Posts tonen met het label GDP. Alle posts tonen
Posts tonen met het label GDP. Alle posts tonen

zaterdag 1 februari 2014

Việt Nam : GDP cả nước tăng 5,42% trong năm 2013

GDP cả nước tăng 5,42% trong năm 2013


Một siêu thị hàng hóa ở Hà Nội
Một siêu thị hàng hóa ở Hà Nội
RFA

Theo số liệu chính thức của VN công bố hôm nay thì mức tăng trưởng kinh tế VN trong năm 2013 này là 5,42%, tức tăng đôi chút sau khi sa sút trầm trọng nhất hồi năm ngóai kể từ hơn một thập niên qua.
Theo Tổng Cục Thống Kê VN thì trong khi mức tăng trưởng vừa nói chưa đáp ứng được chỉ tiêu 5,5% mà chính phủ đề ra, nhưng nền kinh tế VN hiện có dấu hiệu phục hồi so với năm ngóai, là lúc mà tổng sản lượng nội địa chỉ được 5,25%, tức thấp nhất so với 13 năm qua.
VN hiện ra sức ứng phó với một loạt khó khăn về kinh tế, kể cả tình trạng mức cầu nội địa bị chậm lại, khu vực ngân hàng gặp phải nợ xấu, tình trạng phá sản lên tới mức kỷ lục…
Trong khi đó, Tổng Cục Thống Kê VN cho biết Chỉ số giá tiêu dùng CPI trong năm 2013 này chỉ tăng 6,04% - mức tăng thấp nhất kể từ một thập niên nay.
Cơ quan này giải thích nguyên nhân CPI của VN tăng như vừa nói chủ yếu là do số mặt hàng và dịch vụ mà nhà nước quản lý được điều chỉnh theo cơ chế thị trường và đúng kế họach; các địa phương tăng học phí; giá xăng dầu, ga, điện… tăng giúp “đẩy” Chỉ số giá tiêu dùng cả năm nay tăng thêm được 0,08%.
Một lý do nữa để CPI tăng là mức tiêu thụ của người dân cũng tăng vào dịp cuối năm.
Theo Vụ trưởng Vụ Thống Kê Giá Nguyễn Đức Thắng, thì trong năm tới, Chỉ số giá tiêu dùng trong nước có thể đạt 7%, nếu chính phủ “quyết liệt” trong các biện pháp điều hành.

woensdag 6 november 2013

Số liệu thống kê của Việt Nam có đáng tin?

Tuesday, November 5, 2013

Số liệu thống kê của Việt Nam có đáng tin?

QLB 

Nhiều công trình nghiên cứu đã sử dụng dữ liệu thống kê của Việt Nam để phân tích và dự báo kinh tế. Những dự báo này cũng được sử dụng để ra quyết định đầu tư của không ít tổ chức tài chính lớn.

Từ lâu nay, số liệu thống kê của Việt Nam luôn bị “chê” là không đáng tin. Như phương Tây vẫn định kiến về thống kê Trung Quốc, số liệu của Việt Nam có thể bị bóp méo dưới áp lực nào đó. Tuy nhiên, có ai chứng minh được điều này?

Những thắc mắc đã được lý giải
Vấn đề điển hình được nói đến bấy lâu nay mà trong những ngày họp Quốc hội vừa qua cũng được nhắc đi nhắc lại không ít lần, ấy là tại sao GDP địa phương cao hơn GDP trung bình cả nước, tại sao con số GDP công bố chênh lệch cả giữa các bộ, ngành?

Sự suy thoái của nền kinh tế cũng làm dấy lên thắc mắc về số lượng doanh nghiệp đang hoạt động thấp hơn so với số liệu đăng ký kinh doanh của Bộ Kế hoạch và Đầu tư. Số lượng này cũng thấp hơn số liệu đăng ký mã số thuế của Tổng cục Thuế. Tỷ lệ thất nghiệp thấp trong khi lượng doanh nghiệp giải thể, phá sản tăng vọt… Thật không tương xứng với thực tế đang diễn ra trước mắt.

Với những vấn đề ấy, Tổng cục thống kê đã trả lời. Nguyên nhân là “nhiều doanh nghiệp đăng ký kinh doanh tại một địa phương nhưng lại hoạt động ở nhiều địa phương khác. Điều đó dẫn đến trường hợp các tỉnh, thành phố tính trùng. Thực tế này cùng với những khó khăn trong việc thu thập thông tin của các đơn vị hạch toán toàn ngành, thu thập thông tin về thuế nhập khẩu chia theo tỉnh, thành phố… không cho phép tính GDP của tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương một cách chính xác.”

Mới đây nhất là phát biểu của Bộ trưởng Bộ kế hoạch và đầu tư trước Quốc hội ngày 01/11/2013: “Tổng cục thống kê dù chưa toàn diện nhưng đã có hệ thống từ TW đến địa phương. Phương pháp thống kê được sử dụng cũng là tương thích với thế giới. Hàng năm các tổ chức quốc tế đều đến Việt Nam để kiểm định và sử dụng số liệu để lưu trữ vào hệ thống dữ liệu toàn cầu. Vì thế, các con số do tổng cục thống kê công bố cơ bản chấp nhận được. Những con số này không thể chính xác tuyệt đối mà còn phụ thuộc vào đối tượng điều tra nhưng người làm thống kê có phương pháp khoa học để loại trừ.”

Xếp hạng của WB

Theo dữ liệu của Ngân hàng thế giới (WB), Việt Nam có chỉ số năng lực thống kê năm 2013 là 71 điểm. Với số điểm này, năng lực thống kê của Việt Nam đứng thứ 64/149 quốc gia trong danh sách xếp hạng, tiếp tục thuộc nhóm nước có năng lực thống kê trung bình của thế giới.

Trong đó, chỉ số năng lực về phương pháp luận thống kê thấp nhất (30 điểm), kém 5 điểm so với điểm trung bình của danh sách; chỉ số năng lực về tính định kỳ và kịp thời là 83 điểm, thấp hơn trung bình 5 điểm; chỉ số năng lực nguồn dữ liệu đạt 100 điểm, cao hơn 37 điểm so với điểm trung bình.

Như vậy, các chỉ số của Việt Nam không thay đổi trong suốt 3 năm qua.

Lưu ý là trong danh sách chấm điểm của WB không có các cường quốc kinh tế như Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Canada…

Trung Quốc cũng có mức điểm tương tự (70 điểm – đứng thứ 67) nhưng cao gấp đôi về điểm phương pháp luận (60). Tính kịp thời cũng cao hơn Việt Nam (90 điểm) nhưng điểm số về nguồn dữ liệu của nước này chỉ được 60 điểm.

Đáng quan tâm là trong 10 năm (2004-2013), năng lực thống kê của Việt Nam giảm đáng kể so với mặt bằng chung về năng lực thống kê thế giới. Nếu như năm 2004 chỉ số năng lực thống kê của Việt Nam là 74 điểm, cao hơn 7 điểm so với điểm trung bình của thế giới (67 điểm) thì năm 2013 năng lực thống kê Việt Nam thấp hơn 5 điểm so với điểm trung bình của thế giới (66).

Vậy có tin không?


Thứ nhất, dù tin hay không thì cũng chưa có ai đưa ra được một con số nào khác mang tính khoa học hơn. Người cần thì vẫn phải sử dụng dữ liệu từ nguồn "được công nhận".

Rất nhiều công trình nghiên cứu đã dùng dữ liệu thống kê của Việt Nam để phân tích và dự báo kinh tế. Những dự báo này được công bố trên tạp chí chuyên môn, được bảo vệ trước sự phản biện của nhiều giám khảo. Chúng cũng đã được sử dụng vào mục đích ra quyết định đầu tư của không ít tổ chức tài chính lớn.

Thứ hai, như Tổng cục Thống kê và Bộ trưởng Bộ Kế hoạch Đầu tư trả lời, thì những người làm thống kê của Việt Nam có cả lý do khách quan và chủ quan để biện minh nếu ai đó có thể chứng minh khoa học rằng số liệu của họ không chính xác. Kết quả của cuộc điều tra, thống kê, kết luận khoa học nào cũng có sai số, nhất là khi ngành thống kê Việt Nam còn gặp nhiều khó khăn về Luật, Ngân sách hoạt động, số lượng và chất lượng nguồn nhân lực… như bây giờ.

Hải Minh - Theo Trí Thức Trẻ
 
 
 

zaterdag 28 september 2013

Việt Nam : GDP chạy vào túi thầy trò Đảng X

Wednesday, September 25, 2013

Thưa ông Huệ: GDP chạy vào túi thầy trò Đảng X ạ!

QLB 
- Số liệu 'ma' là 'chuyện thường ngày ở huyện' tại Việt Nam, trước đây ngay từ cấp tổ dân phố cũng "làm thì láo, báo cáo thì hay"; song mấy năm gần đây thì việc báo cáo láo không phải chỉ tự phát vì bệnh thành tích mà bởi được trực tiếp chỉ đạo của Chính Phủ đồng chí X ! 

Chả thế mà Tết vừa rồi, không biết bao Thường Vụ Tỉnh Uỷ, Thành Uỷ các Thành Phố đã phải họp vắt óc suy nghĩ để làm cách nào 'có được con số đẹp' làm vừa lòng đồng chí X, nhưng lại không bị trách nhiệm bởi nộp ngân sách Trung Ương và đóng thuế!

Nền kinh tế ngắc ngoải, hàng trăm ngàn doanh nghiệp bị bức tử bởi chính sách 'tái cấu trú tài chính, tiền tệ', bởi 'ổn định vĩ mô' mà thực chất chỉ là những từ hoa mỹ che đậy một kế hoạch thâu tóm của các bố già đỏ - đen cấu kết với nhau theo mô hình của Nga - Xô... 
Để che đậy những con số biết nói phản ánh nền kinh tế đất nước đang suy thoái, nền chính trị bị lũng đoạn của tổ chức Mafia Đỏ, Chính Phủ X đã bắt buộc cơ sở phải 'đẻ' ra những con số 'tròn trĩnh' cho 'khít' với chỉ tiêu của Quốc Hội.

Vì vậy chẳng ai ngạc nhiên khi ông Nguyên Phó Thủ Tướng thì kêu "con số làm sao ấy!" và ông Cựu Bộ trưởng Bộ Tài chính phải kêu rằng "GDP chạy đi đâu!"...???

Các ông biết hết đấy, nhưng không dám nói thì 'dân đen' xin nói thẳng ra rằng "GDP chạy vào túi thầy trò Đảng X"!

Cứ xem lại 'túi' của Thống đốc Bình, của Tướng Nguyễn Văn Hưởng, của những tên Mafia Hồ Hùng Anh, Nguyễn Đăng Quang.... Và của cha con, dòng họ nội ngoại, bên vợ, bên chồng, họ hàng, hang hốc nhà đồng chí X có bao nhiêu tỷ đô la ở tài khoản nước ngoài là biết ngay!
Đến nỗi mấy tiệm 'nêu' (Nail) còn được chuyển cho vài chục triệu Mỹ kim là đủ biết 'đô la còn hơn cả quân Nguyên'!

Ông Vương Đình Huệ: 'Không biết GDP chạy đi đâu!'
Thứ Ba, 24/09/2013, 14:57RSSGửi emailIn tin
Trong khi các chuyên gia kinh tế than phiền về số liệu thống kê, thậm chí nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan còn “không dám tin” thì Trưởng Ban Kinh tế TW Vương Đình Huệ đặt câu hỏi: GDP các tỉnh tăng mạnh mà cả nước 5,5%, không biết GDP chạy đi đâu?

Phiên thảo luận diễn ra sau báo cáo “Nhìn lại nửa chặng đường phát triển kinh tế xã hội 5 năm 2011-2015 và những điều chỉnh chiến lược” do Ban Kinh tế Trung ương Đảng phối hợp với Ủy ban Kinh tế Quốc hội, Trường Đại học Kinh tế quốc dân và Ngân hàng Thế giới tổ chức đã diễn ra trong không khí cởi mở với những góp ý thẳng thắn từ các đại biểu, khách mời.

Sau khi lắng nghe báo cáo, nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan nói: “Thú thật, tôi thấy các con số thống kê nó thế nào ấy, tôi không dám tin. Nợ xấu đố ai biết chính xác ra sao, tôi không dám tin con số nào vì hôm nay nói thế này mai lại nói thế khác… Nếu cứ căn cứ vào những con số này để phân tích thì đi đến đâu?”.

Trong khi đó, TS Lưu Bích Hồ - nguyên Viện trưởng Viện chiến lược chính sách thuộc Bộ Kế hoạch và Đầu tư phát biểu: “Tôi thuộc phái hoài nghi các con số”. Ông dẫn ví dụ về chỉ tiêu tốc độ tăng trưởng tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của nền kinh tế và thấy rằng, điều phi lý là tăng trưởng GRDP (GDP trên địa bàn) của tỉnh nào cũng cao hơn mức trung bình cả nước.

Do vậy, ông đề nghị, “Không nên coi trọng vấn đề này nữa, đặt ra không giải quyết vấn đề gì. Bàn câu chuyện khác chứ không bàn con số”.

Trưởng Ban Kinh tế Trung ương Vương Đình Huệ lên tiếng, “GDP tỉnh nào cũng tăng cao mà chỉ tiêu cả nước chỉ 5,5% thì không biết GDP chạy đi đâu?”. Do vậy, ông đề nghị cần nghiên cứu việc phối hợp điều hành kinh tế giữa trung ương và địa phương.

Theo nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan, mặc dù số liệu thống kê là quan trọng và những con số chính xác sẽ phản ánh được vấn đề thực tế. Tuy nhiên, nên quan tâm nhiều hơn đến chủ trương và thực hiện chủ trương.

Chủ trương về đổi mới thể chế và đổi mới mô hình tăng trưởng đều đã được đặt ra. Trong đó có những chủ trương quan trọng về phát triển thị trường tài chính vững chắc, giám sát hiệu quả, phát triển lành mạnh thị trường bất động sản, xây dựng các tập đoàn kinh tế mạnh… thế nhưng vấn đề là kết quả ra sao, thực hiện thế nào.

“Chúng ta thường viện vào hai lý do là do tác động bên ngoài (kinh tế thế giới khó khăn) và những vấn đề nội tại bên trong. Tôi nghĩ đúng nhưng không phải trọng yếu”. Theo ông, nguyên nhân chính dẫn tới những khó khăn chính là những sai lầm chủ quan, tư duy chủ quan duy ý chí, “đi vào những cái không tưởng, đề ra những mục tiêu không phù hợp với thực tế”.

Đồng tình về nhận định này, các nhà khoa học tham dự hội thảo cũng đưa ra đánh giá chung, một nhược điểm lớn trong quản lý kinh tế đó chính là căn bệnh thành tích trong ra kế hoạch và thực hiện kế hoạch. Do nhận định tình hình chưa chính xác nên kế hoạch đưa ra thường cao và thực tế không đạt được, tuy nhiên, điều trớ trêu là số liệu báo cáo lại số liệu được “làm đẹp” hơn nhiều so với kết quả thực hiện.

Tuy vậy, “Phê phán thì dễ, làm thì rất khó. Điều quan trọng bây giờ là phải thay đổi trong quan điểm, trong chủ trương đường lối. Chứ điều chỉnh lại các chỉ tiêu tăng trưởng, chỉ tiêu lạm phát thì quá dễ, làm được ngay nhưng không mang ý nghĩa gì” – nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan góp ý.

Theo Bích Diệp
Dantri
 

zondag 6 november 2011

10 quốc gia khó kinh doanh nhất thế giới

 6/11/2011

Khảo sát 183 quốc gia, Ngân hàng Thế giới (WB) đã đưa ra danh sách 10 nước khó kinh doanh nhất dựa trên mức độ thuận lợi trong việc khởi nghiệp, cấp giấy phép xây dựng, nộp thuế, luật bảo vệ nhà đầu tư...


Dưới đây là danh sách 10 nước khó làm kinh doanh nhất thế giới theo các tiêu chí của WB do hãng tin CNBC đưa ra.

10. Argentina

GDP 2010: 388 tỷ USD

FDI 2010: 6,3 tỷ USD

Argentina là một trong 3 nước Nam Mỹ nằm trong danh sách này. Tại đây, để có được giấy phép xây dựng, doanh nghiệp phải trải qua quy trình cấp phép kéo dài tới 1 năm. Trong khi đó, tại các nước Mỹ Latinh và Caribbe chỉ khoảng 7 tháng. Tại Argentina, thời gian để hoàn tất thủ tục mở doanh nghiệp kéo dài tới 26 ngày, gấp đôi so với thời gian trung bình của các quốc gia thuộc Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD).

Năm 2002, việc Argentina vỡ nợ đã khiến các nhà đầu tư nước ngoài nhanh chóng rời khỏi quốc gia lớn thứ 2 Nam Mỹ. Kể từ đó, chính phủ nước này ra sức tăng cường nhiều biện pháp nhằm ngăn dòng tiền đầu tư nước ngoài chảy ra khỏi nền kinh tế. Trong số đó có việc quốc hữu hóa các quỹ hưu trí trị giá 24 tỷ USD và giới hạn việc mua bán đất nông nghiệp của các nhà đầu tư nước ngoài.

Trong nửa đầu năm 2011, FDI của Argentina đã giảm 30% so với năm ngoái.

9. Nga

GDP 2010: 1.500 tỷ USD

FDI 2010: 41,2 tỷ USD

Nga là một trong những nền kinh tế tăng trưởng nhanh nhất thế giới nhưng cũng là một trong những nơi khó làm ăn nhất thế giới.

Khó khăn lớn nhất của doanh nghiệp tại đây là kết nối điện- quy trình kéo dài gần 9,5 tháng- gấp đôi so với tại các nước Đông Âu khác và các quốc gia Trung Á. Nga là một trong những nước có mức giá điện sinh hoạt thấp nhất trong khu vực châu Âu. Giới chuyên gia công nghiệp cho rằng giá điện cần phải tăng để tạo vốn tái đầu tư và phát triển ngành công nghiệp điện năng.

Việc thiếu vốn làm tăng nguy cơ của các vụ mất điện như trường hợp mất điện ở Moscow hồi giáng sinh năm ngoái đã khiến nhiều chuyến bay bị hoãn và hàng nghìn người phải đón giáng sinh trong bóng tối.

Bên cạnh đó, tại Nga, thời gian để xuất khẩu một loại hàng hóa bất kỳ dài gấp 3 lần so với mức trung bình tại các nước thuộc OECD. Hiện nay, Nga là nền kinh tế lớn duy nhất vẫn nằm ngoài WTO. Sau 18 năm chờ đợi, Nga được kỳ vọng sẽ gia nhập vào WTO cuối năm nay.

8. Brazil

GDP 2010: 2.100 tỷ USD

FDI 2010: 48,4 tỷ USD

Hiện Brazil là nền kinh tế lớn thứ 8 trên thế giới với tăng trưởng GDP 2010 là 7,5%. Đây là thị trường khá hấp dẫn đối với các nhà đầu tư nước ngoài.

Tuy nhiên, tại đây vẫn tồn tại nhiều cản trở lớn đối với việc kinh doanh. Brazil là một trong những quốc gia có tỷ lệ thu thuế trên GDP cao nhất thế giới, 37%. Các doanh nghiệp tại đây thường phải dành ra khoảng 2.600 giờ mỗi năm, tương đương với 3,5 tháng để điền mẫu đơn thuế. Họ cũng phải nộp tỷ lệ thuế lên tới 67%, cao hơn 20% so với mức trung bình của các nước Mỹ Latin khác và Caribbe.

Bên cạnh đó, việc lấy giấy phép xây dựng tại Brazil cũng rất khó khăn. Doanh nghiệp phải mất gần 470 ngày hoàn tất 17 thủ tục để được cấp phép xây dựng, gấp 3 lần thời gian tại các nước OECD.

Tham nhũng cũng là một trong những vấn nạn tại Brazil. Việc xây dựng các công trình chuẩn bị cho dịp đăng cai World Cup 2014 và Olympics 2016 tại Brazil đã bị ngừng lại bởi những cáo buộc tham nhũng liên quan tới Bộ trưởng Bộ Thể thao Orlando Silva. Hiện ông này đang đứng trước áp lực phải từ chức do nhiều bằng chứng cho thấy ông này đã tham ô tới 23 triệu USD từ các hợp đồng của chính phủ.

7. Indonesia

GDP 2010: 706,6 tỷ USD

FDI 2010: 13,3 tỷ USD

Indonesia là nền kinh tế lớn nhất Đông Nam Á và cũng là một trong 3 nước châu Á nằm trong danh sách này.

Điều gây khó khăn nhất cho doanh nhân tại đây là thủ tục mở doanh nghiệp. Quy trình này kéo dài tới gần 1,5 tháng, gần gấp 3,5 lần so với mức trung bình của các nước thuộc OECD. Bên cạnh đó, việc cấp điện tại quốc gia đông dân thứ 4 thế giới này cũng nhiều hơn 20 ngày so với các nước Đông Á và châu Á Thái Bình Dương.

Sự yếu kém của cơ sở hạ tầng từ lâu đã được cho là gây cản trở cho sự tăng trưởng của Indonesia. Tại đây, có tới 4/5 sân bay quốc tế đang hoạt động quá khả năng cho phép và khoảng 15 triệu hộ gia đình chưa có điện sinh hoạt.

Hiện quốc gia này đang nỗ lực thu hút đầu tư vào phát triển cơ sở hạ tầng, với kế hoạch thu hút ít nhất 150 tỷ USD vào lĩnh vực này trong 5 năm tới.

6. Ấn Độ

GDP 2010: 1.730 tỷ USD

FDI 2010: 24,6 tỷ USD

Ấn Độ hiện là quốc gia lớn thứ 4 thế giới với mức tăng trưởng hàng quý là 7,5% trong suốt 10 năm qua. Tuy nhiên, đây cũng là một trong những nơi khó kinh doanh nhất thế giới.

Bên cạnh vấn nạn tham nhũng lan tràn, khó khăn lớn đối với doanh nghiệp tại Ấn Độ là phải mất đến gần 4 năm để thực thi hợp đồng thông qua tòa án, trong khi tại các nước Nam Á khác chỉ mất 3 năm. Tại Ấn Độ, doanh nghiệp cũng gặp phải khó khăn khi xin cấp phép xây dựng, với quy trình kéo dài hơn 7,5 tháng.

Thời gian gần đây, ngày càng có nhiều cuộc biểu tình của tầng lớp trung lưu thành thị của Ấn Độ chống lại tình trạng tham ô, quan liêu trong chính phủ.

Tuy có môi trường kinh doanh không thân thiện, nhưng quốc gia đông dân thứ 2 thế giới vẫn được dự báo sẽ trở thành một trong 5 điểm hấp dẫn nhất đối với các nhà đầu tư nước ngoài trong giai đoạn 2010-2012.

5. Nigeria

GDP 2010: 194 tỷ USD

FDI 2010: 6,1 tỷ USD

Nigeria là nước sản xuất dầu lớn nhất châu Phi nên có sức thu hút lớn đối với các công ty năng lượng lớn nhất trên thế giới. Tuy nhiên, những bất ổn chính trị và xung đột dân tộc tôn giáo khiến quốc gia này trở thành một trong những quốc gia khó kinh doanh nhất thế giới.

Khó khăn lớn nhất đối với doanh nghiệp đó là kết nối điện và đăng ký sở hữu. Doanh nghiệp phải hoàn tất 13 thủ tục, tương đương gần 3 tháng, để đăng ký một tài sản. Trong khi đó, tại các nước OECD, họ chỉ cần mất 1 tháng để làm việc này.

Kinh doanh dầu mỏ cũng khiến cho tình trạng bạo lực và tham nhũng tại khu vực đồng bằng Niger. Tại đây, tập đoàn năng lượng khổng lồ Royal Dutch Shell thường bị buộc dừng sản xuất do số lượng các vụ trộm dầu tăng đột biến.

Mặc dù là quốc gia giàu dầu mỏ, phần lớn dân số Nigeria phải sống với dưới 2 USD/ngày và phải chịu đựng tình trạng ô nhiễm môi trường ở mức độ nguy hiểm.

4. Philippines
GDP 2010: 199,6 tỷ USD
FDI 2010: 1,7 tỷ USD
Vốn đầu tư nước ngoài 2010 vào Philippines chỉ chiếm 2,5% trong số 76,5 tỷ USD chảy vào 10 nước ASEAN khác. Mặc dù tài nguyên dồi dào, nằm ở vị trí đắc đạo giữa Đông Nam Á và Bắc Á, có dân số nói tiếng Anh phát triển mạnh mẽ, tăng trưởng kinh tế Philippines vẫn đi sau các nước trong khu vực.
Các doanh nghiệp nước ngoài tại đây gặp phải nhiều khó khăn do hệ thống pháp lý bất ổn, tình trạng bạo lực và quan liêu lan tràn. Việc mở doanh nghiệp và giải thể tại Philippines cũng mất đến hơn 5,5 năm, so với trung bình 7 tháng tại các nước OECD.
3. Algeria
GDP 2010: 159,4 tỷ USD
FDI 2010: 2,3 tỷ USD
Algeria là một trong 5 nước giàu dầu mỏ nhất nằm trong danh sách này.
Là một trong những nhà cung cấp khí ga tự nhiên vào Liên minh châu Âu lớn nhất, kinh tế Algeria phụ thuộc nhiều vào ngành công nghiệp hydrocarbon.
Những khó khăn lớn nhất mà doanh nghiệp nước ngoài gặp phải tại quốc gia này là thủ tục mở doanh nghiệp, kết nối điện, đăng ký tài sản và nộp thuế. Doanh nghiệp phải mất đến 48 ngày để đăng ký một tài sản tại đây. Còn việc kết nối điện thì cần đến 5 tháng, so với 2,5 tháng tại các nước Bắc Phi khác và khu vực Trung Đông.
Chi tiêu chính phủ với việc tăng lương, trợ cấp lương thực và trợ cấp thất nghiệp rộng tay cũng là vấn đề đáng lo ngại tại Algeria.
2. Ukraine
GDP 2010: 137,9 tỷ USD
FDI 2010: 6,5 tỷ USD
Ukraine là quốc gia lớn thứ 2 châu Âu và là một trong 2 quốc gia Đông Âu năm trong danh sách này.
Khó khăn lớn nhất mà doanh nghiệp nước ngoài gặp phải tại quốc gia này là việc nộp thuế, xin cấp phép xây dựng, kết nối điện… Ở Ukraine, doanh nghiệp phải mất đến 27 ngày để nộp thuế với tổng số thuế lên tới hơn 57% lợi nhuận. Thời gian này gấp đôi so với tại các nước Đông Âu khác và các nước Trung Á. Còn việc xin cấp giấy phép xây dựng cũng tốn gấp đôi thời gian so với các nước OECD.
Chính trị Ukraine cũng luôn ở trong tình trạng bất ổn với các cuộc biểu tình của Cách mạng Cam hoặc Cách mạng Hạt dẻ.
1. Venezuela
GDP 2010: 387,8 tỷ USD
FDI 2010: -1,4 tỷ USD
Venezuela là nước khó khăn nhất trên thế giới đối với việc kinh doanh. Nguyên nhân là những trở ngại trong việc trả thuế, tiếp cận tín dụng, luật bảo vệ nhà đầu tư và luật xuất nhập khẩu… Các doanh nghiệp phải mất tới 864 giờ mỗi năm để nộp thuế, gấp đôi so với thời gian tại các nước Mỹ Latinh khác và Caribbe, và gấp 4 so với các nước OECD.
Mặc dù là một trong những nước có trữ lượng khí ga tự nhiên và dầu mỏ lớn nhất thế giới, phần lớn dân chúng Venezuela sống trong nghèo khổ. Cuộc cách mạng cộng sản dưới sự dẫn dắt Tổng thống Hugo Chavez đã đem lại nhiều cải cách triệt để với việc quốc hữu hóa phần lớn nền kinh tế, đặc biệt là ngành công nghiệp dầu mỏ và các biện pháp kiểm soát tiền tệ nghiêm ngặt. Tất cả những điều này gây nhiều khó khăn cho doanh nghiệp tư nhân.
Bên cạnh đó, tình trạng lạm phát cao cũng là một vấn đề lớn đối với Venezuela. Lạm phát giai đoạn 12 tháng tính đến tháng 9/2011 của quốc gia này là 26,5%, cho thấy tính trạng mất kiểm soát của kinh tế nước này.
Tuyến Nguyễn (theo CNBC)