có thể là bán phiếu, dọn bàn, múc cơm, cũng có thể là rửa chén hoặc đi dọn khay…Đa số là sinh viên các trường đại học.
Tiêu chí của quán mình ở đây là mình bán chứ không phải là mình cho họ, nên khi người ta đến ăn bên em vẫn xem họ như là thượng khách. Hai ngàn đồng đó chỉ lấy tượng trưng, cho người nghèo cảm thấy đến ăn là người ta có trả tiền, chứ không phải là đồ cho, nên người ta rất vui vẻ.
Còn chị Lý, quản trị viên quán Nụ Cười 3 cho biết :
Chị Lý : Quán cơm từ thiện thì có rất nhiều, nhưng riêng quán 2.000 đồng thì ở Saigon bắt đầu có từ năm 2008. Có một nhóm người quan niệm rằng tuy là quán cơm từ thiện nhưng không muốn có chuyện ban phát, mà bán với giá hỗ trợ cho người nghèo, để cho người tới ăn người ta không có mặc cảm, và người bán thì phục vụ đúng như là đang bán, một dịch vụ chứ không phải ban phát. Ý nghĩa là như vậy.
Chúng tôi đi sau nên chỉ bắt chước mô hình đó để làm theo, chứ không phải chúng tôi nghĩ ra chuyện đó. Như đã biết, Nụ Cười có ba quán 1,2,3, và quán chúng tôi là Nụ Cười 3 - quán sinh sau đẻ muộn nhất, mới vừa làm được khoảng bốn tháng nay thôi. Địa điểm do một ngân hàng cho mượn một năm, sau một năm lại tính tiếp.
RFI : Nếu đã sinh sau đẻ muộn, chắc chị cũng rút được nhiều kinh nghiệm từ các quán trước ?
Thật ra thì mỗi quán có cách điều hành khác nhau, chỉ cùng trực thuộc một quỹ từ thiện của thành phố. Nói là quỹ từ thiện thành phố nhưng bọn mình tự lo hết, tự lo huy động và tự quản lý - nghĩa là tự thân vận động, và mỗi quán có cách quản lý khác nhau một chút. Vì ra sau chót nên có thêm một cái mới nữa.
Thay vì chỉ lo món ăn vật chất thôi, chúng tôi còn làm thêm một tủ sách món ăn tinh thần, mà chúng tôi rất tự hào đã giúp thêm cho bà con. Người nghèo cái ăn người ta đã khó rồi, nói chi tới cái đọc. Và quan trọng nhất là con em của những người đó lại càng không có tiền để mua sách. Chúng tôi làm được quầy sách cũng với giá hai ngàn đồng. Cũng là huy động, xin trong xã hội mọi người đóng góp.
Sách ở Việt Nam bây giờ đắt, bốn năm chục ngàn hay bảy tám chục ngàn một cuốn, nhưng mình vẫn bán với giá tượng trưng hai ngàn đồng. Do số sách có hạn nên mỗi người khách tới ăn mỗi ngày chỉ dám chưng bán mỗi người một quyển sách thôi. Tuy vậy các em nhỏ đi ăn được mười ngày thì cũng có được mười cuốn sách rồi. Các em rất sung sướng vì nếu không, các em không bao giờ có thể mua được sách để xem. Đó là niềm vui lớn nhất của chúng tôi hiện nay.
RFI : Như vậy cha mẹ đi ăn rồi mua sách về cho con hay sao thưa chị?
Thường thường cha mẹ đi ăn thì dắt theo con, hoặc cha mẹ là những người lao động đến ăn thì mua cho con họ. Đối tượng của chúng tôi nhắm đến rất rõ, đó là những bà con lao động nghèo. Khách của mình chẳng hạn như người bán vé số, xe ôm, thợ hồ, ve chai…và các sinh viên hoàn cảnh khó khăn. Vì đa số các sinh viên dưới quê lên thành phố thì các em khó khăn lắm, chuyện ăn chuyện học tiền gia đình cung cấp rất giới hạn. Đó là hai đối tượng chính chúng tôi phục vụ.
Hiện nay chúng tôi đang phục vụ mỗi ngày 400 suất ăn, tức là cho 400 khách. Do mới mở nên khả năng hoạt động một tuần chỉ ba buổi thôi, thứ Ba, Năm, Bảy, vì nguồn trợ giúp của những nhà hảo tâm chưa được nhiều nên chưa thể mở rộng. Đây là quán từ thiện nên tất cả nhân lực toàn là các tình nguyện viên, và các tình nguyện viên chưa đủ. Số suất ăn cũng vậy. Đầu tiên mới mở là 300, lần lần lên 350, nay là 400, và có lẽ trong tương lai sẽ như các quán đi trước, thường thường vào khoảng từ 500 đến 600.
Chúng tôi luôn đảm bảo ba món : món mặn, món xào, món canh, tráng miệng và nước. Về chất lượng thì rất tự tin để nói rằng bữa ăn đảm bảo được mấy tiêu chí. Thứ nhất là chất lượng thức ăn, từ thịt thà mọi thứ, mình mua thứ tốt, từ những nguồn cung cấp bảo đảm, và cố gắng tối đa để cho bà con ngon miệng. Thứ hai là đảm bảo được vệ sinh an toàn thực phẩm. Điều đó là quan trọng nhất, vì đó là vấn đề lớn trong xã hội ở Việt Nam hiện nay.
RFI : Xin phép được ngắt lời chị ở đây, thấy báo chí trong nước vẫn thường xuyên báo động về vấn đề vệ sinh thực phẩm…
Kinh khủng, thành ra bọn mình cái đó là bảo đảm. Bọn mình cân nhắc từ nước rửa chén trở đi. Thịt thì những tiệm ăn bình thường mười tiệm hết chín tiệm mua thịt trôi nổi cho rẻ, mà mình mua thịt của Vissan là công ty uy tín giá mắc hơn. Về nước uống, rất may có nhà hảo tâm cho hệ thống lọc nano, mình đem đi Viện Pasteur kiểm nghiệm - phải có tờ giấy đó rõ ràng mình mới nhận. Nước thì bà con có thể an tâm, chứ trước đây một ngày nấu cả trăm lít nước rất là cực khổ. Từ hồi có hệ thống lọc bảo đảm thì bà con uống nước thoải mái.
Bọn mình hết sức kỹ, vì khi mấy chị em trong nhóm điều hành ngồi lại với nhau thì đã thỏa thuận, cái gì mà tôi không mua cho nhà tôi ăn là tôi không mua cho ở đây. Nếu đồng ý với nhau thì làm, chứ hổng có cái kiểu muốn chọn thứ rẻ.
Đôi khi cũng có một số nhà hảo tâm - tội nghiệp lắm - ở chợ, thì họ đem lại nước rửa chén. Tụi tôi phải xin lỗi không nhận, vì nếu nước rửa chén loại xấu không những làm hại cho các cháu tình nguyện viên khi rửa, mà làm hại cho người ăn nữa nếu rửa không sạch. Bọn mình cẩn thận lắm, trước hết vì trách nhiệm của mình - ba bốn trăm người ăn, lỡ có chuyện gì là mình chết luôn.
RFI : Thưa, chị có thể cho biết thêm về các tiêu chí kế tiếp của quán ?
Thứ ba là cho bà con ăn đủ no, tức là phần cơm không hạn chế. Nhưng cái thứ tư, tiêu chí lớn nhất mà chúng tôi bảo đảm được là thái độ phục vụ.
Bởi vì 95% tình nguyện viên phục vụ là các em sinh viên. Các em được huấn luyện rằng, tuy là đến để làm việc thiện nguyện, nhưng hướng đến cách phục vụ chuyên nghiệp. Đó là phục vụ với sự hòa nhã, trân trọng, vui vẻ. Đây là tiêu chí rất cao.
Mình tạo được không khí ấm áp cho người ta tới ăn. Ít ra trong cuộc đời cực nhọc hiện nay thì trong ngày họ có được nửa tiếng đồng hồ vào đây họ được hết sức trân trọng. Họ có được bữa ăn ngon, bảo đảm, họ rất vui. Đó là điều chúng tôi rất tự tin khoe rằng đã làm được.
RFI : Như vậy người nghèo sẽ không bị mặc cảm…
Đúng ! Các em sinh viên khi vào luôn luôn được đọc điều lệ ở đây : thực khách mua chứ không xin, và chúng ta phục vụ chứ không ban phát. Điều đó phải được tuân thủ một cách tuyệt đối trong quán này. Không bao giờ được nói lớn tiếng. Tuy quán là quán bình dân, nhưng phục vụ hướng đến chuyên nghiệp và « có sao » chứ không phải là quán « không sao ».
Luôn luôn nói với các em là, các con là bộ mặt của quán, cho nên phục vụ sẽ đem lại tiếng tốt cho quán. Nhưng điều đó tốt luôn cho cả các con nữa, bởi vì các con sẽ học được tính kiên nhẫn, sự hòa nhã, cực bao nhiêu các con cũng phải vui vẻ. Trong vòng một tiếng rưỡi mà phải phục vụ 400 khách thì cũng rất vất vả nhưng mà các em làm được hết.
Thương lắm, như là một gia đình ! Chúng tôi là người lớn nên nói, cô chú hết sức là hạnh phúc, tự dưng có thêm một đàn con ngoan và có tấm lòng. Ngược lại các con có thêm những bậc cô chú thương yêu, hướng dẫn các con mọi thứ, và bạn bè chung quanh các con lại vui vẻ với nhau. Bọn mình là một cái gia đình ấm cúng lắm, rất là dễ thương.
RFI : Có lẽ vì vậy mà quán lấy tên là Nụ Cười ?
Vâng, quán Nụ Cười thì tất cả các em đồng phục là tablier có hình nụ cười rất lớn trước ngực, để nhắc nhở mọi người lúc nào cũng phải cười.
RFI : Từ lúc mở quán tới giờ có những trường hợp nào gây ấn tượng cho chị, chị có thể kể lại được không ?
Ôi trời ơi, không biết bao nhiêu mà nói ! Các nhà hảo tâm nói điều quan trọng là làm sao mình lọc được đúng đối tượng của mình. Khi làm cái này rồi mình mới biết là không ai có thể nói cứ nhìn bề ngoài mà đánh giá được. Có những người mà khi họ tới mình tưởng đó là nhà hảo tâm. Họ ăn mặc rất là lịch sự, thì mình tiếp cũng lịch sự.
Tất nhiên khi khách người ta tới, nếu 95% là đúng đối tượng của mình thì đó là thành công lớn rồi, thế nào cũng có khoảng 5-6% là không đúng đối tượng. Trong đó có những người là nhà hảo tâm, người ta tới ăn cho biết trước khi người ta giúp mình. Có những người tuy không phải là người nghèo như đối tượng của mình nhưng người ta tò mò tới ăn một lần cho biết.
Và còn lại tất nhiên cũng có những người họ dựa dẫm vào mình. Họ không phải là quá nghèo, nhưng mà có chỗ này vừa rẻ vừa sạch thì tới ăn. Chúng tôi luôn luôn bắt buộc phải cố gắng lọc ra những người không đúng đối tượng của mình, vì nhà hảo tâm người ta góp tiền cho mình bao giờ cũng muốn đồng tiền đi tới đúng chỗ.
Chúng tôi, những người điều hành phải tới gặp những người đó, trước hết lịch sự nói rằng, thưa, chắc đây là nhà hảo tâm. Khi họ nói « không » thì mới nói, dạ thưa, tới ăn một lần cho biết thôi, chứ xin nhường cho những người nghèo, chúng tôi chỉ phục vụ người nghèo. Thì có những người họ bỏ đi, như bản thân tôi bị rồi.
Một người đàn ông ăn mặc rất là lịch sự, áo sơ mi trắng bỏ trong quần, mang giày đàng hoàng vô, tôi cũng nói như vậy thì ông quày quả bỏ đi. Nhưng mà ổng đi chút xíu thì có lẽ ổng tức, ổng quay trở lại nói : « Tui nói thật với chị, tui là xe ôm, xe tui để bên kia đường kìa. Chị đừng có nhìn bề ngoài mà chị nói vậy. Vì tui chạy xe ôm, tui phải ăn mặc cho đàng hoàng thì khách người ta mới chọn tui, chứ ăn mặc lôi thôi thì không ! ». Rồi ổng bỏ đi, mình phải chạy theo năn nỉ, thôi tôi xin lỗi. Sau này người đó thành khách quen của mình.
Rồi có những đứa nhỏ…Không phải chúng tôi chỉ làm cơm không thôi, mà tới mùa tựu trường thì lại xin tiền nhà hảo tâm, bạn bè quen để mua cặp táp, sách vở…để làm quà tựu trường cho các em, cũng nhắm vào con của người lao động. Nếu hai mẹ con nhà nghèo , nhìn là biết đối tượng VIP của mình rồi, thì đồng ý liền ghi tên để tuần sau mình đưa.
Bữa hôm có em tới, mặt mày bụ bẫm lắm. Riêng cháu đó tôi mới nói rằng, con ơi con không phải là đối tượng của bà, thôi con về nói ba mẹ lo đi. Thì người mà dắt cô bé này mới nói không cô ơi, bé này là con nhà nghèo, ở kế bên nhà em. Hai cha con mới vừa vô ăn, khi ăn xong cháu mới nói ba dắt vô ghi tên thì ba nó tự ái không chịu dắt vô, đã vậy còn đánh con bé nữa. Cái tay đỏ, sưng lên, con bé đứng khóc.
Trời ơi, tôi xót không thể nói được. Về mới nói lại trong nhóm điều hành, kể từ nay tôi dứt khoát thà tôi giúp lầm người chứ tôi không để sót người nữa. Không bao giờ có thể nhìn bề ngoài mà đánh giá người ta được.
Còn người nghèo cô biết hông, có người họ vô ngồi ăn mà họ chảy nước mắt. Bởi vì, nói thật, những người nghèo họ ít được trân trọng, ít được tiếp đón một cách nồng hậu. Họ chảy nước mắt, mình cũng muốn khóc theo họ. Những điều đó làm cho mình cảm thấy việc làm của mình có ý nghĩa lắm.
RFI : Có nhiều người khách quen không chị ?
Không phải chỉ quán này không thôi, mà sau một thời gian thì khách hàng 80% sẽ là khách quen, tức là những người lao động xung quanh đến ăn. Chỉ có 20% là khách vãng lai ở nơi xa tới, là những người thí dụ như bán vé số, ve chai…tiện đâu họ ghé đó.
Do đó khi tìm địa điểm mở quán, bọn mình phải tìm như thế này. Thứ nhất là gần các trường đại học, thứ hai là gần khu lao động, để những người chung quanh đúng đối tượng ở gần đó họ mới tới mình được. Có 80% là những người lao động nghèo xung quanh : xe ôm, người giúp việc giờ, người buôn gánh bán bưng chung quanh khu vực đó.
Những khách hàng bình thường thì mua phiếu đi vô và lấy khay. Riêng những người tàn tật thì tình nguyện viên sẽ đưa thẳng vô, đi mua phiếu, đem khay lại phục vụ tại chỗ luôn.
RFI : Tuy là quán ăn giá rẻ nhưng có những người khách khó tính không?
Bốn trăm người thì cũng có người này người khác. Mình có hai người khách tật nguyền rất là nhõng nhẽo ! Bao giờ tới là mình phải ra đón, đưa vô. Cứ kêu hôm nay tôi ăn cái này không được, mai tôi ăn cái kia không được, hôm nay tôi mệt phải cho tôi nằm nghỉ, đủ thứ…
Đến một lúc thì các em đều hơi mệt mỏi với bà, thì mình giải thích với các em như vầy. Các con phải biết rằng họ không có ai chăm sóc đâu, và bây giờ có người chăm sóc thì nên để cho bà nhõng nhẽo một chút. Các con cứ chăm sóc và tập tính kiên nhẫn đi, phải kiên nhẫn với bà bởi vì bà không có nhõng nhẽo với ai được đâu. Không có ai chú ý đến bà đâu ! Thì các em lần lần nhẫn nại hơn, hiểu hơn, đó là bài học lớn nhất cho các em tình nguyện viên của mình.
RFI : Nguồn hỗ trợ của quán là từ đâu ạ ?
Hoàn toàn trong xã hội, tức là từ các nhà hảo tâm. Có cái may là những quán cơm ra đời luôn được báo chí, đài truyền hình tới đưa tin, các mạng xã hội lan truyền nhau. Phải nói thật một tháng đầu khi mở ra thì phải dùng cái chữ « bàng hoàng » - một cái chuyện tôi nghĩ là rất nhỏ mà lại lay động xã hội đến như vậy.
Có nhiều người họ giúp như vầy mới là cảm động nè. Có cô bán vé số ăn xong rồi đi ra vét hết tiền, mua một chai dầu ăn nhỏ vô giúp. Cầm cái chai dầu ăn đó mà rưng rưng, vì biết rằng người ta đã góp hết tiền của người ta ngày hôm đó để mua gởi cho mình. Cái công đức đó nó lớn lắm. Lớn hơn là thí dụ bạn gởi cho tôi một triệu, mà tôi yên tâm chắc bạn vẫn còn có một triệu.
Mà cái đó nhiều lắm, người ta cho đường, cho nước mắm, họ cho những cái càng nhỏ thì mình thấy giá trị của nó càng lớn.
Một cái việc thiện trong xã hội nó lay động lòng con người ta kinh khủng lắm. Đôi khi bọn mình nói đùa như thế này, chắc tại vì bây giờ ở đây ít có việc tốt quá, cho nên có được một việc tốt thì mọi người sung sướng quá, cùng chung tay giúp đỡ.
Bọn mình bàng hoàng lắm, không nghĩ là cái việc quá nhỏ của mình mà nó lay động con người ta đến như vậy, lay động tấm lòng của xã hội đến như vậy. Nhiều lắm, người ta giúp thấy thương lắm.
Có những người cho hàng tháng, có người cho một năm, có những nhóm thiện nguyện hứa cho mỗi năm một lần trong vài năm. Đó là lòng tốt của người ta, nhưng về khả năng có khi hôm nay người ta có nhưng đâu có biết trong tương lai như thế nào. Thì thôi không sao hết, bọn mình thanh thản nghĩ, thôi thì mình cứ làm hết khả năng của mình, thì không có gì để phải ân hận.
RFI : Chúng tôi xin chân thành cảm ơn chị Lý và anh Nguyễn Đức Huy đã vui lòng tham gia tạp chí xã hội của RFI Việt ngữ hôm nay.
 

donderdag 29 augustus 2013

Quán ăn hai ngàn đồng cho người nghèo ở Sài Gòn

Thứ tư 28 Tháng Tám 2013
Quán ăn hai ngàn đồng cho người nghèo ở Sài Gòn
Quán cơm xã hội Nụ Cười 3 ở quận 7 (DR)
Quán cơm xã hội Nụ Cười 3 ở quận 7 (DR)
Thụy My
Tại Việt Nam trong thời buổi kinh tế khó khăn hiện nay, người nghèo càng thêm chật vật chạy ăn từng bữa. Rất may là cũng có những tấm lòng vàng : ngoài một số bếp ăn từ thiện ở các bệnh viện, cũng có một số sáng kiến mở các quán ăn giá rẻ, hầu như là cho không, dành cho dân lao động nghèo.
Đặc biệt tại Saigon, phải kể đến quán cơm Nụ Cười 1 và 2 do nhà báo Nam Đồng chủ xướng, và quán Nụ Cười 3 của nhà báo Trần Trọng Thức. RFI Việt ngữ đã liên lạc với những người phụ trách quán Nụ Cười 3 (số 298A đường Huỳnh Tấn Phát, phường Tân Thuận Tây, quận 7) để tìm hiểu thêm.
Trước hết, anh Nguyễn Đức Huy, một tình nguyện viên của quán giới thiệu sơ qua hoạt động tại Nụ Cười 3 :
Anh Nguyễn Đức Huy : Quán mình hoạt động thứ Ba, Năm, Bảy, từ 10 giờ đến khoảng 2 giờ chiều mỗi ngày. Hiện nay mình bán chừng 400 phần ăn, mỗi phần ăn mình bán cho người nghèo giá tượng trưng là 2 ngàn đồng, nhưng giá trị của nó tương đương khoảng 14 ngàn.
Thông thường khi mọi người đến ăn, người ta mua vé, xong đi ngang qua một quầy có những khay cơm đầy đủ các thứ. Khách cầm khay đó tự mang ra bàn ăn, sau khi ăn xong cứ để đó sẽ có người đi dẹp. Người khách ăn xong đi ra ngoài có nước uống, và có một quầy báo. Tất cả các loại báo, truyện… đều bán giá 2 ngàn đồng một cuốn.
Thực đơn các món ăn mỗi ngày đều thay đổi, chứ không cố định. Tất cả những người phục vụ đều là tình nguyện đến đó phụ giúp quán, mỗi người góp một phần nhỏ. Có thể là giữ xe, có thể là bán phiếu, dọn bàn, múc cơm, cũng có thể là rửa chén hoặc đi dọn khay…Đa số là sinh viên các trường đại học.
Tiêu chí của quán mình ở đây là mình bán chứ không phải là mình cho họ, nên khi người ta đến ăn bên em vẫn xem họ như là thượng khách. Hai ngàn đồng đó chỉ lấy tượng trưng, cho người nghèo cảm thấy đến ăn là người ta có trả tiền, chứ không phải là đồ cho, nên người ta rất vui vẻ.
Còn chị Lý, quản trị viên quán Nụ Cười 3 cho biết :
Chị Lý : Quán cơm từ thiện thì có rất nhiều, nhưng riêng quán 2.000 đồng thì ở Saigon bắt đầu có từ năm 2008. Có một nhóm người quan niệm rằng tuy là quán cơm từ thiện nhưng không muốn có chuyện ban phát, mà bán với giá hỗ trợ cho người nghèo, để cho người tới ăn người ta không có mặc cảm, và người bán thì phục vụ đúng như là đang bán, một dịch vụ chứ không phải ban phát. Ý nghĩa là như vậy.
Chúng tôi đi sau nên chỉ bắt chước mô hình đó để làm theo, chứ không phải chúng tôi nghĩ ra chuyện đó. Như đã biết, Nụ Cười có ba quán 1,2,3, và quán chúng tôi là Nụ Cười 3 - quán sinh sau đẻ muộn nhất, mới vừa làm được khoảng bốn tháng nay thôi. Địa điểm do một ngân hàng cho mượn một năm, sau một năm lại tính tiếp.
RFI : Nếu đã sinh sau đẻ muộn, chắc chị cũng rút được nhiều kinh nghiệm từ các quán trước ?
Thật ra thì mỗi quán có cách điều hành khác nhau, chỉ cùng trực thuộc một quỹ từ thiện của thành phố. Nói là quỹ từ thiện thành phố nhưng bọn mình tự lo hết, tự lo huy động và tự quản lý - nghĩa là tự thân vận động, và mỗi quán có cách quản lý khác nhau một chút. Vì ra sau chót nên có thêm một cái mới nữa.
Thay vì chỉ lo món ăn vật chất thôi, chúng tôi còn làm thêm một tủ sách món ăn tinh thần, mà chúng tôi rất tự hào đã giúp thêm cho bà con. Người nghèo cái ăn người ta đã khó rồi, nói chi tới cái đọc. Và quan trọng nhất là con em của những người đó lại càng không có tiền để mua sách. Chúng tôi làm được quầy sách cũng với giá hai ngàn đồng. Cũng là huy động, xin trong xã hội mọi người đóng góp.
Sách ở Việt Nam bây giờ đắt, bốn năm chục ngàn hay bảy tám chục ngàn một cuốn, nhưng mình vẫn bán với giá tượng trưng hai ngàn đồng. Do số sách có hạn nên mỗi người khách tới ăn mỗi ngày chỉ dám chưng bán mỗi người một quyển sách thôi. Tuy vậy các em nhỏ đi ăn được mười ngày thì cũng có được mười cuốn sách rồi. Các em rất sung sướng vì nếu không, các em không bao giờ có thể mua được sách để xem. Đó là niềm vui lớn nhất của chúng tôi hiện nay.
RFI : Như vậy cha mẹ đi ăn rồi mua sách về cho con hay sao thưa chị?
Thường thường cha mẹ đi ăn thì dắt theo con, hoặc cha mẹ là những người lao động đến ăn thì mua cho con họ. Đối tượng của chúng tôi nhắm đến rất rõ, đó là những bà con lao động nghèo. Khách của mình chẳng hạn như người bán vé số, xe ôm, thợ hồ, ve chai…và các sinh viên hoàn cảnh khó khăn. Vì đa số các sinh viên dưới quê lên thành phố thì các em khó khăn lắm, chuyện ăn chuyện học tiền gia đình cung cấp rất giới hạn. Đó là hai đối tượng chính chúng tôi phục vụ.
Hiện nay chúng tôi đang phục vụ mỗi ngày 400 suất ăn, tức là cho 400 khách. Do mới mở nên khả năng hoạt động một tuần chỉ ba buổi thôi, thứ Ba, Năm, Bảy, vì nguồn trợ giúp của những nhà hảo tâm chưa được nhiều nên chưa thể mở rộng. Đây là quán từ thiện nên tất cả nhân lực toàn là các tình nguyện viên, và các tình nguyện viên chưa đủ. Số suất ăn cũng vậy. Đầu tiên mới mở là 300, lần lần lên 350, nay là 400, và có lẽ trong tương lai sẽ như các quán đi trước, thường thường vào khoảng từ 500 đến 600.
Chúng tôi luôn đảm bảo ba món : món mặn, món xào, món canh, tráng miệng và nước. Về chất lượng thì rất tự tin để nói rằng bữa ăn đảm bảo được mấy tiêu chí. Thứ nhất là chất lượng thức ăn, từ thịt thà mọi thứ, mình mua thứ tốt, từ những nguồn cung cấp bảo đảm, và cố gắng tối đa để cho bà con ngon miệng. Thứ hai là đảm bảo được vệ sinh an toàn thực phẩm. Điều đó là quan trọng nhất, vì đó là vấn đề lớn trong xã hội ở Việt Nam hiện nay.
RFI : Xin phép được ngắt lời chị ở đây, thấy báo chí trong nước vẫn thường xuyên báo động về vấn đề vệ sinh thực phẩm…
Kinh khủng, thành ra bọn mình cái đó là bảo đảm. Bọn mình cân nhắc từ nước rửa chén trở đi. Thịt thì những tiệm ăn bình thường mười tiệm hết chín tiệm mua thịt trôi nổi cho rẻ, mà mình mua thịt của Vissan là công ty uy tín giá mắc hơn. Về nước uống, rất may có nhà hảo tâm cho hệ thống lọc nano, mình đem đi Viện Pasteur kiểm nghiệm - phải có tờ giấy đó rõ ràng mình mới nhận. Nước thì bà con có thể an tâm, chứ trước đây một ngày nấu cả trăm lít nước rất là cực khổ. Từ hồi có hệ thống lọc bảo đảm thì bà con uống nước thoải mái.
Bọn mình hết sức kỹ, vì khi mấy chị em trong nhóm điều hành ngồi lại với nhau thì đã thỏa thuận, cái gì mà tôi không mua cho nhà tôi ăn là tôi không mua cho ở đây. Nếu đồng ý với nhau thì làm, chứ hổng có cái kiểu muốn chọn thứ rẻ.
Đôi khi cũng có một số nhà hảo tâm - tội nghiệp lắm - ở chợ, thì họ đem lại nước rửa chén. Tụi tôi phải xin lỗi không nhận, vì nếu nước rửa chén loại xấu không những làm hại cho các cháu tình nguyện viên khi rửa, mà làm hại cho người ăn nữa nếu rửa không sạch. Bọn mình cẩn thận lắm, trước hết vì trách nhiệm của mình - ba bốn trăm người ăn, lỡ có chuyện gì là mình chết luôn.
RFI : Thưa, chị có thể cho biết thêm về các tiêu chí kế tiếp của quán ?
Thứ ba là cho bà con ăn đủ no, tức là phần cơm không hạn chế. Nhưng cái thứ tư, tiêu chí lớn nhất mà chúng tôi bảo đảm được là thái độ phục vụ.
Bởi vì 95% tình nguyện viên phục vụ là các em sinh viên. Các em được huấn luyện rằng, tuy là đến để làm việc thiện nguyện, nhưng hướng đến cách phục vụ chuyên nghiệp. Đó là phục vụ với sự hòa nhã, trân trọng, vui vẻ. Đây là tiêu chí rất cao.
Mình tạo được không khí ấm áp cho người ta tới ăn. Ít ra trong cuộc đời cực nhọc hiện nay thì trong ngày họ có được nửa tiếng đồng hồ vào đây họ được hết sức trân trọng. Họ có được bữa ăn ngon, bảo đảm, họ rất vui. Đó là điều chúng tôi rất tự tin khoe rằng đã làm được.
RFI : Như vậy người nghèo sẽ không bị mặc cảm…
Đúng ! Các em sinh viên khi vào luôn luôn được đọc điều lệ ở đây : thực khách mua chứ không xin, và chúng ta phục vụ chứ không ban phát. Điều đó phải được tuân thủ một cách tuyệt đối trong quán này. Không bao giờ được nói lớn tiếng. Tuy quán là quán bình dân, nhưng phục vụ hướng đến chuyên nghiệp và « có sao » chứ không phải là quán « không sao ».
Luôn luôn nói với các em là, các con là bộ mặt của quán, cho nên phục vụ sẽ đem lại tiếng tốt cho quán. Nhưng điều đó tốt luôn cho cả các con nữa, bởi vì các con sẽ học được tính kiên nhẫn, sự hòa nhã, cực bao nhiêu các con cũng phải vui vẻ. Trong vòng một tiếng rưỡi mà phải phục vụ 400 khách thì cũng rất vất vả nhưng mà các em làm được hết.
Thương lắm, như là một gia đình ! Chúng tôi là người lớn nên nói, cô chú hết sức là hạnh phúc, tự dưng có thêm một đàn con ngoan và có tấm lòng. Ngược lại các con có thêm những bậc cô chú thương yêu, hướng dẫn các con mọi thứ, và bạn bè chung quanh các con lại vui vẻ với nhau. Bọn mình là một cái gia đình ấm cúng lắm, rất là dễ thương.
RFI : Có lẽ vì vậy mà quán lấy tên là Nụ Cười ?
Vâng, quán Nụ Cười thì tất cả các em đồng phục là tablier có hình nụ cười rất lớn trước ngực, để nhắc nhở mọi người lúc nào cũng phải cười.
RFI : Từ lúc mở quán tới giờ có những trường hợp nào gây ấn tượng cho chị, chị có thể kể lại được không ?
Ôi trời ơi, không biết bao nhiêu mà nói ! Các nhà hảo tâm nói điều quan trọng là làm sao mình lọc được đúng đối tượng của mình. Khi làm cái này rồi mình mới biết là không ai có thể nói cứ nhìn bề ngoài mà đánh giá được. Có những người mà khi họ tới mình tưởng đó là nhà hảo tâm. Họ ăn mặc rất là lịch sự, thì mình tiếp cũng lịch sự.
Tất nhiên khi khách người ta tới, nếu 95% là đúng đối tượng của mình thì đó là thành công lớn rồi, thế nào cũng có khoảng 5-6% là không đúng đối tượng. Trong đó có những người là nhà hảo tâm, người ta tới ăn cho biết trước khi người ta giúp mình. Có những người tuy không phải là người nghèo như đối tượng của mình nhưng người ta tò mò tới ăn một lần cho biết.
Và còn lại tất nhiên cũng có những người họ dựa dẫm vào mình. Họ không phải là quá nghèo, nhưng mà có chỗ này vừa rẻ vừa sạch thì tới ăn. Chúng tôi luôn luôn bắt buộc phải cố gắng lọc ra những người không đúng đối tượng của mình, vì nhà hảo tâm người ta góp tiền cho mình bao giờ cũng muốn đồng tiền đi tới đúng chỗ.
Chúng tôi, những người điều hành phải tới gặp những người đó, trước hết lịch sự nói rằng, thưa, chắc đây là nhà hảo tâm. Khi họ nói « không » thì mới nói, dạ thưa, tới ăn một lần cho biết thôi, chứ xin nhường cho những người nghèo, chúng tôi chỉ phục vụ người nghèo. Thì có những người họ bỏ đi, như bản thân tôi bị rồi.
Một người đàn ông ăn mặc rất là lịch sự, áo sơ mi trắng bỏ trong quần, mang giày đàng hoàng vô, tôi cũng nói như vậy thì ông quày quả bỏ đi. Nhưng mà ổng đi chút xíu thì có lẽ ổng tức, ổng quay trở lại nói : « Tui nói thật với chị, tui là xe ôm, xe tui để bên kia đường kìa. Chị đừng có nhìn bề ngoài mà chị nói vậy. Vì tui chạy xe ôm, tui phải ăn mặc cho đàng hoàng thì khách người ta mới chọn tui, chứ ăn mặc lôi thôi thì không ! ». Rồi ổng bỏ đi, mình phải chạy theo năn nỉ, thôi tôi xin lỗi. Sau này người đó thành khách quen của mình.
Rồi có những đứa nhỏ…Không phải chúng tôi chỉ làm cơm không thôi, mà tới mùa tựu trường thì lại xin tiền nhà hảo tâm, bạn bè quen để mua cặp táp, sách vở…để làm quà tựu trường cho các em, cũng nhắm vào con của người lao động. Nếu hai mẹ con nhà nghèo , nhìn là biết đối tượng VIP của mình rồi, thì đồng ý liền ghi tên để tuần sau mình đưa.
Bữa hôm có em tới, mặt mày bụ bẫm lắm. Riêng cháu đó tôi mới nói rằng, con ơi con không phải là đối tượng của bà, thôi con về nói ba mẹ lo đi. Thì người mà dắt cô bé này mới nói không cô ơi, bé này là con nhà nghèo, ở kế bên nhà em. Hai cha con mới vừa vô ăn, khi ăn xong cháu mới nói ba dắt vô ghi tên thì ba nó tự ái không chịu dắt vô, đã vậy còn đánh con bé nữa. Cái tay đỏ, sưng lên, con bé đứng khóc.
Trời ơi, tôi xót không thể nói được. Về mới nói lại trong nhóm điều hành, kể từ nay tôi dứt khoát thà tôi giúp lầm người chứ tôi không để sót người nữa. Không bao giờ có thể nhìn bề ngoài mà đánh giá người ta được.
Còn người nghèo cô biết hông, có người họ vô ngồi ăn mà họ chảy nước mắt. Bởi vì, nói thật, những người nghèo họ ít được trân trọng, ít được tiếp đón một cách nồng hậu. Họ chảy nước mắt, mình cũng muốn khóc theo họ. Những điều đó làm cho mình cảm thấy việc làm của mình có ý nghĩa lắm.
RFI : Có nhiều người khách quen không chị ?
Không phải chỉ quán này không thôi, mà sau một thời gian thì khách hàng 80% sẽ là khách quen, tức là những người lao động xung quanh đến ăn. Chỉ có 20% là khách vãng lai ở nơi xa tới, là những người thí dụ như bán vé số, ve chai…tiện đâu họ ghé đó.
Do đó khi tìm địa điểm mở quán, bọn mình phải tìm như thế này. Thứ nhất là gần các trường đại học, thứ hai là gần khu lao động, để những người chung quanh đúng đối tượng ở gần đó họ mới tới mình được. Có 80% là những người lao động nghèo xung quanh : xe ôm, người giúp việc giờ, người buôn gánh bán bưng chung quanh khu vực đó.
Những khách hàng bình thường thì mua phiếu đi vô và lấy khay. Riêng những người tàn tật thì tình nguyện viên sẽ đưa thẳng vô, đi mua phiếu, đem khay lại phục vụ tại chỗ luôn.
RFI : Tuy là quán ăn giá rẻ nhưng có những người khách khó tính không?
Bốn trăm người thì cũng có người này người khác. Mình có hai người khách tật nguyền rất là nhõng nhẽo ! Bao giờ tới là mình phải ra đón, đưa vô. Cứ kêu hôm nay tôi ăn cái này không được, mai tôi ăn cái kia không được, hôm nay tôi mệt phải cho tôi nằm nghỉ, đủ thứ…
Đến một lúc thì các em đều hơi mệt mỏi với bà, thì mình giải thích với các em như vầy. Các con phải biết rằng họ không có ai chăm sóc đâu, và bây giờ có người chăm sóc thì nên để cho bà nhõng nhẽo một chút. Các con cứ chăm sóc và tập tính kiên nhẫn đi, phải kiên nhẫn với bà bởi vì bà không có nhõng nhẽo với ai được đâu. Không có ai chú ý đến bà đâu ! Thì các em lần lần nhẫn nại hơn, hiểu hơn, đó là bài học lớn nhất cho các em tình nguyện viên của mình.
RFI : Nguồn hỗ trợ của quán là từ đâu ạ ?
Hoàn toàn trong xã hội, tức là từ các nhà hảo tâm. Có cái may là những quán cơm ra đời luôn được báo chí, đài truyền hình tới đưa tin, các mạng xã hội lan truyền nhau. Phải nói thật một tháng đầu khi mở ra thì phải dùng cái chữ « bàng hoàng » - một cái chuyện tôi nghĩ là rất nhỏ mà lại lay động xã hội đến như vậy.
Có nhiều người họ giúp như vầy mới là cảm động nè. Có cô bán vé số ăn xong rồi đi ra vét hết tiền, mua một chai dầu ăn nhỏ vô giúp. Cầm cái chai dầu ăn đó mà rưng rưng, vì biết rằng người ta đã góp hết tiền của người ta ngày hôm đó để mua gởi cho mình. Cái công đức đó nó lớn lắm. Lớn hơn là thí dụ bạn gởi cho tôi một triệu, mà tôi yên tâm chắc bạn vẫn còn có một triệu.
Mà cái đó nhiều lắm, người ta cho đường, cho nước mắm, họ cho những cái càng nhỏ thì mình thấy giá trị của nó càng lớn.
Một cái việc thiện trong xã hội nó lay động lòng con người ta kinh khủng lắm. Đôi khi bọn mình nói đùa như thế này, chắc tại vì bây giờ ở đây ít có việc tốt quá, cho nên có được một việc tốt thì mọi người sung sướng quá, cùng chung tay giúp đỡ.
Bọn mình bàng hoàng lắm, không nghĩ là cái việc quá nhỏ của mình mà nó lay động con người ta đến như vậy, lay động tấm lòng của xã hội đến như vậy. Nhiều lắm, người ta giúp thấy thương lắm.
Có những người cho hàng tháng, có người cho một năm, có những nhóm thiện nguyện hứa cho mỗi năm một lần trong vài năm. Đó là lòng tốt của người ta, nhưng về khả năng có khi hôm nay người ta có nhưng đâu có biết trong tương lai như thế nào. Thì thôi không sao hết, bọn mình thanh thản nghĩ, thôi thì mình cứ làm hết khả năng của mình, thì không có gì để phải ân hận.
RFI : Chúng tôi xin chân thành cảm ơn chị Lý và anh Nguyễn Đức Huy đã vui lòng tham gia tạp chí xã hội của RFI Việt ngữ hôm nay.
 

vrijdag 22 maart 2013

Báo chí thế giới và ờ Việt Nam : Đức Giáo Hoàng của người nghèo

Đức Giáo Hoàng của người nghèo
Lm Fx Nguyễn Hùng Oánh3/18/2013

Tại Saigon, “Giáo hoàng của người nghèo” là đầu đề bài viết về Đức Tân Giáo hoàng Francis (Phanxicô) của báo Tuổi Trẻ số 66/2013 (7178) và báo Thanh Niên số 74 (5297) ra ngày 15-3-2013, riêng báo Saigon giải phóng đế: Tân Giáo hoàng Francis “Hành đạo vì người nghèo” số 12846 cùng ngày vớí hai báo kể trên .

Báo Sài gòn giải phóng viết: "Tòa thánh Vatican ngày 13-3 (giờ địa phương) đã bàu Hồng y hạt Buenos Aires, Argentina, ngài Jorge Bergoglio ,76 tuổi, làm Giáo hoàng thứ 266 với tông hiệu Francis. Đây là vị Giáo hoàng đầu tiên trong hơn 1.200 năm qua không phải là người châu Âu. Người đứng đầu Giáo hội Công giáo Roma với 1,2 tỷ tín đồ được biết đến với quan điểm luôn hưóng về ngừoi nghèo". (báo in hình Giáo hoàng ra mắt công chúng tại Quảng trường Thánh Peter ở Vatican , bài của Khánh Minh) .

Báo Tu6ỉ Trẻ viết: “Trên ban công thánh đường thánh Peter sáng 14-3(giờ Việt Nam) chiếu ngày thứ hai của mật nghị hồng y, tân Giáo hoàng Francis ra mắt trong lễ phục trắng , vẫy tay chào hàng ngàn giáo dân đang chờ dưới mưa. Ngài hài hước kêu gọi đám đông “ hãy cẩu nguyện cho Chúa để ngài có thể ban phước cho tôi” trước khi phát biểu lần đầu tiên trên cương vị giáo hoàng . Giáo hoàng Francis là một giáo hoàng tiên phong theo nhiều nghĩa. Ngái là tu sỹ người châu Mỹ đầu tiên trở thành người đứng đầu Vatican trong hơn 1.200 năm qua, là giáo hoàng đầu tiên chọn tên hiệu Francis, vị thánh bảo trợ cho người nghèo". Tác giả bài báo Sơn Hà còn đề tựa tiếp “Vatican chờ đổi mới” và “ Những diều chưa biết” với hình Đức Tân Giáo hoàng giơ tay chào dân chúng và hính thứ hai là: Giáo hoàng Francis rất hâm mộ đội bóng San Lorenzo."

Báo Thanh Niên: Rạng sáng 14-3 (giờ VN) khói trắng xuất hiện bên trên nhà nguyện Sistine, báo hiệu việc đã bàu chọn được Giáo hoàng thứ 266 cho Giáo hội Công giáo . Tác già Nguyễn Ngọc Lan Chi viết tiếp :” Sau câu mở đầu nói bằng tiếng La tinh “Habemus papam” (nghỉa là “ Chúng ta đả có giáo hoàng” , Hồng y Jean Louis Tauran loan báo Hống y Jorge Mario Bergoglio , Tổng Giám mục Giáo phận Buenos Aires ( Argentina) là tân giáo hoàng với tông hiệu Francis . Thông tin nầy cả thế giới ngạc nhiên ví phần lớn báo đài và các chuyên gia trước đó không xếp ông Bergoglio vào danh sách những ứng viên sáng giá nhất để kế vị Giáo hoàng Benedicto XVI …. Theo nhật báo Argentina Clarin, trong thời gian đứng đầu giào phận Buenos Aires, Hồng y Bergoglio từ chối sống trong dinh thự dành cho tổng giám mục mà chọn một căn hộ nhỏ ở gẩn nhà thờ chính tòa. Ông cũng dùng phương tiện giao thông công cọng thay cho xe hơi với tài xế riêng . Những khi có dịp đến Roma, ông lại dùng phục phẩm hông y của Hồng y tiền nhiệm Antonio Quarracino “để lại” . Đối với giáo dân Buenos Aires, ông là một vị giám mục cực kỳ gẩn gũi, thân thiện, “ít nói nhưng rất chịu lắng nghe” và sẵn lòng “hạ mình xuống” dể phục vụ người nghèo khổ".

Phục vụ ngừoi nghèo, Kinh Thánh cho ta biết Chúa Giêsu sinh ra trong cảnh nghèo khổ , sống nghèo và đi đến với mọi ngừoi nhất là ngừoi nghèo và Ngài đã chết nghèo khổ trên thập giá Roma và biến thập giá nầy thành Thánh giá cứu độ nhân loại . Các môn đệ của Chúa Giêsu từ giáo hoàng tới giáo dân đều vác thâp giá mình theo Chúa. Ai cũng phải có tinh thẩn nghèo khó như thánh Mathêu đã viết ( Mt 5,3) và sống nghèo như thánh Luca đã viết ( Lc 6,20) . Chúa còn nói :” Người giàu có khó vào Nước Thiên Chúa biết bao ! Quả vậy, con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn ngưởi giàu vào Nước Thiên Chúa ( Lc 18, 24-25 ; Mt 19,23-26 ; Mc 10,23-27 ) . Giàu có không phải là tội , trái lại giàu có chân chính “như là phần phước “ ở đời (Lc 16,25 ) , họ có tội vì không thương giúp người nghèo (Lc 16,20-21 ) .

Là môn đệ của Chúa Kytô , ai cũng phải có tinh thẩn nghèo khó, Đức Giáo hoàng là người làm gương trước . Đức Giáo hoàng Gioan XXIII đả nói :” Giáo hội là của mọi người , nhưng xin cho Giáo hội là của người nghèo” . Thông đệp Populorum progressio (Phát triển các dân tộc) của Đức Giáo hoàng Phaolo VI , Ngài đã viết :” Thánh Ambrosio nói : anh cho người nghèo , nhưng đó không phải anh lấy của anh mà cho, mà chỉ trả lại cho họ của cải của họ. Bởi vỉ của cải là để cho mọi ngừoi dùng chung thì anh đã dành lấy một mình cho anh . Trái đất nầy là của mọi người , chứ không phải của người giàu “ (số 123, bản dịch cùa Senatus) .

Học thuyết của người giàu : sinh trước lo chiềm giử đất hoang, mua đất, ngừòi sinh sau muốn có đất phải mua lại của ngửoi giàu . Giáo lý Công giáo dạy: "Thiên Chúa dựng nên vũ trụ muôn loài muôn vật và cho loài ngừoi làm chủ: (xem Stk 1,28 ).

Việc báo chí thế giới và ờ Việt Nam nói “Đức Giáo hoàng của người nghèo" cũng là dịp nhìn lại đời sống của mỗi Kytô hữu đang sống .

(Ngày 19-3-2013 , lễ Thánh Cả Giuse, Quan Thầy Giáo hội -- Ngày lể Đức Giáo hoàng Phanxicô “lên ngôi”)

http://www.vietcatholic.com/News/Html/103478.htm

Papa Villero, Giáo Hoàng khu ổ chuột, tên mới cuả ĐTC ở Argentina
Trần Mạnh Trác3/17/2013

Đối với hơn 1.2 tỷ người Công giáo trên khắp thế giới, thì Ngài là Đức Giáo Hoàng Phanxicô. Nhưng ở trong những "làng đau khổ" (misery villages) ở khắp thủ đô Argentina, những người nghèo nhất đang tự hào gọi người "đồng hương" cuả họ bằng một tên khác, "giáo hoàng khu ổ chuột" ("Papa Villero", "Slum Pope").

Villa 21-24 là một khu ổ chuột nguy hiểm mà hầu hết không ai dám lai vãng, nhưng các cư dân nói rằng HY Jorge Mario Bergoglio thường xuyên xuất hiện, không báo trước, để cùng vui cười và chia sẻ một ly mate, môt loại nước trà thơm mà mọi người uống chung với nhau dùng một cái ống hút duy nhất.

Người dân ở đây vẫn nhớ một cách rất sinh động những nghiã cử cuả vị 'cựu' tổng giám mục Buenos Aires, đã từ bỏ phương tiện di chuyển hào nhoáng cuả một chiếc xe limousine mà dùng xe buýt để đến thăm nhà nguyện nhỏ của họ, đã tài trợ những cuộc thi thể thao chạy viêt dã (marathons,) các lớp nghề mộc, an ủi các bà mẹ đơn chiếc và rửa chân cho những người đang phục hồi ma túy, và vì thế mà ngài đã trở thành một người trong số họ.

"Bốn năm trước, tôi đang sống trong cảnh khốn cùng nhất của cuộc đời và rất cần sự giúp đỡ. Trong khi tham dự Thánh Lễ, ngài đã quỳ xuống và rửa chân cho tôi. Việc ấy làm cho tôi 'chết sững'. Thật là một kinh nghiệm tuyệt đẹp," là lời cuả anh Cristian Marcelo Reynoso, 27 tuổi, đang làm nghề hót rác và đang cố gắng cai nghiện cocaine qua một chương trình phục hồi của giáo hội.

Reynoso nói: "Khi tôi nhìn thấy những tin tức trên truyền hình, tôi đã la hét vì vui, và xem đây này, tôi vẫn còn run rẩy đấy".

"El Chabon (ông Hoàng) ấy khiêm tốn lắm. Lại là một 'fan' hâm mộ đội banh San Lorenzo nữa, giống như tôi vậy. Bạn nói chuyện với ông như một người bạn."

Reynoso cho biết đội banh San Lorenzo "đang gặp vận xui, thua hoài. Nhưng tôi vẫn còn nhớ ngài nói với tôi rằng ngay cả khi nó xuống dốc, bạn không thể bỏ rơi nó... Nó cũng giống như một người vậy. Tất cả chúng ta có thể bị rơi xuống đáy giếng, nhưng luôn luôn có thể được vớt lên"

Trước khi ngài trở thành hồng y vào năm 2001, thì "vị hoàng tử của Giáo Hội" chỉ mặc một chiếc áo thun đen đơn giản với một cổ áo trắng. Đối với nhiều người ở khu ổ chuột Virgin Caacupe gần nhà thờ Miracles (Phép Lạ), thì đúng là một phép lạ khi mà một người bạn của họ trở thành Đức Thánh Cha.

"Ngài luôn luôn là một phần của khu ổ chuột của chúng tôi," bà nội trợ Lidia Valdivieso, 41 tuổi, kể lại. Bà đang đặt tay cầu nguyện trên một bức tượng cuả Thánh Expeditus, là vị thánh bổn mạng cho các cơn ngặt nghèo khốn khó. Đứa con trai 23 tuổi của bà có bệnh bại não và đang học nghề mộc tại trường kỹ thuật của giáo hội.

"Khi tôi nghe tin, tôi không thể tin được tai mình. Một Papa Villero(giáo hoàng khu ổ chuột ) là điều đẹp nhất có thể xảy ra cho chúng tôi. Tôi vẫn còn nhớ ngài đi bộ qua những con đường lầy lội của chúng tôi hoặc nói chuyện với các trẻ em cuả chúng tôi ".

Bên trong căn nhà nguyện xây bằng bê tông, vẫn còn giữ một 'áp phích' vẽ nhân dịp kỷ niệm ngày nhậm chức cuả (Tổng giám mục) Bergoglio, và một bức tranh lớn của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Gần bàn thờ, có một tấm áp phích lớn màu đen trắng vẽ hình linh mục Carlos Mugica, đã bị 'toán ám sát cực hữu' giết năm 1974 trong một chiến dịch loại bỏ những người rao giảng "thần học giải phóng".

Năm 2000, 'Tổng Giám mục' Bergoglio đã đến dâng lễ cải táng và giảng lễ vinh danh LM Mugica, khi hài cốt của vị LM được đưa về đây.

'HY' Bergoglio không bao giờ ủng hộ phong trào thần học giải phóng bởi vì họ liên minh với các phong trào du kích vũ trang cánh tả trong những năm 1970. Nhưng ngài đã làm nhiều việc theo bước chân cuả LM Mugica, tài trợ tất cả các loại chương trình xã hội trong những khu ổ chuột của Argentina.

Những việc như thế đòi hỏi các linh mục phải tranh giành ảnh hưởng với những bọn buôn bán ma túy trong khu ổ chuột. Sự sống cuả các giáo sĩ thường xuyên bị đe doạ. Đôi khi thỏa hiệp phải được thực hiện.

Chỉ cần bước ra bên cạnh nhà nguyện, người ta thấy có nhiều ngọn nến đang cháy đỏ trong một cái miếu tưởng niệm một vị 'anh hùng dân gian' Antonio "Gauchito" Gil, là một tướng cướp sống ngoài vòng pháp luật hồi thế kỷ 19, đã chia sẻ số tiền cướp của mình với những người nghèo cuả Argentina.

Một số người Argentina cầu nguyện với "Gauchito" giống như người Công Giáo cầu nguyện với một vị thánh vậy. Nhưng 'HY' Bergoglio không phản đối việc người ta dựng cái miếu bên cạnh nhà nguyện.

"Trong hơn 20 năm ngài đã ở đây. Ngài luôn sống gần gũi với chúng tôi và ảnh hưởng của ngài trên khu ổ chuột này là rất lớn", theo lời linh mục chánh xứ Lorenzo "Toto" de Vedia.

Có lần ngài rửa chân cho 12 thanh niên trẻ tại một trung tâm cai nghiện và được ghi lại nhiều hình ảnh. "Sau đó, ngài tiếp tục trở lại, giúp họ xưng tội và khuyên bảo họ," Cha Vedia noí.

"Bạn có thể nói rằng giáo hội sẽ thay đổi", Cha Vedia nói tiếp. "Thực tế thì việc Ngài chọn tên hiệu Phanxicô đưa ra một thông điệp là, 'hãy ngưng mọi chuyện bung xung lại và cống hiến mình cho người nghèo'. Đó là gương sáng cuả Thánh Phanxicô và (GH) Phanxicô có thể sống cuộc sống đó. "

Trong lần xuất hiện đầu tiên tại Quảng trường Thánh Phêrô, Đức giáo hoàng 'Châu Mỹ Latin đầu tiên' đã cúi đầu và yêu cầu đám đông ban phép lành cho ngài. Ở Argentina, những người từng biết ngài trong khu ổ chuột nhận ra đó cũng là cùng một loại cử chỉ khiêm tốn đã giành được trái tim của họ.

Người em gái của Đức giáo hoàng, bà Maria Elena Bergoglio, cho biết bà rất tự tin rằng 'những hoành tráng và nghi lễ' của Vatican sẽ không làm sứt mẻ sự khiêm nhường mà ngài đã theo đuổi suốt đời. Lời yêu cầu cuả ngài xin những người Argentina đừng chi tiêu cho các chuyến đi đến Rome để dự lễ tấn phong, mà dành tiền đó cho các tổ chức từ thiện, là một dấu hiệu mạnh mẽ chứng tỏ ngài sẽ không thay đổi, bà nói.

"Tin nhắn đó... làm cho tôi cảm thấy như ngài vẫn còn đi trên cùng một con đường, và ít ra là ngài đã không bị ảnh hưởng vào lúc này," bà nói trong một cuộc phỏng vấn tại nhà, ở phía tây thành phố Buenos Aires. "Không có chất độc nào tồi tệ hơn là quyền lực."

Bà nói thêm rằng tình cảm của anh trai mình "là dành cho người nghèo, người yếu đuối nhất, trẻ nhỏ".

"Ngài có sự nghiêng chiều về người nghèo", bà nói.

Ngài cũng không bao giờ mong muốn trở thành giáo hoàng, bà nói. "Chúng tôi đã chêu chọc anh ấy về chuyện đó và anh ấy nói,' Ồ, xin vui lòng!' ('Oh, please!')"

Bạn bè cua 'HY' Bergoglio cho biết ngài thường nhút nhát, hầu như không bao giờ cho phép các phương tiện truyền thông phỏng vấn, chỉ thích nói chuyện từ bục giảng. Tuy nhiên, mới đây ngài đã cho cô Jaidr Flores phỏng vấn trên đài FM Radio La 96.

Cô Flores, 22 tuổi, kể lại: "Ngài ban đầu do dự. Nhưng tôi cố thuyết phục ngài, và vào lúc cuối của cuộc phỏng vấn, ngài bắt đầu cười và nói: " Cô thành công rồi ! Cô đã đưa tôi lên đài rồi đó ! "

"Một ngày nọ, tôi đến thăm ngài tại văn phòng và tôi đã ngạc nhiên khi thấy ngài giữ trên bàn làm việc nhiều vô số hình ảnh của các tình nguyện viên và người nghiện ma túy từ cộng đồng này. Ngài thực sự quan tâm đến chúng tôi. "

http://www.vietcatholic.com/News/Html/103466.htm