Posts tonen met het label cha truyền con nối. Alle posts tonen
Posts tonen met het label cha truyền con nối. Alle posts tonen

donderdag 16 juni 2016

"...bổ nhiệm con cán bộ là đặc quyền đặc lợi, cha truyền con nối, hay là tư bản phong kiến tại Việt Nam"

'Bổ nhiệm con quan là tư bản phong kiến'

15 tháng 6 2016 Cập nhật lúc 15:33 ICT
“Tất nhiên là những trường hợp bổ nhiệm đó không bình thường thì người ta mới đặt vấn đề, chứ thông qua thi tuyển, tranh cử thì chẳng ai nói làm gì”, luật sư Trần Quốc Thuận cho biết.
“Có thể nhìn nhận hình thức bổ nhiệm con cán bộ là đặc quyền đặc lợi, cha truyền con nối, hay là tư bản phong kiến tại Việt Nam”.
“Những trường hợp này thường thì sau khi công luận ồn ào thì không thấy làm gì rốt ráo. Tôi hy vọng là lần này họ điều tra và xử lý tới nơi tới chốn, từ trên xuống dưới”.
“Ở Việt Nam thì dễ xảy ra tình trạng đánh trống bỏ dùi lắm, người dân đang chờ, nếu đưa ra mà không xử lý thì mất lòng tin của người dân vào chế độ”.
Ông Thuận nói thêm: “Việc bổ nhiệm con cán bộ thường được cho là đúng quy trình. Có thể hiểu đó là việc đưa qua đưa lại, cuối cùng thì nhận xét của cấp ủy thấy không có vấn đề gì thì bổ nhiệm”.
“Cái gì mà không đúng quy trình, nhưng đằng sau đó có chuyện bôi trơn, bè phái”.
“Thực tế thì cơ chế giám sát những trường hợp này chỉ mang tính hình thức thôi, chẳng có giá trị gì. Vì những người giám sát, ngay cả các đại biểu Quốc hội cũng là cấp dưới lãnh đạo cả thì sao dám vượt ý kiến cấp trên được?”.
“Muốn có liều thuốc mạnh tay xử lý chuyện này thì phải thay đổi cơ chế, có tự do báo chí, tự do ngôn luận. Chứ như cơ chế bây giờ thì chẳng đi đến đâu”.

http://www.bbc.com/vietnamese/multimedia/2016/06/160615_tran_quoc_thuan_comment

Tin hàng đầu

woensdag 7 augustus 2013

'Con vua thì lại làm vua' ở Mỹ

Thứ ba, 30/7/2013 10:44 GMT+7

'Con vua thì lại làm vua' ở Mỹ

Người Mỹ có niềm tin vững chắc rằng vị thế của mỗi cá nhân trong xã hội phải được làm nên từ tài năng và công sức của chính họ, chứ không từ xuất thân gia thế. Nhưng nước Mỹ cũng đang chứng kiến sự thăng hoa của các "thái tử" trên chính trường.

Từ trong lịch sử vẫn luôn có những "hoàng gia" trong nền chính trị Mỹ, bất chấp lý tưởng về sự nỗ lực của mỗi cá nhân. Trên thực tế chỉ sau 6 đời tổng thống Mỹ, đã lần đầu tiên xuất hiện cặp cha-con làm tổng thống.
Cha con cựu tổng thống George H Bush, George W Bush và Jeb Bush. Ảnh: Tumblr.
Cha con cựu tổng thống George H Bush, George W Bush và Jeb Bush. Ảnh: Tumblr.
Tổng thống John Adams và con trai là John Quincy tạo nên một trong số các gia tộc xuất chúng về chính trị. Ngoài ra còn có gia tộc Taft, Roosevelt, Kennedy và vô số đại gia khác không thể đếm xuể, mà nay tên tuổi của họ dần dần bị quên lãng.
Thực tế “cha truyền con nối” về bản chất có nét tương đồng với chế độ quân chủ, nhưng những người con của các gia tộc danh giá ở Mỹ, khi muốn lên đến vị trí cao, cũng phải chứng tỏ tham vọng và phẩm chất của chính mình. Và nhiều người trong số họ rất thành công, trở thành các nhà lãnh đạo giỏi giang. Về khía cạnh này, các gia đình "hoàng gia" Mỹ có thể có điểm chung với tầng lớp "thái tử" thời hiện đại của Trung Quốc, nơi con cái của các lãnh đạo cách mạng kỳ cựu nay đang nắm giữ những trọng trách cao nhất của quốc gia. Chủ tịch Tập Cận Bình là con trai của cựu phó thủ tướng Tập Trọng Huân, một trong bát đại công thần của Trung Quốc.
Tính cách Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình
Dù mang tên họ là gì, tầng lớp “thái tử” của Mỹ có vẻ như đang gia tăng. Không gì thể hiện điều này rõ hơn viễn cảnh sau: trong cuộc bầu cử tổng thống sắp tới, một ứng viên có chồng từng là tổng thống sẽ đấu với một ứng viên có cha và anh trai từng là tổng thống. Suốt giai đoạn từ 2012 ngược trở lại 1976, không mùa bầu cử  nào vắng mặt các ứng viên mang họ Bush hoặc họ Clinton chạy đua làm tổng thống hay phó tổng thống.
Thậm chí bà Barbara Bush, đệ nhất phu nhân của tổng thống Mỹ Bush (cha), đã khuyên con trai Jeb không nên chạy đua vào Nhà Trắng nữa, bởi "đất nước chúng ta rất vĩ đại, có nhiều gia tộc vĩ đại ... và chúng ta có đủ (các tổng thống) Bush rồi".
Còn trong mùa bầu cử mới đây nhất ở Mỹ, dù không có cái tên Bush hay Clinton nào, vẫn có một gương mặt "thái tử" - ông Mitt Romney. Cha của Mitt, ông George, là thống đốc được yêu mến của bang Michigan và từng là ứng viên tổng thống. Chiến dịch chạy đua vào Nhà Trắng của George Romney được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của Nelson Rockefeller, người về sau là phó tổng thống và có xuất thân từ một trong những gia tộc hùng mạnh nhất nước này.
Nhưng đáng kể nhất là gần đây, khi cả nước Mỹ theo dõi sát sao sự ra đời của Hoàng tử bé của Anh, một số lượng con vua cháu chúa Mỹ có vẻ như đang ồ ạt tiến lên sân khấu chính trị.
Liz Cheney, con gái của cựu phó tổng thống Dick Cheney, tuần trước tuyên bố ý định chinh phục vị trí Thượng nghị sĩ bang Wyoming nhiệm kỳ 3 năm.
Liz không phải tân binh với chính trường Mỹ, bởi lâu nay bà đã là người lớn tiếng ủng hộ cho chính sách đối ngoại cứng rắn của cha. Nhưng bà lại là lính mới với bang Wyoming, chưa từng sống ở đó, chỉ có mặt vài giờ trước khi tuyên bố tranh cử.
Để bù đắp thiếu hụt, bà cố gắng chứng minh sự kiên hệ giữa bản thân với bang bằng cách chỉ ra mối quan hệ lâu dài của gia đình mình ở đó. Hầu hết các nhà phân tích chính trị đều cho rằng rằng bà sẽ dựa vào sự nổi tiếng của cha mình (ông Dick Cheney từng là thượng nghị sĩ Wyongming) và mạng lưới chính trị sâu rộng của ông trải khắp đất nước, để chạy đua giành ghế nghị sĩ.
Chỉ vài ngày sau khi “công chúa" Cheney tuyên bố tranh cử ở Wyoming, Michelle Nunn, con gái của thượng nghị sỹ bang Georgia Sam Nunn, cũng tuyên bố sẽ hướng tới chiếc ghế thượng nghị sĩ từng của cha mình. Không giống như Cheney, Nunn lại có “gốc rễ” cá nhân ở bang này, và mạng lưới chính trị nhờ các công việc thiện nguyện từ trước.
Tuy nhiên, bà vẫn phải đối mặt với cuộc chiến vất vả khi ứng viên của đảng Dân chủ ở bang này chưa từng được bầu vào Thượng viện gần một thập kỷ nay. Không có được kinh nghiệm nhiều năm trong ngành lập pháp của bang trước khi tranh cử nghị sĩ, bà Michelle chưa từng tham gia chính trường. Vì thế, trong khi tận dung khả năng cá nhân, bà vẫn phải dùng đến di sản và mạng lưới của cha để có thể đạt được chiếc ghế ở Thượng viện. Người phụ trách chiến dịch tranh cử của bà nói rằng, “mọi người sẽ thấy nhiều phẩm chất của ông (Sam Nunn) ở bà, và những gì họ đánh giá cao ở ông, họ cũng sẽ thấy ở bà”.
Cuối cùng, như một cái kết hoàn hảo cho không khí hoàng gia trong tuần, Tổng thống Obama tuyên bố đề cử Caroline Kennedy trở thành đại sứ tiếp theo tại Nhật Bản. Bà Caroline là người con duy nhất còn sống của cặp đôi lừng danh thế giới - cố tổng thống John F. Kennedy và người vợ với danh tiếng không bao giờ tắt Jacqueline.
Caroline Kennedy là một người ủng hộ lâu năm của Obama, hậu thuẫn Obama tranh cử vào năm 2008. Giống như bà Cheney và Nunn, bà cũng là người đã tự thân đạt được những thành tựu lớn. Tuy nhiên, như nhiều người trong giới quan sát nhận định, các kinh nghiệm để có thể đảm nhận cương vị đại sứ tại Nhật của bà còn mỏng. Bù lại, Mỹ vốn có bề dày trong việc cử các cá nhân rất nổi tiếng sang làm đại diện ở Tokyo.
Các "thái tử" Mỹ đều tài năng và có nhiều thành tựu cá nhân, nhưng dường như họ cũng xuất hiện và tỏa sáng thật là nhanh chóng. Vì thế nước Mỹ ngày nay có vẻ như không còn phản đối, hoặc ít ra là tỏ vẻ phản đối chế độ quân chủ như xưa.
Khánh Lynh (theo The Diplomat)
 

vrijdag 22 februari 2013

Cam Bốt : Chế độ chính trị "cha truyền con nối"

Thứ sáu 22 Tháng Hai 2013

Cam Bốt : Chế độ chính trị "cha truyền con nối"

Thủ tướng Hun Sen chuẩn bị cho con trai lên kế nghiệp ?
Thủ tướng Hun Sen chuẩn bị cho con trai lên kế nghiệp ?
DR

Phạm Phan / Đức Tâm
Hun Many, người con trai thứ ba của Thủ Tướng Hun Sen đã được đảng cầm quyền chính thức đề cử làm ứng viên đại diện tỉnh Kampong Speu cho kỳ bầu cử Quốc Hội vào tháng 7/2013. Tin trên do Cheam Yeap, đại biểu Quốc Hội đồng thời là thành viên cao cấp của Đảng Nhân Dân Cam Bốt đương quyền cho biết.

Ông Hun Many năm nay 30 tuổi, sẽ cùng với nhiều người đồng tuổi với ông và cũng là con trai của nhiều viên chức cao cấp của chính quyền, ra tranh cử ghế đại biểu Quốc Hội. Những người trẻ này đều có mặt trong Phong Trào Thanh Niên Tự Nguyện, một tổ chức thanh niên có liên hệ chặt với Đảng Nhân Dân Cam Bốt đương quyền.
Hun Many hiện thời cũng giữ một chức vụ trong chính quyền mà cha ông là Thủ Tướng đầy quyền uy. Ông Cheam Yeap nói với báo chí, sự kiện đưa những người ở lớp tuổi 30 vào chính trường là nhằm để thay thế dần thế hệ già nua mà ông đưa ra một hình ảnh so sánh như tre tàn măng mọc.
Thủ Tướng Hun Sen có ba người con trai và một người con gái. Người con trai lớn là Hun Maneth, 35 tuổi, từng được ông Hun Sen cử đi học tại Trường Võ Bị West Point của Mỹ. Hiện nay Hun Maneth giữ chức Trưởng Đơn Vị Chống Khủng Bố của Bộ Quốc Phòng kiêm luôn chức Phó Tư Lệnh Đơn Vị Bảo Vệ cá nhân Thủ Tướng Hun Sen.
Dù mới 35 tuổi, đời binh nghiệp của ông Hun Maneth phần lớn hoạt động trong môi trường văn phòng, tham mưu, và Cam Bốt cũng chưa xảy ra các cuộc chiến tranh lớn trong 1 thập niên qua. Tuy thế, ông Hun Maneth vẫn được Bộ Quốc Phòng thăng chức Tướng hai sao vào năm 2011. Đối với nhân vật này, tại Cam Bốt đã có nhiều đồn đoán rằng Thủ Tướng Hun Sen đã chuẩn bị cho người con lớn của mình lên kế nghiệp lãnh đạo quốc gia một khi ông qua đời ở tuổi gần 100.
Người con trai thứ hai của Thủ Tướng Hun Sen là Hun Manith năm nay 31 tuổi đang là Đại Tá kiêm chỉ huy phó một đơn vị tình báo quân đội đầy quyền lực. Theo ông Cheam Yeap, con rể của Thủ Tướng Hun Sen năm nay cũng được đảng cầm quyền đề cử làm ứng viên trong cuộc Tổng Tuyển Cử Quốc Hội.
Các lời chỉ trích
Ông Lao Mong Hay, một người Cam Bốt đang sống và làm việc tại Hồng Kông, chuyên về hoạt động nhân quyền và phân tích tình hình chính trị Cam Bốt cho rằng sự kiện đảng cầm quyền đưa ông Hun Many ra tranh cử chức dân biểu Quốc Hội trong mùa bầu cử năm nay chỉ là một bước trong tiến trình dài lâu nhằm củng cố thể chế chính trị cha truyền con nối.
Đây là một thể chế mà trong đó gia đình ông Hun Sen là một gia tộc lớn nhất, uy quyền nhất, kéo theo nhiều gia tộc của những giới chức cấp cao trong Đảng Nhân Dân Cam Bốt và trong chính quyền hiện nay.
Tuy nhiên, ông Khieu Kaharith, người phát ngôn chính quyền đã nhanh chóng bác bỏ lập luận này, theo ông Khieu Kanharith, việc đề cử các nhân vật trẻ trong đảng cầm quyền ra tranh cử Quốc Hội chỉ là một chiến lược nhằm làm trẻ hóa đội ngũ lãnh đạo đảng mà thôi.
Tại xứ Chùa Tháp ngày nay, những người tai to mặt lớn thường có kiểu kết thân với nhau để hình thành mối quan hệ chính trị kinh tế vững mạnh bền chặt lâu đời. Thí dụ như, con ông Thủ Tướng kết hôn với con ông Phó Thủ Tướng, hay các Bộ Trưởng quan trọng, hoặc là con gái ông Bộ Trưởng này lấy con trai ông Bộ Trưởng kia.
Và như thế, bên cạnh tình thông gia khắng khít thương yêu hết mực với nhau trong sự nghiệp kinh doanh lớn tầm cỡ quốc gia, họ còn nắm chặt tay “hồ hởi, phấn khởi”, đoàn kết ủng hộ nhau trong công việc nhà nước, việc đảng, vì đều là bà con họ hàng ruột thịt thân thiết đầy tình nghĩa.
Báo chí trong khu vực từng vẽ ra hình ảnh của cây quyền lực ở Cam Bốt gồm thân cây chính là gia đình người đứng đầu chính phủ và nhiều cành nhánh chắc khỏe là các giới chức cấp cao, trong đó chỉ rõ các quan hệ kinh tế - chính trị - gia tộc trong nội bộ đảng cầm quyền.
Pháp trị và đảng trị.
Từ khai thiên lập địa cho đến nay, không có bất kỳ khế ước xã hội chính trị nào quy định tài nguyên quốc gia, tài sản xã hội, đất đai, quyền lực chính trị được thâu tóm trong tay của một gia đình, dòng họ như tại Bắc Triều Tiên, hay một đảng phái như tại Trung Quốc, Việt Nam, hoặc trong tay một nhóm quân phiệt tham vọng như ở Miến Điện cách đây 4 năm.
Tiến trình thâu tóm tham lam đó chỉ được tiến hành bằng một cuộc đảo chính vi hiến như tại Miến Điện trước đây hay thông qua một cuộc cách mạng ngụy biện gian dối của Đảng Cộng Sản như tại Trung Quốc, Bắc Triều Tiên…
Sự phân chia quyền sở hữu, quyền lợi, quyền lực bất bình đẳng giữa đại khối dân tộc với kẻ cầm quyền đang bị thu hẹp khoảng cách từ cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21 do sự hiểu biết của người dân ngày càng tăng tiến, đồng thời sự cạn kiệt tài nguyên thế giới và quốc gia, môi trường sống bị hủy hoại, kinh tế mất ổn định, gây nên cuộc sống ngày càng khó hơn, khiến khối đa số muốn tài sản, lợi tức xã hội, sự sở hữu của cải, quyền tham chính phải được phân chia bình đẳng, hợp lý.
Trong một quốc gia trọng pháp và luật pháp công bình thì sẽ hạn chế những bất công quá vô lý nêu trên. Một chính thể đại tộc, cha truyền con nối, hay một thể chế đảng quyền tham lam vô độ lại hư hỏng, thì chỉ bị ngăn chận hay loại bỏ khi dân tộc đó hình thành được cơ cấu chính trị được vận hành trong khuôn khổ của luật pháp công bình, không dành đặc quyền cho bất kỳ cá nhân, gia đình nào hay chính đảng nào.

http://www.viet.rfi.fr/xa-hoi/20130222-cam-bot-che-do-chinh-tri-cha-truyen-con-noi