Posts tonen met het label Trung Quoc. Alle posts tonen
Posts tonen met het label Trung Quoc. Alle posts tonen

woensdag 8 april 2015

Ông Tập Cận Bình: Trung Quoc, Việt Nam phải hợp tác trong vụ tranh chấp lãnh hải

Thứ năm, 09/04/2015

Tin tức / Việt Nam

Ông Tập Cận Bình: TQ, Việt Nam phải hợp tác trong vụ tranh chấp lãnh hải

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, hôm Thứ ba, nói với Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam rằng 2 nước phải giải quyết cuộc tranh chấp ở Biển Đông nhằm duy trì hoà bình và ổn định, theo tin của truyền thông nhà nước Trung Quốc.
Việt Nam và Trung Quốc đều do Đảng Cộng sản nắm quyền và giao dịch thương mại hàng năm đã lên đến 50 tỷ đôla, tuy nhiên Việt Nam từ lâu nay vẫn nghi ngờ nước láng giềng khổng lồ này, nhất là những tuyên bố chủ quyền ngày càng quyết đoán của Bắc Kinh hầu như toàn vùng Biển Đông.
Biểu tình bạo động chống Trung Quốc bùng phát ở Việt Nam hồi năm ngoái sau khi Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc, China National Offshore Oil Corp, đặt một giàn khoan nước sâu trị giá 1 tỷ đôla ở Biển Đông cách vùng duyên hải Việt Nam 240 kilomét.
Tuy nhiên, sau đó Trung Quốc tìm cách hàn gắn các mối quan hệ với Việt Nam, kể cả việc phái các viên chức cao cấp đến Hà Nội.
Hãng thông tấn của Trung Quốc China News Service loan tin, trong cuộc họp tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh ông Tập Cận Bình nói với Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng rằng hợp tác có lợi cho cả 2 nước:
“(Chúng ta) phải hoàn toàn chấp hành sự đồng thuận quan trọng mà các nhà lãnh đạo của 2 đảng đã đạt được, cùng kiểm soát và giải quyết  thích đáng các tranh chấp lãnh hải, duy trì các mối quan hệ rộng rãi hơn, và hòa bình và ổn định trong vùng biển Nam Trung Hoa.” - Việt Nam gọi là Biển Đông.
Ông Trọng nói với ông Tập Cận Bình rằng Việt Nam đánh giá cao quan hệ hữu nghị với Trung Quốc, đó là chính sách chiến lược lâu dài của Hà Nội, bản tin cho biết thêm.
Tân Hoa Xã, trong bài bình luận trước chuyến đến thăm này, viết rằng 2 nước đã “tìm cách vượt qua thời kỳ đầy xáo trộn”  trong cuộc tranh chấp lãnh hải.
Nhưng bài báo cũng cảnh báo về những vấn đề trước mắt:
“Một số kẻ ngoại cuộc, vì những lý do ích kỷ, đang khai thác mọi lý do khả dĩ nhằm gieo rắc bất hoà giữa 2 nước, trong khi một số người trong giới chính trị của Việt Nam bị những kẻ xúi giục bên ngoài lừa gạt và trở thành những đồng loã,” hãng thông tấn viết thêm nhưng không nói rõ chi tiết.
Việt Nam đã tăng cường quan hệ quân sự với nước cựu thù Hoa Kỳ từ khi vụ tranh chấp ở Biển Đông nóng lên sau khi ông Tập Cận Bình lên nắm quyền năm 2013. Việt Nam cũng mưu tìm vị thế  chung với Philippines trong việc đương đầu với Trung Quốc về cuộc tranh chấp.
Trung Quốc tuyên bố chủ quyền khoảng 90% vùng Biển Đông, thể hiện việc này trên các bản đồ chính thức với cái gọi là đường 9 đoạn (đường lưỡi bò)  chạy dài sâu vào trong vùng biển các nước Đông Nam Á.
Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan cũng tuyên bố chủ quyền một phần những vùng biển phong phú năng lượng nằm đan xen trên những tuyến hàng hải quan trọng trên thế giới.
Nguồn: Reuters

http://www.voatiengviet.com/content/ong-tap-can-binh-tq-viet-nam-phai-hop-tac-trong-vu-tranh-chap-lanh-hai/2710886.html

bởi: BìnhỔnBiểnĐôngTK21 từ: The US
08.04.2015 20:42
Tình hình ‘Biển Đông’, trong thời gian ‘sắp đến’, sẽ vẫn tiếp tục ‘căng thẳng’ theo một vài Chiều hướng mới ‘ấn tượng hơn’, bởi vì, về Góc độ Ý chí Chiến lược Đối ngoại ‘sâu thẳm nhất’ của mình, ít nhất là tại ‘Biển Đông’, Tập Cận Bình, cũng vẫn VĨNH VIỄN ‘kiên định đến cùng’, tương tự như ‘cuộc chiến chống tham nhũng’ mà ông ta đang ‘kiên định triển khai’ BẰNG MỌI GIÁ, ngay chính tại Nội địa TQ hiện nay.
ĐCSVN, cũng ‘đã đến lúc’, ‘tất yếu’, phải ‘linh hoạt chuyển động’ theo ‘một chiều hướng mới nào đó’, ‘ít nhất’ cũng là vì Lý do TỒN VONG của chính Bản thân họ, với ‘mọi hình thái’ Chính trị - Xã hội có thể sẽ ‘sớm hình thành’ tại VN, trong một Thời khắc Lịch sử ‘khá gần’.
Hơn ai hết, họ đã Nhìn thấy ‘gần như toàn bộ’ ‘bộ mặt thật’ của TQ, và một trong những Vấn đề ‘hoàn toàn không thể chấp nhận được’, đó là, TQ đã ‘kiên quyết yêu cầu’ họ phải ‘giao nộp tuyệt đối - đúng hạn kỳ’ ‘tất cả những gì’ của VN mà TQ ‘thật sự cần đến’, trong khi, ‘tất cả những điều này’, hoàn toàn ‘nằm ngoài’ Phạm vi Thẩm quyền lẫn ‘khả năng thực thi’ của ĐCSVN.
TQ, đang cố tình đẩy ĐCSVN vào ‘đường cùng’, ‘bất chấp’ ĐCSVN ‘tán thành’ hay ‘phản đối’.
Thực chất, ‘tất cả những gì’ mà TQ ‘hưởng được’ lẫn ‘chiếm được’ của VN, HOÀN TOÀN VƯỢT XA ‘tất cả những gì’ mà TQ đã từng ‘cung ứng’, cũng như GÂY TỔN HẠI NGHIÊM TRỌNG TOÀN DIỆN cho phía VN, từ trước đến nay.
Riêng Sự Tồn tại và Ảnh hưởng ‘khá mạnh’ của ĐCSVN đối với 2 Quốc gia Laos và Cambodia, ít nhất là từ 1975 cho đến mãi những năm gần đây, đã là một Bức Tường thành KIÊN CỐ ‘sát sườn’ cho TQ, tại một Hệ thống Biên giới Chiến lược ‘phức hợp- ấn tượng’, Hổ trợ mạnh mẽ cho An ninh - Bình ổn ít nhất là về Địa Chính trị - Quân sự của TQ.
Hoàn toàn ‘công bằng’ và ‘sòng phẳng’ mà nói, thì VN chẳng ‘nợ nần gì’ với TQ cả, nếu không muốn nói một cách ‘khá chính xác’ là ‘ngược lại’.
Đây chỉ là 'một góc rất nhỏ’ về ‘nội tình thật sự’ của 2 Quốc gia CS Châu Á này, tuy nhiên, trên Góc độ Quan hệ Quốc tế Phổ quát, những ngày tháng ‘sắp tới’, CHẮC CHẮN, ‘ít nhất’ là TQ - VN, sẽ vẫn tiếp tục ‘rất cần thiết’ đến Hoa Kỳ, trên mọi phương diện, cho tất cả những Tranh chấp vô cùng ‘gay go - triền miên’ về Chủ quyền Biển Đảo của họ.
Hy vọng, TQ lẫn VN, sẽ vẫn luôn ‘can đảm’ để THỪA NHẬN ‘mạnh mẽ - sâu thẳm nhất’ rằng, tất cả mọi nổ lực ‘tranh đấu’ lẫn ‘dàn xếp’ của cả 2 Quốc gia này, chỉ là ĐIỀU KIỆN CẦN, và ĐIỀU KIỆN ĐỦ, vẫn sẽ ‘vĩnh viễn’ chính là HOA KỲ.
Và cũng hy vọng rằng, cả TQ lẫn VN, đều vẫn sẽ luôn ‘hiểu rất rõ’ về ‘tất cả nghĩa vụ - trách nhiệm cần thiết’ của mình đối với Hoa Kỳ và toàn bộ TG Văn minh hiện nay, để có thể HOÀN TOÀN TOẠI NGUYỆN cho tất cả mọi Khát vọng ‘chính đáng và hợp pháp’ của Dân tộc mình, trong TK 21 này.
Và, Con Tàu Chiến Lược Thế Kỷ của Hoa Kỳ, đã, đang và vẫn sẽ tiếp tục ‘kiên định’ HƯỚNG ĐẾN Châu Á - TBD, cho dù TQ lẫn VN ‘tán thành’ hoặc ‘phản đối’, đó là Một Mệnh Lệnh Đanh Thép Nhất của Thời đại, hoàn toàn phù hợp với Khát vọng - Chí nguyện thiết tha - sâu thẳm nhất của Toàn thể Nhân loại Tiến bộ trên một Hành tinh Kỳ vĩ này.
Cây Đinh Ba Chiến Lược ‘vô đối - bất biến’ của Hoa Kỳ và toàn thể TG Văn minh, trong TK 21 này, sẽ vẫn tiếp tục CẮM MẠNH - SÂU vào toàn bộ Châu lục ĐẦY TRIỂN VỌNG này với 3 Mũi nhọn Chiến lược Trọng yếu, KINH TẾ - CHÍNH TRỊ - QUÂN SỰ.

bởi: Dân đen Sài Gòn
08.04.2015 20:15
Lần này đảng CSVN nên bỏ độc lập tự do ra khỏi khẩu hiệu là vừa . Một nước VN gì mà bị ông Tập nói " phải hợp tác" . Vả lại , biển Đông là một phần lãnh hải của VN mà ông Tập bắt ông Trọng " PHẢI" ..... Nếu vì lòng tự trọng dân tộc , tôi khuyên tất cả các người qua trung cộng nên tự sát bên đó mới xứng danh con cháu Trần Bình Trọng. 

zondag 16 november 2014

Chính Uỷ bộ đội Không quân Trung Quoc : SỰ ĐÁNG SỢ CỦA NƯỚC MỸ

SỰ ĐÁNG SỢ CỦA NƯỚC MỸ
Click image for larger version Name: et.jpg Views: 305 Size: 9.9 KB ID: 589032  
(Đây là phần lược dịch bài nói chuyện với các sĩ quan không quân của ông Lưu Á Châu, hiện đang là Chính Uỷ bộ đội Không quân của Quân khu Bắc Kinh.)

Trong quá khứ, vì để giúp Trung Quốc thoát khỏi ách thống trị thực dân mà Mỹ đánh bại Nhật, họ có cống hiến lớn đối với tiến bộ văn minh của xã hội Trung Quốc. Hai nước Trung Quốc–Mỹ không có xung đột lợi ích căn bản. Ngày nay, do lợi ích của Mỹ rải khắp toàn cầu nên 2 nước có xung đột. Nhưng chúng ta vẫn phải dùng tấm lòng đạo đức để bình xét sự vật chứ không thể kích động. Tôi từng nói rằng đối với Nhật, một nước từng tàn sát mấy chục triệu đồng bào ta, mà chúng ta còn thường xuyên nói 2 nước “phải đời đời kiếp kiếp hữu hảo với nhau”. Thế thì chúng ta có lý do nào để căm ghét nhân dân Mỹ từng giúp ta đánh bại Nhật?



Đâu là chỗ thực sự đáng sợ của nước Mỹ?

Tuy rằng Mỹ có quân đội mạnh nhất thế giới, khoa học kỹ thuật tiến bộ nhất thế giới, nhưng tôi cho rằng những cái đó không đáng sợ. Nghe nói máy bay tàng hình của Mỹ thường xuyên ra vào bầu trời Trung Quốc rất thoải mái, nhưng điều ấy cũng chẳng có gì đáng sợ cả. Cái đáng sợ của họ không phải là những thứ ấy.

Năm 1972, tôi học ở Đại học Vũ Hán, lên lớp giờ chính trị. Một thầy giáo khoa chính trị nói: "Nước Mỹ là đại diện của các nước tư bản mục nát, suy tàn, đã sắp xuống mồ, hết hơi rồi." Tôi, một sinh viên công nông binh mặc bộ quân phục, đứng ngay lên phản bác: "Thưa thầy, em cảm thấy thầy nói không đúng ạ. Tuy rằng nước Mỹ không giống Trung Quốc là mặt trời nhô lên lúc 8-9 giờ sáng, nhưng Mỹ cũng chẳng phải là mặt trời đang lặn gì gì đâu, mà là mặt trời lúc giữa trưa ạ." Thầy giáo bực mình, tái mét mặt ấp úng nói: "Cái cậu học sinh này, sao dám nói thế hả!" ... Ông ấy không hỏi tôi tại sao lại nói thế, mà dùng một chữ "dám". Lúc đó tôi mới thấy hết tâm trạng đuối lý của ông.

Chính là cái nước tư bản mục ruỗng suy tàn ấy vào thập niên 90 thế kỷ trước đã lãnh đạo cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật mới nhất trên thế giới. Tôi tốt nghiệp đại học đúng vào lúc bắt đầu cải cách mở cửa. Tôi lại có một quan điểm ngộ nghĩnh : nước Mỹ là quốc gia do hàng trăm triệu con người không yêu tổ quốc mình hợp thành, nhưng họ đều rất yêu nước Mỹ. Hồi ấy và hiện giờ cũng vậy, rất nhiều người lãnh đạo ta vừa chửi Mỹ vừa gửi con cái mình sang Mỹ du học. Một sự tương phản lớn!

Vậy thì cái đáng sợ của Mỹ là ở đâu? Tôi cảm thấy có ba điểm:

1- Điểm thứ nhất, không thể coi thường cơ chế tinh anh của Mỹ. Chế độ cán bộ, chế độ tranh cử của Mỹ có thể bảo đảm những người quyết sách đều là tinh anh. Bi kịch của Trung Quốc chúng ta, lớn đến nhà nước, nhỏ tới từng đơn vị, phần lớn tình hình là người có tư tưởng thì không quyết sách, người quyết sách thì không có tư tưởng. Có đầu óc thì lại không có quyền, có chức vụ thì lại không đầu óc.

Nước Mỹ ngược hẳn lại, cơ chế hình tháp của họ đưa được những người tinh anh lên. Nhờ thế, 1 là họ không mắc sai lầm; 2 là họ ít mắc sai lầm; 3 là mắc sai lầm thì có thể nhanh chóng sửa sai. Chúng ta thì mắc sai lầm, thường xuyên mắc sai lầm, mắc sai lầm rồi thì rất khó sửa sai, sửa sai rồi lại sau sửa.

Mỹ dùng một hòn đảo Đài Loan nhỏ xíu để kiềm chế Trung Quốc chẵn nửa thế kỷ rồi. Nước cờ này họ đi thật linh hoạt, thật thần kỳ. Một Đài Loan làm thay đổi hẳn sinh thái chính trị quốc tế. Điều tôi lo ngại nhất là bộ khung chiến lược phát triển Trung Quốc trong thế kỷ mới sẽ vì vấn đề Đài Loan mà biến dạng. Ngày nay, đối với các dân tộc có thế mạnh thì tính quan trọng của lãnh thổ đã giảm nhiều, đã chuyển từ tìm kiếm lãnh thổ sang tìm kiếm thế mạnh uy lực của quốc gia.



Người Mỹ không có yêu cầu lãnh thổ đối với bất cứ quốc gia nào. Nước Mỹ không quan tâm đến lãnh thổ, toàn bộ những gì họ làm trong suốt thế kỷ XX đều là để tạo thế. Tạo thế là gì? Ngoài sự lớn mạnh về kinh tế thì là lòng dân chứ còn gì nữa! Có lòng dân thì quốc gia có lực ngưng tụ, lãnh thổ mất rồi sẽ có thể lấy lại. Không có lòng dân thì khẳng định đất đai sở hữu sẽ bị mất. Có nhà lãnh đạo quốc gia chỉ nhìn một bước. Nước Mỹ hành sự thường nhìn trước 10 bước ... Vì thế cho nên mỗi sự kiện lớn toàn cầu xảy ra sau ngày Thế chiến II chấm dứt đều góp phần làm tăng cường địa vị nước Mỹ. Nếu chúng ta bị họ dắt mũi thì có thể sẽ mất hết mọi con bài chiến lược.

Tôi nhiều lần nói là trung tâm chiến lược của Mỹ sẽ không chuyển sang Châu Á đâu, song điều đó không có nghĩa là Mỹ không bao vây Trung Quốc. Rất nhiều bạn chỉ thấy Mỹ bao vây Trung Quốc về quân sự, cũng như rất nhiều người chỉ thấy khoảng cách chênh lệch về khoa học kỹ thuật và trang bị vũ khí giữa 2 nước, mà chưa nhìn thấy sự mất cân đối nghiêm trọng hơn sự lạc hậu về trang bị trên mặt chiến lược lớn, nhất là trên tầng nấc ngoại giao.

Sau vụ 11/9, Mỹ nhanh chóng chiếm Afghanistan trong vòng 2 tháng, từ phía Tây bao vây Trung Quốc. Sức ép quân sự của Nhật, Đài Loan, Ấn Độ cũng chẳng bớt đi. Xem ra chúng ta giành được từ vụ 11/9 một số lợi ích trước mắt, song các lợi ích đó trong vòng không quá 1- 2 năm có thể biến mất.

Tôi cho rằng bao vây chiến lược đối với Trung Quốc là một kiểu khác, không phải là quân sự mà là siêu việt quân sự ... Hãy xem đấy, mấy năm gần đây các nước xung quanh Trung Quốc tới tấp thay đổi chế độ xã hội, biến thành những cái gọi là quốc gia "dân chủ". Nga, Mông Cổ thay đổi rồi, Kazakhstan thay đổi rồi. Cộng thêm các nước trước đây như Hàn Quốc, Phillippines, Indonesia, lại cộng thêm cái vùng Đài Loan. Đối với Trung Quốc, sự đe doạ này còn ghê gớm hơn đe doạ quân sự. Đe doạ quân sự có thể là hiệu ứng ngắn hạn, còn việc bị cái gọi là các quốc gia “dân chủ” bao vây mới chính là hiệu ứng tác hại dài hạn.



2- Điểm thứ hai, sự độ lượng và khoan dung của nước Mỹ. Có dịp thì bạn nên sang Châu Âu, sau đó sang Mỹ, bạn sẽ thấy một sự khác biệt lớn: vào lúc sáng sớm, các đường phố lớn ở Châu Âu chẳng có người nào cả, còn tại Mỹ sáng sớm các phố lớn ngõ nhỏ đều có rất nhiều người tập thể dục, thậm chí cả ngày như thế. Tôi có một câu nói : Tập thể dục là một phẩm chất, tập thể dục đại diện cho một kiểu văn hoá khí thế hừng hực đi lên. Một quốc gia có sức sống hay không, chỉ cần xem có bao nhiêu người tập thể dục là biết.



Người Mỹ có thể lấy quốc kỳ làm quần lót để mặc. Hồi ở Mỹ tôi có mua một chiếc quần cộc cờ sao vạch và tôi thường xuyên mặc chiếc quần ấy. Tôi mặc nó là để khinh miệt nó, là để trút giận, là một dạng trút sự bực bội và thoả mãn về tâm lý. Người Mỹ mặc nó là sự trêu chọc bỡn cợt, bản chất khác. Người Mỹ có thể đốt quốc kỳ nước mình ngoài phố. Đới Húc nói: Nếu một quốc gia có thể đốt cả quốc kỳ của mình thì anh còn có lý do nào đi đốt quốc gia ấy nữa?




3- Điểm thứ ba, sức mạnh vĩ đại về tinh thần và đạo đức ... Đây là điều đáng sợ nhất. Vụ 11/9 là một tai nạn. Khi tai hoạ ập đến, thể xác ngã xuống trước tiên, nhưng linh hồn vẫn đứng vững. Có dân tộc khi gặp tai nạn, thể xác chưa ngã mà linh hồn đã đầu hàng. Trong vụ 11/9 có xảy ra 3 sự việc đều có thể để chúng ta qua đó nhìn thấy sức mạnh của người Mỹ. Việc thứ nhất, sau khi phần trên toà nhà Thương mại thế giới bị máy bay đâm vào, lửa cháy đùng đùng, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Khi mọi người ở tầng trên qua cửa thoát hiểm chạy xuống phía dưới, tình hình vẫn không rối loạn lắm : người ta đi xuống, lính cứu hoả xông lên trên ; họ nhường lối đi cho nhau mà không xô đẩy nhau.



Khi thấy có đàn bà, trẻ con hoặc người mù tới, mọi người tự động nhường lối đi để họ đi trước. Thậm chí còn nhường đường cho cả một chú chó cảnh. Một dân tộc tinh thần không cứng cáp tới mức nhất định thì dứt khoát không thể có hành vi như vậy. Đứng trước cái chết vẫn bình tĩnh như không, e rằng không phải là thánh nhân thì cũng gần với thánh nhân.



Việc thứ hai, hôm sau ngày 11/9, cả thế giới biết vụ này do bọn khủng bố người Ả Rập gây ra. Rất nhiều cửa hàng, tiệm ăn của người A Rập bị những nhóm nhỏ người Mỹ tức giận đập phá. Một số thương nhân người Ả Rập cũng bị tấn công. Vào lúc ấy có khá nhiều người Mỹ da trắng tự phát tổ chức đến đứng gác trước các cửa hiệu, tiệm ăn của người Ả Rập hoặc đến các khu người Ả Rập ở để tuần tra nhằm ngăn chặn xảy ra bi kịch sắc tộc / tôn giáo tiếp theo.



Đó là một tinh thần thế nào nhỉ ?? ... Á Đông chúng ta thì từ xưa đã có truyền thống trả thù. Thành Đô nơi tôi ở, ngày xưa Đặng Ngải sau khi chiếm được Thành Đô, con trai của Bàng Đức giết sạch già trẻ trai gái gia đình Quan Vũ. Trả thù đẫm máu, lịch sử loang lổ vết máu không bao giờ hết thù hận.



Việc thứ ba, chiếc máy bay Boeing 767 bị rơi ở Pennsylvania vốn dĩ bị không tặc dùng để đâm vào Nhà Trắng. Sau đấy hành khách trên máy bay vật lộn với bọn khủng bố nên mới khiến máy bay rơi. Vì lúc ấy họ đã biết tin toà nhà Thương mại thế giới và Lầu Năm Góc bị máy bay đâm vào nên họ quyết định không thể không hành động, phải đấu tranh sống chết với bọn khủng bố ... Cho dù trong tình hình ấy họ còn làm một chuyện thế này : Quyết định biểu quyết thông qua có nên chiến đấu với bọn khủng bố hay không.



Trong giờ phút quan hệ tới sự sống chết ấy, họ cũng không cưỡng chế ý chí của mình lên người khác. Rồi sau đó khi toàn thể mọi người nhất trí, họ mới ra tay đánh nhau với bọn không tặc. Dân chủ là gì; đấy tức là dân chủ. Ý tưởng dân chủ đã thấm nhuần vào sinh linh của họ, vào trong máu, trong xương cốt.

Một dân tộc như thế mà không hưng thịnh thì ai hưng thịnh. Một dân tộc như thế không thống trị thế giới thì ai có thể thống trị thế giới ??

Trung Quốc ta còn phải phấn đấu nhiều nhiều nữa ... ...

rt

http://vietsn.com/forum/showthread.php?t=748587

dinsdag 22 november 2011

TQ tăng cường chất lượng và an toàn thực phẩm

RFA 06.11.2011
Qui định về chất lượng và an toàn các loại thực phẩm chức năng sẽ được tăng cường. Đây là tuyên bố của cơ quan chức năng Trung Quốc đưa ra hôm qua.
Tân Hoa Xã cho biết theo thông tư mới nhất của cơ quan chức năng Trung Quốc thì qui trình đăng ký sẽ được giám sát chặt chẽ hơn. Những công ty nào man khai sẽ bị từ chối và bị đưa vào danh sách đen.
Những biện pháp vừa nêu được đưa ra sau khi vào thứ năm tuần rồi, Cơ quan Nhà Nước Quản lý Thuốc và Thực phẩm của Hoa Lục cho thành lập một ủy ban đặc biệt về thực phẩm chức năng và mỹ phẩm.
Thị trường về thực phẩm chức năng phát triển đáng kể tại Hoa Lục trong những năm gần đây; thế nhưng do không có tiêu chuẩn cụ thể và qui định rõ ràng nên dẫn đến việc người tiêu dùng khiếu nại về loại thực phẩm này khá nhiều.
Trên thị trường Việt Nam cũng có những loại thực phẩm chức năng do trong nước sản xuất cũng như nhập ngoại.Tình trạng về tiêu chuẩn an toàn vệ sinh cũng lỏng lẻo không khác gì ở Hoa Lục.

donderdag 22 september 2011

Quân đội Trung Quốc huy động sinh viên để hiện đại hóa

Thứ năm 22 Tháng Chín 2011       
Quân đội Trung Quốc có tham vọng hiện đại hóa, nâng cao chất lượng thay vì số lượng.
Quân đội Trung Quốc có tham vọng hiện đại hóa, nâng cao chất lượng thay vì số lượng.
REUTERS/Bobby Yip

Anh Vũ
Để thực hiện tham vọng hiện đại hóa không ngừng, Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc, đội quân đông nhất thế giới, giờ đây đang mở rộng tuyển dụng ra cả giới sinh viên, đối tượng đông đảo đang ngày càng có nguy cơ thất nghiệp khi ra trường.

Thông tin trên được một đại tá, phụ trách tuyển quân cho biết trong một buổi trao đổi với các thành viên Hội các nhà báo quốc phòng của Pháp.
Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc hiện có sĩ số lên tới 2,3 triệu người. Ngân sách chi cho đội quân này vẫn tăng đều đặn hàng năm. Theo nguồn tin chính thức thì ngân sách quốc phòng của nước này trong năm 2011 tăng 12,7%, hiện khoảng 90 tỷ đô la. Theo Bắc Kinh thì mức gia tăng như vậy mới bù đắp được những chậm trễ vầ mặt công nghệ trong quân đội Trung Quốc.
Đại tá Geng Yanshen, phụ trách báo chí Bộ Quốc phòng Trung Quốc khẳng định việc hiện đại hóa quân đội nhằm vào hai hướng chính đó là cơ giới hóa và tin học hóa. Mục tiêu nhằm để chuyển sự phát triển quân đội từ số lượng sang chất lượng, từ một đội quân đông người sang một đội quân được trang bị công nghệ cao.
Trong chiến lược đó, quân đội Trung Quốc sẽ tăng cường tuyển quân từ các trường đại học, đặc biệt cho các binh chủng như hải quân, lực lượng đang được đầu tư nhiều công nghệ mới hiện đại. Trong lĩnh vực tin học, quân đội Trung Quốc thừa nhận còn nhiều yếu kém. Tướng Qian Lihua, phụ trách đối ngoại Bộ Quốc phòng Trung Quốc thừa nhận «việc sử dụng công cụ internet của chúng tôi vẫn còn ở mức độ sơ cấp ».
Đó là những lý do mà trong những năm gần đây quân đội Trung Quốc đã đưa ra hàng loạt các ưu đãi nhằm khuyên khích các sinh viên mới ra trường gia nhập quân đội. Thí dụ như đổi lại 2 năm phục vụ quân đội sau khi ra trường của sinh viên, quân đội Trung Quốc sẵn sàng trả học phí cho sinh viên đó trong 4 năm học. Số tiền này khoảng 2700 euros.
Trong điều kiện như vậy, theo một quan chức quân đội cho biết thì có hàng chục nghìn sinh viên gia nhập quân đội và 30 % đến 40% còn tiếp tục ở lại quân ngũ sau 2 năm phục vụ. Tờ nhật báo của Giải phóng quân Nhân dân Trung Quốc cho biết năm 2010 đã có khoảng 100 nghìn sinh viên ra trường được tuyển dụng phục vụ quân đội. Ngày càng nhiều giới trẻ ở Trung Quốc coi việc gia nhập quân đội là một nghề kiếm sống.Thực tế này đã được một số chuyên gia về quan hệ quốc tế ở Bắc Kinh khẳng định rằng hiện nay rất đông sinh viên đại học mới ra trường rất khó tìm được việc làm.
http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20110922-quan-doi-trung-quoc-huy-dong-sinh-vien-de-hien-dai-hoa

Báo chí Trung Quốc lên án hợp tác năng lượng Việt Nam-Ấn Độ

Thứ năm 22 Tháng Chín 2011       
Một giàn khoan dầu của tập đoàn Ấn Độ ONGC ( ảnh: en.wikipedia.org)
Một giàn khoan dầu của tập đoàn Ấn Độ ONGC ( ảnh: en.wikipedia.org)

Đức Tâm
Hôm nay, 22/09/2011, Bắc Kinh chính thức có phản ứng về việc Việt Nam và Ấn Độ hợp tác thăm dò khai thác dầu khí tại Biển Đông. Nhân dân nhật báo, cơ quan ngôn luận của đảng cộng sản Trung Quốc, được Reuters trích dẫn, tố cáo dự án thăm dò dầu khí giữa hai tập đoàn của Nhà nước Ấn Độ và Việt Nam là ONGC và Petrovietnam, ở phía tây quần đảo Trường Sa, trên Biển Đông, có nguy cơ tác động xấu đến quan hệ với Trung Quốc, đối tác kinh tế, thương mại quan trọng của cả Việt Nam và Ấn Độ.

Theo tờ báo, thì cả hai khu vực nằm trong vùng biển thuộc quyền tài phán của Trung Quốc và đó là một sự vi phạm đối với chủ quyền Trung Quốc. Cơ quan ngôn luận của đảng cộng sản Trung Quốc cảnh báo, nếu Việt Nam và Ấn Độ tiếp tục dự án thì điều này có thể làm tổn hại quan hệ với Trung Quốc cũng như đối với « sự ổn định và phát triển kinh tế hòa bình trên toàn Biển Đông, các mất mát sẽ lớn hơn những khoản lợi ».
Mặc dù không nêu đích danh Việt Nam và Ấn Độ, nhưng hôm thứ hai, 19/09, phát ngôn viên bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi tuyên bố rằng mọi dự án hợp tác đều là «bất hợp pháp và không có giá trị» nếu không có sự chấp thuận của Trung Quốc.
Tuần trước, chính quyền New Delhi nói rằng các doanh nghiệp của Ấn Độ, trong đó có tập đoàn ONGC Videsh (OVL) và một chi nhánh của tập đoàn Essar Oil đang mở rộng hợp tác với Việt Nam trong lĩnh vực năng lượng.
Theo giới quan sát, Ấn Độ đang tìm cách gia tăng sự hiện diện trong khu vực và giữa năm nay, một tàu hải quân của Ấn Độ khi đang di chuyển ở ngoài khơi bờ biển Việt Nam đã nhận được một thông điệp từ phía tàu Trung Quốc nói rằng đó là vùng biển thuộc chủ quyền của Trung Quốc.
Việc Ấn Độ đẩy mạnh hợp tác với Việt Nam cũng phần nào đáp trả lại hàng loạt dự án của Trung Quốc trong khu vực Nam Á.
Ấn Độ (năm 1962) và Việt Nam (năm 1979) có xung đột biên giới với Trung Quốc. Tuy nhiên, các mối quan hệ này hiện nay ổn định hơn, cho dù Hà Nội và Bắc Kinh vẫn có những tranh chấp về chủ quyền tại quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa, ở Biển Đông.
Hiện có 6 quốc gia và lãnh thổ đang tranh chấp chủ quyền trong khu vực quần đảo Trường Sa, đó là Trung Quốc, Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan. Những đòi hỏi về chủ quyền của Trung Quốc chiếm hơn 80% diện tích Biển Đông.
Trong tháng Năm và tháng Sáu vừa qua, chính quyền Hà Nội đã tố cáo tàu Trung Quốc quấy nhiễu và đe dọa các tàu Việt Nam trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Bắc Kinh đáp lại rằng các hoạt động của tàu bè Trung Quốc không có gì là sai phạm.
Theo Reuters, giới doanh nhân và các nhà ngoại giao cho biết là Trung Quốc đã tìm mọi cách ngăn cản các công ty nước ngoài hợp tác với Việt Nam trong việc thăm dò khai thác dầu khí tại Biển Đông. Vào năm 2007, công ty BP Plc đã phải ngừng các dự án thăm dò dầu khí ở ngoài khơi Việt Nam dưới sức ép của Trung Quốc.
Ngày 19/09/2011, phát ngôn viên bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị khẳng định rằng những dự án hợp tác với các đối tác nước ngoài, như trường hợp với ONGC của Ấn Độ, đều nằm trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, « hoàn toàn thuộc chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam » và «các ý kiến phản đối sự hợp tác giữa Việt Nam với các đối tác nước ngoài tại thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam là hoàn toàn không có cơ sở pháp lý và vô giá trị ».

http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20110922-bao-chi-trung-quoc-len-an-hop-tac-nang-luong-viet-nam-an-do