Posts tonen met het label Netizen. Alle posts tonen
Posts tonen met het label Netizen. Alle posts tonen

donderdag 14 maart 2013

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh khi nhận Giải Netizen 2013 trò chuyện với RFA

Huỳnh Ngọc Chênh trò chuyện với RFA

Nguyễn Khanh, RFA, Paris
2013-03-14
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh khi nhận Giải Netizen 2013 trong buổi lễ tại trụ sở Google France ngày 12/03/2013.
Blogger Huỳnh Ngọc Chênh khi nhận Giải Netizen 2013 trong buổi lễ tại trụ sở Google France ngày 12/03/2013.
RFA screen cap

Ông Huỳnh Ngọc Chênh có buổi trò chuyện với RFA sau khi nhận giải Netizen 2013
Báo”Lề Dân” và báo “ Lề Đảng”
Nguyễn Khanh: Thay mặt cho quý khán giả của đài Á Châu Tự Do một lần nữa xin chúc mừng anh Chênh và mừng gặp lại anh bạn của chúng tôi.Trong bài phát biểu của anh, anh có nói đến chuyện báo”Lề Dân” và báo “ Lề Đảng”, báo nào đang mạnh ,thưa anh?
Huỳnh Ngọc Chênh: Dĩ nhiên là báo “Lề Đảng” thì đang rất mạnh vì người ta đang nắm toàn bộ tất cả những phương tiện truyền thông từ báo giấy, báo internet đến đài phát thanh, đài truyền hình với một lực lượng rất mạnh. Bao nhiêu tiền nong, ngân sách của nhà nước đổ vào đó. Tuy nhiên, giới bloggers như chúng tôi gọi là báo “Lề Dân” thì ngày cũng đang phát triển và đang cạnh tranh thông tin gay gắt với thệ thống báo của nhà nước do tính trung thực và tính chiến đấu của nó.
Nguyễn Khanh: Khi anh nhận giải thưởng nầy thì có nhắc đến những người bạn bloggers của anh,những người bạn của chúng ta,những người bạn của người dân Việt Nam. Anh nghĩ gì về tương lai của họ? Liệu họ có sớm thoát khỏi cảnh tù tội, sớm thoát khỏi những điều khó khăn? Liệu điều đó có thể xảy ra không?
Dĩ nhiên là báo “Lề Đảng” thì đang rất mạnh vì người ta đang nắm toàn bộ tất cả những phương tiện truyền thông từ báo giấy, báo internet đến đài phát thanh, đài truyền hình với một lực lượng rất mạnh...Tuy nhiên, giới bloggers như chúng tôi gọi là báo “Lề Dân” thì ngày cũng đang phát triển và đang cạnh tranh thông tin gay gắt
Huỳnh Ngọc Chênh
Huỳnh Ngọc Chênh: Hiện giờ rất nhiều bloggers, rất nhiều các nhà tranh đấu đang bị tù và tù rất lâu; nhưng cũng có dấu hiệu rằng những người đó trong một sớm một chiều, họ có thể ra trước hạn tù vì phong trào đấu tranh nó mạnh. Tín hiệu đó bắt đầu từ Lê Công định đã ra sớm 2 năm so với thời gian qui định. Hoặc là Bùi Hằng bị đưa vào trại giáo dục, theo quyết định thì phải “giáo dục” hai năm nhưng chỉ mới sáu tháng thì Bùi Hằng được thả ra. Hoặc là Lê Anh Hùng vừa rồi bị bắt vào nhà thương điên nhưng do đấu tranh của anh em bên ngoài cũng như gia đình nên anh được thả ra ngay sau khi bị nhốt trong nhà thương hơn một tuần lễ.
Nguyễn Khanh: Hỏi thật anh với tất cả tấm lòng quí trọng, thưa anh Chênh, có khi nào mà các bạn ở trong nước, các bloggers, nghĩ rằng mình đang tranh đấu với một nhóm người, một nhóm thành phần lãnh đạo mà những người đó là những người không muốn nghe mình và như vậy thì làm sao tranh đấu hả anh?

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh với phóng viên Nguyễn Khanh của RFA
Blogger Huỳnh Ngọc Chênh với phóng viên Nguyễn Khanh của RFA
Huỳnh Ngọc Chênh:
Thật ra thì chúng tôi không tranh đấu với nhà cầm quyền mà chúng tôi đang nói, đang viết-như Ông Phan Chu Trinh nói ”để dân ký, khai dân trí”; tức là đưa những thông tin đó cho người dân, để cho mọi người biết được nền dân chủ như thế nào, tự do và quyền công dân như thế nào, để cho họ đủ tự tin , đủ dũng cảm vượt qua sợ hãi để đòi cái quyền họ có. Khi mà toàn dân đã hiểu ra điều đó thì tất nhiên nhà cầm quyền phải thay đổi
Nguyễn Khanh: Anh nói để nhà cầm quyền thay đổi, lúc nảy, trong bài phát biểu anh có nói đến dự thảo sửa đổi Hiến pháp. Thưa anh Chênh, nếu mà giả sử được yêu cầu, được chính phủ và nhà nước yêu cầu và giao cho anh một điều để sửa đổi thì đó là điều gì?
Huỳnh Ngọc Chênh: Thì dĩ nhiên đó là điều 4 cái điều cơ bản nhất là điều 4. Cái điều đó ngăn cản hết mọi hoạt động của các chính đảng phái khác, các khuynh hướng chính trị khác. Cho nên điều 4 là điều quan trọng nhất trong bàn Hiến pháp, nếu tôi muốn thay đổi, tôi thay đổi nó
Những điều tôi nói ở đây là tôi nói đúng theo sự thật, thực thế đang diễn ra ở Việt Nam. Ví dụ như chuyện hạn chế ngôn luận, như chuyện cấm các bloggers ra nước ngoài hoặc là chuyện đang dấy lên phong trào vận động cho cái chuyện thay đổi Hiến pháp. Đó là tất cả những sự thật mà trong nước tôi cũng nói như vậy
Huỳnh Ngọc Chênh
Chỉ nói lên sự thậtthực thế ở Việt Nam
Nguyễn Khanh: Anh có nói đến vai trò của những cộng đồng ở Hải ngoại. Cảm ơn anh rất là nhiều. Anh nghĩ là những người ở Hải ngoại làm thêm được gì nữa để giúp các anh em trong nhà, để sửa những điều mà anh muốn sửa và làm những điều mà các bạn trong nước muốn làm
Huỳnh Ngọc Chênh: Thật ra trong cái hệ thống báo mà chúng ta gọi là báo “Lề Dân” thì không phân biệt là ở Hải ngoại hay ở trong nước. Tất cả đều nằm trên mạng internet. Mà trên mạng nói chung là anh đứng phía nào anh đấu tranh cho dân chủ hay là anh đứng về phía nhà cầm quyền, chống lại sự thay đổi của đất nước. Vấn đề là như vậy, cho nên, trên hệ thống mạng tôi không phân biệt ra cái điều đó. Không cần biết bloggers đó ở trong nước hay ở ngoài nước và thấy có sự liên kết nào đó với nhau mà anh em gọi chung là báo “Lề Dân”. Trong đó có những trang blog ở trong nước và những tờ báo ở bên ngoài, lẫn các trang blog ở bên ngoài
Nguyễn Khanh: Mừng gặp anh ở Paris. Nói chuyện với nhau rất nhiều lần nhưng lần nầy là lần đầu tiên gặp nhau. Mừng thấy anh ra được đến đây. Thế còn về thì sao?
Huỳnh Ngọc Chênh: Thì những điều tôi nói ở đây là tôi nói đúng theo sự thật, thực thế đang diễn ra ở Việt Nam. Ví dụ như chuyện hạn chế ngôn luận, như chuyện cấm các bloggers ra nước ngoài hoặc là chuyện đang dấy lên phong trào vận động cho cái chuyện thay đổi Hiến pháp. Đó là tất cả những sự thật mà trong nước tôi cũng nói như vậy thì tôi nghĩ không có lý do gì để nhà nước gây khó dễ cho tôi trong chuyện nầy
Nguyễn Khanh: Trang blog của anh mỗi một ngày có 15 đến 20 ngàn người vào đọc. Lúc nãy tôi nghe ở phía dưới trong số khán giả ở buổi lễ trao giải thưởng Netizen 2013 cho anh, họ có xầm xì với nhau là họ sợ có thể trang blog của anh sẽ bị đánh sập. Anh có sợ điều đó không?
Huỳnh Ngọc Chênh: Hiện giờ ở Việt Nam thì một số trang blog đã bị đánh sập như trang blog anh Ba Sàm một trang blog rất nổi tiếng. Mỗi ngày có từ 70 đến 80 ngàn lượt người vào vừa rồi bị đánh sập và đang phục hồi. Rồi một số trang blog khác cũng bị đánh sập nhưng trang blog của tôi, từ hồi làm ra đến giờ thì chưa thấy bị tấn công thì tôi cũng không hiểu vì lý do gì bị chặn tường lửa nhưng chưa thấy tấn công bao giờ
Nguyễn Khanh: Một lần nữa mừng bạn gặp nhau ở đây

woensdag 13 maart 2013

Bài phát biểu của Netizen Huỳnh Ngọc Chênh trong buổi trao giải Công Dân Mạng 2013 tại Paris

Bài phát biểu của Netizen Huỳnh Ngọc Chênh trong buổi trao giải Công Dân Mạng 2013 tại Paris
Thưa toàn thể Qúy Vị.

Tôi thật sự bất ngờ khi có mặt tại buổi lễ hết sức trân trọng nầy. Vì ở đất nước tôi nhiều quyền tự do được hiến pháp công nhận nhưng vẫn bị nhà cầm quyền tìm cách nầy cách khác hạn chế. Trong vòng 2 năm trở lại đây có khá nhiều blogger không được phép đi ra nước ngoài để du lịch, để chữa bệnh, để dự hội thảo, hoặc để nhận các giải thưởng quốc tế như tôi mà không có lý do. Đó là các blogger Đào Hiếu, Người Buôn Gió, Nguyễn Hoàng Vi, JB Nguyễn Hữu Vinh, Huỳnh Trọng Hiếu, Uyên Vũ, Lê Quốc Quân...

Do vậy sự có mặt của tôi ở đây là một bất ngờ. Có thể là do uy tín của Tổ chức Phóng viên không biên giới RSF cũng như của tập đoàn Google, là hai tổ chức đã sáng lập và bảo trợ cho giải thưởng cao quý nầy. Và cũng có thể là do những cuộc vận động đấu tranh cho nhân quyền, cho dân chủ ở nước tôi đang diễn ra khá sôi động thông qua việc góp ý sửa đổi hiến pháp đã có những tác dụng nhất định lên giới cầm quyền.

Xin nói thêm về cuộc vận động đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ đang diễn ra khá mạnh mẽ ở đất nước tôi. Cách đây ba năm, khi blogger, luật sư Cù Huy Hà Vũqua các bài viết đề nghị đa đảng để dân chủ hóa, liền bị kết án 7 năm tù, thì nay, khi tôi có mặt ở đây, bên nước tôi đã có nhiều tổ chức với tổng số gần 20 ngàn người ký tên vào các bản kiến nghị yêu cầu xóa bỏ điều bốn trong hiến pháp và yêu cầu đa đảng mà không phải e dè sợ hãi.

Điều gì đã làm nên sự kỳ diệu nầy. Ấy là mạng internet. Mạng internet đã giúp người dân chúng tôi nói lên tiếng nói và nguyện vọng đích thực của họ trong hoàn cảnh tự do ngôn luận bị bóp nghẹt.

Như quý vị đã biết ở đất nước tôi không hề có báo tư nhân, chỉ có cơ quan của nhà nước hoặc của đảng cầm quyền mới được ra báo và lập đài phát thanh – truyền hình. Do vậy 700 cơ quan báo đài đều nằm dưới quyền kiểm soát của những đảng viên CS tin cậy. Thông tin đăng tải trên các cơ quan báo đài ấy đi theo định hướng của đảng cầm quyền. Tiếng nói và nguyện vọng của nhiều người dân vì thế mà không có nơi để xuất hiện.

May thay mạng internet xuất hiện và các blogger ra đời. Ban đầu các blogger tiên phong tuy còn rất ít ỏi nhưng họ là những mũi kim nhọn đâm những lỗ thủng đầu tiên vào bức màng bưng bít thông tin ở đất nước tôi. Và nhiều người trong số họ phải trả giá cho sự dũng cảm ấy, họ đã và đang bị ngồi trong nhà tù, trong trại cải tạo, bị quản thúc và thậm chí bị cưỡng bức vào nhà thương điên nữa. Đó là các blogger và các nhà đấu tranh dân chủ ôn hòa: Thích Quảng Độ, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Đan Quế, Phạm Bá Hải, Nguyễn Văn Đài, Hà sỹ Phu, Bùi Minh Quốc, Tiêu Dao Bảo cự, Cù Huy Hà Vũ, Đỗ thị Minh Hạnh, Bùi thị Minh Hằng, Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần, Điếu cày Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải, Phạm Minh Hoàng, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Trần Anh Kim, Nhạc sỹ Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, Lê Anh Hùng,... Và lớp trẻ sau nầy như Nguyễn Phương Uyên, Paul Lê Sơn và nhóm thanh niên công giáo ở Vinh…

Những hy sinh ấy đã không uổng công. Ngày nay những blogger và những người đấu tranh cho dân chủ đã phát triển lên thành một lực lượng lớn mạnh và rộng khắp mà nhà cầm quyền không thể nào ngăn cản nổi. Hai vạn chữ ký và sẽ còn nhiều hơn nữa đòi xóa bỏ điều bốn đã nói lên điều đó. Hàng trăm trang blog cổ xúy cho đổi mới, cổ xúy tự do ngôn luận, cổ xúy dân chủ thu hút lượng người đọc khổng lồ và kết nối với nhau thành một hệ thống báo chí mà chúng tôi gọi là báo lề dân, tồn tại lớn mạnh song song bên cạnh hệ thống báo chí do nhà nước kiểm soát được gọi là báo lề đảng.

Trong cái nền vững vàng ấy tôi được phát triển lên. Những lá phiếu từ khắp nơi trên thế giới bầu cho tôi để tôi trở thành công dân mạng chính là những lá phiếu dành cho phong trào đấu tranh cho quyền công dân trong đó có quyền tự do ngôn luận đang lớn mạnh lên hàng ngày trên đất nước chúng tôi.

Xin dành vinh quang nầy cho những người đi tiên phong đã và đang bị trả giá trong nhà tù và cho tất cả những người bạn đồng hành của tôi đã giúp đỡ và tạo đà cho tôi.

- Để nhận được giải thưởng cao quý nầy, tôi đã nhận được sự ủng hộ của các blogger, các bạn trẻ yêu nước tại VN cũng như các bạn khác tại hải ngoại. Những lá phiếu các bạn dành cho tôi chính là những lá phiếu góp phần động viên một phong trào đang vươn lên lớn mạnh ở VN, phong trào của những người viết báo tự do, những người sẵn sàng đối đầu với những khó khăn để đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận chính đáng. Cám ơn các cơ quan truyền thông như VOA, BBC, RFI, RFA, SBTN…đã tích cực đưa tin và viết bài về tôi cũng như về sự kiện bầu chọn công dân mạng, nhờ vậy mà giải thưởng lần nầy đã gây ra tiếng vang rộng lớn tạo ra nguồn động viên to lớn cho phong trào đấu tranh cho sự tiến bộ ở trong nước tôi.

- Riêng với cá nhân tôi, từ khi nhận được giải thưởng cao quý nầy tôi đã cảm nhận được sự tin yêu của bạn đọc khắp nơi dành cho blog huỳnh ngọc chênh của tôi. Sau khi được tin tôi trúng giải thưởng netizen, số lượt người vào đọc hàng ngày tăng từ 15 ngàn lên 20, có khi 25 ngàn lượt .

- Cám ơn tập đoàn Google, tập đoàn về mạng to lớn, phủ khắp toan cầu, là kho tri thức khổng lồ mà những người viết báo chúng tôi luôn cần đến. Thật xứng đáng khi Google đã kết hợp với RSF tổ chức ra giải thưởng cao quý nầy để hàng năm trao cho những người hoạt động vì sự tự do báo chí trên toàn cầu thông qua hệ thống mạng internet.

- Xin chân thành cám ơn tổ chức RSF, đã có mạng lưới rộng lớn trên toàn thế giới, là chỗ dựa quan trọng cho những người cầm bút tự do, nhất là những nhà báo trong những đất nước bị bóp nghẹt tự do ngôn luận. Giải RSF là nguồn động viên to lớn cho những blogger ấy.

- Cám ơn bà bộ trưởng truyền thông Pháp Fleur Pellerin người đại diện cho chính quyền Pháp có mặt tại buồi lễ nầy. Sự có mặt của bà là một vinh dự rất lớn cho buổi lễ. Chúc bà sức khỏe. Chúc nước Pháp mãi mãi là ngọn cờ đi đầu trong việc đấu tranh cho quyền của con người.

Paris, 12/3/2013

Huỳnh Ngọc Chênh (Defend the Defenders)

Translated by Me Nam (Defend the Defenders)

Netizen Huỳnh Ngọc Chênh và bà Lucie Morillon, giám đốc truyền thông RSF
Netizen Huynh Ngoc Chenh’s Remarks to the RSF’s award ceremony on Mar 12, 2013

Ladies and gentlemen,

It is a surprise and a pleasure to be here at this honorable ceremony today, just because, in my country, many rights are recognized under the constitution but the authorities have restricted them by all means. Over the past two years, many bloggers have not allowed to travel abroad for tourism, health cares, conferences or receiving the international prizes, like myself, without any proper reason. They are blogger Dao Hieu, Nguoi Buon Gio, Nguyen Hoang Vi, JB Nguyen Huu Vinh, Huynh Trong Hieu, Uyen Vu, Le Quoc Quan…

Therefore it is a big surprise for me to be here. Perhaps, its reason may be the prestige of RSF and Google Inc. who are the founder and the sponsor of this worthy award. And also it may be the lively outcome of campaigns for human rights and democracy in my country as the result of petitioning amendments of the constitution, which has had a certain effect on the authorities.

By the way, I would like to say more about the campaign for democracy and human rights which has been happening actively in my country. Three years ago, blogger and lawyer Cu Huy Ha Vu wrote articles to call for a multi-party system to democratize, he soon was sentenced up to 7 years in prison. Nowadays, I am here to witness a number of organizations with nearly twenty thousands of signatories in the petition calling for abolishing Article 4 of the constitution and pluralism, multi-party system without such fear.

What has made this magic thing? it is the internet. Internet network helps our people raising our concerns and real aspiration in the circumstance of freedom of expression is stifled.

As you know, there is non-existence of private press, only the organs of the state or of the party who can make publications and establish radio or television stations. So 700 media agencies are under the control of reliable Communists. The information on such media reflects the guideline of the ruling party. The voice and aspiration of people have no place to express. Fortunately, internet is born.

There are only a few bloggers at first, but they are the sharp needles to pierce the curtain of information suppression in Vietnam. Many people among them had paid a price for such bravery. They have been behind the bars, in re-education camps, under administrative probation or even forced to the mental centers. They are Thích Quảng Độ, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Đan Quế, Phạm Bá Hải, Nguyễn Văn Đài, Hà sỹ Phu, Bùi Minh Quốc, Tiêu Dao Bảo Cự, Cù huy Hà Vũ, Đỗ thị Minh Hạnh, Bùi thị Minh Hằng, Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần, Điếu cày Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải, Phạm Minh Hoàng, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Trần Anh Kim, Nhạc sỹ Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, Lê Anh Hùng…

Their sacrifice is not a waste of effort. At the present, bloggers and pro-democracy activists have developed to a strong force nationwide that the authorities can no longer hold back. It is evident that there is twenty thousands of signatories to call for elimination of the said Article 4. Hundreds of websites, blogs are promoting reform, freedom of expression, democracy, which have been attracting an uncountable number of readers, linking to form a media network called as the people-oriented newspapers (bao le dan), which co-exists parallelly with the state-run media called the party-oriented newspapers (bao le dang).

In that concrete sphere I am given strength. The votes from around the world that you cast for me are the votes for the movement of struggle for civil rights, including freedom of expression that is increasingly developing.

Please offer this honor to the pioneers who have been paying their price in prisons and to all my colleagues who have helped and supported me.

In order to win over this worthy prize, I have received the support of bloggers, patriotic youths in Vietnam and overseas. The votes you cast for me are the votes contributed to encourage for a growing movement – a movement of independent journalists, who are ready to confront with difficulties to gain the justified right to freedom of expression. Thanks to communication media such as VOA, BBC, RFA, FRI, SBTN, etc. They have actively made media attention about me and voting for Netizen. It triggered an good effect on the movement to progress in my country.

Personally when receiving the honorable award, I have felt the love and the trust that readers placed on my blog. The daily total number of readers increased from fifteen thousands to twenty even twenty five thousands.

Thanks to Google Inc. who owns a huge networks around the world. Google now is a great stock of knowledge that news providers like us always need when typing on the keyboard to write articles. It deserves to Google together with RSF organizing the annual award for those who operates online journalism.

Sincere thanks to RSF, who has a vast network all over the world, is a very important base for free bloggers like us to more easily cope with numerous dangers. The RSF’s Netizen award is a great encouragement for bloggers in countries with limited freedom of speech as our country.

Deep thanks to FRANCE’S digital economy minister Fleur Pellerin, the representative of French government is present here at this award ceremony. Your presence is an honor to the ceremony. I wish you good health! Wish France always being a leading flag in struggle for human rights!

Paris, Mar 12, 2013 – Huynh Ngoc Chenh