Posts tonen met het label thế giới mạng. Alle posts tonen
Posts tonen met het label thế giới mạng. Alle posts tonen

maandag 27 april 2015

Các ‘fashionista’ gốc Việt thu hút thế giới mạng : Kimberly Lưu, Michelle Phan, Lynn Nguyễn, Amy Phạm,...

Các ‘fashionista’ gốc Việt thu hút thế giới mạng
Saturday, April 11, 2015 2:20:53 PM

Và cô gái đằng sau trang blog 'According to Kimberly' tại Orange County
Thiên An/Người Việt
ORANGE COUNTY, California (NV)- Mái tóc dài uốn nhẹ hờ hững ngang tấm lưng nhỏ gọn, khoác lên mình tà áo mềm tha thướt, chiếc váy ngắn trẻ trung và đôi giày cao gót quyến rũ, Kimberly Lưu để lại dấu ấn thời trang của mình ngay trong lần đầu gặp mặt người đối diện.
Kimberly Lưu, chủ nhân trang blog "Accoding to Kimberly".
(Hình: According to Kimberly)

Sở hữu nhiều giải thưởng và một trang blog có tên ‘According to Kimberly’ thu hút khá đông người xem về thời trang và kiểu cách sống, Kimberly là một trong những ‘fashionita’ gốc Việt đang tạo tiếng tăm giữa cộng đồng mạng.

“Trang blog về thời trang và phong cách sống là nơi tôi chia sẻ những gì mình yêu thích nhất với những người khác, từ các kiểu trang phục do mình thiết kế đến những chuyện hằng ngày như thức ăn hay du lịch…” cô gái trẻ duyên dáng trò chuyện với phóng viên.
Một số tên tuổi gốc Việt và những trang blog chú trọng về thời trang của họ. (Hình: Người Việt tổng hợp)

Theo định nghĩa, ‘fashionista’ là những người có đam mê và thị hiếu về thời trang. Một người chạy theo tìm mua các trang phục mới nhất trên các sàn catwalk chưa phải là các fashionista. Những fashionista thực thụ phải có “gu” riêng, “chất” riêng, với kiểu cách không lẫn vào đâu được. Họ phải có cách phối hợp các phục trang thật độc đáo, hoặc tự thiết kế và may đồ cho chính bản thân. Và thế giới mạng là một sân chơi lớn cho các fashionista khắp nơi khoe tài.

Vì nhiều lý do, rất nhiều bạn trẻ gốc Á Châu tạo dựng tên tuổi mình qua các trang mạng có tính xã hội. Bên cạnh các lĩnh vực khác, như trang điểm thì có Michelle Phan, hay làm phim thì có Fung Brothers, lĩnh vực thời trang đặc biệt có rất nhiều fashionista gốc Việt.

Trang pyrrhics.net của Lynn Nguyễn gây ấn tượng khó quên với những phục trang vừa quái, vừa đẹp. Hay như Wendy Nguyễn có trang Wendy’s Lookbook có ít nhất 400,000 người theo dõi, vừa về các kiểu áo sang trọng, vừa về sự tranh đấu cho các em thiếu niên phạm pháp. Trang Nini Style của chuyên viên thời trang gốc Việt này cũng nổi tiếng không kém. Khách hàng của cô là những ca sĩ hàng đầu Hoa Kỳ, ví dụ như nữ ca sĩ Rihanna. Hay như trang của cô DJ gốc Việt xinh đẹp và mê thời trang, Amy Phạm, với mỗi “post” luôn có hàng ngàn người “like.” Chưa kể đến nam giới gốc Việt cũng tham gia giới thời trang mạng, với những trang blog như Genetic Boi của Quân Mai…
"Qua sản phẩm thiết kế, mỗi người thể hiện cá tính của chính mình,”
Kimberly bày tỏ. (Hình: According to Kimberly)

Chia sẻ với phóng viên, Kimberly Lưu, một fashionista gốc Việt ngay tại Orange County, cho biết: “Người mình bé con, và mình có học về thiết kế thời trang nên mình tự may đồ cho mình. Lúc đi học, mình làm blog để giới thiệu các trang phục do chính mình thiết kế. Ban đầu mình làm cho vui thôi. Sau đó, blog bắt đầu đi lên và có thêm các mục khác nữa.”

Kimberly có bằng cao đẳng A.A. ngành Thời Trang tại Santa Ana College, trước khi đổi ngành sang Xã Hội và có bằng đại học và thạc sĩ trong ngành này tại UC Irvine và CSU Northridge. Cô hiện làm việc cho một văn phòng y tế. Đam mê về thời trang của Kimberly được dồn cho trang blog “According to Kimberly”.

“Buổi sáng là dành cho công việc. Buổi chiều là cho gia đình và bạn bè. Và buổi tối là để làm blog thời trang. Lên lịch làm việc sẽ giúp bạn thực hiện được nhiều thứ hơn,” Kimberkly nói.

Cô thiết kế và tự may trang phục, chụp hình, viết bài, và đăng trên blog. Cô cũng xuất hiện tại các sự kiện thời trang ở Los Angeles và Orange County. Cô từng đạt được một số giải thưởng về phong cách và thời trang, như 1 trong 5 sinh viên thiết kế giỏi của O.C. Fashion, hay giải độc giả bình chọn của Glamour Magazine.

“Tôi thích sự sáng tạo trong công việc thiết kế thời trang. Tôi thích được thử thách mình phải nghĩ ra điều gì đó mới lạ hơn. Qua sản phẩm thiết kế, mỗi người thể hiện cá tính của chính mình,” Kimberly bày tỏ. Đôi mắt cô gái trẻ sáng rực lên mỗi khi nhắc đến niềm đam mê thiết kế thời trang, một “nghề tay trái” phải xếp lại phía sau công việc chính mỗi ngày tại sở làm.


Liên lạc tác giả: vu.an@nguoi-viet.com

--Một số trang blog được đề cập trong bài:
Pyrrhics.net
WendysLookbook.com
NiniStyle.net

AmyPham.com
GeneticBoi.blogspot.com
AccordingToKimberly.comKimberly Lưu trên Twitter và Instagram: @kimberly_luu

 http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=205684&zoneid=56#.VT4j6emJi70

zaterdag 3 mei 2014

Bức màn sắt của Putin trên thế giới mạng Nga

Thứ sáu 02 Tháng Năm 2014

Bức màn sắt của Putin trên thế giới mạng Nga

Mạng lưới internet tại Nga luôn bị giám sát chặt chẽ.
Mạng lưới internet tại Nga luôn bị giám sát chặt chẽ.
(Photo : AFP)

Thụy My
Thông tín viên nhật báo Libération tại Matxcơva trong bài viết hôm nay 02/05/2014 « Internet : Putin làm nguội lạnh nhiệt tình » cho biết, với cái cớ đấu tranh chống khủng bố, đạo luật mới của Nga giúp chính quyền khống chế toàn bộ không gian mạng, và khiến cho Pavel Dourov, người sáng lập mạng Facebook của Nga phải bỏ xứ đi lưu vong.

Pavel Dourov, khuôn mặt trẻ tuổi đã thành lập nên Vkontakte (VK), mạng xã hội lớn nhất của Nga tương đương với Facebook, đã quyết đi định cư ở nước ngoài và không hề có ý định quay trở lại, ít nhất là cho đến khi nào chưa có cải cách trên quê hương của mình.
Như một lời vĩnh biệt, Pavel Dourov đã đăng trên trang VK của anh một loạt các vi-nhét mô tả những thay đổi mà nếu không có chúng « việc trở lại Nga là vô nghĩa » : các phiên tòa mở rộng, đơn giản hóa thủ tục để ngăn chận tham nhũng, thi tuyển công chức mở rộng cho mọi người, tự chủ kinh tế cho các địa phương, đa dạng hóa hệ thống giáo dục…Rất nhiều cải cách như thế, mang ý nghĩa tự do rộng rãi cho xã hội dân sự, khuyến khích sáng tạo và cạnh tranh. Nhưng nước Nga lại đang hướng về một hướng hoàn toàn ngược lại : luôn tập quyền, kiểm soát chặt chẽ, thiếu minh bạch, kể cả trên internet.
Nhà tỉ phú mới 29 tuổi đã phải đau lòng từ bỏ vị trí lãnh đạo và doanh nghiệp của mình, được thành lập vào năm 2006. Từ nhiều tháng qua, Dourov mâu thuẫn với một số cổ đông của VK, trong đó có những người thân cận điện Kremli.
Sự thất vọng này một phần có liên quan đến vấn đề quan điểm: Dourov luôn bảo vệ nguyên tắc bảo mật và mặc nhiên từ chối cung cấp các dữ liệu về những người sử dụng VK cho chính quyền Nga, cũng như việc đóng các tài khoản mà Matxcơva cho là gây phiền nhiễu vì các lý do rõ ràng là chính trị. Mới đây anh một lần nữa lại cự tuyệt cơ quan tình báo Nga (FSB) khi họ đòi phải cho tiếp cận dữ liệu cá nhân của những người tổ chức nhóm Euromaidan, điều phối viên của phong trào thân châu Âu tại Ukraina.
Sự kiện « Mark Zuckerberg » của Nga phải đi lưu vong tình cờ trùng hợp với việc thông qua một đạo luật mới trong khuôn khổ đấu tranh chống khủng bố. Được cho là để lập lại trật tự trên mạng, nhưng trên thực tế luật này kết thúc sự tự do của cư dân mạng. Cũng giống như mọi chế độ toàn trị khác, không gian cuối cùng của tự do ngôn luận là internet. Và vì chiếm một vai trò đặc biệt trong việc hình thành công luận ly khai, các blogger là mục tiêu đầu tiên bị luật mới nhắm đến.
Từ nay, những blog nào có trên 3.000 lượt đọc mỗi ngày sẽ phải báo cáo với chính quyền như là một phương tiện truyền thông. Một mặt, các blogger bị buộc phải chịu trách nhiệm về những gì mình viết ra, cũng như đối với báo chí, nhưng mặt khác họ không có được những quyền của giới báo chí. Các blogger còn bị quy trách nhiệm cả về nội dung của những lời bình luận.
Đạo luật cũng cấm công bố các dữ liệu về đời tư. Có nghĩa là các hoạt động của luật sư chống tham nhũng và là blogger nổi tiếng Alexei Navalny, chuyên tố cáo các tài sản bí mật của các quan chức cao cấp Nga, từ nay chính thức trở thành bất hợp pháp. Các bài viết « cực đoan » sẽ bị trừng phạt. Điều này đồng nghĩa với cánh cửa mở rộng cho mọi lạm dụng của chính quyền, vì tại Nga, từ « cực đoan » được Nhà nước hiểu là bất phục tùng, có tư tưởng không chính thống, hay chỉ đơn giản là bất bình.
Nhằm giám sát chặt chẽ hơn, các nhà cung cấp dịch vụ internet và chủ nhân các mạng xã hội được lệnh cung cấp tất cả các thông tin liên quan đến lượng truy cập các trang liên quan, và phải trao cho FSB các dữ liệu cá nhân, văn bản và địa chỉ của cư dân mạng, để lưu trữ trong các máy chủ ở Nga.
Lâu nay chính quyền Nga bỏ rơi thế giới mạng, ông Vladimir Putin còn bảo rằng chẳng biết internet để làm gì. Nhưng nhiệm kỳ tổng thống thứ ba của ông song hành với việc siết chặt các phương tiện truyền thông độc lập hiếm hoi còn hiện diện. Trong một phát biểu ngay lập tức trở thành khuôn mẫu, Putin gần đây đã giải thích cái nhìn của mình : « Internet là một chương trình do CIA triển khai ».
Trong bối cảnh chống Mỹ một cách hoang tưởng của chính quyền Matxcơva, lời tuyên bố trên không hề là điềm lành cho cư dân mạng Nga. Nhất là khi Thượng viện Nga lại còn dự định thành lập « một hệ thống thông tin thuần Nga, hạn chế trong nước Nga, để giải phóng khỏi sự thống trị của Mỹ ». Theo Libération, đây là việc tách « Runet », thế giới mạng Nga ra khỏi mạng toàn cầu, nói tóm lại, là buông bức màn sắt xuống.
Chiến dịch tranh cử tổng thống kỳ lạ ở miền đông Ukraina
Về tình hình Ukraina, nhật báo Le Figaro đề cập đến « Một chiến dịch tranh cử tổng thống kỳ lạ tại Donbass » ở miền đông nước này. Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là đến kỳ bầu cử, khu vực miền đông thân Nga hơn bao giờ hết là mảnh đất hết sức khó khăn cho các ứng cử viên : không có cuộc mít-tinh nào cũng như không có việc tiếp xúc cử tri.
Lâu nay chỉ lo ngại về bạo lực, người dân Donbass từ tuần rồi mới biết đến chiến dịch tranh cử thông qua các áp-phích của hai ứng cử viên địa phương Mikhail Dobkin và Serhif Tihipko. Áp-phích hiện diện khắp nơi, nhưng ứng viên thì xuất hiện hết sức kín đáo.
Không có cuộc mít-tinh nào được tổ chức, cũng như không thể gặp mặt các cử tri của mình. Các hành động ném trứng, hắt mực xanh vào người, những đe dọa của phe thân Nga hay những người dân tộc chủ nghĩa Ukraina khiến họ không có can đảm xuất hiện ở những nơi công cộng. Việc thị trưởng Kharkov Guennadi Kernes bị ám sát hụt hồi đầu tuần cũng làm cho bầu không khí thêm nặng nề đối với 23 ứng cử viên.
Ngoài các ứng viên là người tại chỗ, tất cả ứng cử viên khác đều bị coi là « người của phương Tây ». Khuôn mặt triển vọng nhất là nhà tỉ phú Petro Porochenko hôm 24/4 khi đến Louhansk, thành trì của phe thân Nga, đã bị 400 người đón tiếp bằng cách chận lại không cho ra khỏi sân bay. Cảnh sát phải vất vả mới đưa được ông ra, và khi đến được trường đại học Louhansk, ông đã có những tuyên bố cứng rắn trước các sinh viên. Porochenko nói : « Những người thân Matxcơva không hiểu cả tiếng Ukraina lẫn tiếng Nga, họ chỉ hiểu được ngôn ngữ của sức mạnh ».
Một nhân vật có trọng lượng khác là bà Ioulia Timochenko cũng ghé qua Donetsk hôm 18/4 để chứng tỏ sự gan dạ của mình, nhưng bà cũng không dám gặp gỡ những người tranh đấu thân Nga như đã hứa trước đó.

http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20140502-buc-man-sat-cua-putin-tren-the-gioi-mang-nga

dinsdag 30 april 2013

30 tháng Tư trong thế giới mạng

30 tháng Tư trong thế giới mạng


Cập nhật: 15:19 GMT - thứ hai, 29 tháng 4, 2013

Sự kiện 30/04 được chính quyền nói đế́n nhiều trên phương tiện truyền thông nhà nước và cũng là chủ đề bảo chí tiếng Việt tại hải ngoại khai thác, nhưng gần đây có thêm sự tham gia nhiều và mạnh hơn của cư dân mạng.
Là trang thu hút hàng chục triệu người Việt trong nước và ở nước ngoài sử dụng, Facebook, mạng xã hội từng bị chặn tại Việt Nam, đang xuất hiện các thông điệp tương đối trái chiều để đánh dấu sự kiện 30/04.
Tờ Bấm Dân Trí có bài mô tả rằng “các bạn trẻ treo trên tường nhà cùng với việc thay avatar hình lá cờ đỏ sao vàng Việt Nam”.
“Cộng đồng mạng còn hạ quyết tâm “nhuộm đỏ” Facebook với sự xuất hiện của quốc kì, đó không chỉ là trào lưu mà là hành động thiết thực thể hiện tình yêu với quê hương đất nước,” bài báo của Dân Trí viết.
Trong khi đó Bấm Đốp Catherine có bài ‘30/4 - anh hỏi em nghĩ gì?’ trên Facebook được khá nhiều người tán thưởng.
Tác giả bình luận “Những ngày này em lên facebook, những avatar cờ vàng ba sọc đỏ xen lẫn với avatar cờ đỏ sao vàng. Những ngày này, người ta đang tranh cãi nhau nên gọi nó là ngày gì: giải phóng hay quốc hận".
'Giải phóng'
Biểu tình "Ngày Quốc Hận" chiều 27/04/13 tại Place du Trocadéro, Paris.
“Em đã đọc về Sài Gòn trước 75, em đã thấy những hình ảnh của một Sài Gòn phồn thịnh, tự do nên em không thể coi đó là ngày giải phóng.
“Em sinh sau đẻ muộn, em biết chuyện hàng ngàn người bỏ mạng ngoài biển khơi, em hiểu nỗi đau của những người còn sống sót và đến được bến bờ tự do nhưng em không muốn mang chữ hận thù bên cạnh mình.
“Em sẽ gọi nó là ngày tang thương, dù thực ra, cuộc tang thương của đất nước mình bắt đầu trước đó cả ba mươi năm”, tác giả viết.
Trong khi đó từ Đại học Harvard, nhà báo Huy Đức, tác giả cuốn "Bên Thắng Cuộc” dẫn lời Thủ tướng Thái Lan nói "Chúng tôi tự hào vì không phải đánh nhau với đế quốc to nào cả" khi đáp lại câu “Chúng tôi tự hào đã đánh thắng ba đế quốc to" của cố Thủ tướng Việt Nam Võ Văn Kiệt khi ông thăm nước này vào năm 1991.
Trong một entry ngắn trên Facebook, Bấm Huy Đức dẫn lời cố Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: "Nước độc lập mà dân không có tự do, hạnh phúc, thì độc lập đó cũng không có ý nghĩa".
"Nếu những người cộng sản tin những gì mình đã làm là cao cả thì nên chiểu theo "lời dạy của Hồ Chí Minh", thấy cái gì dân chưa có tự do thì trả tự do cho dân, thấy cái gì dân chưa hạnh phúc thì để cho dân mưu cầu hạnh phúc"
Nhà báo Huy Đức
Nhà báo có nhiều người hâm mộ trên Facebook viết tiếp “Ngày 30-4-1975, cũng có thể coi là ngày chiến thắng nhưng nó chỉ mới là chiến thắng của những người cộng sản”.
“Cho dù đã sau 38 năm, theo tôi, vẫn có thể tạm gác lại chuyện đánh giá bản chất của cuộc chiến tranh.
"Nếu những người cộng sản tin những gì mình đã làm là cao cả thì nên chiểu theo "lời dạy của Hồ Chí Minh", thấy cái gì dân chưa có tự do thì trả tự do cho dân, thấy cái gì dân chưa hạnh phúc thì để cho dân mưu cầu hạnh phúc.
“Cái ngày mà đảng cộng sản Việt Nam làm được điều đó xin cứ gọi là ngày giải phóng và chắc chắn sẽ có không ít người dân cũng coi đó là ngày chiến thắng”, nhà báo Huy Đức bình luận trên Facebook của mình.
Con em 'chế độ cũ'
“38 năm- Nhà nước của một nửa” của Bấm Ngô Minh là bài viết được phát tán khá nhiều khác trên mạng.
Tác giả mở bài nói “Cứ nghĩ đến đất nước từ sau năm 1975 đến nay, đã 38 năm gọi là “thống nhất” nhưng thực tế lòng người chưa về một mối”.
Người dân tại cả hai bên chiến tuyến đều chịu thiệt hại về người và của trong Cuộc chiến Việt Nam.
“Thực tế vẫn tồn tại hai loại người: Người phe của cách mạng và người thuộc phe “ngụy quân ngụy quyền”. Hai “loại người” cùng sống trong một làng, ấp, xã này khác biệt nhau từ ý thức hệ đến những chế độ chính sách cụ thể hàng ngày.
"Những phân biệt đối xử như vậy khiến người dân liên quan đến “ngụy quân ngụy quyền” cứ nghĩ: Nhà nước này là nhà nước của những người cách mạng, không phải nhà nước của mình. Nghĩa là nhà nước của một nửa,” tác giả viết.
Bài viết mô tả về sự phân biệt đối xử với “con em ngụy quân ngụy quyền, những người làm việc dưới chế độ cũ” và cáo buộc điều tác giả gọi là có một loại “nhà nuớc một nửa khác”.
“Đó là nhà nước ra tay ủng hộ bọn cướp đất của dân, điều động cảnh sát , quân đội trấn áp nhân dân để cho bọn cướp đất làm giàu như ở Tiên Lãng, Văn Giang. Ở Tiên Lãng, người nông dân bị hại đứng lên chống lại bọn cướp thì bị xử tù nặng hơn bọn cướp. Nghĩa là nhà nước là nhà nước một nửa, nhà nước của quan chức tham nhũng”, tác giả nhận xét.
Phải nói thẳng rằng, 38 năm qua, nhà nước cầm quyền đã không có được một chính sách xã hội thích đáng để hàn gắn vết thương lòng của dân tộc, tạo nên sự hòa họp, hòa giải dân tộc, mà nhiều khi còn làm cho tình trạng bất hòa tăng lên.
"Tôi tin chả có thế lực thù địch nào bên ngoài, nguy hiểm bằng chính sự tha hóa ở bên trong đang làm mục ruỗng đất nước mình"
Phương Bích
Tôi cứ nghĩ, nếu cứ tiếp tục quản lý đất nước theo ý thức hệ “địch–ta” như thế này thì đến trăm năm nữa người Việt cũng không hòa giải dân tộc được.
Còn công dân mạng k‎ý tên Phương Bích thì lấy nguồn cảm hứng từ bài thơ “Đất nước, những năm tháng thật buồn” của ông Nguyễn Khoa Điềm, Trưởng ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương (2001-2006) để viết bài “Hòa giải dân tộc cũng là chuyện của người Việt trong nước” vì điều tác giả gọi là ông Điềm đã “nói hộ tâm tư của không ít người, trong đó có cả tôi”.
“Ít nhất đã có nhiều người ở cả hai phía của cuộc chiến trước đây, giờ trở thành bạn bè thân thiết qua mạng. Họ đều có chung một khao khát cho đất nước, sau ngần ấy năm đau khổ vì chiến tranh và ly tán, nay phải được bình yên và hạnh phúc.
“Tôi tin chả có thế lực thù địch nào bên ngoài, nguy hiểm bằng chính sự tha hóa ở bên trong đang làm mục ruỗng đất nước mình,...
“Chuyện hòa giải không còn là của riêng người Việt trong nước và người Việt tha phương, mà chính người Việt trong nước cũng cần hòa giải với nhau. Nếu không cố gắng tìm tiếng nói chung, vô hình chung chúng ta càng đẩy mình ra xa nhau,” tác giả Phương Bích viết.


Thêm về tin này